Đêm dài, không có lấy một cơn gió.
Khi Thẩm Hoài Dư lên tới sân thượng, Sở Tử Ngọc đang ôm một hộp lẩu Oden đứng cạnh lan can ngắm bầu trời đầy sao.
Tiếng bước chân đến gần.
Sở Tử Ngọc hoàn toàn không giải thích chuyện "tụt đường huyết sắp chết" mà giờ vẫn còn tung tăng khỏe mạnh, chỉ chăm chú nhìn về phía bầu trời phương bắc.
Xung quanh Trường Trung học Số 2 không có cao ốc, cũng không bị ô nhiễm ánh sáng như trung tâm thành phố, nên ngoài ý muốn lại có thể nhìn thấy cả một khoảng sao rộng lớn.
"Cậu nhìn thấy sao Bắc Đẩu chưa?"
Sở Tử Ngọc cảm thán, "Sáng thật đó!"
Thẩm Hoài Dư đi tới bên cạnh Sở Tử Ngọc, cũng không hỏi chuyện tụt đường huyết: "Không thấy."
"!"
Sở Tử Ngọc quay đầu nhìn Thẩm Hoài Dư, tiện tay đưa hộp đồ ăn sang: "Không thể nào? Thị lực cậu bao nhiêu vậy?"
Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc một cái, lấy một xiên chả cá rồi nói: "Tôi thấy một ngôi sao khác."
Sở Tử Ngọc cũng lấy một xiên chả cá, cắn một miếng nhỏ rồi vừa nhai vừa hỏi: "Ngôi sao gì?"
Mùa xuân mà còn có ngôi sao nào sáng hơn cả sao Bắc Đẩu sao?
"Arcturus*."
Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc, chậm rãi nói: "Sao α (Alpha) sáng nhất của chòm Mục Phu, còn sáng hơn cả sao Bắc Đẩu, là ngôi sao sáng nhất bầu trời phía bắc."
"!"
Sở Tử Ngọc hoàn toàn dốt đặc cán mai về thiên văn học. Việc cậu biết sao Bắc Đẩu cũng là nhờ từng chơi qua một trò chơi.
Miếng chả cá trong miệng còn quên cả nhai, hai má phồng lên tròn vo, cậu vội ngẩng đầu tìm "Arcturus": "Bầu trời phía bắc nghĩa là gì vậy?"
"Là khu vực bầu trời nằm phía bắc xích đạo."
Xích đạo thì Sở Tử Ngọc vẫn biết.
Cậu dùng sức nhai chả cá, mắt vẫn đảo khắp nơi tìm ngôi sao kia: "Ngôi sao sáng nhất bán cầu bắc? Ngầu quá vậy!"
Thẩm Hoài Dư không sửa lại chút khác biệt rất nhỏ giữa "bầu trời phía bắc" và "bán cầu bắc".
Y chỉ kiên nhẫn chỉ cho Sở Tử Ngọc: "Kéo dài đường cong của cán sao Bắc Đẩu ra phía ngoài, ngôi sao màu cam kia chính là Arcturus."
Nhưng Sở Tử Ngọc vẫn không tìm thấy.
Cậu nhanh chóng nuốt nốt miếng cuối cùng, chớp chớp mắt cho tầm nhìn rõ hơn, vậy mà vẫn chẳng thấy ngôi sao màu cam nào cả.
Thị lực cậu tốt lắm, ngôi sao mắt thường nhìn thấy được thì cậu không thể nào không nhìn ra!
Sở Tử Ngọc nghiêng đầu nhìn Thẩm Hoài Dư lần nữa.
Thẩm Hoài Dư đã ăn xong xiên chả cá, giờ đang cầm một xiên củ cải trắng.
Sở Tử Ngọc nghi ngờ hỏi: "Cậu lại lừa tớ đúng không? Làm gì có Arcturus."
Cậu còn nói rất chắc chắn: "Sao trời sao có thể màu cam được chứ, có phải quả quýt đâu."
Nói xong còn tự pha trò một câu: "Cũng đâu phải tóc tớ."
Thẩm Hoài Dư hoàn toàn không cười.
Sở Tử Ngọc thậm chí còn nghi ngờ Thẩm Hoài Dư có phải trời sinh không biết cười hay không, bởi vì Thẩm Hoài Dư gần như chưa từng làm động tác cong khóe môi lên.
Thẩm Hoài Dư nuốt miếng củ cải xuống, đơn giản đáp: "Nó vẫn chưa sáng tới mức có thể nhìn thấy rõ."
"Vậy sao cậu nhìn ra được?"
Sở Tử Ngọc bật cười, "Mắt cậu là kính thiên văn à?"
"Quen vị trí rồi thì sẽ nhìn ra."
Thẩm Hoài Dư nói, "Dù nó chưa đủ chói mắt để người khác chú ý."
"Vậy là cậu thích Arcturus lắm ha." Sở Tử Ngọc khẽ bĩu môi.
Chỉ là một ngôi sao thôi mà, trong vũ trụ có biết bao nhiêu ngôi sao cơ chứ. Nhìn dáng vẻ của Thẩm Hoài Dư lúc nói về nó, ai không biết còn tưởng đó là người yêu của y.
Sở Tử Ngọc cố tình nói: "Tớ vẫn thích sao Bắc Đẩu hơn, nhìn như cái muôi múc cơm, hữu dụng biết bao!"
Bỗng nhiên vang lên một tiếng cười khẽ.
Sở Tử Ngọc lập tức đứng thẳng người, vội vàng nhìn sang Thẩm Hoài Dư.
Lần này không phải ảo giác nữa.
Cậu thật sự nhìn thấy khóe môi Thẩm Hoài Dư cong lên một độ cong rất nhẹ.
Trong nháy mắt, Sở Tử Ngọc quên sạch mọi thứ.
Nào là bạn gái cũ, bóng đá, lẩu Oden, hay mấy ngôi sao gì đó... tất cả đều biến mất hết.
Cậu kinh ngạc reo lên: "Cậu cười rồi!"
Thẩm Hoài Dư không thu lại ý cười nơi khóe môi. Y cũng đã ăn xong xiên củ cải trắng, đối diện với ánh mắt Sở Tử Ngọc rồi hỏi: "Tôi là con người, biết cười thì lạ lắm sao?"
"Không phải lạ."
Sở Tử Ngọc lắc đầu nhìn đường cong nhàn nhạt nơi khóe môi Thẩm Hoài Dư: "Mà là lần đầu tiên tớ thấy cậu cười!"
Nói xong, cậu chợt đổi giọng: "Thẩm Hoài Dư, có phải cậu có rất nhiều chuyện không vui không?"
Không phải là không vui.
Mà là có rất nhiều chuyện không vui.
Sở Tử Ngọc vốn cũng không mong Thẩm Hoài Dư sẽ trả lời mình ngay. Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho một cuộc chiến lâu dài rồi.
Thẩm Hoài Dư còn lạnh còn cứng hơn cả ghế gấp bằng thép, cậu phải tốn mười vạn lần công sức mới mong làm tan được chút băng tuyết trên người y!
Thẩm Hoài Dư hơi cúi người, từ trong hộp lẩu Oden Sở Tử Ngọc đang ôm rút ra một xiên rong biển, "Đúng vậy."
Sở Tử Ngọc: "!"
Hôm nay Thẩm Hoài Dư bị làm sao vậy?
Không những giúp cậu tìm ra số của tên b**n th**... à không, bạn gái cũ, còn ăn lẩu Oden cậu mua, kể cho cậu nghe về Arcturus, bây giờ lại còn trả lời cả câu hỏi riêng tư như thế này nữa!!
Đây rõ ràng là thật sự xem cậu như bạn bè rồi! Dù miệng vẫn còn cứng không chịu thừa nhận!
Sở Tử Ngọc lập tức cũng rút một xiên rong biển, cắn từng miếng nhỏ, nếu không cậu sợ mình kích động quá mức mất.
Nhấm nháp rong biển một hồi, Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng bình tĩnh hơn chút.
Cậu buông cây xiên tre suýt bị mình cắn gãy, hăng hái nói: "Nếu cậu có chuyện gì tò mò về tớ thì cứ hỏi đi! Tớ biết gì sẽ kể hết cho cậu!"
Thẩm Hoài Dư vẫn còn cười rất nhẹ: "Không cần hỏi."
Sở Tử Ngọc: "......"
Đầu ngón tay cậu khẽ vuốt lên thành hộp giấy đựng lẩu Oden vẫn còn ấm nóng, vẻ mặt đầy thất bại: "Bộ tớ không có chút sức hấp dẫn nào khiến người ta muốn tìm hiểu sao..."
Cậu thật sự rất tò mò về Thẩm Hoài Dư, ngay từ lần đầu gặp đã thấy tò mò rồi.
"Mọi cảm xúc của cậu đều hiện hết lên mặt."
Thẩm Hoài Dư lấy một xiên rong biển nướng, "Còn cần phải hỏi sao?"
Tâm trạng Sở Tử Ngọc càng tốt hơn. Còn lại một xiên rong biển nướng, cậu mấy miếng đã ăn hết rong biển, rút que tre ra rồi nói: "Cái này gọi là chân thành. Cậu không biết đâu, tớ có một người bạn, tim cậu ấy giống quả sầu riêng ấy, toàn là gai. Không nhìn ra được cậu ấy vui hay không vui, khó đoán lắm!"
Thẩm Hoài Dư hỏi lại: "A Lẫm?"
"Đúng —" Sở Tử Ngọc suýt nữa cắn phải lưỡi mình, vội vàng lục lại ký ức. Cậu từng nhắc đến Lục Lẫm với Thẩm Hoài Dư rồi sao? Hình như có một lần thôi, mà chỉ một lần Thẩm Hoài Dư đã nhớ rồi?
Xuất phát từ một loại tâm lý mà chính Sở Tử Ngọc cũng không hiểu nổi, cậu nói: "A Lẫm là con gái."
Thẩm Hoài Dư: "?"
Sở Tử Ngọc tiếp tục: "A Lẫm học còn rất kém, còn kém hơn cả tớ!"
Thẩm Hoài Dư im lặng hai giây, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao: "Biết rồi. Tầm nhìn trong trường không tốt, không thấy được sao Arcturus sáng nhất đâu. Đi thôi."
"Được!" Sở Tử Ngọc vẫn còn chột dạ, chẳng phản bác lấy một câu, ôm hộp giấy không gấp lại được rồi quay người bước đi thật nhanh.
Xin lỗi nhé, A Lẫm.
Tớ phải đối phó tình địch, chỉ có thể sửa tính cách của cậu đi một chút thôi!
Sở Tử Ngọc chạy như bay về ký túc xá. Đến nơi vừa đúng lúc cắt điện tắt đèn. Cậu nhìn tấm ván giường tầng trên mà tim vẫn đập loạn xạ.
Đây chính là cái giá của việc nói dối sao!
Sở Tử Ngọc nằm xuống với gương mặt nóng bừng, hít sâu mấy lần rồi đưa tay mò dưới gối lấy điện thoại ra. Cậu đăng nhập game, nạp tiền xong liền mở khung chat với cô bạn gái cũ quen qua mạng.
Tin nhắn đã gửi thì không thể thu hồi nữa. Sau một hồi suy nghĩ kỹ càng, Sở Tử Ngọc lại gửi thêm một tin nhắn khác.
[Tôn thờ đồ ngợt, thích mọi loại matcha đắng]
Đây là tên tài khoản của cô bạn gái cũ quen qua mạng của cậu, chỉ nhìn cái tên thôi đã thấy tràn đầy cảm giác ngọt ngào.
[Tin nhắn trước đó tôi thu hồi rồi. Giờ cậu đang ở Kinh Thị đúng không! Cậu có đến tìm tôi cũng vô dụng thôi, chuyện cũ đã qua từ lâu rồi. Sau khi cậu biến mất, tôi còn quen hơn mười cô bạn gái nữa, chúng ta không thể nào đâu! Hoàn toàn, hoàn toàn không có lấy một dấu chấm câu khả năng nào hết! Không biết giờ có ai đi cùng cậu không, một cô gái tự mình chạy đến nơi xa lạ rất không an toàn, nhất là cậu còn chưa thành niên. Cậu mau về nhà đi. Đi máy bay cho nhanh, tiền vé khứ hồi tôi trả hết, tôi nạp tiền vào tài khoản cho cậu rồi.]
Gửi xong, Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn, chẳng bao lâu sau đã ngủ mất.
Cùng lúc đó, trong căn phòng tiêu chuẩn của khách sạn gần Trường Trung học Số 2 nhất, một nam sinh đứng trước cửa sổ, nhìn về phía Trường Trung học Số 2 chìm trong bóng tối cách đó không xa. Rất lâu sau, hắn mới thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn lại tin nhắn trên điện thoại.
Một lúc lâu sau, hắn khẽ nói: "Nhưng mà Sở Tử Ngọc, tớ không phải là con gái."
-
Mấy ngày tiếp theo, Sở Tử Ngọc không còn nhận được cuộc gọi hay tin nhắn quấy rầy nào nữa.
Cậu nghĩ cô gái kia chắc đã về nhà rồi.
Sáng thứ bảy tan học, Sở Tử Ngọc muốn chúc mừng một chút nên đeo balo lên vai, đuổi theo Thẩm Hoài Dư: "Thẩm Hoài Dư, chiều với tối nay cậu có kế hoạch gì không?"
Dạo gần đây Thẩm Hoài Dư cũng thường xuyên không ở trường, phải đi tham gia lớp tập huấn thi đấu. Tối qua y mới quay về học tiết tự học buổi tối.
Thẩm Hoài Dư đang đi về phía ký túc xá.
Thứ bảy được nghỉ nên phần lớn học sinh buổi sáng đều mang theo quần áo cần giặt đến lớp, tan học là về thẳng nhà luôn.
Sở Tử Ngọc cũng xách theo một túi quần áo bẩn to đùng.
Đồng phục mặc ngoài bắt buộc phải theo quy định của trường, chỉ có hai bộ nên không còn cách nào khác.
Nhưng quần áo mặc bên trong thì cậu thay mỗi ngày một bộ. Tích góp suốt một tuần, đến lúc mang vào lớp đã thành cả một túi lớn, khiến Thiệu Trình còn phải trêu chọc: "Anh Sở của chúng ta đúng là một boy tinh tế mà!"
Con đường vốn ngày thường rất náo nhiệt giờ gần như chẳng còn ai, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng nói của Sở Tử Ngọc.
"Cậu về ký túc xá làm gì vậy? Không về nhà sao?"
Sở Tử Ngọc chỉ thuận miệng hỏi thôi. Ngoại trừ vài học sinh ngoại tỉnh, người bản địa cuối tuần chắc chắn đều về nhà. Thẩm Hoài Dư là người ở đây, không cần phải ở lại trường.
Thẩm Hoài Dư đáp: "Ừm."
Bước chân Sở Tử Ngọc chậm lại, cậu thử dò hỏi: "Cuối tuần cậu ở lại trường để tập huấn à?"
"Không phải."
Ngoài câu đó ra, Thẩm Hoài Dư không nói thêm gì nữa.
Sở Tử Ngọc dừng bước, còn Thẩm Hoài Dư vẫn tiếp tục đi. Cậu nhìn bóng lưng Thẩm Hoài Dư, dáng người thiếu niên vừa cao vừa gầy, bộ đồng phục rộng thùng thình mặc trên người Thẩm Hoài Dư lại đẹp trai đến lạ thường.
Sở Tử Ngọc đột nhiên buột miệng: "Vậy đến nhà tớ đi?"
Âm thanh vang lên từ một khoảng cách khá xa. Thẩm Hoài Dư cũng dừng bước, xoay người lại.
Lúc này Sở Tử Ngọc cách Thẩm Hoài Dư chừng tám, chín bước chân. Thẩm Hoài Dư còn chưa kịp mở miệng, Sở Tử Ngọc đã nói liền một hơi như đang diễn tấu nói, nhanh đến mức chẳng có lấy một dấu chấm câu.
"Ba mẹ tớ, anh cả, chị dâu với cháu gái đều rất dễ gần nếu cậu không quen có nhiều người thì không gặp cũng không sao hết phòng tớ siêu rộng có thể đọc sách xem phim chơi game nếu cậu muốn bơi thì nhà tớ có hồ bơi muốn đánh golf cũng được khu nhà tớ có cả sân golf nữa với lại tay nghề của dì Trương ngon lắm món tôm bóc vỏ với gà ớt cậu còn nhớ không chính là dì Trương làm đó nếu cậu không thích thì cũng có thể đổi món khác dì ấy món gì cũng biết nấu!"
Đến câu cuối cùng, Sở Tử Ngọc mới nói chậm lại: "Thẩm Hoài Dư, đi cùng tớ về nhà đi!"
Thẩm Hoài Dư quay người đi ngược lại. Sở Tử Ngọc cảm thấy tim mình cũng theo từng bước chân của Thẩm Hoài Dư mà đập càng lúc càng nhanh. Chờ đến khi Thẩm Hoài Dư đi tới trước mặt, cậu thậm chí còn có ảo giác trái tim sắp phá lồng ngực mà nhảy ra ngoài.
Thẩm Hoài Dư sẽ thấy kỳ lạ sao?
Chính cậu cũng thấy hơi hơi kỳ lạ.
Mời tình địch về nhà cùng mình...
Kỳ quái thật.
Nhưng bỏ qua chuyện tình địch đi, thì dù cậu với Thẩm Hoài Dư còn chưa tính là bạn bè, ít nhất cũng là bạn cùng lớp, bạn cùng phòng. Dẫn bạn cùng phòng về nhà ở một đêm chắc là chuyện rất bình thường mà nhỉ?
Sở Tử Ngọc lấy lại tự tin, gật đầu nói: "Đúng vậy, tớ mời cậu về nhà với tớ. Chúng ta đi xem phim trước, rồi về nhà ăn tối!"
Thẩm Hoài Dư đột nhiên giơ tay lên. Sở Tử Ngọc còn chưa kịp phản ứng thì ngón tay hơi lạnh của y đã cong lại, gõ nhẹ lên trán cậu một cái.
"Cảm ơn, nhưng tôi phải đi làm thêm, nên không đi được."
"......"
À đúng rồi, cậu quên mất.
Thẩm Hoài Dư còn làm cùng lúc mấy công việc, đâu chỉ riêng cửa hàng tiện lợi thôi.
Sở Tử Ngọc thất vọng rồi, nhưng cậu lại ngại không dám hỏi. Nếu sau này mỗi cuối tuần Thẩm Hoài Dư đều phải đi tập huấn thi đấu, hoặc đi làm thêm, vậy chẳng phải sẽ không có thời gian đi xem phim ma cà rồng với cậu sao?
Thậm chí trong một khoảnh khắc, Sở Tử Ngọc còn nảy ra một ý nghĩ ích kỷ.
Hay là bỏ tiền mua đứt một cuối tuần của Thẩm Hoài Dư đi, để Thẩm Hoài Dư cùng cậu xem phim ma cà rồng, ăn một bữa thật ngon, cùng chơi game, rồi cùng đến nơi có thể nhìn thấy sao Arcturus để ngắm sao.
Đúng là rất ích kỷ.
Mà kiêu ngạo như Thẩm Hoài Dư, chuyện đó chắc chắn sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ấy.
Sở Tử Ngọc hít sâu một hơi, vừa định mở miệng thì Thẩm Hoài Dư lại lên tiếng: "Ngày mai tôi rảnh, đi xem phim không?"
-
*Arcturus là một sao khổng lồ đỏ cam nằm trong chòm sao Mục Phu.
Tên gọi:
- Arcturus là tên quốc tế, bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp, nghĩa là "người canh giữ Gấu Lớn" (vì nằm gần chòm Đại Hùng).
- Đại Giác tinh (大角星) là tên gọi trong thiên văn học cổ Trung Hoa.
- Ký hiệu thiên văn: α Boötis (sao Alpha của chòm Mục Phu).
...
Arcturus thuộc chòm sao Boötes (Mục Phu).
Người quan sát ở Việt Nam có thể nhìn thấy khá rõ vào mùa xuân và đầu mùa hè. Đây là ngôi sao sáng màu cam nổi bật ở phía đông vào buổi tối mùa xuân.
Có một câu ghi nhớ nổi tiếng trong thiên văn học: Theo cán gáo Bắc Đẩu mà "vẽ một đường cong", bạn sẽ gặp Arcturus.
Tức là chỉ cần nhìn hình Bắc Đẩu rồi kéo dài đường cong của cán gáo, bạn sẽ tìm thấy Đại Giác tinh.
....
Arcturus là ngôi sao sáng nhất của chòm Mục Phu, là một trong những ngôi sao sáng nhất bầu trời đêm và là ngôi sao sáng nhất ở vùng trời bắc mà mắt thường có thể quan sát.
Khác với nhiều ngôi sao có vẻ trắng xanh, Arcturus có màu vàng cam đến cam đỏ.
Arcturus là một sao khổng lồ đỏ đã bước vào giai đoạn cuối của vòng đời. Nếu đặt Arcturus vào vị trí Mặt Trời, nó sẽ lớn đến mức bao trùm quỹ đạo của sao Thủy và kích thước của nó lớn hơn Mặt Trời hàng chục lần.
Arcturus cách Trái Đất khoảng 37 năm ánh sáng.
Điều đó có nghĩa là ánh sáng bạn thấy hôm nay đã rời ngôi sao này từ khoảng 37 năm trước, nếu ngôi sao xảy ra biến đổi ngay lúc này, chúng ta phải 37 năm nữa mới biết.