Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 21: Eo Thon Như Vậy

Sắp về ký túc xá, Sở Tử Ngọc lại gọi thêm 100 tệ xiên nướng để đóng gói mang về.

Thẩm Hoài Dư còn chưa kịp hỏi, cậu đã chủ động nói trước: "Mang ít đồ ăn cho bọn họ."

"Bọn họ" trong lời cậu chính là mấy người cùng phòng ký túc xá 305. Phùng Xã Lâm có lẽ vẫn chưa ngủ, còn Tiết Trạch với Đỗ Chiếm Phương cũng có thể vừa từ tiệm net trở về.

Dù sao chuẩn bị trước vẫn hơn, cùng lắm thì đem sang ký túc xá khác chia.

Trong nhóm đi rừng kia còn đang gào khóc đòi ăn khuya với thịt nướng nữa mà.

Sở Tử Ngọc nhận hộp đồ nướng đóng gói, tiện tay gọi thêm ba lon Coca lạnh. Suốt quãng đường, Thẩm Hoài Dư không nói gì. Mãi đến khi hai người trèo tường vào trường, gần tới dưới ký túc xá, y mới bất ngờ lên tiếng: "Cậu nhiệt tình thật đấy."

Sở Tử Ngọc chậm mất hai giây mới hiểu Thẩm Hoài Dư đang nói gì. Cậu hơi nhấc túi đồ nướng trong tay lên: "Ý cậu là đống xiên này à? Dù sao mọi người cũng cùng phòng ký túc xá mà, tiện tay thôi."

Thẩm Hoài Dư lại im lặng.

Sở Tử Ngọc chợt nhớ tới chuyện bị từ chối ban nãy, lập tức bám sát theo Thẩm Hoài Dư lên lầu ký túc xá: "Thẩm Hoài Dư, thật đó, cậu dạy tớ trải ga giường đi mà, tớ muốn học!"

"Không dạy."

"Xin cậu đấy!"

"Không dạy."

-

Lúc hai người lặp đi lặp lại màn "xin dạy — không dạy" về đến ký túc xá thì vừa lúc cắt điện.

Từ thứ hai đến thứ sáu, ký túc xá 11 giờ sẽ tắt điện, cuối tuần là 12 giờ. Cả căn phòng lúc này tối om. Sở Tử Ngọc bật đèn pin điện thoại soi một vòng.

Rèm giường của Phùng Xã Lâm kéo kín mít, không nhìn thấy gì, chắc đã ngủ say rồi. Tiết Trạch và Đỗ Chiếm Phương vẫn chưa về, xem ra định chiến game ở tiệm net đến tận giờ học luôn.

Sở Tử Ngọc bèn nhắn một câu vào nhóm đi rừng. Chưa đầy hai phút sau đã có nam sinh lớp bên cạnh chạy sang phòng 305 nhận đồ nướng với Coca.

"Anh Sở ơi, yêu cậu chết mất! Moah moah!"

Nam sinh kia chỉ mặc áo ba lỗ với quần đùi, cười toe toét ghê tởm một câu rồi chạy biến đi.

Không ngờ Hàn Kỳ còn chưa ngủ, lập tức nổi lên trong nhóm: [Trời đất ơi, anh Sở cậu ở ký túc xá luôn à!! ]

Sở Tử Ngọc trả lời một câu, lập tức kéo theo cả đám đang lặn cũng chui lên.

Trong nhóm lại bắt đầu náo nhiệt, mọi người chọc ghẹo nói đùa vài câu. Đúng lúc đó, phía trước vang lên tiếng bước chân khe khẽ. Theo phản xạ, Sở Tử Ngọc ngẩng đầu lên.

Thẩm Hoài Dư đã tắm xong trở lại.

Y mặc bộ đồ ngủ đơn giản gồm áo thun đen và quần ngắn, tóc vẫn còn ướt nhỏ nước.

Thẩm Hoài Dư tắm xong rồi!

Sở Tử Ngọc có một thói quen khác với đa số người miền Bắc, đó là ngày nào cậu cũng phải tắm. Huống hồ hôm nay còn ngồi trong quán đồ nướng hun khói suốt cả tiếng đồng hồ.

Cậu đặt điện thoại xuống, cầm theo khăn tắm, khăn mặt, sữa tắm, bàn chải với kem đánh răng rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh rất nhỏ, chỉ đứng một nam sinh tuổi dậy thì thôi đã hơi chật chội rồi.

Mất điện nên không bật được đèn, may mà đêm tháng ba trăng vừa to vừa sáng, ánh trăng đủ để soi rõ căn phòng vệ sinh nhỏ hẹp ấy.

Trong không gian nhỏ hẹp ấy vẫn còn vương mùi bạc hà sạch sẽ mát lạnh. Sở Tử Ngọc dùng chung sữa tắm với mẹ mình, cậu cũng không rõ đó là mùi gì, chỉ cảm thấy hơi ngọt, pha lẫn hương gỗ thông nhàn nhạt, mà còn lưu hương rất lâu.

Sở Tử Ngọc cẩn thận nép sát vào tường đứng, tránh giẫm phải vũng nước dưới sàn.

Đã gần giữa tháng ba, hệ thống sưởi cũng ngừng hoạt động từ lâu. Cậu vừa cởi áo hoodie ra đã thấy lạnh run, huống chi sau lưng còn áp lên lớp gạch men lạnh buốt xuyên qua chiếc áo thun mỏng.

Cậu thật sự rất sợ lạnh.

Sở Tử Ngọc c** q**n rồi đến áo lót trong cùng, lạnh đến mức phải liên tục xoa cánh tay, da nổi đầy da gà.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cậu chủ nhà họ Sở tắm trong một không gian chật chội và lạnh lẽo thế này, rét đến mức cả người run lên.

Cậu vội vàng mở vòi sen.

Lúc dòng nước xả xuống, Sở Tử Ngọc gần như cảm động muốn khóc. Nước nóng đúng là thiên thần giáng thế!

Kết quả ngay giây tiếp theo, nước vừa dội lên đầu, Sở Tử Ngọc lập tức hét lên một tiếng rồi lùi phắt ra cửa, kinh ngạc đến khó tin.

Nước lạnh!

Cậu tiện tay chộp lấy khăn tắm quấn ngang eo rồi mở cửa bước ra ngoài.

Vừa đi ra đã suýt đâm vào Thẩm Hoài Dư.

Dưới ánh trăng, làn da trắng nõn của Sở Tử Ngọc mịn màng như sữa. Tóc cậu bị nước lạnh làm ướt đẫm, vài giọt nước men theo tóc nhỏ xuống, trượt thẳng vào chiếc khăn tắm quấn lỏng bên hông.

Vòng eo trắng mảnh đến mức chiếc khăn tắm như sắp không giữ nổi.

Thẩm Hoài Dư chợt nghĩ, một nam sinh mà da lại trắng như vậy, eo lại nhỏ như vậy.

Nhưng Sở Tử Ngọc hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ hiện tại của mình có bao nhiêu lộ liễu. Đôi mắt màu nhạt không biết vì bị nước bắn vào hay vì lạnh mà phủ một tầng hơi nước, ướt át như ngâm trong suối.

Cậu nhìn Thẩm Hoài Dư đầy tủi thân: "Vòi sen hỏng rồi! Toàn nước lạnh thôi!"

Gió đêm từ ban công thổi vào, Sở Tử Ngọc lại lạnh đến co rụt vai. Thẩm Hoài Dư dời mắt đi, đẩy cậu trở lại nhà vệ sinh rồi nói:

"11 giờ là ngừng cấp nước nóng."

Hóa ra còn có cả vụ cắt nước nóng nữa!

Sở Tử Ngọc lập tức bùng nổ: "Sao lại thế được chứ!"

Nói xong, cậu hít hít mũi, đáng thương vô cùng nhìn Thẩm Hoài Dư: "Vậy giờ phải làm sao đây, Thẩm Hoài Dư? Tớ không tắm nước lạnh được đâu, mà không tắm thì tớ cũng không ngủ nổi..."

"Nhịn 10 phút."

Thẩm Hoài Dư cúi xuống lấy hai bình giữ nhiệt dưới bồn rửa tay lên, "Tôi đi đun nước."

Sở Tử Ngọc ngơ ngác. Mất điện rồi thì đun nước kiểu gì?

Cậu còn đang nghĩ ngợi, Thẩm Hoài Dư đã xách bình giữ nhiệt đi mất.

Sở Tử Ngọc đành đóng cửa nhà vệ sinh lại, tiện tay chộp áo hoodie mặc vào trước cho đỡ lạnh.

Cậu lười quay về phòng ký túc xá, cứ sột soạt mãi sẽ làm ồn bạn cùng phòng, nên chỉ dựa vào tường gạch đứng đếm thời gian.

30 giây... một phút...

Đếm được một lúc lại không nhịn được mà cảm thán Thẩm Hoài Dư đúng là người tàn nhẫn. Nước lạnh buốt đến tận xương như thế mà y vẫn có thể tắm rửa gội đầu, còn mặt không đổi sắc.

Sở Tử Ngọc nghĩ lung tung đủ thứ. Chưa đến 10 phút, mới khoảng 8 phút thôi, Thẩm Hoài Dư đã quay lại.

Y đặt xuống hai bình giữ nhiệt đầy nước nóng, lại chẳng biết kiếm đâu ra thêm một cái xô mới, bên trong cũng đầy nước ấm, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Sở Tử Ngọc vội vàng nói cảm ơn rồi tò mò hỏi: "Cậu đun nước ở đâu vậy?"

"Chỗ quản lý ký túc có ổ điện không cắt điện."

Thẩm Hoài Dư thấy khuôn mặt trắng nõn của Sở Tử Ngọc lạnh đến tái đi, y tiện tay đóng cửa giúp cậu: "Mau tắm đi."

Đây là lần đầu tiên Sở Tử Ngọc dùng chậu để gội đầu tắm rửa nên thấy khá mới mẻ. Đợi đến khi cậu tắm xong, cả người thơm ngào ngạt bước ra ngoài thì đã gần hai giờ sáng.

Đầu giường của Thẩm Hoài Dư vẫn sáng một ngọn đèn nhỏ. Y chưa ngủ, đang tựa vào tường đọc sách.

Sở Tử Ngọc giẫm lên mép giường mình, tò mò thò đầu sang nhìn thử.

Trên bìa lại là một đống chữ nước ngoài mà cậu chẳng hiểu nổi.

"Còn chưa ngủ à?" Sở Tử Ngọc chỉ mấp máy khẩu hình, không phát ra tiếng.

Mùi hương ngọt dịu trên người Sở Tử Ngọc phả tới gần. Thẩm Hoài Dư khép sách lại, hạ giọng đáp: "Ngủ ngay đây."

"Ngủ ngon nhé!"

Lần này Sở Tử Ngọc cũng cố ý nói rất khẽ, cong cong đôi mắt cười với Thẩm Hoài Dư rồi mới rụt về giường mình.

Mãi đến khi bên giường dưới hoàn toàn yên tĩnh, Thẩm Hoài Dư mới tắt đèn.

-

Đến lần thứ ba tiếng chuông "Oai BigBabol" vang lên, mí mắt Sở Tử Ngọc mới khẽ động đậy.

Nhưng cậu vẫn chưa mở mắt, chỉ mò mẫm trên giường, bắt được điện thoại thì quẹt nghe rồi nhét vào tai trái, tiếp tục ngủ tiếp.

Đầu dây bên kia là giọng của ba cậu, Sở Quân: "Bảy giờ rồi còn chưa dậy à! Mau ra cổng nam trường lấy bữa sáng."

Sở Tử Ngọc hơi tỉnh táo lại. Cậu hé mắt ra, đầu tiên nhìn thấy bức tường màu xám than xa lạ. Quay đầu sang, lại thấy mấy thanh giường tầng ngang ngang...

Cậu đang ở ký túc xá!

Sở Tử Ngọc lập tức bật dậy, nhưng vì đứng lên quá nhanh nên trán đập "cốp" vào ván giường tầng trên. Cậu đau đến kêu lên một tiếng.

Trong điện thoại, Sở Quân vẫn đang hỏi: "Sao không trả lời? Lại ngủ quên rồi?"

Sở Tử Ngọc xoa trán hai cái rồi giẫm lên mép giường, túm lấy lan can tầng trên gọi: "Thẩm —"

Nhưng Thẩm Hoài Dư đã dậy từ sớm, chăn ga trên giường được xếp chỉnh tề ngăn nắp.

Sở Tử Ngọc quay đầu sang phía đối diện. Rèm giường của Phùng Xã Lâm cũng đã được vén lên, xem ra đối phương cũng đi học từ lâu rồi.

Sau khi rửa mặt đánh răng xong, Sở Tử Ngọc vội vàng chạy tới cổng nam trường học.

Sở Quân không để tài xế xuống xe mà tự mình xách hai phần bữa sáng cùng hai chai sữa tươi đứng đợi cậu.

Vừa thấy khóa kéo đồng phục của Sở Tử Ngọc kéo lệch sang một bên, Sở Quân lập tức đưa tay chỉnh lại giúp cậu rồi nói: "Sau này buổi trưa Tiểu An sẽ mang cơm tới đúng giờ cho con. Hộp giữ nhiệt giữ nóng lâu lắm, dinh dưỡng không bị mất đâu."

Sở Tử Ngọc lắc đầu: "Ba, sau này đừng mang nữa, con ăn căn tin!"

Hôm qua cậu nghĩ đi nghĩ lại rồi, cuối cùng quyết định sau này sẽ kéo Thẩm Hoài Dư đi ăn căn tin cùng mình.

Sữa tươi cũng có thể mua ở quầy tạp hóa trong trường.

Sở Quân không có ý kiến gì. Từ trước tới nay ông vốn không can thiệp vào quyết định của Sở Tử Ngọc. Ông chỉnh lại đồng phục cho cậu xong mới nói: "Vào đi, ba còn phải tới công ty —"

"Khụ..."

Sở Tử Ngọc đột nhiên ho một tiếng. Sở Quân lập tức nhíu mày: "Về ký túc xá mặc thêm áo vào. Còn nhỏ mà bày đặt phong độ, giữ ấm mới là quan trọng nhất."

"Con có đâu!"

Sở Tử Ngọc xoa xoa chóp mũi, "Chỉ là bị dính chút nước lạnh thôi..."

"Nước lạnh gì?"

Sở Tử Ngọc lập tức đắc ý: "Ba cũng có chuyện không biết nha! Ký túc xá trường học 11 giờ là cắt nước nóng, sau đó muốn tắm cũng chỉ có thể tắm nước lạnh thôi!"

Sở Quân không nói thêm gì nữa, mãi đến khi nhìn theo bóng Sở Tử Ngọc chạy xa mới lên xe rời đi.

Đến trưa hôm đó, trong nhóm đi rừng đột nhiên xuất hiện một tin nhắn mới:

[Năm nay trường cuối cùng cũng biết làm người rồi! Có doanh nghiệp tài trợ cho trường một đống máy nước nóng năng lượng không khí, chuẩn bị lắp cho toàn bộ ký túc xá! Sau này ban đêm không cắt nước nóng nữa!]

Sở Tử Ngọc đang nghe thầy lịch sử giảng bài đến mức buồn ngủ díp mắt, vừa lướt nhóm chat vừa ngáp dài. Không bao lâu sau, cửa sổ trò chuyện riêng bật lên.

Thiệu Trình nhắn: [Đá bóng không? Tan học đám lớp 11 hẹn tụi mình làm một trận.]

Lớp 11?

Trần A Minh??

Sở Tử Ngọc lập tức tỉnh ngủ hẳn: [Trần A Minh có tới không?]

Thiệu Trình trả lời rất nhanh: [Có!]

Sở Tử Ngọc bẻ khớp mười ngón tay làm nóng người trước, cũng chẳng buồn trả lời tin nhắn, chỉ trực tiếp quay đầu giơ tay làm dấu "OK" với Thiệu Trình.

Vất vả lắm mới chờ được đến giờ tan học, cậu lập tức quay xuống phía sau, miệng nhanh hơn não: "Bọn tớ đá bóng với lớp 11, cậu cũng đi xem đi!"

Thẩm Hoài Dư vẫn đang cúi đầu làm đề: "Không rảnh."

Sở Tử Ngọc hơi hụt hẫng: "Tớ đá bóng giỏi lắm đó, đảm bảo đánh cho Trần... lớp 11 không còn manh giáp!"

Nhưng Thẩm Hoài Dư vẫn chẳng có phản ứng gì.

Đúng lúc này Thiệu Trình đi tới, khoác tay lên cổ Sở Tử Ngọc rồi kéo đi: "Đi thôi anh Sở, chậm nữa là đám lớp 11 lại tưởng tụi mình rén."

Sở Tử Ngọc lập tức bật dậy: "Đi!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn