Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 79: Quá Khứ Không Thể Bù Đắp Lại Được, Vậy Thì Sau Này Không Cần Phải Xa Nhau Nữa

Sở Tử Ngọc đặt chân xuống sân bay ở Fiji vào khoảng hơn 7 giờ sáng hôm sau. Vừa mở máy, tin nhắn của Thẩm Hoài Dư đã gửi đến.

"Đến rồi?"

Sở Tử Ngọc không trả lời ngay. Cậu tuy đã quyết định cùng Thẩm Hoài Dư bắt đầu lại một lần nữa, nhưng là sau khi trở về, còn hiện tại thì chưa.

Cậu cất điện thoại đi. Chuyến bay có hơn 20 người đi cùng, đều là bạn bè và người thân còn lại của hai bên đến dự hôn lễ. Đại bộ phận đã tới từ hôm qua.

Đến hòn đảo tổ chức hôn lễ còn phải đi thuyền, nhưng sân bay được chọn ở rất gần, khoảng nửa tiếng là tới.

Lên thuyền rồi vẫn còn rất nhiều chỗ ngồi. Họ bao nguyên một chiếc thuyền. Sở Tử Ngọc tìm một chỗ cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Vừa lấy điện thoại ra, bên cạnh đã có một người ngồi xuống, chủ động chào hỏi: "Xin chào, cậu là bạn thân của anh Diệu phải không?"

Sở Tử Ngọc quay đầu nhìn. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, trông có vẻ nhỏ tuổi hơn cậu một chút. Trên máy bay, người này đã nhìn cậu không ít lần.

Sở Tử Ngọc gật đầu, không có ý định tự giới thiệu. Cậu vừa định cúi đầu xuống thì người kia lại nhích tới gần hơn để bắt chuyện: "Làm quen một chút nhé? Tôi tên là—"

Sở Tử Ngọc giơ điện thoại lên. Màn hình đang dừng ở khung trò chuyện giữa cậu và Thẩm Hoài Dư. Cậu cong mắt cười: "Không tiện đâu, bạn trai tôi hay ghen lắm."

Người đàn ông thất vọng bỏ đi, nhưng vẫn liên tục liếc nhìn Sở Tử Ngọc.

Sở Tử Ngọc đã quen với chuyện này rồi. Có lẽ khí chất đồng tính trên người cậu quá rõ ràng. Cậu cũng không lẫn lộn trong giới đó, thậm chí chỉ có hai ba người biết xu hướng tính dục của mình, vậy mà vẫn thường xuyên có người đồng tính đến bắt chuyện.

Sở Tử Ngọc trả lời Thẩm Hoài Dư bằng một biểu cảm.

Thẩm Hoài Dư trả lời ngay: "Có thể kết bạn WeChat lại không? Tiện liên lạc hơn."

Sở Tử Ngọc ngẩn ra. Số điện thoại và WeChat của Thẩm Hoài Dư đã bị cậu xóa từ năm y ra nước ngoài.

Thứ duy nhất còn giữ lại là QQ của Thẩm Hoài Dư.

Mấy năm đầu, Sở Tử Ngọc còn rất kiềm chế. Vài năm sau đó, cậu gần như ngày nào cũng nhắn cho Thẩm Hoài Dư, nhưng tài khoản đó chưa từng sáng lên lần nào.

Sở Tử Ngọc trả lời: "Xóa WeChat rồi, chỉ dùng QQ thôi."

Ong.

Gần như cùng lúc, thanh thông báo trên điện thoại của Sở Tử Ngọc hiện lên một tin nhắn mới.

QQ có tin nhắn mới gửi đến, từ [.]

Sở Tử Ngọc thất thần trong chốc lát. Thời gian dường như quay trở về những năm tháng chưa có WeChat, khi mọi người đều dùng QQ.

Sở Tử Ngọc mở khung trò chuyện.

Tin nhắn cuối cùng cậu gửi cho Thẩm Hoài Dư là từ hai năm trước: "Thẩm Hoài Dư, dù chỉ là bạn bè bình thường, cũng không thể không từ mà biệt."

Hai năm sau, Thẩm Hoài Dư mới trả lời cậu: "Nếu nói lời tạm biệt, tôi sẽ không nỡ đi."

Sở Tử Ngọc siết chặt điện thoại. Thẩm Hoài Dư lại gửi thêm một tin nhắn: "Mỗi tin nhắn em gửi anh đều đọc. Mỗi ngày không thể gắng gượng nổi, anh đều dựa vào những lời nhắn của em để vượt qua."

Sở Tử Ngọc đọc đi đọc lại mấy lần, rồi mới trả lời một câu: "Đáng đời cậu!!!"

Thẩm Hoài Dư lần này gửi một tin nhắn thoại. Sở Tử Ngọc lấy tai nghe từ trong túi ra, đeo vào tai rồi mới mở lên.

Giọng nói trầm thấp mang theo ý cười hoài niệm vang lên, vờn quanh bên tai qua hai chiếc tai nghe: "Anh thích nhất là nhìn em gửi dấu chấm than. Sở Tử Ngọc, anh yêu em."

Thuyền cập bến.

Hôn lễ được tổ chức vào buổi chiều. Sở Tử Ngọc đến khách sạn trước để tắm rửa. Cậu không ăn uống gì, ngủ một giấc rồi xuống khu vườn dưới lầu tham dự hôn lễ.

Vừa ra khỏi khách sạn, cậu đã cảm thấy gió hơi lớn, sắc trời cũng đổi khác. Lúc sáng sớm vừa lên đảo còn là trời xanh mây trắng, giờ lại gió lớn và âm u.

Có lẽ sắp có bão.

Sở Tử Ngọc không quá để tâm. Trong chốc lát chắc vẫn chưa tới, sẽ không ảnh hưởng đến hôn lễ.

Cậu tùy ý tìm một chỗ ngồi dự lễ rồi ngồi xuống. Điện thoại lại rung lên, Sở Tử Ngọc lười cả nhìn.

Chắc chắn lại là Thẩm Hoài Dư.

Hiện tại Thẩm Hoài Dư không làm việc nữa. Hợp tác với công ty của anh trai y cũng chỉ là treo cái danh. Thời gian rảnh đặc biệt nhiều. Từ sau khi cậu xin Thẩm Hoài Dư một tấm ảnh tự chụp vào hôm qua, từ sáng đến giờ, cứ cách một tiếng Thẩm Hoài Dư lại gửi một tấm ảnh tự chụp.

Còn một lúc nữa hôn lễ mới bắt đầu. Xung quanh lục tục có người ngồi xuống. Ngoài vài người bạn thân đặc biệt thân thiết, khách mời của hôn lễ lần này đều là người thân của hai bên. Sở Tử Ngọc chẳng quen ai, ngồi một mình đến phát chán.

Đột nhiên có một bóng người đi thẳng về phía cậu. Sở Tử Ngọc liếc nhìn một cái rồi thấy phiền. Chính là người đàn ông đã bắt chuyện với cậu trên thuyền.

Đeo nơ, chắc là phù rể bên phía chú rể.

Sở Tử Ngọc cúi đầu, lấy điện thoại ra giả vờ như không nhìn thấy. Vừa mở lên đã thấy đó là một thông báo dịch vụ hành chính.

Sở Tử Ngọc mở ra xem, là kết quả xử lý đơn khiếu nại lần trước của cậu về việc xe điện chạy trên lối dành cho người đi bộ. Người điều khiển xe điện bị phạt 200 tệ.

Cậu đang định thoát ra thì ánh mắt bỗng khựng lại, liên tục phóng to tấm ảnh mình đã tải lên.

Khi bức ảnh được phóng to đến mức chiếc xe điện chiếm trọn màn hình, phía sau chếch bên phải chiếc xe còn có thể thấy một bóng người cao gầy mờ nhạt.

Dù có hóa thành tro, Sở Tử Ngọc cũng không thể nhận nhầm.

Thẩm Hoài Dư!

Cuộc gọi quốc tế vào đêm hôm đó, quả nhiên cũng là y!

Hàng mi dài của Sở Tử Ngọc khẽ rung lên. Hai ngón tay cậu đồng thời nhấn xuống, chụp màn hình rồi lưu lại. Đúng lúc này, một tấm ảnh gần như bán khỏa thân bất ngờ bật ra không hề báo trước.

Hiện thẳng trước mặt Sở Tử Ngọc.

Thẩm Hoài Dư chỉ mặc một chiếc quần bơi màu đen. Quanh năm ở trong phòng thí nghiệm, làn da toàn thân vẫn trắng lạnh, nhưng cơ bắp không hề suy giảm, còn nổi bật hơn thời trung học. Cơ bụng tám múi đầy đặn, đẹp mắt, đôi chân thon dài đầy sức mạnh. Y vừa bước ra khỏi hồ bơi, trên làn da vẫn còn đọng những giọt nước.

Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng trò chuyện. Sở Tử Ngọc lập tức tắt màn hình. Khóe mắt cậu liếc sang bên cạnh, thấy hai cô khoảng ngoài 60 tuổi đang trò chuyện rất sôi nổi.

Chủ đề vô cùng lành mạnh, đang trao đổi kinh nghiệm dưỡng sinh và chăm sóc sức khỏe.

Nhận ra ánh nhìn của cậu, hai cô mỉm cười thân thiện với Sở Tử Ngọc. Mặt cậu lập tức hơi nóng lên. Cậu siết chặt điện thoại, mỉm cười đáp lại rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, đưa điện thoại đến góc chỉ mình cậu nhìn thấy, mở QQ ra.

Bên dưới tấm ảnh mặc quần bơi của Thẩm Hoài Dư còn có một dòng chữ: "Đang bơi."

Sở Tử Ngọc nghiến răng. Vừa định gõ chữ thì hôn lễ bắt đầu. Cậu vội vàng trả lời một câu: "Đang dự lễ, mặc kệ cậu!"

Kết quả là không mặc kệ được.

Ngoài ý muốn xảy ra vào lúc Đường Diệu ném hoa cưới, bão lớn kéo đến.

Trong nháy mắt, điện bị cắt, nước cũng bị ngắt, tín hiệu đương nhiên cũng mất theo.

May mà khách sạn chuẩn bị đầy đủ thực phẩm, lượng dự trữ đủ dùng trong một tuần. Bữa tối là Đường Diệu mang đến cho Sở Tử Ngọc. Bên ngoài gió bão gào thét, trong phòng thắp rất nhiều chân nến, cũng xem như đủ sáng.

Sở Tử Ngọc có chút ngại ngùng: "Chỗ nến này đủ sáng chứ?"

Đường Diệu cười: "Đủ mà."

Biết cậu sợ bóng tối, hắn đặt đồ ăn xuống rồi ngồi lại, "Chắc bão phải tới sáng mai mới tan. Tối nay anh ở lại với em nhé!"

Sở Tử Ngọc bật cười: "Thôi khỏi! Đêm tân hôn mà anh đến ở cùng em, chú rể không hận chết em mới lạ."

Đường Diệu xua tay: "Anh ấy không dám đâu!"

Sở Tử Ngọc trực tiếp đuổi người: "Đi đi đi, có nến bầu bạn với em là đủ rồi."

Đường Diệu bị đẩy đến tận cửa, vội nói: "Vậy nếu sợ thì gọi anh ngay nhé, anh ở phòng bên cạnh."

"Được rồi, anh lo việc của anh đi!" Sở Tử Ngọc tiễn người ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Cậu vẫn chưa đói bụng, ăn qua loa chút bánh sandwich. Không có điện, cũng không có mạng. Trong phòng có tạp chí, nhưng toàn là tiếng nước ngoài. Sở Tử Ngọc lật vài trang rồi đặt xuống, chẳng hiểu gì cả. Ban ngày đã ngủ bù một giấc nên giờ vẫn còn tỉnh táo. Bão vẫn chưa quét qua, gió thổi làm cửa kính rung lên bần bật.

Nhân viên khách sạn đến gia cố phòng ngừa, dán những dải băng keo lớn hình chữ thập lên cửa sổ. Sở Tử Ngọc liền nằm bò trên ghế sofa, ngẩn người nhìn chằm chằm những dấu chữ thập ấy.

Lúc này Thẩm Hoài Dư đang làm gì nhỉ? Chênh lệch múi giờ bốn tiếng, trong nước vừa mới chập tối, đang ăn cơm sao?

Vậy chắc lại chụp ảnh nấu cơm gửi cho cậu.

Một lúc sau, Sở Tử Ngọc xoay người nằm ngửa nhìn trần nhà, với lấy điện thoại, mở khung trò chuyện giữa cậu và Thẩm Hoài Dư, chậm rãi lướt từ đầu đến cuối, cuối cùng dừng lại ở tấm ảnh mặc quần bơi.

Sở Tử Ngọc nhìn một lúc, rồi dần có cảm giác.

Có lẽ cậu thật sự thích Thẩm Hoài Dư về mặt sinh lý.

Là một người trưởng thành, thật ra cậu rất ít khi có h*m m**n mãnh liệt. Thỉnh thoảng có nhu cầu sinh lý, tự giải quyết là xong.

Sở Tử Ngọc không thể không nhớ đến đêm hỗn loạn ấy.

Hơi nóng trong khoang miệng của Thẩm Hoài Dư, cùng câu nói hết lần này đến lần khác bên tai cậu: "Sở Tử Ngọc, tôi yêu em."

Hơi thở của Sở Tử Ngọc dần trở nên hỗn loạn. Cậu nhắm mắt lại. Trong đầu là những mảng sáng tối lay động, là đôi mắt đen sâu thẳm mà dịu dàng của Thẩm Hoài Dư.

Tay cậu luồn vào trong cạp quần. Khi hơi thở dần bình ổn trở lại, Sở Tử Ngọc đột nhiên khẽ chửi thề một câu.

Quên mất là đang cắt nước!

Cuối cùng, Sở Tử Ngọc phải dùng 10 chai nước tinh khiết để làm sạch. Cũng xem như vừa vận động dữ dội một trận, lần này vừa nằm xuống giường, cậu đã nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Lần nữa tỉnh lại, trời đã sáng rõ. Ngoài cửa sổ gió yên sóng lặng, bão đã đi qua, nhưng điện và nước vẫn chưa có lại, cũng chưa thể trở về sân bay.

Nhân viên khách sạn nói: "Lần này bão cấp 17. Hiện tại ngoài biển vẫn còn nguy hiểm, không có thuyền nào dám ra khơi, phải chờ thêm xem sao."

Mà lần chờ này lại kéo dài thêm một ngày nữa. Mất nước còn dễ giải quyết, khách sạn dự trữ rất nhiều nước tinh khiết, nhưng mất điện thì phiền phức hơn nhiều.

Điện thoại của Sở Tử Ngọc đã cạn sạch pin. Cục sạc dự phòng Đường Diệu đưa cho cậu cũng dùng hết rồi. Mấy cô lớn tuổi vẫn có thể tụ tập đánh bài, chơi mạt chược, còn Sở Tử Ngọc thì thật sự không có việc gì làm. Ăn trưa xong, cậu đi dạo quanh đảo.

Hòn đảo này ngoài khách sạn còn có không ít cửa hàng nhỏ và nhà dân. Phần lớn đều không chống chọi nổi trận bão vừa rồi. Kính vỡ ngổn ngang khắp nơi, thậm chí có vài mái nhà cũng bị cuốn mất. Trên đường đầy những cây dừa bị gió bão quật gãy.

Sở Tử Ngọc còn nhặt được một quả dừa xanh bên đường. Hiện giờ bên ngoài không có ai, mọi người đều ở trong khách sạn, chỉ có một mình cậu chậm rãi đi dọc theo con phố.

Trên đảo không có cao ốc, không có nhà máy. Phóng mắt nhìn ra xa chỉ thấy trời và biển vô tận, cùng những hàng dừa rộng lớn vẫn chưa bị gió quật ngã. Đi mệt rồi, Sở Tử Ngọc xách theo quả dừa, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.

Cậu nhìn mặt đất, lại nhớ đến Thẩm Hoài Dư.

Một ngày một đêm không liên lạc được với cậu, Thẩm Hoài Dư có sợ không? Chắc chắn là có.

Lúc đó cậu đã sợ hãi như vậy mà.

Đáng đời.

Sở Tử Ngọc nghĩ thế, nhưng lại thấy hơi buồn. Cậu hối hận rồi. Đáng lẽ cậu nên nói với Thẩm Hoài Dư sớm hơn rằng cậu đồng ý, cậu muốn ở bên y.

Bỏ lỡ 11 năm, không, là 14 năm. Cậu không muốn tiếp tục bỏ lỡ nữa. Cậu vẫn thích Thẩm Hoài Dư, rất thích, rất rất thích Thẩm Hoài Dư, chưa từng có một khoảnh khắc nào ngừng thích Thẩm Hoài Dư.

Sau này từng phút từng giây bọn họ đều phải ở bên nhau. Quá khứ không thể bù đắp lại được, vậy thì sau này không cần phải xa nhau nữa.

Cậu thật sự, rất nhớ Thẩm Hoài Dư.

Sở Tử Ngọc cúi đầu nhìn quả dừa xanh trên đầu gối đến ngẩn người, nhỏ giọng nói: "Thẩm Hoài Dư, tôi nhớ cậu."

"Sở Tử Ngọc!"

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng gọi quen thuộc. Sở Tử Ngọc sửng sốt, rồi bật cười thành tiếng. Cậu co ngón tay gõ hai cái lên vỏ quả dừa.

"Đáng sợ thật, còn xuất hiện ảo giác nữa."

"Sở Tử Ngọc!"

Thanh âm ấy gần trong gang tấc. Trái tim Sở Tử Ngọc đột nhiên đập mạnh. Cậu nhanh chóng ngẩng đầu lên. Hơi thở quen thuộc ập xuống, cậu đã bị kéo mạnh vào vòng ôm thân thuộc.

Giọng người đàn ông run rẩy dữ dội, hết lần này đến lần khác gọi tên cậu.

"Sở Tử Ngọc."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn