Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 22: Eo Của Sở Tử Ngọc Thật Sự Rất Thon

Khối 10 có vài học sinh thể thao nằm trong đội tuyển trường. Thiệu Trình chưa vào đội bóng đá, nhưng chơi rất thân với bọn họ, còn quen cả đội trưởng đội bóng, nên mượn được cho Sở Tử Ngọc một bộ đồng phục mới tinh.

Đồng phục size XXL theo số đo tiêu chuẩn. Sau khi thay đồ xong bước ra, Thiệu Trình đang uống nước suýt thì sặc.

Hắn nhìn Sở Tử Ngọc, kinh ngạc nói: "Sở Tử Ngọc, người c** nh* vậy luôn à?"

Bình thường mặc đồng phục dài tay dài quần chỉ thấy Sở Tử Ngọc gầy thôi. Đến giờ mặc đồ đá bóng để lộ hai cánh tay với đôi chân mảnh khảnh, mới nhìn ra khung xương cậu cực kỳ nhỏ.

Nhìn như bóp mạnh chút là gãy mất.

Sở Tử Ngọc vừa khởi động vừa tự tin tràn đầy: "Yên tâm đi, đá nát đội bên kia không thành vấn đề!"

"Ý tớ không phải vậy."

Thiệu Trình khởi động xong, cầm chai nước đi tới ngồi xổm bên cạnh Sở Tử Ngọc, cười híp mắt hỏi: "Cậu hình như ghét Trần A Minh lắm à? Nghe đám lớp 11 nói mấy hôm trước cậu ta nhập viện là vì bị cậu đánh."

Sở Tử Ngọc định giải thích đây chỉ là lời đồn. Cậu cùng lắm chỉ đánh Trần A Minh trầy chút da thôi, chuyện nhập viện là vì nguyên nhân khác. Ai mà biết được có khi Trần A Minh lén đi cắt bao q** đ** rồi bị người ta phát hiện thì sao!

Tạ Quân Kiệt hồi cấp hai đã lén đi cắt bao q** đ** rồi.

Nghĩ lại thì thôi vậy.

Sở Tử Ngọc vốn chẳng buồn quan tâm người khác hiểu lầm hay không. Hơn nữa hôm đó nếu không có Thẩm Hoài Dư ngăn lại, biết đâu cậu thật sự đã đánh Trần A Minh nhập viện rồi cũng nên.

Tên đó đúng là quá thiếu đánh.

Sở Tử Ngọc gật đầu thừa nhận luôn: "Đúng đó, tớ chính là nhìn cậu ta chướng mắt."

Đến sân bóng, việc đầu tiên Sở Tử Ngọc làm là tìm Trần A Minh. Hắn đang đứng trên đường chạy cùng đám nam sinh lớp 11, vừa nói vừa cười.

Nhưng vừa nhìn thấy Sở Tử Ngọc, nụ cười của hắn lập tức trở nên gượng gạo, rồi quay sang nói chuyện với người bên cạnh như không có gì.

Sở Tử Ngọc cũng chẳng thèm để ý. Cậu ngồi xổm xuống chỉnh lại dây giày, sau đó bỗng ngẩng đầu nhìn về phía dãy phòng học đối diện sân bóng.

Mấy tòa nhà kia chính là khu lớp học của khối 10. Từ chỗ ngồi của cậu và Thẩm Hoài Dư có thể nhìn thấy sân bóng rất rõ.

Sở Tử Ngọc lập tức lấy điện thoại ra, gọi thẳng cho Thẩm Hoài Dư. Chỉ hai ba giây sau đã có người bắt máy.

"Cậu còn ở lớp không?" Sở Tử Ngọc hưng phấn hỏi.

"Không."

Giọng Thẩm Hoài Dư vẫn nhàn nhạt, "Cậu còn chưa bắt đầu đá à?"

"Cậu lừa tớ đúng không."

Sở Tử Ngọc đột nhiên nói, "Tớ thấy chỗ ngồi của cậu có bóng người!"

Rồi lại bổ sung: "Bọn tớ còn chưa bắt đầu!"

Thẩm Hoài Dư: "......"

Qua hai giây, y mới lên tiếng: "Tôi để quên đồ nên quay lại lấy."

Sở Tử Ngọc lập tức đứng bật dậy, dùng sức vẫy tay trái về phía cửa sổ xa xa: "Giờ cậu nhìn thấy tớ chưa!!"

"Áo trắng số 10 đó!"

Cậu lại nói tiếp, "Tớ đang vẫy tay với cậu này, thấy không!"

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Rồi Thẩm Hoài Dư mới đáp: "Khó mà không thấy."

Sở Tử Ngọc cong khóe môi, lại dùng sức vẫy tay thêm hai cái về phía bóng người cao cao mờ mờ bên cửa sổ. Cậu biết đó chắc chắn là Thẩm Hoài Dư.

"Thẩm Hoài Dư, nhìn cho kỹ nhé, tớ nhất định sẽ thắng!"

Thắng trận đấu này, thắng luôn cả Trần A Minh!

Nhưng đến khi trận đấu bắt đầu, Sở Tử Ngọc mới phát hiện Trần A Minh không ra sân, thậm chí ghế dự bị cũng chẳng thấy người đâu.

"??"

Cậu lập tức chạy đi hỏi Thiệu Trình: "Trần A Minh đâu?"

Thiệu Trình nhún vai: "Nói có việc gấp nên vừa đi rồi."

"......"

Sở Tử Ngọc cạn lời mất một lúc, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần. Dù sao thắng lớp 11 trước cũng không tệ!

Trên sân cỏ xanh biếc, Sở Tử Ngọc như một tia chớp màu cam lao vun vút. Chỉ trong hiệp một, một mình cậu đã ghi hai bàn, còn kiến tạo cho Thiệu Trình thêm một bàn nữa.

Học sinh đứng kín trên đường chạy quanh sân ngày càng đông. Ban đầu mọi người chủ yếu hô "Thiệu Trình cố lên", sau đó dần dần xuất hiện tiếng "Sở Tử Ngọc cố lên", cuối cùng hợp thành tiếng reo hò vang dội đồng đều khắp sân.

Quả bóng cuối cùng đẹp mắt lao thẳng vào lưới.

Tiếng còi kết thúc trận đấu cùng tiếng vỗ tay reo hò trên sân bóng vang lên đồng thời —

"Sở Tử Ngọc đỉnh vãi!!! Khối 10 đỉnh vãi!!!"

Thiệu Trình chống hai tay lên đầu gối, cười nghiêng đầu nhìn Sở Tử Ngọc. Hắn còn chưa kịp mở miệng thì bóng dáng mặc áo trắng số 10 đã đột ngột chạy về phía đường chạy.

Không biết cậu đang hướng về ai mà bật nhảy lên giữa không trung, giơ tay làm một dấu V đầy kiêu ngạo.

Áo đồng phục bị động tác giơ tay kéo lên, để lộ một đoạn eo trắng đến chói mắt.

Thẩm Hoài Dư lặng lẽ dời mắt đi.

Y nghĩ, eo của Sở Tử Ngọc thật sự rất nhỏ.

-

Sau trận đấu, Sở Tử Ngọc vào phòng thay đồ rồi đứng dưới vòi sen tắm suốt nửa tiếng.

Bảo cậu mồ hôi nhễ nhại, hôi hám cả người mà đi bộ một quãng về ký túc xá thì đúng là không thể chấp nhận nổi.

Đợi đến khi Sở Tử Ngọc bước ra, đám nam sinh khối 10 tắm xong từ trước đã đi hết, chỉ còn lại mình Thiệu Trình.

"Bọn họ đi rồi à?" Sở Tử Ngọc thuận miệng hỏi.

Thiệu Trình đã thay sang quần áo thường, đang dựa tường lướt điện thoại. Nghe tiếng động, hắn ngẩng đầu lên nhìn.

Dưới ánh đèn mờ tối, thiếu niên vừa tắm xong đến từng sợi tóc cũng phảng phất mùi sạch sẽ dễ chịu.

Mái tóc mềm ngoan cùng khuôn mặt thanh tú ấy rất khó khiến người ta liên tưởng đến thiếu niên kiêu ngạo tự tin vừa tung hoành trên sân cỏ lúc nãy.

Nhưng cả hai đúng thật đều là Sở Tử Ngọc.

Thiệu Trình cất điện thoại đi rồi cười nói: "Bọn họ qua phố sau liên hoan rồi. Đám quỷ đói ấy chờ không nổi nên đi trước."

Sở Tử Ngọc gật đầu. Cậu cũng rất thích cảm giác sau khi đá bóng xong cả đám tụ tập ăn uống, vừa náo nhiệt vừa vui. Nhưng hôm nay cậu muốn dẫn theo một người nữa!

Cậu hỏi Thiệu Trình: "Tớ dẫn thêm một người được không?"

Thiệu Trình nhướng mày: "Thẩm Hoài Dư?"

Sở Tử Ngọc kinh ngạc: "Sao cậu biết!"

Thiệu Trình bật cười: "Ai mà không biết chứ, anh em thân thiết nhất của anh Sở chính là Thẩm Hoài Dư!"

Hàng mi dài của Sở Tử Ngọc khẽ chớp. Thật ra cậu cũng không phải ghét hết mọi lời đồn, kiểu lời đồn này cậu lại cực kỳ thích.

Khóe môi cậu cong lên đầy vui vẻ: "Đúng vậy, tớ muốn dẫn cậu ấy theo!"

Thiệu Trình không có ý kiến gì: "Vậy cậu gọi cậu ấy đi."

Sở Tử Ngọc lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Thẩm Hoài Dư. Điện thoại vẫn được bắt máy rất nhanh như cũ.

Bên phía Thẩm Hoài Dư yên tĩnh lạ thường. Sở Tử Ngọc hỏi: "Cậu đang ở ký túc xá à?"

"Không."

"Tớ đá bóng xong rồi, cậu thấy chứ!"

"Không thấy."

Sở Tử Ngọc không tin: "Cậu lại lừa tớ đúng không! Tớ còn nhìn thấy... bóng của cậu nữa mà!"

Trong điện thoại chợt vang lên một tiếng cười rất khẽ. Quá ngắn nên Sở Tử Ngọc còn tưởng mình nghe nhầm.

"Sở Tử Ngọc." Thẩm Hoài Dư gọi tên cậu, "Rốt cuộc cậu tìm tôi có chuyện gì?"

Sở Tử Ngọc lập tức bị chuyển hướng chú ý. Cậu vui vẻ nói: "Bọn tớ thắng trận nên kéo nhau qua phố sau liên hoan, cậu đi cùng đi!"

Đầu dây bên kia mơ hồ vang lên tiếng người nói chuyện. Thẩm Hoài Dư đáp: "Cậu cứ đi đi, tôi không ở trường. Buổi tối tiết tự học mới về."

Sở Tử Ngọc còn muốn hỏi thêm, nhưng Thẩm Hoài Dư đã nói tiếp: "Có việc, cúp đây."

Trong điện thoại chỉ còn lại tiếng tút tút khó chịu.

Sở Tử Ngọc chậm mất hai giây mới hạ điện thoại xuống.

Sau đó cậu theo Thiệu Trình tới phố sau liên hoan. Suốt dọc đường hầu như chỉ có Thiệu Trình nói chuyện, Sở Tử Ngọc thỉnh thoảng mới đáp lại một hai câu.

Đến quán ăn rồi, lời của Sở Tử Ngọc lại càng ít hơn.

Rõ ràng trước kia cậu rất thích những buổi tụ tập náo nhiệt như thế này. Quán ăn được trang trí đẹp mắt, thịt nướng cũng ngon, đám nam sinh chơi bóng cùng nhau lại đặc biệt biết nói chuyện, nhắc đến game là phân tích đâu ra đấy.

Nhưng Sở Tử Ngọc vẫn cảm thấy không vui nổi.

Cậu rót một ngụm nước đá. Sau khi vận động cường độ lớn thế này, được ăn thịt nướng thỏa thích rồi uống thêm ngụm nước lạnh đúng là cực kỳ sảng khoái.

Vậy mà Sở Tử Ngọc vẫn thấy khó chịu.

Cả người Sở Tử Ngọc cứ như có gai mọc đầy người, đổi tới đổi lui đủ kiểu tư thế ngồi cũng vẫn không yên.

Thiệu Trình cầm chai bia lạnh ngồi xuống bên cạnh Sở Tử Ngọc, dùng khui mở nắp chai rồi hỏi: "Uống chút không? Tối nay bọn tớ đã xin phép giáo viên chủ nhiệm rồi, đá bóng xong có thể không cần học tiết tự học buổi tối."

Sở Tử Ngọc lập tức như được khai sáng.

Cuối cùng cậu cũng tìm ra nguyên nhân mình thấy khó chịu rồi!

Là vì cậu muốn đi học tiết tự học buổi tối!!!

Sở Tử Ngọc lập tức chộp lấy balo đứng bật dậy. Con gấu nhỏ treo trên balo theo động tác của cậu mà lắc lư dữ dội. Cậu nói với Thiệu Trình: "Không uống đâu, tớ mà say là đáng sợ lắm! Mấy cậu cứ uống đi, tớ có việc phải đi trước!"

Không đợi Thiệu Trình trả lời, Sở Tử Ngọc lại quay sang chào đám đồng đội một tiếng rồi chạy tới quầy thanh toán. Vừa đẩy cửa quán ra đã lập tức lao đi như bay.

Gió đêm hất tung mái tóc trước trán Sở Tử Ngọc. Trái tim bồn chồn không yên của cậu lại càng lúc càng bình ổn khi tiến gần tới trường học.

Tiết tự học buổi tối, Thẩm Hoài Dư sẽ trở về!

Mang theo tinh thần hăng hái, Sở Tử Ngọc chạy một mạch vào trường. Điện thoại trong túi chợt rung lên một cái.

Cậu vừa chạy vừa mò điện thoại ra xem, ánh mắt lướt qua màn hình rồi bước chân dần chậm lại.

Là tin nhắn từ một số lạ.

[Sở Tử Ngọc, cậu mặc đồng phục trắng đẹp lắm!]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn