Sở Tử Ngọc đột nhiên ngẩng đầu, hất cằm thoát khỏi tay Thẩm Hoài Dư. Nước mắt còn đọng trên mặt, nhưng tính khí đã nổi lên: "Lặp lại lần nữa!"
" Tôi biết em không có bạn trai, cũng không có bạn gái." Thẩm Hoài Dư lặp lại một lần nữa.
Sở Tử Ngọc sửng sốt. Một hai giây sau, cậu đột nhiên cúi đầu nhìn chiếc đầu thú bông nằm dưới đất, rồi nhớ ra một chuyện còn quan trọng hơn.
Cậu không dám tin ngẩng đầu lên, đồng tử run dữ dội: "Cậu... cậu biết là tôi!"
Câu nói không đầu không cuối, nhưng Thẩm Hoài Dư vẫn hiểu.
Y chần chừ một giây, cuối cùng vẫn thừa nhận: "Biết. Ngay từ lúc đó tôi đã biết chú gấu bông kia là em."
Sở Tử Ngọc trợn tròn mắt.
Thẩm Hoài Dư biết hết...
Rốt cuộc y còn biết những gì nữa? Y biết hết mọi chuyện, vậy mà vẫn chấp nhận cái ôm của cậu.
Chẳng lẽ...
Lúc đó Thẩm Hoài Dư cũng thích cậu sao?
Đợt tuyết nhân tạo sắp kết thúc. Sở Tử Ngọc giơ tay định lau đi cảm giác lạnh buốt trên mi mắt, nhưng mãi vẫn không chạm tới mặt mình. Lúc này cậu mới nhớ ra mình vẫn đang mặc bộ đồ thú bông.
Cậu hít sâu một hơi: "Thẩm Hoài Dư, chúng ta về riêng đi. Nếu không—"
Cậu nghiến răng ken két: "Tôi sẽ đánh cậu một trận đấy!"
Sở Tử Ngọc định bỏ đi, nhưng lại nhớ tới chiếc đầu thú bông của mình nên cúi xuống nhặt. Thẩm Hoài Dư đã nhanh hơn một bước, nhặt lên đưa cho cậu, đồng thời còn đưa cho cậu một chùm chìa khóa xe.
"Em lái xe đi."
Lúc này phần lớn du khách đều đang ra về. Tàu điện ngầm đông nghịt, gọi xe cũng khó. Sở Tử Ngọc không khách sáo, thô bạo giật lấy đầu thú bông và chìa khóa xe, xoay người bỏ đi.
Phía sau lại vang lên giọng nói: "Em đánh tôi cho hả giận rồi chúng ta cùng về nhà được không?"
Sở Tử Ngọc coi như không nghe thấy.
Cậu rất tức giận. Tức Thẩm Hoài Dư là ảnh đế biết diễn nhất vũ trụ, càng tức Thẩm Hoài Dư là tên câm đáng ghét nhất vũ trụ!
Cậu biết Thẩm Hoài Dư nghĩ gì. Chắc chắn lại là kiểu không muốn liên lụy cậu, gia thế hai người khác biệt một trời một vực...
Thẩm Hoài Dư cho rằng lặng lẽ rời đi như vậy là vĩ đại lắm sao?
Đã hỏi ý cậu chưa?
Dựa vào cái gì một mình quyết định chuyện của cả hai người!
Ai nói cậu không chịu được khổ?
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù cậu thật sự không chịu được khổ, thì hai người ở bên nhau nhất định sẽ phải chịu khổ sao?
Thẩm Hoài Dư đúng là tên khốn kiếp đáng ghét nhất!
Sở Tử Ngọc càng nghĩ càng khó chịu, càng nghĩ càng tức. Vừa lên xe, cậu cởi bộ đồ thú bông ra rồi chuẩn bị lái xe. Đúng lúc này, tin nhắn của Thẩm Hoài Dư gửi tới: "Lái xe chậm thôi, chú ý an toàn."
Sở Tử Ngọc lập tức bùng nổ. Cậu gọi thẳng một cuộc điện thoại: "Tôi không chú ý đấy! Cậu sợ chết thì tự sống cho tốt, sống đến thiên thu vạn đại đi!"
Thẩm Hoài Dư còn chưa kịp mở miệng, Sở Tử Ngọc đã trực tiếp cúp máy, khởi động xe rồi lao đi.
Một mạch về tới khu chung cư, Sở Tử Ngọc xuống xe, hăng hái chạy thẳng lên lầu. Vào nhà, cậu nhét bộ đồ thú bông vào máy giặt, kéo một chiếc ghế ngồi trước máy giặt nhìn lồng giặt quay tròn.
Bình thường chỉ cần ngồi nhìn máy giặt quay như vậy, tâm trạng cậu rất nhanh sẽ bình tĩnh lại.
Nhưng hôm nay khác hẳn.
Sự bực bội trong lòng mãi vẫn không thể lắng xuống.
Cậu thật sự rất tức giận.
Nhìn những bọt xà phòng cuộn xoáy trong lồng giặt, đến lúc chuyển sang chế độ tẩy trắng, cuối cùng cậu không nhịn nổi nữa. Cậu đứng bật dậy, sải bước tới cửa, thay giày chuẩn bị ra ngoài.
Vừa mở cửa, cậu suýt nữa đụng trúng sống mũi của Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc: "....."
Thẩm Hoài Dư mở miệng: "Tôi—"
Rầm!
Sở Tử Ngọc đóng sầm cửa lại.
Cậu lại cởi giày ra, đến dép lê cũng không thay, chân trần chạy vào phòng ngủ, kéo ngăn kéo ra lấy một thứ.
Cậu cầm nó quay lại huyền quan, mở cửa ra. Quả nhiên Thẩm Hoài Dư vẫn còn đứng đó. Cậu giơ tay ném thẳng vào mặt y: "Cầm rồi cút đi!"
Món đồ còn mới tinh, cạnh bên khá sắc. Nó đập vào má trái Thẩm Hoài Dư, thật sự để lại một vệt đỏ nhạt. Hô hấp của Sở Tử Ngọc khựng lại, nhưng cậu vẫn mím môi không nói gì.
Thẩm Hoài Dư đón lấy nhìn. Dưới ánh đèn, đó là một cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ còn mới.
Hô hấp của y cứng lại. Như nhận ra điều gì đó, y nhanh chóng mở ra.
Trang đầu tiên bắt đầu từ năm y ra nước ngoài. Mỗi ngày đều có tiền được gửi vào.
Có khi vài trăm, có khi vài nghìn.
Cứ như vậy liên tục suốt ba năm. Số tiền gửi mỗi ngày dần tăng lên, số lượng không giống nhau, nhưng bất kể nắng gió hay mưa bão, ngày nào cũng có tiền được gửi vào.
Lật đến trang cuối cùng, thời gian gửi tiền dừng lại ở tháng 10 năm nay.
Số dư cuối cùng.
Tròn 200 triệu. Không nhiều, không ít.
Thẩm Hoài Dư siết chặt cuốn sổ tiết kiệm.
Hốc mắt Sở Tử Ngọc đỏ bừng. Cậu bắt đầu mắng loạn: "Thẩm Hoài Dư, đồ khốn kiếp! Tôi ghét cậu nhất! Tôi không muốn thích cậu nữa—"
Thẩm Hoài Dư bỏ mặc cuốn sổ tiết kiệm, lao tới ôm chặt lấy cậu. Sức lực lớn đến mức như muốn ép Sở Tử Ngọc hòa vào xương máu mình, máu thịt giao hòa, để hai người vĩnh viễn không thể tách rời.
Y khàn giọng nói: "Không được không thích tôi. Em phải thích tôi, Sở Tử Ngọc. Không có em, tôi sẽ không sống nổi."
Sở Tử Ngọc đột nhiên cúi đầu cắn mạnh vào xương quai xanh của y.
Rất mạnh.
Mùi tanh của máu nhanh chóng lan đầy trong miệng cậu, nhưng cậu vẫn không buông. Thẩm Hoài Dư cũng không nhúc nhích.
Y chỉ không ngừng hôn lên tóc Sở Tử Ngọc, hết lần này đến lần khác thấp giọng nói: "Anh yêu em, Sở Tử Ngọc."
"Anh thật sự rất yêu em."
Trong miệng, mùi máu tanh ngày càng đậm hơn. Cuối cùng Sở Tử Ngọc cũng buông miệng. Cậu dùng sức đẩy Thẩm Hoài Dư ra. Trên hai cánh môi còn dính rõ vết máu. Cậu đỏ hoe mắt trừng y: "Dựa vào cái gì chuyện gì cũng do cậu quyết định! Tôi không cần!"
Chính cậu giơ tay thô bạo lau nước mắt. Vốn dĩ mắt đã đỏ, giờ cả vùng da quanh mắt cũng bị chà đến đỏ hơn. "Cậu đi đi! Hiện giờ tôi không muốn gặp cậu!"
Thẩm Hoài Dư hỏi: "Ngày mai thì sao?"
"Không muốn!"
"Ngày kia?"
Sở Tử Ngọc nhìn xương quai xanh của Thẩm Hoài Dư vẫn còn rỉ máu, tức giận đáp: "Ngày kia tôi phải đi dự đám cưới bạn, ba ngày sau mới về."
"Về rồi có thể gặp mặt không?"
Sở Tử Ngọc im lặng xem như ngầm đồng ý.
Lúc này Thẩm Hoài Dư mới xoay người rời đi.
Sở Tử Ngọc lạnh lùng nói: "Mang rác dưới đất đi luôn đi!"
Thẩm Hoài Dư nhặt cuốn sổ tiết kiệm lên rồi rời đi, lặng lẽ đóng cửa lại.
Sau một hồi phát tiết, cảm xúc của Sở Tử Ngọc miễn cưỡng ổn định hơn. Cậu vào nhà vệ sinh rửa mặt. Nhìn vết máu trên môi mình, cậu cụp mắt xuống: "Là cậu ấy tự chuốc lấy..."
Tắm rửa qua loa xong, Sở Tử Ngọc chui vào chăn. Nằm rất lâu vẫn không ngủ được, cậu gửi cho Lục Lẫm một tin WeChat: "Anh Lục tốt bụng ơi, anh ngủ chưa?"
Vài phút sau, Lục Lẫm trả lời: "Còn ghê tởm nữa là block."
Đến cả dấu câu cũng không thèm gõ. Sở Tử Ngọc lập tức hỏi: "Tiểu Hạc Thanh vẫn còn thức chứ?"
"Ừ."
Sở Tử Ngọc không trả lời Lục Lẫm nữa, lập tức chuyển sang khung chat của 52Hz, nhanh chóng gửi một tin: "Làm phiền Tiểu Hạc Thanh! Phiền em gọi điện cho Thẩm Hoài Dư giúp anh, xem cậu ấy đã bôi thuốc lên vết thương chưa."
Tạm dừng một chút, cậu vẫn bổ sung thêm một câu: "Anh cắn cậu ấy."
Yến Hạc Thanh trả lời rất nhanh: "Ngay đây ạ."
Sở Tử Ngọc không phải chờ quá lâu. Yến Hạc Thanh gọi điện lại: "Em hỏi rồi, thầy ấy bảo em chuyển lời với anh là không đau, không sao cả."
Sở Tử Ngọc cảm ơn Yến Hạc Thanh, rồi ngập ngừng một giây mới hỏi: "Liệu anh có quá đáng thật không?"
Tiếng cười của Yến Hạc Thanh rất khẽ, nghe vô cùng khiến người ta yên tâm: "Thầy Thẩm không thấy quá đáng, vậy em càng không thấy vậy."
Mặt Sở Tử Ngọc hơi nóng lên. Yến Hạc Thanh nhỏ tuổi hơn cậu rất nhiều, nhưng lại trưởng thành hơn cậu rất nhiều.
Cậu khẽ "ừ" một tiếng rồi nói: "Cảm ơn em."
Ngày hôm sau, lúc xuống lầu, quả nhiên cửa tầng hai không mở. Đến công ty, Sở Tử Ngọc còn nhìn thấy trong nhóm chat chung của công ty có người gửi nhầm một tin: "Các chị em ơi! Hôm nay hộ hoa sứ giả của Tiểu Sở tổng không tới sao?"
Ngay sau đó tin nhắn đã bị thu hồi.
Sở Tử Ngọc coi như không nhìn thấy. Đi ngang qua quầy thư ký, cậu chủ động chào hỏi thư ký Dương trước: "Bữa trưa đặt cho tôi nhà hàng cũ trước đây đi."
Thư ký Dương chần chừ một chút rồi vẫn nói: "Ngài Thẩm nói ngài ấy sẽ mang tới đúng giờ, còn bảo em xuống lầu nhận giúp. Em có cần từ chối không ạ?"
Sở Tử Ngọc im lặng. Cậu khẽ thở ra một hơi rồi nói: "Không cần, cô xuống lấy đi."
Đến giờ nghỉ trưa, thư ký Dương đúng giờ mang hộp giữ nhiệt lên.
Ba món một canh, còn có một phần trái cây.
Tất cả đều là những món Sở Tử Ngọc ăn mãi không ngán. Phải thừa nhận rằng tay nghề nấu ăn của Thẩm Hoài Dư lại tiến bộ hơn nữa, ngon hơn cả hồi học cấp ba.
Khoảng thời gian này quen ăn cơm Thẩm Hoài Dư nấu, Sở Tử Ngọc đã chẳng còn muốn ra ngoài ăn ở nhà hàng nữa.
Ăn xong, Sở Tử Ngọc ngẩn người một lúc, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên, gọi cho Sở Tiêu Âm.
Vừa kết nối, cậu hỏi trước: "Mẹ, bây giờ mẹ đang ngồi chứ ạ?"
Sở Tiêu Âm khó hiểu: "Đang ngồi đây, sao thế?"
Sở Tử Ngọc khẽ cười: "Vậy thì tốt ạ."
Cậu nói: "Con có chuyện muốn nói với mẹ."
Sở Tiêu Âm bật cười: "Có chuyện thì nói đi, làm gì mà thần thần bí bí thế."
Sở Tử Ngọc nói: "Mẹ, con là người đồng tính, con thích đàn ông."
Đầu dây bên kia im lặng.
Hai mẹ con chưa từng như vậy bao giờ. Tim Sở Tử Ngọc đập liên hồi vì căng thẳng, "Xin lỗi mẹ."
Nhưng cậu vẫn kiên định nói: "Con không thay đổi được, cũng không muốn thay đổi."
Đầu dây bên kia vẫn im lặng.
Lòng bàn tay cầm điện thoại của Sở Tử Ngọc đã đẫm mồ hôi. Dường như đã trôi qua cả một thế kỷ dài đằng đẵng, cuối cùng mới vang lên giọng Sở Tiêu Âm: "Sở Tử Ngọc, con có bạn trai rồi à?"
Sở Tử Ngọc không theo kịp mạch suy nghĩ của mẹ mình: "Dạ?"
Sở Tiêu Âm nói: "Gửi ảnh cậu ta cho mẹ xem trước. Không xứng với con thì mẹ không đồng ý đâu."
Sở Tử Ngọc: "....."
Cậu nhắc lại: "Mẹ, con nói con thích đàn ông."
"Mẹ nghe rồi, mẹ chưa có điếc."
Sở Tiêu Âm bị cậu lặp đi lặp lại đến phát bực: "Có phải xấu quá nên không dám gửi không? Không gửi nữa là mẹ sắp xếp xem mắt với mấy đối tượng nam chất lượng cao cho con đấy!"
Nỗi buồn bực cuối cùng trong lòng Sở Tử Ngọc hoàn toàn tan biến. Cậu làm nũng: "Mẹ ơi, con yêu mẹ!"
"Dù yêu mẹ mà trai xấu thì mẹ cũng không đồng ý đâu!"
Sở Tiêu Âm vô cùng kiên quyết: "Mẹ không chấp nhận có thêm một đứa con trai xấu."
Bà hơi nới lỏng điều kiện: "Ít nhất cũng phải ngũ quan đoan chính, cao ráo, nhân phẩm đàng hoàng."
Sở Tử Ngọc bật cười: "Vâng, con gửi mẹ xem."
Sở Tiêu Âm nhấn mạnh: "Không được gửi ảnh nghệ thuật. Phải là ảnh gốc chụp thẳng, không được photoshop."
"Vâng ạ!"
Sở Tử Ngọc không còn ảnh của Thẩm Hoài Dư nữa.
Tấm ảnh thẻ duy nhất đã bị cậu ném đi. Tấm ảnh chụp chung với Thẩm Hoài Dư ở núi Vũ Công, sau đó cậu cũng quên xin lại. Còn ảnh tốt nghiệp cấp ba, ngày chụp ảnh hôm đó Thẩm Hoài Dư không đến.
Sở Tử Ngọc gửi cho Thẩm Hoài Dư một tin nhắn: "Chụp selfie một tấm gửi qua đây, nhanh lên."
Chưa đến hai giây, ảnh tự chụp của Thẩm Hoài Dư đã gửi tới. Chỉ nhìn một cái, Sở Tử Ngọc đã nhận ra bối cảnh, là một quán cà phê dưới lầu công ty cậu.
Trong ảnh, Thẩm Hoài Dư còn cầm một ly nước chanh.
Sở Tử Ngọc chuyển tiếp ngay cho mẹ mình. Chưa đến hai giây, điện thoại của Sở Tiêu Âm đã gọi tới: "Hôm nay dẫn nó về nhà đi. Lát nữa mẹ tự xuống bếp nấu cơm tối chờ hai đứa."
Bà lại lẩm bẩm thêm một câu: "Hình như mẹ từng gặp đứa con trai mới này của mẹ rồi, nó tên gì nhỉ?"
"Thẩm Hoài Dư. Thẩm trong Thẩm Dương, Hoài trong Hoài Nam, Dư trong ban cho."
"Không có ấn tượng."
Sở Tiêu Âm lẩm bẩm một câu rồi nói tiếp: "Thôi được rồi, mẹ đi mua đồ ăn đây. Tan làm nhớ về sớm."
"Mẹ."
Sở Tử Ngọc gọi bà lại, "Hôm nay không đi được. Lát nữa tan làm con sẽ ra thẳng sân bay. Ngày mai là đám cưới của Đường Diệu, tổ chức ở một hòn đảo nước ngoài. Chờ con về rồi hẵng qua."
Sở Tiêu Âm đành đồng ý, nhưng vẫn nhấn mạnh: "Về là phải lập tức về nhà, nhớ dẫn theo Thẩm Hoài Dư."
"Con biết rồi ạ."
Sở Tử Ngọc cúp máy, cầm điện thoại lên xác nhận lại tin nhắn Đường Diệu gửi tới.
Hôn lễ của Đường Diệu được tổ chức ở quần đảo Fiji, thuê riêng một hòn đảo tư nhân, có máy bay bao chuyến đưa đón thẳng.
Tối nay 9 giờ cất cánh, 10 tiếng sau sẽ đến Fiji.
Sở Tử Ngọc đặt điện thoại xuống, tiếp tục xử lý văn kiện.
Không hề chú ý tới một thông báo vừa thoáng hiện lên trên màn hình—
"Cuối năm, Fiji thường có bão nhiệt đới đổ bộ. Khi đi lại, vui lòng chú ý an toàn."