Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 20: Việc Gấp Của Thẩm Hoài Dư

Phùng Xã Lâm tắm rửa xong bước ra, trong ký túc xá vang lên tiếng nói ồn ào.

Hắn còn tưởng mấy bạn cùng phòng khác đều đã về hết, bưng chậu đi vào mới phát hiện chỉ có hai người.

Mà tiếng động đều do Sở Tử Ngọc tạo ra.

Tay trái cậu bám vào lan can an toàn của giường tầng trên, hơi ngẩng đầu nói không ngừng: "Thẩm Hoài Dư, cậu sẽ dạy tớ đúng không? Lần sau tớ sẽ tự trải!"

Phùng Xã Lâm kinh ngạc nhìn Thẩm Hoài Dư. Đối phương vừa trải giường xong, đang chuẩn bị trèo xuống.

10-2 có 55 học sinh, đến giờ Phùng Xã Lâm vẫn chưa nhớ hết mặt mọi người, nhưng Thẩm Hoài Dư thì hắn biết rất rõ.

Kỳ thi tháng học kỳ một, thi giữa kỳ, thi cuối kỳ, hạng nhất toàn khối lúc nào cũng là Thẩm Hoài Dư.

Hắn đứng thứ tư, nhưng điểm số cách Thẩm Hoài Dư một khoảng rất xa.

Chỉ là Phùng Xã Lâm chưa từng nói chuyện với Thẩm Hoài Dư.

Một phần vì bản thân Thẩm Hoài Dư vốn ít nói, một phần vì hắn hướng nội, không dám chủ động bắt chuyện. Không ít lần hắn muốn tìm Thẩm Hoài Dư hỏi bài, cuối cùng vẫn vì ngại ngùng mà thôi.

Lúc vào ký túc xá phát hiện một trong các bạn cùng phòng là Thẩm Hoài Dư, hắn còn vui mừng một lúc.

Buổi chiều, hắn đi học tiết tự học buổi tối, vừa ra khỏi ký túc xá đã nhìn thấy Thẩm Hoài Dư.

Rõ ràng Thẩm Hoài Dư đã đến trước cửa ký túc xá, nhưng lại rời đi.

Khi ấy hắn còn tưởng Thẩm Hoài Dư không thích ký túc xá quá đông người.

Lúc đó người nhà Sở Tử Ngọc đều đang ở đây. Đợi đến khi hắn học tự học buổi tối xong trở về ký túc xá, giường của Thẩm Hoài Dư vẫn còn trống.

Hắn lại nghĩ chắc Thẩm Hoài Dư có việc gấp nên về nhà. Kết quả vừa tắm rửa xong bước ra, Thẩm Hoài Dư đã tới.

Phùng Xã Lâm có hơi đứng hình. Có lẽ vì ánh mắt hắn dừng lại quá lâu, Thẩm Hoài Dư lạnh lùng liếc hắn một cái. Phùng Xã Lâm theo bản năng buột miệng: "Xin lỗi."

Rồi ôm chậu, bước nhanh về giường mình.

Lúc này Sở Tử Ngọc mới phát hiện bạn cùng phòng đã tắm xong đi ra.

Cậu liếc nhìn cái tên dán trên giường của Phùng Xã Lâm, buông tay đang vịn lan can xuống rồi chào hỏi Phùng Xã Lâm:

"Hello, Phùng Xã Lâm. Buổi chiều chưa kịp chào đàng hoàng, tớ là Sở Tử Ngọc."

Phùng Xã Lâm vẫn còn đang ngượng ngùng, vội vàng gật đầu với Sở Tử Ngọc: "Chào bạn... bạn học Sở!"

Sở Tử Ngọc đã thấy đói bụng, thuận miệng hỏi Phùng Xã Lâm: "Cậu có đi nhà ăn chưa? Có bán đồ ăn khuya không?"

Phùng Xã Lâm cầm điện thoại lên xem giờ rồi lắc đầu: "Nhà ăn bán đến 10 giờ thôi, giờ đóng cửa rồi."

Hắn dè dặt hỏi thêm: "Cậu ăn tối chưa no à?"

"Tớ có ăn đâu!" Sở Tử Ngọc kêu lên một tiếng ai oán. Cậu ngã vật xuống giường nằm im một lúc, lăn người rồi lại ngồi dậy, định đi tắm rửa.

"Đi thôi."

Vừa nghe thấy giọng Thẩm Hoài Dư, Sở Tử Ngọc lập tức quay đầu lại. Thẩm Hoài Dư đã mặc áo khoác chỉnh tề, chắc là đang nói với cậu nhỉ? Sở Tử Ngọc ngơ ngác "hả" một tiếng.

Thẩm Hoài Dư kéo khóa áo gió lên, đôi mắt đen nhìn Sở Tử Ngọc: "Phố sau có quán nướng BBQ, đi ăn không?"

"Ăn!"

Sở Tử Ngọc lập tức chộp lấy áo hoodie tròng qua đầu, còn không quên hỏi Phùng Xã Lâm một câu: "Tiểu Lâm đi không?"

Chớp mắt đã đặt biệt danh cho người ta.

Phùng Xã Lâm sửng sốt, không ngờ Sở Tử Ngọc lại rủ mình.

Trong lòng hắn rất cảm kích. Thật ra hắn cũng muốn đi, tuy không đói bụng nhưng muốn tạo quan hệ tốt với Thẩm Hoài Dư, sau này có hỏi bài cũng tiện hơn.

Nhưng nhớ tới ánh mắt lạnh lùng kiểu "người sống chớ lại gần" của Thẩm Hoài Dư ban nãy, hắn vẫn lắc đầu: "Mình không đói, hai cậu đi đi."

Thế là Sở Tử Ngọc cùng Thẩm Hoài Dư rời đi.

Gần 12 giờ đêm, chỉ còn lác đác vài phòng ký túc xá vẫn sáng đèn.

Lúc này Sở Tử Ngọc mới nhớ ra một vấn đề cực kỳ quan trọng, cậu đuổi theo Thẩm Hoài Dư, nhỏ giọng hỏi: "Giờ này còn ra ngoài được à?"

Thẩm Hoài Dư lời ít ý nhiều: "Leo tường."

Sở Tử Ngọc chấn động. Đến tận lúc xuống tầng một mới chớp mắt nói: "Hóa ra cậu hoang dã vậy luôn à!"

Sở Tử Ngọc nói câu đó hơi sớm rồi.

Đến bãi rác phía sau tường ký túc xá, cậu mới phát hiện bức tường này còn cao hơn tường của Trường Trung học Số 1 không ít.

Sở Tử Ngọc loay hoay một lúc mới trèo lên được, trong khi Thẩm Hoài Dư lại nhẹ nhàng leo lên đầu tường, động tác lưu loát nhanh nhẹn, vừa nhìn đã biết là dân chuyên nghiệp.

Sở Tử Ngọc hoàn toàn ngây người.

Thẩm Hoài Dư đứng ở bên kia tường đợi cậu một lúc, mãi đến khi Sở Tử Ngọc như vừa tỉnh mộng mới nhảy xuống theo. Cậu cứ nhìn chằm chằm Thẩm Hoài Dư hết lần này đến lần khác.

Thẩm Hoài Dư leo tường để làm gì chứ?!

Sự nghi ngờ hiện rõ trên mặt Sở Tử Ngọc. Thẩm Hoài Dư mở miệng giải thích: "Có việc gấp thì leo tường nhanh hơn."

"Việc gì cơ?"

Sở Tử Ngọc hỏi, rồi lại thấy câu hỏi quá chung chung nên bổ sung thêm: "Ví dụ như?"

Nửa đêm, trên đường yên tĩnh không một tiếng động. Ánh đèn đường màu cam nhạt xuyên qua hàng bạch quả cao bên lối đi bộ, hắt xuống những mảng sáng tối chập chờn.

Trong đôi mắt đen của Thẩm Hoài Dư cũng gợn lên từng tầng sáng tối mờ nhạt.

"Ví dụ như..."

"Dẫn cậu đi ăn khuya."

Mùi bồ kết quen thuộc theo gió lướt qua chóp mũi Sở Tử Ngọc. Cậu chợt nhớ tới cảnh hôm qua mình vùi mặt vào áo khoác đồng phục của Thẩm Hoài Dư.

Mùi của Thẩm Hoài Dư thật sự rất dễ chịu.

Sở Tử Ngọc nghĩ vậy, da mặt trong bóng đêm nhanh chóng nóng lên, đến cả màn đêm cũng không che nổi vành tai đỏ ửng của cậu.

Cậu lập tức bước nhanh lên phía trước, cọ nhẹ qua cánh tay Thẩm Hoài Dư rồi vội vàng đi tiếp: "Ồ!"

-

Phố sau chủ yếu làm ăn với học sinh, nên đến tận rạng sáng mà vẫn còn mở cửa thì chỉ còn mỗi quán đồ nướng này.

Để tránh Thẩm Hoài Dư lại nhắc chuyện chia tiền, Sở Tử Ngọc không hỏi y muốn ăn gì mà trực tiếp lấy hết các loại xiên trong quán.

Cậu còn định lấy thêm hai chai nước đá, nhưng Thẩm Hoài Dư đã nhanh tay cầm hai chai nước thường trước, đưa cho cậu một chai rồi hỏi: "Ngồi ngoài hay trong quán?"

Sở Tử Ngọc ngại lấy thêm nước đá nữa, liếc chiếc áo khoác mỏng trên người Thẩm Hoài Dư rồi đáp: "Ngồi trong!"

Nói xong, cậu lập tức đi trước tới quầy thanh toán. Thấy Thẩm Hoài Dư không phản đối, cậu mới lặng lẽ thở phào.

Đồ nướng còn phải đợi một lúc. Sở Tử Ngọc vặn nắp chai nước, rót vào cốc giấy dùng một lần rồi uống hai ngụm. Khóe mắt vừa lướt qua Thẩm Hoài Dư, cậu còn chưa kịp mở miệng thì đã bị tiếng rung của điện thoại cắt ngang.

Sở Tử Ngọc theo phản xạ móc điện thoại mình ra, mở màn hình tối om lên rồi mới nhận ra là điện thoại của Thẩm Hoài Dư rung.

Cậu liếc sang bên kia, thấy Thẩm Hoài Dư lấy điện thoại ra nhìn một cái, tắt luôn rồi chuyển sang chế độ im lặng, sau đó nhét lại vào túi.

Điện thoại rác à?

Sở Tử Ngọc vừa định hỏi: "Cậu —"

Thì cậu nhìn thấy túi áo Thẩm Hoài Dư lại sáng lên.

Lại gọi tới nữa.

Nhưng Thẩm Hoài Dư vẫn không có ý định nghe máy, mặc kệ điện thoại rung, chỉ rút khăn giấy lau mặt bàn rồi hỏi: "Tôi làm sao?"

Sở Tử Ngọc rất để ý cuộc gọi đó. Nếu không phải điện thoại rác, vậy khuya thế này còn liên lạc với Thẩm Hoài Dư... chắc hẳn là người có quan hệ rất thân thiết với Thẩm Hoài Dư nhỉ?

Sở Tử Ngọc bưng cốc giấy lên uống thêm một ngụm nước cho thông cổ họng, đang định mở miệng thì —

"Oai BigBabol!"

Lần này đúng là điện thoại của cậu reo thật.

Sở Tử Ngọc luống cuống tay chân móc điện thoại ra. Màn hình hiện lên dòng chữ "Điện thoại công cộng".

c** nh* giọng đọc lên rồi bắt máy: "Alo?"

Không có ai đáp lại. Sở Tử Ngọc lại hỏi thêm lần nữa: "Alo??"

Vẫn im lặng như cũ.

Sở Tử Ngọc đành cúp máy, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt của Thẩm Hoài Dư. Cậu nhún vai: "Chắc gọi nhầm số."

"Điện thoại công cộng?" Thẩm Hoài Dư hỏi.

"Ừm."

Mở được đầu câu chuyện rồi, Sở Tử Ngọc lập tức tiếp tục điều mình muốn hỏi ban nãy: "Cậu không đi làm ở cửa hàng tiện lợi à?"

Hôm nay là chủ nhật, đáng lẽ Thẩm Hoài Dư phải đi trực ca đêm mới đúng.

"Tạm thời không đi." Thẩm Hoài Dư đáp, "Có vài cuộc thi cần chuẩn bị."

Đúng ngay vùng kiến thức mù của Sở Tử Ngọc. Trong nhận thức của cậu, "thi đấu" chỉ có thể thao với game thôi. Cậu tò mò hỏi: "Thi gì cơ?"

"Toán, vật lý với tiếng Anh."

"!"

Đầu Sở Tử Ngọc lập tức như phình to gấp đôi. Ba môn cậu sợ nhất luôn!

Cậu nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt Thẩm Hoài Dư, chẳng thấy bất ngờ chút nào. Thẩm Hoài Dư lại thức khuya nữa rồi.

Nhưng mà phải nói thật, quầng thâm mắt ở trên mặt Thẩm Hoài Dư lại đẹp kỳ lạ, giống kiểu ma cà rồng quý tộc trong phim điện ảnh vậy!

Thế là chủ đề đột ngột rẽ sang hướng khác: "Thẩm Hoài Dư, cậu từng xem phim về ma cà rồng chưa?"

Thẩm Hoài Dư đáp rất tự nhiên: "Trước đây từng xem vài bộ."

"Bộ mới nhất thì tớ chưa xem."

Sở Tử Ngọc cũng không rõ gần đây có phim ma cà rồng mới nào không, nhưng vẫn tranh thủ hẹn trước: "Ở Vọng Kinh có rạp Tinh Ảnh, có phòng IMAX đó. Xem ma cà rồng trên màn hình lớn siêu nhập vai luôn, tuần sau nghỉ chúng ta đi xem đi!"

Rạp Tinh Ảnh vốn là của nhà cậu. Có lúc chán quá, Sở Tử Ngọc còn chạy tới mở phòng VIP ngồi xem phim cũ một mình.

Thẩm Hoài Dư lấy điện thoại ra. Sở Tử Ngọc chú ý thấy điện thoại của y vẫn đang có cuộc gọi tới, chắc từ nãy đến giờ đều là cùng một người.

Thẩm Hoài Dư không nghe nhưng cũng không chặn số, rốt cuộc là vì sao nhỉ?

Cậu lén quan sát Thẩm Hoài Dư.

Thẩm Hoài Dư như chẳng có chuyện gì, tắt cuộc gọi rồi cúi đầu bấm điện thoại một lúc mới nói: "Gần đây không có phim ma cà rồng chiếu."

Sở Tử Ngọc vốn định buột miệng nói "đó là rạp nhà tớ, muốn xem phim gì cũng được, không cần phải đợi có lịch chiếu phim ma cà rồng". Nhưng lời tới bên miệng rồi lại nuốt xuống.

Đúng lúc này, đồ nướng được mang ra.

Sở Tử Ngọc cầm một xiên thịt bò lên cắn thử. Thịt mềm thơm nóng hổi, cậu vừa nhai vừa nói: "Vậy xem Avatar đi, tớ kiếm vé cho!"

Avatar là bom tấn 3D đang nổi khắp thế giới gần đây.

Sau khi công chiếu trong nước, cả nước chỉ có vài rạp sở hữu phòng IMAX. Người ở tỉnh khác còn phải bay tới chỉ để xem Avatar bằng màn hình IMAX.

Vé xem phim gần như phải canh từng giây để giành, vé của dân đầu cơ còn bị đẩy giá lên hơn nghìn tệ một vé.

Ngay ngày đầu công chiếu, Sở Tử Ngọc đã xem rồi.

Điện thoại của Thẩm Hoài Dư vẫn rung liên tục, nhưng y vẫn không nghe. Sau khi nhét điện thoại lại vào túi, Thẩm Hoài Dư mới nói: "Được thôi, nếu tuần sau tôi không phải tham gia tập huấn thi đấu."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn