Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 80: Vẫn Luôn Yêu Em (Hoàn chính văn)

Là Thẩm Hoài Dư!

Phản ứng đầu tiên của Sở Tử Ngọc là vui mừng. Cậu rút tay ra định ôm lại Thẩm Hoài Dư, nhưng ngay giây tiếp theo, cậu nổi giận.

Trong thời tiết bão lớn mà ngay cả thuyền chuyên dụng cũng không dám ra khơi, Thẩm Hoài Dư là muốn tìm chết sao! Y rốt cuộc có chút ý thức yêu quý bản thân nào không vậy???

Đây không phải phim thần tượng. Đây là cơn bão cấp 17 trở lên thật sự, có thể quét qua toàn bộ vùng biển bất cứ lúc nào!

Sở Tử Ngọc vẫn đang ôm quả dừa xanh. Cậu chộp lấy nó, định đập vào đầu Thẩm Hoài Dư cho y tỉnh táo lại. Nhưng ngay lúc đó, một giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống trán cậu.

Sở Tử Ngọc còn chưa kịp thắc mắc thì từng dòng chất lỏng ấm nóng đã liên tiếp tràn xuống từ trán, chảy qua hàng mi, sống mũi, chóp mũi, đôi môi của cậu...

Đây là —

Sở Tử Ngọc bất động.

Cậu đang ngồi, còn Thẩm Hoài Dư khom người ôm lấy cậu. Cả khuôn mặt cậu áp vào ngực y, trước mắt chỉ là một mảng tối đen.

Cậu không nhìn thấy, nhưng khẽ mím môi một cái, vị mặn.

Sở Tử Ngọc lập tức ngẩn người, nhỏ giọng nói: "Thẩm Hoài Dư, đừng khóc, tôi không đập cậu đâu..."

Vòng tay ôm lấy cậu càng siết chặt hơn. Nửa người trên của cậu lại bị kéo sát vào lồng ngực Thẩm Hoài Dư. Quả dừa xanh trên đầu gối rơi xuống đất, phát ra một tiếng "cộp", rồi lăn đi xa.

Sở Tử Ngọc rút tay ra, không còn do dự mà ôm chặt lấy Thẩm Hoài Dư. Cậu dụi mắt vào lồng ngực đang đập cuồng loạn của y, thấp giọng nói: "Tôi không sao, chỉ là... rất nhớ cậu. Nhưng tôi vừa nhớ cậu thì cậu đã đến rồi. Vậy nên Thẩm Hoài Dư, tôi cho cậu thêm một cơ hội nữa. Ôm tôi chặt hơn đi. Nếu cậu còn buông tay lần nữa, tôi sẽ thật sự không quay đầu lại đâu."

"Sẽ không."

Giọng Thẩm Hoài Dư khàn đặc, "Anh sẽ ôm thật chặt, sẽ không bao giờ buông ra nữa."

Giọng Sở Tử Ngọc cũng nghèn nghẹn theo: "Thẩm Hoài Dư, hôn em đi. Em sợ lần này cũng chỉ là một giấc mơ..."

Cuối cùng họ trở về khách sạn bằng cách nào, Sở Tử Ngọc đã không còn nhớ rõ. Đến khi hoàn hồn lại, cửa phòng đã bị mở ra. Cậu bị Thẩm Hoài Dư hôn đến mức gần như không thở nổi.

Cửa phòng đóng lại. Cậu bị Thẩm Hoài Dư ép lên cánh cửa rồi hôn thêm một lúc rất lâu. Cả người cậu mềm nhũn, gần như không còn sức đứng vững. Hai tay phải vòng qua cổ Thẩm Hoài Dư mới không trượt xuống đất. Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Sở Tử Ngọc giật mình, cơ thể càng trượt xuống thấp hơn, may mà Thẩm Hoài Dư kịp thời ôm lấy eo cậu.

"Ngọc Bảo?" Đường Diệu lên tiếng ngoài cửa, "Có phải bạn em đến rồi không?"

Thẩm Hoài Dư còn muốn hôn tiếp. Sở Tử Ngọc dùng ngón trỏ véo nhẹ lên cổ y một cái, Thẩm Hoài Dư mới chịu rời môi cậu ra. Nhưng đôi môi nóng bỏng ấy vẫn men theo cằm cậu, liên tiếp đặt xuống những nụ hôn. Hơi thở của Sở Tử Ngọc cũng trở nên nóng rực. Cậu vội vàng đáp lại Đường Diệu: "Vâng..."

Giọng cậu vừa mềm vừa ướt, nghe là biết không đứng đắn chút nào.

Mặt Sở Tử Ngọc nóng bừng. Cuối cùng cậu đẩy Thẩm Hoài Dư ra, ép y đứng sát phía sau cánh cửa, chỉnh lại quần áo rồi nhanh chóng mở cửa. Vừa bước ra ngoài đã lập tức đóng cửa lại.

"Vâng." Sở Tử Ngọc vuốt tóc mái, lặng lẽ thở ra một hơi, cong môi cười nói: "Có một người bạn đến thật. Cậu ấy đang sắp xếp đồ đạc. Có chuyện gì không ạ?"

Đường Diệu liếc qua mấy dấu đỏ rõ ràng trên cằm Sở Tử Ngọc, vừa nhìn là biết bị m*t ra, rồi cười ghé sát tai cậu, hạ giọng nói nhỏ: "Là anh Thẩm đúng không?"

Nếu Đường Diệu đã đoán ra, Sở Tử Ngọc cũng gật đầu thừa nhận.

Đường Diệu cảm thán: "Đỉnh thật! Người đàn ông của em đúng là đàn ông trong những người đàn ông! Trời bão thế này mà vẫn dám một mình ra biển tìm em. Cuộc hôn nhân này anhduyệt!"

Sở Tử Ngọc lúc này mới biết: "Cậu ấy đến một mình?"

Đường Diệu ngạc nhiên: "Em không biết à? Trên du thuyền không có ai khác."

Rồi anh nói thêm: "Còn mang theo rất nhiều thuốc men và thực phẩm khẩn cấp nữa."

Sở Tử Ngọc thật sự không biết chuyện này. Cậu còn chưa kịp hỏi thì Đường Diệu đã nói tiếp: "Không quấy rầy hai người lâu ngày gặp lại nữa. Anh chỉ tới báo một tiếng thôi. Hôn đủ rồi thì xuống ăn cơm, buổi tối còn dài mà."

Sở Tử Ngọc còn chưa kịp đá Đường Diệu một cái thì Đường Diệu đã nhanh như chớp chạy mất. Cậu cười mắng một câu, rồi mới gõ cửa.

"Mở cửa."

Cửa vừa mở ra, Sở Tử Ngọc đã bị nắm cổ tay kéo vào trong. Cậu vội đưa tay che môi, chớp chớp hàng mi dài rồi nói: "Đừng hôn nữa, ăn cơm trước đã."

Thẩm Hoài Dư khẽ cười, cầm lấy tay cậu rồi hôn lên ngón tay cậu một cái. "Được."

Lúc này Sở Tử Ngọc mới nhẹ nhõm thở ra. Cậu phát hiện mỗi khi hôn, Thẩm Hoài Dư thật sự như biến thành một người khác, vừa dữ dội vừa bá đạo.

Cậu đẩy nhẹ Thẩm Hoài Dư một cái. "Rửa mặt đi, mắt anh vẫn còn đỏ."

Thẩm Hoài Dư trở tay nắm lấy tay cậu, lại hôn một cái rồi mới đáp: "Ừ."

Sau đó mới đi vào phòng tắm.

Sở Tử Ngọc chợt nhớ ra đang mất nước, liền đến tủ lấy hai chai nước tinh khiết rồi mang vào cho Thẩm Hoài Dư. "Cúp nước rồi, dùng cái này đi."

Thẩm Hoài Dư mở một chai nước. Sở Tử Ngọc dựa vào khung cửa nhìn y rửa mặt, nhớ đến lời Đường Diệu vừa nói nên hỏi: "Anh biết lái thuyền hả?"

"Biết sơ thôi."

Thẩm Hoài Dư rửa mặt xong quay đầu lại nói: "Học tạm từ ông chủ bán thuyền một lúc."

Sở Tử Ngọc: "....."

Mãi đến lúc ăn cơm, bên ngoài trời đã tối, lại bắt đầu lất phất mưa. Sở Tử Ngọc vẫn còn mắng Thẩm Hoài Dư nào là có bệnh, đồ điên... Mắng được câu nào là mắng hết câu đó. Thẩm Hoài Dư đều nhận hết. Cậu mắng một câu, Thẩm Hoài Dư lại xin lỗi một lần. Đến khi Đường Diệu và bạn đời của Đường Diệu tới, Sở Tử Ngọc mới hậm hực dừng lại.

Đường Diệu tới để nói chuyện trở về. Hiện tại ngoài biển vẫn chưa yên ổn, đêm nay còn có mưa lớn, bảo họ tuyệt đối đừng quay về. Đến ngày kia sẽ có thuyền tới đón.

Sở Tử Ngọc còn chưa lên tiếng thì Thẩm Hoài Dư đã nói trước: "Cảm ơn, chúng tôi không định đi."

Sở Tử Ngọc lập tức trừng y một cái. "Giờ biết nguy hiểm rồi à?"

Thẩm Hoài Dư đáp: "Xin lỗi."

Lúc này Sở Tử Ngọc mới không nói nữa, cầm thìa chọc chọc miếng bánh kem.

Đường Diệu bật cười, vội kéo chồng mình rời đi. Đĩa bánh kem trước mặt Sở Tử Ngọc đã bị cậu chọc đến nát bét. Thẩm Hoài Dư liền đổi phần bánh của mình với cậu.

"Em ăn miếng này đi."

Sau đó Thẩm Hoài Dư nhanh chóng ăn sạch phần bánh kem bị chọc nát kia.

Cơn giận của Sở Tử Ngọc đến nhanh mà đi cũng nhanh. Ăn được hai miếng bánh ngon, cậu vẫn đẩy phần bánh còn lại sang cho Thẩm Hoài Dư. "Anh ăn hết đi, em không muốn ăn nữa."

Thẩm Hoài Dư mới ăn được hai miếng thì có hai cô trung niên đi tới, cười tươi chào hỏi họ. Sở Tử Ngọc nheo mắt, lập tức biết mục đích của hai người.

Cậu đã từng gặp chuyện này trên máy bay rồi.

Làm mai.

Quả nhiên, một cô mở lời thẳng thắn hỏi Thẩm Hoài Dư: "Cậu trai trẻ, có bạn gái chưa?"

Sở Tử Ngọc vui vẻ nhìn Thẩm Hoài Dư gặp chuyện. Không ngờ Thẩm Hoài Dư đáp: "Chưa có."

Sở Tử Ngọc nguy hiểm nheo mắt lại. Giây tiếp theo, Thẩm Hoài Dư giơ tay chỉ về phía cậu.

"Có bạn trai rồi ạ."

Hai cô lập tức thở ngắn than dài một hồi, tiếc nuối rời đi.

Sở Tử Ngọc miễn cưỡng hài lòng. Cậu đưa mũi chân đá nhẹ vào bắp chân Thẩm Hoài Dư dưới gầm bàn, chống cằm chớp mắt.

"Về thưởng cho anh."

Về đến phòng, Sở Tử Ngọc lập tức bị đòi phần thưởng một cách dữ dội.

Ngoài cửa sổ trời đã tối đen, mưa lại rơi xuống. Trong phòng cũng chìm trong bóng tối, không còn thời gian để thắp nến. Trong không gian mờ tối ấy, mồ hôi trên mặt và nơi cổ của Thẩm Hoài Dư lại hiện rõ hơn bao giờ hết.

Trong cơn mê man, Sở Tử Ngọc đột nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng. Cậu đẩy Thẩm Hoài Dư ra, khẽ th* d*c: "Dừng... không được... Không có nước..."

Nếu tiếp tục nữa... thì lúc dọn dẹp sẽ không còn là chuyện vài chai nước tinh khiết có thể giải quyết được!

Hơi thở nóng bỏng lướt bên vành tai cậu. Giọng Thẩm Hoài Dư trầm hơn ngày thường rất nhiều, mang theo d*c v*ng khó lòng kiềm chế.

"Ngoan, hôm nay anh sẽ không đi vào đâu."

Sau đó —

"Ngoan nào, kẹp chặt hơn đi."

Ý thức cũng như bị thiêu đốt theo. Sở Tử Ngọc vùi cả khuôn mặt vào gối. Vừa nóng vừa tê dại. Đến khi mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống, ngoài cửa sổ đã xuất hiện một vệt sáng trắng nhạt nơi chân trời. Sở Tử Ngọc rốt cuộc cũng chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Trong cơn mơ màng, dường như vẫn có những nụ hôn dịu dàng như gió nhẹ mưa phùn rơi xuống khóe mắt, đuôi mày cậu, cùng tiếng thì thầm trầm thấp.

"Em yêu, ngủ ngon."

Ngủ ngon cái rắm! Trời sáng rồi còn đâu...

Sở Tử Ngọc muốn mắng, nhưng không còn sức. Cậu áp sát vào lồng ngực rộng lớn quen thuộc, mặc cho những nụ hôn dày đặc ấy bao bọc lấy mình, rất nhanh lại ngủ thiếp đi.

-

Mãi đến khi máy bay hạ cánh về nước, làn da hai bên đùi của Sở Tử Ngọc vẫn còn hơi nóng rát. Cậu vội vàng muốn về nhà tắm nước nóng thật lâu. Đường Diệu gọi cậu mấy tiếng, đến lúc đó cậu mới nghe thấy, dừng bước quay đầu lại.

Đường Diệu chạy tới, đưa cho cậu một chiếc túi, chớp mắt đầy bí hiểm, "Đồ tốt đấy, về rồi hẵng xem."

Sở Tử Ngọc ước lượng thử. Chiếc túi được buộc kín rất lớn nhưng lại rất nhẹ, không đoán ra bên trong là gì. Cậu cười nói: "Cảm ơn nhé!"

Thẩm Hoài Dư đi lấy xe ở bãi đỗ. Sở Tử Ngọc đứng chờ ở cửa ra sân bay. Điện thoại vừa mở lên thì cuộc gọi của mẹ đã tới.

"Hạ cánh rồi?"

Sở Tiêu Âm và mọi người không biết chuyện cậu gặp bão trên đảo. Cậu tìm đại một lý do là làm mất điện thoại.

Sở Tử Ngọc đáp một tiếng: "Vâng. Con về ngủ một giấc trước đã. Bay 10 tiếng mệt chết được. Ngày mai con mới về nhà."

Sở Tiêu Âm nhắc nhở cậu: "Nhớ dẫn A Hoài theo đấy. À đúng rồi, gửi khẩu vị của thằng bé cho mẹ. Ngày mai mẹ làm mấy món nó thích ăn!"

Lúc này Thẩm Hoài Dư lái xe tới, dừng ngay trước mặt Sở Tử Ngọc. Cậu mở cửa ghế phụ ngồi vào, nói: "Đây, mẹ trực tiếp hỏi A Hoài của mẹ đi."

Cậu đưa điện thoại cho Thẩm Hoài Dư. Y nhận lấy, ngắn gọn gọi một tiếng: "Mẹ."

Thẩm Hoài Dư lập tức đeo tai nghe Bluetooth rồi nghe điện thoại.

Ngồi máy bay đường dài khiến Sở Tử Ngọc rất khó chịu. Vừa lên xe, cậu đã ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh lại, trong xe đã không còn tiếng nói chuyện điện thoại, xung quanh cũng rất yên tĩnh. Cậu mơ màng nhìn ra ngoài một cái, ánh đèn đường chiếu lên khung cảnh quen thuộc.

Đã về đến khu dân cư.

Cậu quay đầu lại, lập tức chạm phải đôi mắt đen đang lặng lẽ nhìn mình. Không biết Thẩm Hoài Dư đã nhìn bao lâu rồi. Sở Tử Ngọc vẫn còn ngái ngủ.

"Anh ngốc à, sao không gọi em dậy?"

Thẩm Hoài Dư cười, giơ tay chỉnh lại mái tóc ngắn bị ngủ đến rối tung của cậu, "Vừa mới tới thôi. Về nhà nhé?"

Sở Tử Ngọc gật đầu. Cậu vẫn còn nửa tỉnh nửa mê. Thẩm Hoài Dư đã xuống xe trước. Cậu còn đang tháo dây an toàn, vừa tháo xong chuẩn bị xuống xe thì Thẩm Hoài Dư đã mở cửa từ bên ngoài, quay lưng về phía cậu rồi khom người ngồi xuống.

"Lên đi."

Sở Tử Ngọc cũng không do dự, lập tức vòng tay qua cổ Thẩm Hoài Dư rồi trèo lên lưng y. Giọng nói vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, "Sau này ngày nào cũng phải cõng em."

"Được."

Thẩm Hoài Dư đóng cửa xe, đứng dậy, vững vàng cõng Sở Tử Ngọc đi về phía tòa nhà của họ.

Đã hơn 10 giờ tối. Rất nhiều đèn trong khu dân cư đã tắt, xung quanh cũng rất yên tĩnh. Khác với mùa hè ở đảo Fiji lúc này, ban ngày ở Bắc Kinh vừa có tuyết rơi. Dẫm lên lớp tuyết đọng dưới chân phát ra tiếng lạo xạo.

Sở Tử Ngọc lắng nghe một lúc rồi đột nhiên lên tiếng: "Kiểm tra."

"Ừ."

"Tấm lưng này, ngoài Sở Tử Ngọc ra còn từng cõng ai nữa không?"

Vào đến tòa nhà dân cư, Thẩm Hoài Dư cõng Sở Tử Ngọc bước lên cầu thang, đáp trước rồi hỏi lại: "Không có. Lên tầng hai hay tầng ba?"

Sở Tử Ngọc ghé sát bên tai Thẩm Hoài Dư, nhỏ giọng nói: "Lầu 3. Muốn lên lầu 2 à, nằm mơ đi."

Cậu lại tiếp tục kiểm tra: "11 năm qua có từng ngoại tình không?"

"Không có."

Sở Tử Ngọc cong môi, tựa cằm lên vai Thẩm Hoài Dư, một tay vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu y, "Ngoan."

Lên đến tầng 3, Thẩm Hoài Dư vẫn không đặt Sở Tử Ngọc xuống. Chờ cậu đưa tay mở khóa cửa, y cõng người vào nhà. Sở Tử Ngọc thuận thế trượt xuống. Vừa đóng cửa bật đèn lên, cậu đã bị Thẩm Hoài Dư ép lên cánh cửa.

Thẩm Hoài Dư khẽ hỏi: "Không có phần thưởng à?"

Sở Tử Ngọc phản ứng một lúc mới hiểu Thẩm Hoài Dư đang đòi phần thưởng vì ngoan ngoãn. Cậu hừ một tiếng: "Giữ mình trong sạch vì em là chuyện cơ bản nhất! Nếu không thì ai còn cần anh nữa, còn muốn được thưởng?"

Thẩm Hoài Dư bật cười, cúi đầu áp trán mình vào trán cậu, "Được, không thưởng. Vậy hôm nay có thể tiếp tục không?"

Bị Thẩm Hoài Dư trêu chọc, Sở Tử Ngọc cũng động lòng. Cậu nâng hai chân vòng qua eo y, ghé sát tai nói: "Đi tắm trước."

Thẩm Hoài Dư ôm Sở Tử Ngọc vào phòng tắm.

Tắm được một lúc thì không kiểm soát nổi nữa. Tóc và người vẫn còn ướt, hai người cứ thế vừa hôn vừa đi từ phòng tắm ra tận phòng ngủ.

Sở Tử Ngọc được đặt xuống giường. Đèn trong phòng ngủ chính không bật, chỉ có ánh sáng từ phòng tắm hắt sang tạo thành những mảng sáng tối loang lổ. Cậu nhìn bóng mờ trên trần nhà, cảm nhận nụ hôn nóng bỏng và ẩm ướt trượt từ khóe môi xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở ba vết sẹo do phẫu thuật để lại.

Ba vết sẹo giờ đã co lại thành những dấu nhỏ nhạt màu. Khi những vết sẹo ấy được nâng niu bằng những nụ hôn trân trọng, mắt cá chân của Sở Tử Ngọc vẫn căng cứng vì nhạy cảm.

Ngứa quá.

Cậu muốn bảo Thẩm Hoài Dư đừng hôn nữa, nhưng lại không phát ra được âm thanh nào. Đầu óc ong ong hỗn loạn. Một lúc lâu sau, cậu mới nhớ ra một chuyện.

"Thẩm Hoài Dư, vẫn không được, không... không có bao!"

Động tác của Thẩm Hoài Dư cuối cùng cũng dừng lại.

Sở Tử Ngọc cũng có chút ngượng ngùng. Hết lần này đến lần khác bảo dừng lại, liệu có để lại bóng ma tâm lý không? Huống chi chính cậu cũng đang bứt rứt không yên.

Cậu ngồi dậy. Trên người còn chưa kịp mặc áo choàng tắm dài. Cậu kéo chăn phủ lên vai rồi nói: "Để em gọi giao hàng nhanh."

Cậu vừa định đi tìm điện thoại thì Thẩm Hoài Dư đã xoay người xuống giường nhặt quần áo mặc vào. Có đồ của y, cũng có đồ của Sở Tử Ngọc, tóm lại nhặt được gì thì mặc nấy. Sở Tử Ngọc ngẩn người: "Anh định xuống lầu mua bây giờ hả?"

Thẩm Hoài Dư mặc xong quần áo, xoay người bước nhanh trở lại, dùng chăn quấn kín Sở Tử Ngọc, giọng nói đè nén ngọn lửa nóng bỏng: "Xuống lầu. Chỗ anh có. 21 hộp."

Sở Tử Ngọc chợt nhớ ra. Lần trước cậu mượn men say sai Thẩm Hoài Dư đi mua áo mưa...

Thẩm Hoài Dư không nói thêm lời nào, bế thốc Sở Tử Ngọc đang được quấn kín trong chăn rồi nhanh chóng xuống lầu.

Đến tầng hai, cửa vừa đóng sầm lại, y liền đi thẳng vào phòng ngủ.

Đặt người cùng chiếc chăn lên giường, kéo chăn ra. Bên trong, làn da toàn thân của Sở Tử Ngọc đã ửng hồng.

Sở Tử Ngọc vốn muốn nói rất nhiều điều, nhưng đến cuối cùng, khi lời ra tới miệng, không hiểu sao lại biến thành —

"Có vị cam không?"

Có.

Loại hương trái cây nào cũng có.

Sáng hôm sau, Sở Tử Ngọc mở mắt ra. Bên ngoài đã sáng. Từng tia nắng len qua khe hở của rèm cửa chiếu vào phòng. Trên sàn nhà vương vãi khắp nơi những chiếc hộp đã bị xé mở.

Sở Tử Ngọc không muốn nhìn thẳng.

Cậu quay đầu lại. Người đàn ông đang ôm cậu vẫn còn ngủ. Mái tóc rối tung, dưới cằm cũng lộ ra lớp râu xanh nhàn nhạt.

Cảm nhận được động tĩnh của cậu, cánh tay Thẩm Hoài Dư siết chặt hơn, kéo người vào lòng mình, giọng nói khàn thấp mang theo vẻ ngái ngủ: "Còn sớm, ngủ thêm một lát nữa đi."

"Em đi vệ sinh."

Lúc này Thẩm Hoài Dư mới buông tay ra.

Sở Tử Ngọc vừa xuống giường đã đau đến mức suýt bật ra tiếng rên. Cậu quay đầu nhìn Thẩm Hoài Dư vẫn còn ngủ, khẽ lẩm bẩm một câu: "Đồ súc sinh!"

Đúng là đồ súc sinh. Tối qua cậu đã bảo dừng lại không biết bao nhiêu lần, nhưng Thẩm Hoài Dư chỉ biết hôn cậu rồi nói: "Lần cuối cùng thôi."

Kết quả hết lần này đến lần khác, cả căn phòng đều ngập mùi khó tả!

Sở Tử Ngọc vào phòng tắm tắm qua loa một lượt. Lúc trời gần sáng, Thẩm Hoài Dư đã bế cậu đi tắm rửa sạch sẽ một lần rồi, nhưng sau đó lại ôm nhau ngủ thêm rất lâu. Cậu vẫn cảm thấy người nhớp nháp nên lại xả nước tắm sơ qua.

Quấn khăn tắm bước ra ngoài, đống quần áo dưới sàn khiến cậu chẳng buồn nhìn. Đừng nói phần lớn không phải đồ của cậu, cho dù có, cậu cũng không muốn mặc.

Cậu đi thẳng tới tủ quần áo, định lấy một bộ đồ của Thẩm Hoài Dư mặc tạm.

Mở cửa tủ ra, hàng mi của Sở Tử Ngọc khẽ run lên.

Ở ngăn dưới cùng của tủ, bất ngờ đặt chiếc hộp đựng bộ truyện 'Qua Khú' mà cậu đã vứt bỏ.

Cậu chậm rãi ngồi xổm xuống, lặng lẽ kiểm tra từng món đồ bên trong.

Gấu bông nhỏ, máy chơi game, một chồng sổ tay...

Sở Tử Ngọc lấy cuốn sổ nằm sát mép ngoài cùng ra. Vừa mở trang đầu tiên, cậu đã sững người. Đó không phải sổ tay của cậu. Mà là một tập vé được kẹp lại với nhau.

Một chồng vé máy bay.

Tim Sở Tử Ngọc đập thình thịch. Cậu như nhận ra điều gì đó, lập tức cúi đầu lật xem chồng vé máy bay ấy.

Điểm khởi hành phần lớn đều là cùng một nơi, thỉnh thoảng có khác đi, nhưng điểm đến thì luôn chỉ có một —

Bắc Kinh.

Thời gian trên những tấm vé cũng rất lộn xộn.

Tấm sớm nhất là vào mùa đông năm Thẩm Hoài Dư vừa ra nước ngoài. Đó là chuyến bay đêm giá rẻ nhất, cất cánh vào lúc nửa đêm.

Năm đó chỉ có duy nhất một tấm vé.

Năm sau thì nhiều hơn một chút, có thêm hai tấm.

Sau đó, mỗi năm lại xuất hiện thêm vài tấm vé máy bay. Thời gian hoàn toàn không theo quy luật. Có khi cách nhau vài tháng, có khi chỉ vài tuần. Thậm chí có những khoảng thời gian trong cùng một tháng, y còn bay đi bay lại mấy lần.

Chỉ có thời gian chiều về là cố định. Tất cả đều là ngày hôm sau.

Sở Tử Ngọc lật xem chồng vé máy bay. Về sau số vé ngày càng nhiều hơn, hơn nữa đều là vé hạng nhất. Mấy năm gần đây, gần như mỗi tháng Thẩm Hoài Dư đều bay đến Bắc Kinh hai lần.

Bởi vì Thẩm Hoài Dư có tiền.

Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng bước chân. Sở Tử Ngọc cúi đầu, dụi mắt vào chiếc khăn tắm, rồi bị một vòng tay ôm lấy từ phía sau.

"Biết sớm vé máy bay có tác dụng thế này, anh đã mang ra bán thảm rồi." Thẩm Hoài Dư tựa cằm vào hõm vai Sở Tử Ngọc, thả lỏng nhắm mắt, tiếp tục muốn ngủ.

Sở Tử Ngọc siết chặt chồng vé máy bay. Mắt cậu cay xè. Cậu giận, nhưng càng nhiều hơn là đau lòng. Một chuyến đi về mất hơn 20 tiếng đồng hồ, Thẩm Hoài Dư đúng là đồ điên.

"Tại sao lại chỉ lén nhìn? Ra gặp em thì em cũng đâu có giữ anh lại không cho đi!"

Giọng Thẩm Hoài Dư rầu rĩ: "Ra gặp em thì sẽ không nỡ đi nữa."

Y siết chặt vòng tay, thân mật cọ cằm lên làn da Sở Tử Ngọc hai cái, "Đừng đau lòng. Anh không mệt. Chỉ cần được nhìn thấy em là anh lại có động lực tiếp tục sống. Em là nguồn năng lượng của anh. Nhìn một lần là hồi phục 80%, nhìn thêm lần nữa là hồi phục 100%."

Sở Tử Ngọc phản bác: "Ai đau lòng cho anh? Đáng đời!"

Thẩm Hoài Dư khẽ đáp một tiếng: "Ừ, anh đáng đời."

Nói rồi lại hôn nhẹ lên cổ cậu.

Lúc này Sở Tử Ngọc mới không nói gì nữa. Cậu cẩn thận đặt chồng vé máy bay trở lại, bỏ tập vé về đúng vị trí trong chiếc hộp của mình.

Sau này, những tấm vé máy bay này cũng thuộc về cậu.

Sở Tử Ngọc kéo Thẩm Hoài Dư đứng dậy, quay đầu hôn lên khóe môi y một cái, đôi mắt cong cong đầy ý cười.

Tối qua, Thẩm Hoài Dư như phát điên mà không ngừng tỏ tình với cậu, "Sở Tử Ngọc, anh yêu em. Sở Tử Ngọc, anh yêu em rất nhiều. Vẫn luôn yêu em."

Giờ đây, cậu đáp lại Thẩm Hoài Dư.

"Em cũng vậy, Thẩm Hoài Dư. Em vẫn luôn, vẫn luôn yêu anh rất nhiều."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn