Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 82: Ngoại Truyện - Hoán Đổi Cơ Thể

Trước

Sở Tử Ngọc bị đánh thức.

Tiếng cười nói của nam nữ xen lẫn vào nhau, vang lên từ bốn phía như bao trùm lấy cậu, vừa xa lạ vừa ồn ào đến mức tai cậu ong ong.

"Thẩm Hoài Dư?"

Theo bản năng, Sở Tử Ngọc khẽ gọi một tiếng rồi mở mắt.

Trước mắt vẫn là một khoảng tối đen, chỉ có một vệt sáng mờ nhòe ở chính giữa. Dần dần, hình ảnh trở nên rõ nét.

Đó lại là... một màn chiếu khổng lồ!

Trên màn ảnh, mấy học sinh mặc đồng phục đang chạy băng băng trên bãi cỏ xanh mướt, lao về phía ánh bình minh rực rỡ.

Cái gì thế này...

Sở Tử Ngọc ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Cậu quay đầu tìm Thẩm Hoài Dư, nhưng ngay khi nhìn rõ khung cảnh xung quanh, cậu lập tức sững sờ.

Rạp chiếu phim???

Cậu chẳng phải đang ngủ trên giường ở nhà sao?

Sao lại xuất hiện trong rạp chiếu phim thế này?

Chẳng lẽ là trò chơi khăm nào đó? Thừa lúc cậu ngủ say rồi đưa cậu đến đây...

Cậu vừa mở miệng đã gọi: "Thẩm Hoài Dư!"

Đáp lại cậu lại là tiếng hô vang từ trong phim: "Chúc mừng sinh nhật tuổi 18, Tử Ngọc!"

Ánh mắt Sở Tử Ngọc lại dời về phía màn chiếu lớn.

Nhìn bộ đồng phục trên người các nhân vật chính có chút quen mắt, cậu nhanh chóng nhớ ra.

Đây là bộ phim 'Cất cánh nào! Thanh xuân', được công chiếu đúng vào ngày sinh nhật 18 tuổi của cậu. Hôm đó, gia đình cũng tổ chức lễ trưởng thành cho cậu.

Năm đó, doanh thu phòng vé của bộ phim vô cùng ảm đạm. Chỉ sau một tuần công chiếu, phim đã phải rút khỏi rạp.

Rốt cuộc là đang làm cái gì vậy?

Hoài niệm quá khứ sao?

Bộ phim này đã hơn 10 năm rồi.

Ngay cả rạp chiếu phim... cũng là kiểu trang trí cũ kỹ từ hơn 10 năm trước.

Sở Tử Ngọc gọi Thẩm Hoài Dư mà không thấy y đáp lại, bèn cúi đầu sờ tìm điện thoại trên người.

Không ngờ thật sự để cậu tìm thấy.

Trong túi quần bên trái, cậu lấy ra một chiếc điện thoại... cũng cũ kỹ, đầy dấu vết của thời gian.

Hình như hơn 10 năm trước, cậu cũng từng dùng đúng mẫu điện thoại này.

Sở Tử Ngọc mở điện thoại lên, nhưng vừa nhìn thấy hình nền thì sửng sốt.

Trên màn hình là ảnh của cậu và Thẩm Hoài Dư.

Chính xác hơn... Là cậu và Thẩm Hoài Dư khi mới 16 tuổi.

Đó là bức ảnh hai người chụp chung trên đỉnh núi Vũ Công, phía sau là biển mây và ánh bình minh.

Sở Tử Ngọc chưa từng có tấm ảnh này.

Đây là... điện thoại của Thẩm Hoài Dư!

Sở Tử Ngọc chợt nhớ ra.

Chiếc điện thoại này là quà sinh nhật mà cậu từng tặng cho Thẩm Hoài Dư. Nhưng đó đã là chuyện của hơn 10 năm trước.

Chiếc điện thoại trong tay cậu lại mới tinh. Dù có giữ gìn cẩn thận đến đâu thì cũng không thể sau hơn 10 năm mà vẫn mới như vậy được.

Tim Sở Tử Ngọc đập thình thịch.

Cuối cùng cậu cũng chú ý đến thời gian hiển thị trên màn hình.

15 giờ 42 phút, ngày 7 tháng 7 năm 201×.

Chính là ngày cậu tròn 18 tuổi.

Sở Tử Ngọc hoàn toàn ngẩn người. Cậu lại gọi: "Thẩm Hoài Dư! Bây giờ anh ra đây thì em sẽ không giận nữa."

Vẫn không có ai đáp lại.

"Thẩm Hoài Dư!" Lần này giọng cậu cao hơn, xen lẫn chút sốt ruột.

"Xin lỗi..." Đột nhiên, phía sau vang lên một giọng nữ đầy do dự.

Sở Tử Ngọc lập tức quay đầu theo hướng phát ra âm thanh. Ở mấy hàng ghế cuối có một bóng người mờ mờ. Người đó lại lên tiếng: "Anh... có thể đừng nói chuyện khi phim đang chiếu được không?"

Sở Tử Ngọc vội xin lỗi, "Xin lỗi."

Cậu chắc chắn mình chưa từng nghe giọng nói này.

Cậu im lặng quay người lại, đứng dậy định rời khỏi rạp.

Đúng lúc này, một chiếc túi rơi từ trên đầu gối xuống sàn. Sở Tử Ngọc cúi xuống nhìn. Đó là một chiếc túi giấy rất nhỏ.

Nếu đây thật sự là một trò chơi khăm... Thì hẳn chiếc túi này chính là manh mối.

Sở Tử Ngọc cúi người nhặt chiếc túi lên.

Trong phòng chiếu quá tối. Vừa bước ra ngoài, ánh sáng lập tức tràn vào mắt cậu. Cậu lướt nhìn cách bài trí của rạp chiếu phim cùng những tấm áp phích dán trên tường, tim càng lúc càng đập dữ dội.

Nếu đây là một trò chơi khăm... Thì việc chuẩn bị từng ấy đạo cụ mang đậm dấu ấn của hơn 10 năm trước đúng là quá tốn công sức.

Cậu thu hồi ánh mắt, vội vàng cúi đầu mở chiếc túi giấy. Bên trong là một hộp đựng trang sức.

Sở Tử Ngọc mở nắp hộp ngay lập tức. Dưới ánh đèn trắng, món trang sức phản chiếu những tia sáng lấp lánh đủ màu. Đó là một sợi dây chuyền bạch kim có hai mặt dây chuyền: một chú gấu nhỏ và một bông hướng dương.

Chú gấu màu đen, trên bụng đính một viên kim cương hình bầu dục. Cánh hoa hướng dương màu cam, ở giữa cũng gắn một viên kim cương tròn.

Thái dương Sở Tử Ngọc giật liên hồi.

Gần như ngay lập tức, cậu đã có thể khẳng định. Đây chính là món quà trưởng thành mà Thẩm Hoài Dư định tặng cậu vào sinh nhật 18 tuổi...

Nhưng cuối cùng lại không trao.

Trong đầu Sở Tử Ngọc dần hiện lên toàn bộ hành trình của Thẩm Hoài Dư trong ngày hôm đó.

Y đã đến nhà cậu trước. Đứng bên ngoài không biết bao lâu. Cuối cùng lại nhắn với cậu rằng mình bận, không thể đến. Sau đó một mình tới rạp xem bộ phim được công chiếu để chúc mừng sinh nhật cậu.

Sở Tử Ngọc hít sâu một hơi, khẽ lên tiếng: "Thẩm Hoài Dư... ra đây đi. Em thật sự sắp giận rồi."

Nhưng Thẩm Hoài Dư vẫn không xuất hiện.

Cậu cầm điện thoại lên, định gọi cho y.

Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông.

Trên màn hình hiện lên: Mẹ.

Hơi thở Sở Tử Ngọc chợt dồn dập. Ngón tay cậu lướt qua màn hình nhận cuộc gọi. Đầu dây bên kia lập tức vang lên một giọng nói đầy hoảng loạn.

"Hoài Hoài! Mau về đi! Mẹ cháu uống thuốc rồi!!!!"

Sở Tử Ngọc nhận ra ngay giọng nói này. Là bà ngoại của Thẩm Hoài Dư.

Sở Tử Ngọc lập tức lao ra khỏi rạp chiếu phim.

Bên ngoài, đường phố và những tòa nhà đều mang dáng vẻ của hơn 10 năm trước. Đến lúc này cậu cũng chẳng còn tâm trí mà kinh ngạc nữa.

Cậu vội chặn một chiếc taxi, đọc địa chỉ nhà Thẩm Hoài Dư.

Lúc này cậu mới có thời gian ngẩng đầu nhìn vào gương chiếu hậu. Quả nhiên...

Đây là gương mặt của Thẩm Hoài Dư.

Cậu đã quay trở về mười hai năm trước, lại còn trở thành Thẩm Hoài Dư.

Đầu óc Sở Tử Ngọc rối như tơ vò, nhưng rất nhanh cậu đã giục tài xế: "Chú ơi, nhanh hơn nữa được không? Cháu trả gấp ba tiền xe!"

Tài xế lập tức tăng tốc.

Đến nơi, Sở Tử Ngọc trả tiền rồi nhảy xuống xe, quen đường quen lối chạy thẳng về phía nhà Thẩm Hoài Dư.

Vừa đẩy cửa bước vào, trong sân nhỏ đã vọng ra tiếng khóc. Cậu lần theo tiếng khóc đi vào trong.

Là căn phòng... Nơi cậu từng ngủ lại một đêm.

Lúc này, chiếc giường của Thẩm Hoài Dư trống không.

Bên chiếc giường còn lại, ngăn cách bằng tấm rèm, Trang Ngải Liên đang nằm bất động. Khắp căn phòng nồng nặc mùi nước xà phòng.

Trong căn phòng nhỏ tối mờ chỉ có ánh đèn vàng nhạt. Gương mặt Trang Ngải Liên trắng bệch như tờ giấy. Đôi mắt đen mở to, vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà, không hề động đậy.

Mãi đến khi nhìn thấy Sở Tử Ngọc, đôi mắt ấy mới khẽ chuyển động.

Nước mắt lập tức trào ra.

Bà ngoại của Thẩm Hoài Dư vừa lau nước mắt vừa quay đầu lại. Thấy Sở Tử Ngọc, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà đứng dậy kéo cậu ra ngoài, hạ giọng nói: "Hoài Hoài, con khuyên mẹ con đi. Nợ nần thì từ từ kiếm tiền trả cũng được, nhất định đừng nghĩ quẩn mà uống thuốc nữa..."

"Bà đi nấu ít cháo loãng cho mẹ con. Con trông chừng mẹ nhé."

Nói xong, bà ngoại Thẩm Hoài Dư rời đi.

Sở Tử Ngọc hít sâu một hơi rồi quay trở lại căn phòng nhỏ.

Trang Ngải Liên vẫn nằm im không nhúc nhích. Chỉ có ánh mắt luôn dõi theo từng bước chân của cậu.

Sở Tử Ngọc đi đến bên giường, ngồi xổm xuống rồi nhẹ nhàng nắm lấy một bàn tay của bà. Bàn tay người phụ nữ lạnh buốt đến thấu xương, gầy gò, run rẩy.

Nước mắt lại lặng lẽ chảy xuống từ khóe mắt bà, nhưng bà vẫn không nói lấy một lời.

Sở Tử Ngọc cũng không biết mình nên nói gì.

Ở thời điểm này, Sở Tử Ngọc biết rất rõ. Trang Ngải Liên uống thuốc không phải vì món nợ.

Mà là vì Thẩm Hoài Dư.

Vì Thẩm Hoài Dư đã yêu cậu. Yêu một người đàn ông.

Sở Tử Ngọc biết, cách trấn an bà tốt nhất chính là nói: "Dì yên tâm đi. Thẩm Hoài Dư đã từ chối cháu rồi. Bọn cháu không ở bên nhau."

Nhưng nếu thật sự nói như vậy... Có lẽ sẽ dọa bà mất.

Sở Tử Ngọc nghĩ đến Thẩm Hoài Dư. Ngày hôm đó, người thật sự đứng ở đây là Thẩm Hoài Dư. Đối mặt với người mẹ dùng cái chết để ngăn y đi tìm cậu...

Có lẽ y đã nói như thế này, "Mẹ..."

Sở Tử Ngọc khẽ cất lời, "Con sẽ không đi nữa. Con sẽ không nói với em ấy rằng con yêu em ấy. Bọn con sẽ không ở bên nhau. Con..."

Hai chữ cuối cùng, Sở Tử Ngọc phải nghiến răng mới nói ra được, "Không xứng."

Nước mắt Trang Ngải Liên lập tức tuôn như suối. Bà siết chặt tay Sở Tử Ngọc, nghẹn ngào khóc.

"Hoài Hoài... là mẹ có lỗi... Mẹ đã liên lụy đến con. Bây giờ con còn nhỏ. Đợi lớn thêm chút nữa rồi sẽ hiểu. Mẹ biết Tiểu Sở là một đứa trẻ rất tốt. Nhưng hai đứa đều là con trai. Con không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho người ta chứ. Điều kiện của nhà người ta tốt như vậy. Nếu thật sự ở bên con, người nhà Tiểu Sở sẽ đồng ý sao? Nếu người ta sau lưng mắng Tiểu Sở là đồ b**n th**, con chịu nổi không? Còn hoàn cảnh nhà mình nữa..."

"Nhà mình đang gánh món nợ hơn 100 triệu. Con muốn Tiểu Sở cùng con gánh món nợ đó sao? Yêu nhau và sống với nhau là hai chuyện khác nhau. Con dám chắc hai đứa ở bên nhau thì cả đời đều hạnh phúc sao?"

Sở Tử Ngọc không đáp. Nếu bà đang hỏi chính cậu... Thì câu trả lời của cậu là có

.

Nhưng lúc này, cậu không phải Sở Tử Ngọc.

Cậu là Thẩm Hoài Dư. Và cậu cũng biết năm ấy, Thẩm Hoài Dư đã lựa chọn đáp án nào.

Cậu rút mấy tờ khăn giấy, kiên nhẫn lau từng giọt nước mắt trên mặt Trang Ngải Liên. Giọng nói dịu dàng mà bình tĩnh, "Mẹ con biết rồi. Mẹ đừng làm chuyện dại dột như thế nữa."

Trang Ngải Liên khẽ gật đầu, lại siết chặt lấy tay cậu. Bà không nói gì, nhưng Sở Tử Ngọc cũng hiểu được ý của bà. Cậu mỉm cười, "Con sẽ không đi nữa. Thật đấy."

Trang Ngải Liên dần dần thiếp đi. Đợi đến khi bà thật sự ngủ say, Sở Tử Ngọc mới nhẹ nhàng rút tay về, kéo chăn đắp cẩn thận cho bà rồi đi ra ngoài.

Bà ngoại của Thẩm Hoài Dư đã nấu xong cháo. Nghe nói Trang Ngải Liên đã ngủ, bà mới thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay Sở Tử Ngọc để trấn an.

"Con ăn chút gì đi. Bà cho thêm thịt bò băm rồi hầm trong nồi đất, thơm lắm."

Sở Tử Ngọc không có chút khẩu vị nào. Cậu lắc đầu, đi đến ngồi dưới mái hiên trong sân.

Điện thoại từ nãy vẫn rung liên tục. Cậu lấy ra xem.

Quả nhiên... Là cuộc gọi của chính cậu.

Cậu nhớ rất rõ.

Ngày hôm đó, cậu chỉ gọi cho Thẩm Hoài Dư đúng một lần.

Một là vì Thẩm Hoài Dư nói y phải đi làm, nên cậu không muốn làm phiền. Hai là vì hôm đó cậu thật sự quá bận.

Bận nhận những lời chúc mừng sinh nhật mười tám tuổi từ khắp mọi người.

Cậu không biết.

Thật sự không biết.

Điều mà Thẩm Hoài Dư phải đối mặt... Là một thế giới mà ngay cả cậu cũng không thể tưởng tượng nổi.

Một màu đen đặc, giống hệt bầu trời đêm lúc này.

Sở Tử Ngọc ngẩng đầu nhìn khoảng trời ngoài mái hiên. Đêm mùa hè nơi thành phố, vậy mà chẳng nhìn thấy lấy một vì sao hay ánh trăng nào. Đen đến mức khiến người ta bức bối, cũng đau lòng.

Đến lúc này, cậu đã có đáp án. Người đang ở trong cơ thể của Sở Tử Ngọc và gọi những cuộc điện thoại này...

Chính là Thẩm Hoài Dư. Y sẽ đến tìm cậu. Giống hệt như năm ấy... Cậu đã từng đi tìm y.

Sở Tử Ngọc nhắm mắt lại. Rất nhanh sau đó, cậu bỗng mở bừng mắt, cuống cuồng sờ khắp người.

Không có!

Sợi dây chuyền gấu nhỏ và hoa hướng dương của cậu đâu rồi?

Sở Tử Ngọc lập tức bật dậy khỏi ghế. Cậu ngồi xổm xuống, đảo mắt tìm khắp mặt đất.

Từ trong sân, qua từng căn phòng. Cuối cùng cậu chạy vọt ra khỏi sân, men theo đúng con đường mình vừa xuống xe, tìm kiếm từng tấc một.

Đến cuối cùng... Cậu ngồi xổm đúng tại nơi mình đã xuống taxi.

Không tìm thấy.

Cậu đã làm mất sợi dây chuyền ấy.

Ngày hôm đó...

Có phải Thẩm Hoài Dư cũng đã đánh mất sợi dây chuyền như thế này không?

Sở Tử Ngọc vùi đầu vào giữa hai đầu gối. Sống mũi cậu cay xè, vành mắt cũng nóng ran. Hóa ra...

Đáng lẽ cậu đã có thể sở hữu một sợi dây chuyền thật đẹp. Thế nhưng cả hai lần... Đều đánh mất nó.

Đẹp đến vậy...

Thật đáng tiếc.

Trong màn đêm, tiếng bước chân dồn dập chạy tới. Rất nhanh đã dừng lại trước mặt Sở Tử Ngọc. Tiếng thở gấp vang lên ngay trên đỉnh đầu cậu.

Ngay sau đó, cậu bị một vòng tay quen thuộc ôm chặt lấy, "Sở Tử Ngọc!"

Sở Tử Ngọc ngẩng đầu. Dưới ánh đèn đường mờ tối, gương mặt trước mắt vô cùng xa lạ. Mồ hôi phủ kín mặt. Đôi mắt đỏ ngầu, những tia máu giăng kín như mạng nhện.

Sở Tử Ngọc chỉ ngơ ngác nhìn y, không nói một lời, "Có chuyện gì vậy?"

Thẩm Hoài Dư buông một tay ra, nâng mặt cậu lên. Yết hầu của y liên tục chuyển động, giọng nói đầy sốt ruột, "Mẹ anh mắng em sao?"

Sở Tử Ngọc vội lắc đầu, nước mắt lại rơi xuống. Từng giọt, từng giọt tí tách rơi lên mu bàn tay và kẽ ngón tay của Thẩm Hoài Dư.

Tim Thẩm Hoài Dư như bị ai bóp nghẹt. Y vừa định lên tiếng thì Sở Tử Ngọc lại bật cười. Cậu cúi đầu, dụi loạn lên bàn tay Thẩm Hoài Dư để lau nước mắt của mình.

Đến khi ngẩng lên lần nữa, đôi mắt đỏ hoe lại sáng rực. Cậu mỉm cười hỏi: "Vậy thì, anh Thẩm Hoài Dư... Bây giờ anh đã trở thành Sở Tử Ngọc. Anh còn định từ chối em nữa không?"

Thẩm Hoài Dư khựng lại. Khóe môi y khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt. Nhưng cuối cùng...

Đối diện với gương mặt vốn là của chính mình, y vẫn không thể hôn xuống được. Y chỉ kéo Sở Tử Ngọc vào lòng, ôm thật chặt rồi khẽ nói: "Không. Anh sẽ không bao giờ buông em ra nữa."

Sở Tử Ngọc khẽ nhắm mắt. Đột nhiên, giọng nói của Thẩm Hoài Dư vang lên.

Lúc xa, lúc gần. Không ngừng gọi cậu.

"Em yêu."

Sở Tử Ngọc mở mắt. Trước mắt là một khoảng sáng rực, không còn con hẻm yên tĩnh và tối tăm nữa, mà là căn phòng quen thuộc của cậu.

Thẩm Hoài Dư đã thay quần áo xong, đang ngồi bên mép giường. Y vén mái tóc trước trán của Sở Tử Ngọc, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu một cái rồi dịu dàng nói: "Dậy thôi. Ăn sáng nào."

Sở Tử Ngọc không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn y. Thẩm Hoài Dư lại cúi xuống hôn lên trán cậu một cái, "Gặp ác mộng ư?"

Sở Tử Ngọc lắc đầu, đến chính cậu lúc này cũng không phân biệt nổi... Rốt cuộc đó chỉ là một giấc mơ. Hay cậu và Thẩm Hoài Dư thật sự đã hoán đổi cơ thể trong một ngày.

Cậu lắc lắc đầu, ngồi dậy lấy quần áo, "Anh xuống dưới trước đi, một lát nữa em sẽ xuống."

Cậu vừa khoác áo ngủ lên người, định đi rửa mặt thì phía sau bỗng vang lên giọng nói của Thẩm Hoài Dư, "Sở Tử Ngọc. Mình kết hôn nhé."

Bước chân Sở Tử Ngọc khựng lại. Sau một giây im lặng, cậu quay đầu.

Đập vào mắt cậu là một chiếc nhẫn nam vô cùng tinh xảo. Không biết Thẩm Hoài Dư đã chuẩn bị từ lúc nào.

Cậu nghiêng đầu tránh nhìn chiếc nhẫn, mỉm cười nói: Chỉ có nhẫn thì chưa đủ đâu. Trừ khi còn có thêm..."

Thẩm Hoài Dư chăm chú nhìn cậu, "Thứ gì?"

"Một sợi dây chuyền có mặt gấu nhỏ và hoa hướng dương."

Hàng mày Thẩm Hoài Dư khẽ động.

Sở Tử Ngọc tiếp tục nói: "Chú gấu phải màu đen, trên bụng có một viên kim cương hình bầu dục. Cánh hoa hướng dương phải màu cam, còn nh** h** là một viên kim cương tròn."

Khóe môi Sở Tử Ngọc cong lên, "Lần sau, khi anh đem sợi dây chuyền đó đến... Chúng mình sẽ kết hôn."

Nói xong, cậu xoay người định đi vào phòng tắm.

Đúng lúc này, trước mắt cậu chợt lóe lên. Một mảng màu đen và màu cam đồng thời xuất hiện trong tầm mắt. Chú gấu nhỏ màu đen và bông hướng dương màu cam nằm cạnh nhau, cùng đung đưa trên sợi dây chuyền bạch kim. Chúng khẽ va vào nhau, phát ra một tiếng leng keng rất nhỏ.

Sở Tử Ngọc sửng sốt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Thẩm Hoài Dư nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền lên cổ cậu, rồi cúi đầu, khẽ tựa trán mình vào trán cậu, mỉm cười nói: "Đã hứa rồi nhé, chúng mình kết hôn."

Mặt dây chuyền lành lạnh áp lên làn da, Sở Tử Ngọc lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo. Ngay giây tiếp theo, cậu kiễng chân, vòng hai tay ôm chặt lấy cổ Thẩm Hoài Dư, dùng hết sức gật đầu.

"Vâng, chúng mình kết hôn!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn