Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 81: Ngoại Truyện - Cuộc Sống Thường Ngày: Về Nhà

Đến chiều tối ngày thứ ba, Sở Tử Ngọc mới có thể về nhà họ Sở ăn cơm.

Thẩm Hoài Dư lái xe, Sở Tử Ngọc ngồi ở ghế phụ. Vừa lên xe, cậu đã nhìn thấy gói đồ Đường Diệu đưa ở sân bay vẫn còn để ở hang ghế sau.

Cậu quay người với lấy, mở ra xem thì phát hiện—

Là bó hoa linh lan cầm tay vốn chưa kịp tung trong hôn lễ!

Sở Tử Ngọc vội vàng nhét trở lại. Thẩm Hoài Dư vẫn nhìn thấy, nhưng may mà y không nói gì về bó hoa, chỉ nhắc sang chuyện khác.

"Lát nữa đừng ăn món cay. Chỗ bôi thuốc hôm nay vẫn còn hơi đỏ và sưng."

Sở Tử Ngọc: "....."

Mặt cậu lập tức đỏ bừng, nghiến răng ken két, "Còn không phải tại anh! Ai bảo anh... lớn như......"

Đến chữ cuối cùng, Sở Tử Ngọc lập tức im bặt.

Một giây sau, cậu nghiêm túc nói: "Thẩm Hoài Dư, có một chuyện chúng ta cần phải bàn bạc thật nghiêm túc."

Thẩm Hoài Dư giảm tốc độ xe, "Em nói đi."

"Về sau..." Sở Tử Ngọc nghiêm mặt, "Mỗi tuần chỉ được làm một lần thôi!"

Thẩm Hoài Dư không đáp.

Trong xe nhất thời chìm vào bầu không khí im lặng như một lời từ chối không tiếng động.

Sở Tử Ngọc cũng chẳng bất ngờ. Cậu quá hiểu rồi, một người độc thân quá lâu thì đúng là khác thường. Thẩm Hoài Dư ở trên giường và lúc bình thường cứ như hai con người hoàn toàn khác nhau.

Một lần không phải là giới hạn cuối cùng của Sở Tử Ngọc.

Đàm phán mà, lúc bắt đầu đương nhiên không thể lật ngay con bài tẩy.

Sở Tử Ngọc hỏi: "Anh muốn mấy lần? Nói em nghe thử xem."

Không ngờ Thẩm Hoài Dư lại đưa ra một đáp án mà Sở Tử Ngọc chưa từng nghĩ tới, "Không cố định."

"!"

Sở Tử Ngọc lập tức xù lông, quay phắt sang nhìn y, "Vậy lần sau đổi em ở trên! Anh muốn mấy lần cũng được!"

Thẩm Hoài Dư đạp ga tăng tốc, "Được."

Sở Tử Ngọc lập tức lấy điện thoại ra, "Nói miệng không có giá trị. Để em ghi âm lại, sau này anh khỏi chối..."

Đột nhiên cậu nhận ra có gì đó không đúng.

Cậu mở chức năng ghi âm, nhìn chằm chằm Thẩm Hoài Dư. Gương mặt điển trai của y vẫn bình tĩnh như thường. Sở Tử Ngọc nheo mắt.

"Lặp lại theo em. Tôi là Thẩm Hoài Dư, lần sau—"

Thẩm Hoài Dư ngoan ngoãn lặp lại: "Tôi là Thẩm Hoài Dư, lần sau—"

"Tuyệt đối không chống cự!"

"Tuyệt đối không chống cự!"

"Tự nguyện!"

"Tự nguyện!"

"Để Sở Tử Ngọc ở trên!"

"Để Sở Tử Ngọc ở trên!"

"Không phải tư thế cưỡi!"

Trong xe lại chìm vào im lặng.

Sở Tử Ngọc tắt ghi âm, vươn tay véo mạnh lên mặt Thẩm Hoài Dư một cái, cười khẩy, "Em biết ngay là anh không thành thật mà!"

Thẩm Hoài Dư mặc cho cậu véo, không nói thêm lời nào.

Đến khi xe chạy vào khuôn viên nhà họ Sở, Sở Tử Ngọc mới hậm hực buông tha cho y, còn mạnh miệng tuyên bố: "Vậy thì từ giờ không ngủ chung nữa! Yêu kiểu Plato!"

Nói xong, cậu mở cửa xe bước xuống, nhưng cũng không đi trước.

Đây là lần đầu Thẩm Hoài Dư đến nhà, cậu sợ y sẽ không quen.

Kết quả là Sở Tử Ngọc lo thừa. Thẩm Hoài Dư thích nghi rất tốt.

Trên bàn cơm, Thẩm Hoài Dư đều có thể trò chuyện đôi câu với mẹ cậu, ba cậu, anh cả và chị dâu cả, anh hai và chị dâu hai. Ngay cả hai cô cháu gái cũng được Thẩm Hoài Dư dỗ dành rất khéo léo.

Bữa cơm tràn ngập tiếng cười nói, Thẩm Hoài Dư nhanh chóng hòa nhập với mọi người.

Sở Tử Ngọc đúng là lo lắng vô ích.

Ăn cơm xong, bố Sở nhất quyết kéo Thẩm Hoài Dư ra xem mảnh vườn rau do chính mình chăm bón, "Hoài Dư, con học sinh học mà, đi xem giúp bác xem vườn rau hữu cơ này của bác có đạt chuẩn không!"

Anh cả cười nói: "Ba, cái đó là nông học, đâu phải cùng chuyên ngành với Hoài Dư."

Ba Sở cười ha hả, "Muôn vật trên đời suy cho cùng cũng không khác nhau là mấy. Đi đi đi, con tránh ra, đừng cản đường!"

Ông vừa nói vừa kéo Thẩm Hoài Dư ra ngoài, vừa đi vừa cười nói rôm rả.

Sở Hoàn bật cười lắc đầu, "Đúng là có người mới..."

Nói đến đây, anh chợt quay sang nhìn Sở Tử Ngọc từ trên xuống dưới. Câu hỏi đã lên đến miệng cũng không cần hỏi nữa.

Sau khi phát hiện Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư thích nhau, anh đã âm thầm tìm hiểu không ít tài liệu liên quan đến đồng tính luyến ái.

Đương nhiên, anh cũng tìm hiểu được đôi chút về khái niệm công - thụ, 1 - 0.

Không cần hỏi cũng biết, em trai anh là thụ, là số 0.

Anh vỗ vai Sở Tử Ngọc, mọi điều đều ngầm hiểu trong lòng.

Sở Tử Ngọc còn chưa hiểu ý anh trai mình thì đã bị mẹ bí mật kéo vào phòng làm việc.

Bà khóa cửa lại rồi nói thẳng: "Mẹ với ba con, cả nhà mình đều rất hài lòng về Tiểu Thẩm. Nhân hôm nay mọi người đều có mặt, hay là hai đứa nhân tiện quyết định chuyện cưới xin luôn đi!"

Sở Tử Ngọc: "....."

Cậu bất lực đáp: "Mẹ, bọn con mới yêu nhau được có mấy ngày thôi mà!"

"Yêu thì mới có mấy ngày, nhưng quen nhau thì lâu rồi! Hai đứa là bạn học cấp ba đấy."

Sở Tiêu Âm cười đến mức mặt mày rạng rỡ, "Quen biết hơn 10 năm rồi, hiểu rõ gốc gác của nhau, đâu cần mất thêm thời gian tìm hiểu nữa."

Bà lại chợt nhớ ra, "Đúng rồi, mẹ nhớ hồi sinh nhật con năm thi đại học, mẹ từng gặp Tiểu Thẩm."

Sở Tử Ngọc sửa lại: "Mẹ nhớ nhầm rồi. Là lần đầu tiên con lọt vào top 150 của khối, cả nhà mình đến nhà hàng ăn mừng. Khi đó Thẩm Hoài Dư làm thêm ở đó với vai trò nhân viên phục vụ."

Chuyện năm đó, đến giờ đã có thể bình thản nhắc lại.

Thật ra cũng chỉ đến bây giờ Sở Tử Ngọc mới hiểu. Thẩm Hoài Dư luôn rất thản nhiên với chuyện đi làm thêm, chưa từng ngại để người khác biết mình thiếu tiền.

Chỉ duy nhất lần đó...

Khi ấy cậu cứ tưởng lòng tự trọng của Thẩm Hoài Dư quá cao, làm nhân viên phục vụ rồi lại phải phục vụ người nhà của bạn mình nên khó tránh khỏi ngượng ngùng.

Đâu ngờ, lúc ấy Thẩm Hoài Dư đã thích cậu từ lâu rồi.

Vì thích nên mới tự ti.

Ánh mắt Sở Tử Ngọc đã vô thức hướng ra ngoài cửa sổ. Chỉ mới không gặp Thẩm Hoài Dư được một lúc mà cậu đã bắt đầu nhớ y.

Cậu vừa định bước ra ngoài thì Sở Tiêu Âm bỗng nói: "Ăn mừng gì chứ. Ý mẹ không phải lần đó. Mẹ đang nói đến sinh nhật 18 tuổi của con. Hôm đó mẹ từ bên ngoài về, vừa đi ngang cổng thì thấy xe của khách đến dự tiệc đậu kín lối vào, xe của mẹ phải dừng lại mấy phút. Khi đó mẹ nhìn thấy một cậu trai cứ đứng lặng bên đường, rất lâu không nhúc nhích. Cậu trai đó đẹp trai lắm, đến mức mẹ còn nhìn thêm mấy lần."

Sở Tiêu Âm nói: "Lạ thật. Hôm đó sao mẹ lại không thấy cậu trai ấy trong tiệc sinh nhật của con nhỉ?"

Bà đầy vẻ khó hiểu, "Chẳng lẽ cậu trai ấy không vào? Nếu có đến thì mẹ chắc chắn sẽ nhớ. Một cậu trai nổi bật như vậy, không thể nào mẹ không có ấn tượng."

Tim Sở Tử Ngọc bỗng đập loạn.

Hôm đó Thẩm Hoài Dư đã đến!

Nhưng tại sao y lại nói với cậu là mình bận, không thể tới?

Trong lòng Sở Tử Ngọc đầy nghi hoặc, nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Có lẽ lúc đó Thẩm Hoài Dư đột nhiên có việc nên rời đi.

Rất nhanh sau đó, suy nghĩ của cậu lại bị Sở Tiêu Âm kéo đi. Bà thậm chí còn mở danh bạ liên hệ để hỏi ngày lành tháng tốt thích hợp tổ chức hôn lễ trong năm nay.

Sở Tử Ngọc khuyên một lúc vẫn không được nên mặc kệ bà.

Dù sao thì... Thẩm Hoài Dư chẳng lẽ còn dám không cưới cậu?

Hai người đã ở bên nhau rồi...

Nghĩ đến đây, cơn buồn ngủ bỗng kéo đến.

Mấy ngày nay cậu thật sự mệt rã rời. Ngay cả tối qua cũng phải gần sáng mới chợp mắt được một lúc.

Không hề khoa trương chút nào, mấy ngày nay còn mệt hơn cả đi chơi các môn thể thao mạo hiểm. Nếu không phải mẹ cậu sắp đích thân đến bắt người, e rằng đến giờ cậu vẫn chưa muốn rời khỏi giường.

.....

Nghĩ vậy, Sở Tử Ngọc trở về phòng, tắm qua loa rồi nhanh chóng leo lên giường ngủ.

Tối nay mẹ cậu nhất quyết giữ hai người ở lại qua đêm.

Sở Tử Ngọc ngủ rất yên tâm. Nhà cậu có nhiều phòng, chắc chắn sẽ không ai sắp xếp Thẩm Hoài Dư ngủ chung phòng với cậu.

Trong cơn mơ màng nửa tỉnh nửa mê, cậu bỗng cảm nhận được một nụ hôn mát lạnh khẽ chạm lên sau gáy.

Toàn thân Sở Tử Ngọc giật nhẹ rồi tỉnh giấc.

Trong phòng chỉ có ánh đèn ngủ mờ nhạt nơi đầu giường, đúng với thói quen mỗi khi ngủ của cậu. Ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cậu chỉ cảm thấy những nụ hôn khe khẽ lướt từ sau gáy lên đến vành tai, dịu dàng mà lưu luyến.

Sở Tử Ngọc hoàn toàn tỉnh hẳn. Cậu xoay người, đưa tay bịt miệng Thẩm Hoài Dư lại. Giọng nói vẫn còn ngái ngủ, mang theo chút mơ màng.

"Sao anh lại ở trong phòng em?"

Thẩm Hoài Dư hôn nhẹ lên lòng bàn tay cậu rồi đáp: "Dì hỏi chúng ta đã từng thân mật chưa. Anh bảo rồi, thế là dì cho anh sang đây."

Sở Tử Ngọc: "....."

Bao nhiêu lời muốn nói, cuối cùng chỉ gói gọn thành một câu: "Thẩm Hoài Dư, anh còn biết xấu hổ không?"

"Anh chỉ cần em."

Thẩm Hoài Dư vòng hai tay ôm lấy Sở Tử Ngọc từ phía sau, kéo cậu vào lòng.

Sở Tử Ngọc lập tức giãy giụa. Mông cậu thật sự vẫn còn đau, "Thẩm Hoài Dư, anh là máy đóng cọc hả? Làm mà chẳng biết dừng!"

Thẩm Hoài Dư bật cười, vẫn ôm cậu không cho cựa quậy. Y tựa cằm vào hõm cổ Sở Tử Ngọc, bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp thắt lưng cho cậu, giọng nói trầm thấp đầy dịu dàng.

"Không làm nữa. Anh chỉ xoa bóp cho em thôi, ngoan ngoãn ngủ đi."

Sở Tử Ngọc lúc này mới thôi vùng vẫy, nhưng vẫn nhấn mạnh: "Cọ cọ cũng không được!"

"Ừ."

Thẩm Hoài Dư hôn lên mái tóc cậu, "Ngủ đi. Sáng mai anh gọi em dậy ăn sáng."

Sở Tử Ngọc lúc này mới yên tâm nhắm mắt lại.

Bàn tay xoa bóp nơi thắt lưng thật sự rất dễ chịu, nhất là mỗi khi day đến chỗ mỏi nhức. Cậu vô thức chủ động dựa sát hơn vào lòng Thẩm Hoài Dư.

Được một lúc, bàn tay kia vẫn đều đặn xoa bóp, Sở Tử Ngọc bỗng nhớ ra một chuyện. Cậu khẽ gọi, giọng nhỏ như tiếng thì thầm: "Thẩm Hoài Dư?"

"Ừ?"

Thẩm Hoài Dư lập tức đáp lại. Động tác trên tay cũng nhẹ hơn vài phần, "Đau à?"

"Không."

Sở Tử Ngọc nửa tỉnh nửa mê, từng chữ đều nói rất chậm, "Ngày sinh nhật em... Sinh nhật 18 tuổi ấy... Anh có từng đến nhà em không?"

"Quên rồi."

"Anh lại lừa em."

Sở Tử Ngọc ngẩng đầu.

Dưới ánh đèn ngủ màu cam nhàn nhạt, Thẩm Hoài Dư vẫn luôn nhìn cậu. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy từ đầu đến cuối chỉ phản chiếu mỗi mình cậu.

Sở Tử Ngọc khẽ nói: "Anh đã đến... rồi lại đi. Em biết."

Thẩm Hoài Dư cúi đầu, dịu dàng đặt hết nụ hôn này đến nụ hôn khác lên mí mắt cậu, "Ngủ sớm đi. Chúc em ngủ ngon."

Sở Tử Ngọc quả thật buồn ngủ đến không mở nổi mắt nữa, bèn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy một tiếng đáp lại, vừa như rất xa, lại như đang ở ngay bên tai.

"Ừ.:"

Ngày hôm đó...

Y thật sự đã đến.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn