???
Là ai vậy??
Sở Tử Ngọc chẳng hiểu mô tê gì, lập tức gọi ngược lại. Kết quả trong điện thoại vang lên thông báo: "Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..."
Ngay sau đó, số lạ kia lại nhảy thêm một tin nhắn mới.
[Sở Tử Ngọc, tớ thích cậu, rất rất thích cậu!!!]
"???"
Sở Tử Ngọc hoàn toàn nứt ra rồi. Đây là ai đang chơi trò đùa dai thế này??
Đèn đường trong trường vào ban đêm không quá sáng, ánh sáng trắng nhợt từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt Sở Tử Ngọc. Phần xương mày hơi nhíu lại, đôi mày thanh tú dài mảnh cũng giật giật mấy cái.
Cậu chợt nhớ tới một chuyện.
Trước đây tài khoản QQ chơi game của cậu luôn có một acc kỳ quái gửi lời mời kết bạn.
Sở Tử Ngọc lập tức đăng nhập lại tài khoản đó.
Quả nhiên, vẫn còn cả đống lời mời cùng tin nhắn spam.
[Cậu còn giận à?]
[Sở Tử Ngọc, đừng giận nữa, thêm bạn với tớ được không?]
[Hôm nay trên tàu điện ngầm tớ nghe thấy một giọng nói rất giống cậu, kết quả là ngồi quá cả ga...]
[Tớ yêu cậu.]
[Tớ thật sự yêu cậu!]
......
"Đứng đây làm gì vậy?" Trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên một giọng nói.
Tim Sở Tử Ngọc thoáng chốc hụt một nhịp, nhưng vừa nhận ra đó là giọng Thẩm Hoài Dư, cậu lập tức không còn sợ nữa.
Cậu ngẩng đầu lên, từ chân mày khóe mắt cho tới chóp mũi đều nhăn nhúm lại đầy tủi thân: "Thẩm Hoài Dư, tớ gặp b**n th** rồi!"
Thẩm Hoài Dư liếc màn hình điện thoại đang sáng: "Cho tôi xem được không?"
Sở Tử Ngọc lập tức đưa điện thoại cho y, còn kể luôn chuyện tin nhắn kia: "Cô ta còn thấy cả lúc tớ đá bóng chiều nay nữa."
Thẩm Hoài Dư chăm chú lướt qua đống lời mời kết bạn. Hàng mi dài rậm rạp hơi cụp xuống, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên phần xương mày của y.
Khác với vẻ tinh xảo thanh tú của Sở Tử Ngọc, đường nét xương mày của Thẩm Hoài Dư sắc lạnh đến mức khiến người khác nhìn vào liền cảm thấy khó gần.
Còn cả hơi lạnh trên người y nữa —
Chóp mũi Sở Tử Ngọc khẽ động đậy. Không phải mùi bồ kết hay bạc hà quen thuộc thường ngày, mà giống như...
Trong nhất thời cậu không nghĩ ra nổi, đang cố vắt óc suy nghĩ thì chợt nghe thấy giọng Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc hoàn hồn ngay lập tức, ngơ ngác nhìn hàng mi của Thẩm Hoài Dư: "Hả?"
Thẩm Hoài Dư xem xong đống lời mời kết bạn và tin nhắn, trả điện thoại lại cho Sở Tử Ngọc rồi lặp lại lần nữa: "Cậu đi học đi, tôi có chút việc, lát nữa sẽ tới."
"!"
Sở Tử Ngọc lập tức không vui. Cậu tiện tay nhét điện thoại vào túi, giờ cũng chẳng còn tâm trạng quan tâm tên b**n th** quấy rối kia nữa.
"Thẩm Hoài Dư, cậu như vậy là không được đâu nha."
Cậu bắt đầu lải nhải, "Cậu là học sinh đó, phải chăm chỉ học hành, ngày nào cũng phải lên lớp —"
Thẩm Hoài Dư cắt ngang: "Lần kiểm tra trước cậu được bao nhiêu điểm?"
"?"
"Tôi toàn A."
"."
Sở Tử Ngọc đứng nhìn theo bóng Thẩm Hoài Dư lại rời khỏi trường, nghĩ mãi vẫn không hiểu rốt cuộc Thẩm Hoài Dư có chuyện gì gấp như vậy. Rõ ràng đã tới để học b*** tự học tối rồi mà!
Nhưng cuối cùng Sở Tử Ngọc vẫn không trốn học, ngoan ngoãn đi về lớp.
Dù sao Thẩm Hoài Dư cũng nói là "lát nữa sẽ tới" mà!
Thẩm Hoài Dư rời khỏi trường rồi rẽ trái đi thêm một đoạn tới phố sau. Không bao lâu sau, y dừng trước một tiệm net.
"30 phút, phòng riêng." Y đưa thẻ căn cước ra.
Quản lý tiệm net chỉ vừa nhìn đã thầm chửi trong bụng. Mẹ nó, ảnh trên giấy tờ mà cũng đẹp trai đến mức này luôn à!
Hắn nhanh nhẹn mở máy, trả lại căn cước rồi nói: "Phòng 201 bên phải, mật khẩu là sáu số cuối căn cước."
Phòng riêng không lớn, chỉ có một máy tính và một chiếc ghế gaming. Nhưng đóng cửa lại thì khá yên tĩnh.
Sau khi ngồi xuống, Thẩm Hoài Dư bật máy tính lên.
Số điện thoại của Sở Tử Ngọc thuộc nhà mạng X Thông. Những ngón tay khớp xương rõ ràng của y gõ liên tục trên bàn phím.
Mười phút sau, trên màn hình hiện ra một tọa độ trạm phát sóng chính xác đến từng kinh độ vĩ độ.
Không ở thủ đô, mà nằm tại một thành phố trung tâm thuộc khu vực đồng bằng sông Trường Giang.
Ánh sáng xanh lạnh từ màn hình phản chiếu vào mắt Thẩm Hoài Dư. Y tiếp tục gõ bàn phím.
Không bao lâu sau, một dãy số điện thoại thật hiện lên trước mắt y.
[155......]
Chưa đến nửa tiếng, Thẩm Hoài Dư đã xuống máy.
Khi trở lại lớp học, Thẩm Hoài Dư đi vào từ cửa sau. Không ngoài dự đoán, Sở Tử Ngọc đang nằm bò trên bàn.
Tiết tự học buổi tối vẫn chưa đến giờ giảng bài, mọi người đều tự làm bài tập. Từ khe hở dưới ngăn bàn của Sở Tử Ngọc lọt ra một tia sáng.
Cậu đang chơi game.
Thẩm Hoài Dư trở về chỗ ngồi, rút bút máy ra viết một dãy số điện thoại lên giấy, xé xuống cuộn lại thành ống rồi chọc nhẹ vào lưng Sở Tử Ngọc.
"Suỵt."
Sở Tử Ngọc vừa xóa sạch một vùng lớn trong game vừa không ngẩng đầu lên nói: "Đang giờ học đó, đừng quậy......"
Nói được nửa câu, cậu đột nhiên khựng lại.
Thẩm Hoài Dư về rồi!
Điện thoại lập tức bị nhét trở lại ngăn bàn.
Sở Tử Ngọc bật dậy ngồi thẳng, quay người lại một cách liền mạch. Nhưng trước khi kịp mở miệng, cậu đã nhìn thấy cuộn giấy trắng trong tay Thẩm Hoài Dư.
Hàng mi khẽ chớp: "Cái gì vậy?"
Thẩm Hoài Dư đáp: "Số điện thoại của người lạ."
"Nghe không hiểu."
Sở Tử Ngọc khó hiểu nhận lấy cuộn giấy, "Cậu nói rõ hơn đi, cái gì mà người lạ —"
Vừa mở tờ giấy ra, cậu lập tức câm bặt.
Sở Tử Ngọc không dám tin nổi, cả người gần như dựa hẳn lên mép bàn Thẩm Hoài Dư, hạ giọng đầy kích động: "Là số điện thoại của tên b**n th** đó?"
Thẩm Hoài Dư gật đầu.
Sở Tử Ngọc siết chặt tờ giấy, tò mò đến mức không chịu nổi: "Cậu làm kiểu gì vậy?"
Môi mỏng của Thẩm Hoài Dư khẽ động, trả lời hai chữ: "Tri thức."
"......"
Sở Tử Ngọc nghẹn họng.
Cậu đứng bật dậy, chạy chậm lên bục giảng xin phép giáo viên đang chấm bài: "Thưa thầy, em đau bụng, muốn đi vệ sinh ạ."
Giáo viên gật đầu đồng ý.
Sở Tử Ngọc quay lại chớp mắt trái với Thẩm Hoài Dư một cái, ôm bụng bước nhanh ra khỏi lớp học.
Tìm được một góc cầu thang yên tĩnh, Sở Tử Ngọc lập tức dùng sức bấm dãy số điện thoại kia.
Lần này gọi được.
Cậu đã chuẩn bị sẵn cả một tràng chửi quốc dân, nhưng sau vài tiếng chuông, đối phương lại trực tiếp cúp máy.
Sở Tử Ngọc lập tức gọi lại, kết quả đã tắt nguồn.
Cậu cười lạnh, gõ một đoạn tin nhắn dài thật dài, nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị gửi đi lại xóa sạch. Sau đó mở trình duyệt tìm kiếm —
[Làm sao dùng lời lẽ đầy tri thức để diễn tả việc tên b**n th** trốn trong cống ngầm bị ánh sáng chính nghĩa đánh bại, không còn chỗ ẩn thân?]
Nhấn tìm kiếm xong, đáp án hiện ra bốn chữ.
[Không chỗ che giấu.]
Sở Tử Ngọc lập tức gửi tin nhắn đi.
[Mi không còn chỗ che giấu đâu!]
-
Tan tiết tự học buổi tối, Sở Tử Ngọc không đi cùng Thẩm Hoài Dư về ký túc xá mà chạy thẳng tới quầy bán đồ ăn vặt trong trường.
Quầy tuy nhỏ nhưng đồ ăn lại rất nhiều, còn có cả xúc xích nướng thơm phức và lẩu Oden nóng hổi.
Sở Tử Ngọc đi một vòng quanh quầy, cuối cùng xách theo hai túi lớn đồ ăn vặt cùng nước uống, còn tiện tay mua sạch toàn bộ xúc xích nướng và lẩu Oden còn lại.
Kết quả là... quá nặng.
Mười phút sau, Thẩm Hoài Dư mặt lạnh đi tới. Y không nói tiếng nào, trực tiếp cầm lấy nồi Oden nặng nhất cùng hai túi đồ ăn vặt rồi quay người bỏ đi.
Sở Tử Ngọc vội bước nhanh đuổi theo, mặt dày nói: "Một nửa là cậu ăn mà, cậu xách là chuyện đương nhiên!"
Hàng mi dài của Thẩm Hoài Dư khẽ động: "Một nửa gì cơ?"
Sở Tử Ngọc lập tức vui vẻ. Thì ra Thẩm Hoài Dư cũng không phải lúc nào cũng thông minh tuyệt đối, chuyện gì cũng biết.
"Thì đống đồ này đó." Cậu cười tủm tỉm, "Cậu ăn một nửa, tớ ăn một nửa."
Bước chân Thẩm Hoài Dư chậm lại đôi chút: "Không mời bạn cùng phòng của cậu à?"
Sở Tử Ngọc: "......"
Cậu thật sự quên mất luôn rồi!
Sở Tử Ngọc lập tức quay người định chạy về quầy bán đồ ăn vặt: "Tớ quay lại mua thêm!"
Sở Tử Ngọc vừa xoay người thì đã bị Thẩm Hoài Dư giữ lại bằng một tay đặt lên vai.
Thẩm Hoài Dư nhàn nhạt nói: "Tôi không ăn xúc xích nướng với lẩu Oden đâu, chia cho bọn họ đi."
Sở Tử Ngọc lập tức không vui: "Đây là để cảm ơn cậu giúp tớ tìm được số điện thoại của tên b**n th** đó, không thể chia!"
Thẩm Hoài Dư lại nói: "Đưa hết đồ ăn vặt cho tôi là được."
"!"
Sở Tử Ngọc như phát hiện ra vùng đất mới: "Thì ra cậu thích ăn đồ ăn vặt dữ vậy luôn hả? Duyệt!"
Thẩm Hoài Dư không giải thích.
Hai người cứ chậm rãi đi về phía ký túc xá.
Đi được một đoạn, Thẩm Hoài Dư hỏi: "Về thân phận người đó, cậu có khoanh vùng được ai không?"
Sở Tử Ngọc lắc đầu: "Nếu tính tới thành phố S thì nhà tớ đúng là có vài người thân ở đó, nhưng số điện thoại của họ tớ đều lưu hết rồi. Với lại....."
Cậu đầy tự tin nói: "Họ đều rất thương tớ, chắc chắn không làm kiểu trò đùa ghê tởm này đâu!"
Thẩm Hoài Dư gật đầu: "Loại trừ người thân bạn bè của cậu, còn ai nữa?"
Sở Tử Ngọc híp mắt suy nghĩ một lúc, đột nhiên mặt nóng bừng lên.
Cậu nhớ ra rồi!
Cậu lắp bắp mãi, đến tận lúc đến dưới ký túc xá mới lí nhí thốt ra ba chữ nhỏ như tiếng muỗi vo ve: "Yêu qua mạng..."
Tai Thẩm Hoài Dư khẽ động. Y nhàn nhạt đáp: "Ồ, lại thêm một người yêu cũ nữa."
Mặt Sở Tử Ngọc nóng ran, vội vàng biện minh: "Tớ đâu có đào hoa! Bọn tớ chia tay lâu rồi, là cô ấy đá tớ trước mà!"
Người yêu qua mạng ở thành phố S kia là Sở Tử Ngọc quen khi chơi "Call of Duty 4".
Giai đoạn đầu hai người còn là đối thủ, đánh qua đánh lại ngang tài ngang sức. Đến giai đoạn sau thì trực tiếp tổ đội, thần cản giết thần, Phật cản giết Phật.
Sở Tử Ngọc cực kỳ hài lòng với người đồng đội này. Trong "Call of Duty 4" toàn là nhân vật nam, game thủ nữ lại ít, nên cậu vẫn luôn cho rằng đối phương cũng là con trai.
Kết quả một ngày nọ, người kia thẳng thắn với cậu rồi tỏ tình luôn.
Đối phương là con gái, cũng mới 15 tuổi, học lớp 9, sống ở thành phố S. Sau này hai người mở voice chat, đúng là giọng mềm mại ngọt ngào, nghe vừa dịu vừa mềm.
"Sở Tử Ngọc, tớ thích cậu, được không?"
Cô gái hỏi cậu như thế.
Sở Tử Ngọc thật ra rất thích người đồng đội này. Hai người quá hợp ý nhau, không chỉ chơi "Call of Duty 4" mà phối hợp ở những game khác cũng ăn ý vô cùng.
Thế là Sở Tử Ngọc đồng ý.
"Xong nửa tháng sau..."
Sở Tử Ngọc bắt đầu than thở, "Cô ấy biến mất luôn, mất liên lạc hoàn toàn, đơn phương đá tớ. Chia tay thì cũng chẳng sao, nhưng quá đáng nhất là cô ấy còn không lên game nữa! Sau đó tớ chẳng tìm được đồng đội nào giỏi như vậy nữa."
Giọng cậu càng lúc càng nhỏ: "Nếu thật sự là cô ấy thì thôi cũng được... dù gì bọn tớ cũng từng quen nhau nửa tháng."
Thẩm Hoài Dư không nói gì.
Đi tới cửa ký túc xá, y đưa hộp lẩu Oden cho Sở Tử Ngọc rồi mở cửa bước vào.
Ký túc xá đã có thêm một nam sinh chuyển vào, tên là Đường Văn Hiểu. Cậu ta giống Tiết Trạch, chơi rất thân với Hàn Kỳ, cũng ở trong nhóm đi rừng.
Vừa thấy Sở Tử Ngọc bước vào, Đường Văn Hiểu lập tức lao tới reo lên: "Anh Sở đỉnh quá trời! Chiều nay hành cho đám lớp 11 kia không ngóc đầu lên nổi luôn!"
Sở Tử Ngọc khiêm tốn xua tay: "Chuyện nhỏ như giết gà bằng dao mổ heo thôi."
Đường Văn Hiểu nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Anh, phải là dao mổ trâu chứ?"
Tiết Trạch lập tức vỗ một cái lên sau gáy cậu ta: "Dao mổ heo hay dao mổ trâu thì chẳng phải đều là dao à? Anh tao thích dùng cái nào thì dùng cái đó!"
Nói xong lại cười hì hì lục túi xúc xích nướng Sở Tử Ngọc mang về: "Anh, mua nhiều vậy làm bọn em ngại quá!"
Lẩu Oden thật sự rất nặng, phải hơn trăm xiên. Sở Tử Ngọc xách một lúc mà ngón tay bị quai túi siết đau nhức, cậu lập tức đưa ra: "Mau mau mau, ăn đi!"
Tiết Trạch ôm lấy nồi lẩu Oden, Đường Văn Hiểu xách xúc xích nướng. Hai người còn gào một tiếng trong nhóm chat, chẳng mấy chốc ký túc xá đã chật ních người chen chúc.
Mùi đồ ăn thơm nức lan khắp phòng.
Đến cả Phùng Xã Lâm vốn hướng nội cũng lặng lẽ ghé qua lấy hai xiên lẩu Oden với một cây xúc xích nướng.
Hàn Kỳ ở trong nhóm ghen tị đỏ cả mắt: "A a a! Làm tôi cũng muốn ở nội trú luôn rồi! Các anh trai Z ơi, nhớ chừa cho em vài cây xúc xích nướng nhé, em trai vô cùng cảm kích!"
Tiết Trạch vừa gặm củ cải trắng vừa trả lời: "Sáng mai xúc xích nguội cứng rồi, cậu ăn không khí đi!"
Đường Văn Hiểu tiếp lời: "Chừa cho cậu chút nước lẩu Oden thì được."
Hàn Kỳ: "Ôm khăn tay khóc QAQ"
Sở Tử Ngọc: "Đừng cắn khăn nữa, hành vi ưu nhã vậy không hợp với cậu đâu. Ngày mai tớ dẫn cậu đi ăn riêng ←←."
Hàn Kỳ lập tức đáp: "Anh, em yêu anh!"
Sở Tử Ngọc không trả lời Hàn Kỳ nữa.
Cậu quay đầu nhìn về phía Thẩm Hoài Dư.
Thẩm Hoài Dư đặt hai túi đồ ăn vặt vào tủ xong thì đi tắm.
Không bao lâu sau y bước ra, từ đầu đến cuối không nhìn ai, cũng chẳng nói chuyện với bất kỳ bạn học nào.
Ký túc xá vẫn náo nhiệt ầm ĩ, chỉ có y như tự tách mình ra khỏi tất cả mọi người.
Giường tầng trên kéo kín rèm, giống như trong ký túc xá vốn không có sự tồn tại của y vậy.
Sở Tử Ngọc đột nhiên mất hết hứng thú.
Giống hệt lúc liên hoan ở nhà hàng tối nay.
Mọi người đều rất vui vẻ, rất náo nhiệt, chỉ có Thẩm Hoài Dư như sống trong một thế giới khác.
Cậu không thích như vậy.
Cậu muốn kéo Thẩm Hoài Dư xuống, muốn lôi y ra khỏi thế giới lạnh lẽo ấy, bước vào chốn đông vui đầy hơi người.
Sở Tử Ngọc chen khỏi đám đông, cầm điện thoại đi ra ngoài.
Thẩm Hoài Dư đang đeo tai nghe làm bài, chẳng bao lâu điện thoại rung lên.
Y cầm lên nhìn, thấy tên người gọi thì đuôi mắt khẽ nhướng một chút.
Rồi y nhận máy.
"Có chuyện gì?"
Trong điện thoại, giọng Sở Tử Ngọc nghe yếu ớt như sắp tắt thở: "Không ổn rồi Thẩm Hoài Dư... tớ tụt đường huyết... mau lên sân thượng cứu tớ đi....."