Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc
Chương 77: Tôi Lừa Cậu. Tôi Không Có Bạn Trai, Cũng Không Có Bạn Gái.
Sở Tử Ngọc xử lý xong việc định quay về. Sắp tới cửa nhà hàng, cậu bỗng dừng bước, nhìn về quầy trưng bày bằng kính ở giữa nhà hàng.
Đây là một nhà hàng món Tây, trong quầy bày đủ loại bánh kem.
Sở Tử Ngọc bước tới.
Trong công viên giải trí có một nhà hàng lâu đài, đủ loại bánh kem đều có, còn có thể vừa ăn tối vừa xem màn trình diễn pháo hoa và ánh sáng vào buổi tối. Bữa tối của cậu và Thẩm Hoài Dư hơn phân nửa sẽ đến đó ăn, nhưng Sở Tử Ngọc vẫn muốn mua riêng một miếng bánh kem.
Nghĩ kỹ lại, suốt ba năm cấp ba, vì đủ loại nguyên nhân, cậu và Thẩm Hoài Dư chưa từng ăn bánh sinh nhật của đối phương.
Sở Tử Ngọc hơi cúi người, ánh mắt lần lượt lướt qua các loại bánh kem để lựa chọn, rất nhanh đã nhắm trúng một miếng bánh kem nhung đỏ.
Đó là chiếc bánh nhung đỏ đơn giản nhất, kiểu dáng kinh điển nhất, một lớp kem một lớp bánh xen kẽ, bên trên điểm xuyết những quả việt quất lớn và dâu tây lớn tươi mới. Bánh kem đều được cắt sẵn thành từng miếng nhỏ. Sở Tử Ngọc nhờ nhân viên gói hai miếng rồi xách về cửa hàng thức ăn nhanh.
Vừa bước vào, cậu đã nhìn thấy Thẩm Hoài Dư. Người trong quán rất đông, không biết bằng cách nào mà y lại tìm được một chiếc bàn nhỏ dành riêng cho hai người. Y đã cởi áo khoác và khăn quàng cổ, bên trong mặc áo sơ mi đen cùng áo len cổ chữ V màu đen bằng lông cừu mỏng, còn lấy cặp kính gọng vàng ra đeo lên. Dáng vẻ vừa nhã nhặn vừa bại hoại, vô cùng nổi bật, khiến không ít người trong sảnh dùng bữa đều đang nhìn y.
Thẩm Hoài Dư vẫn luôn nhìn về phía cửa vào. Vừa thấy Sở Tử Ngọc bước vào, y đã vẫy tay với cậu. Sở Tử Ngọc lẩm bẩm một câu: "Ra vẻ."
Rồi xách hai hộp bánh kem đi tới.
"Mua bánh sinh nhật à?"
"Sao cậu lại đeo kính?"
Hai người đồng thời lên tiếng.
Thẩm Hoài Dư lập tức trả lời: "Mắt tôi có chút độ, đeo kính nhìn rõ hơn."
Sở Tử Ngọc đặt hộp bánh kem xuống rồi ngồi xuống, khẽ "ừ" một tiếng xem như trả lời câu hỏi của Thẩm Hoài Dư, sau đó lại hỏi: "Bao nhiêu độ?"
"Mắt trái 0.75, mắt phải bình thường." Thẩm Hoài Dư đột nhiên hỏi: "Em thích tôi đeo kính à?"
Sở Tử Ngọc: "....."
Độ cận như vậy mà cần đeo kính sao? Rõ ràng là cố ý.
Trên bàn đã bày sẵn phần ăn cậu gọi, còn có nước chanh Thẩm Hoài Dư mang theo. Sở Tử Ngọc cầm nước chanh uống một ngụm, nhấn mạnh từng chữ: "Bạn trai tôi đeo kính còn đẹp trai hơn."
Thẩm Hoài Dư không nói gì, y nhìn về phía hộp bánh kem: "Ăn luôn bây giờ?"
"Ừ, để lâu sẽ không ngon nữa." Sở Tử Ngọc vừa nói vừa cúi đầu lấy chiếc hamburger của mình. Lúc này cậu mới phát hiện trên bàn chỉ có một khay đồ ăn, cũng chỉ có phần ăn cậu gọi.
Cậu thuận miệng hỏi: "Cậu vẫn chưa lấy đồ ăn à? Sao lâu vậy?"
Thẩm Hoài Dư đáp: "Em ăn không hết thì tôi ăn là được."
"....."
Sở Tử Ngọc cạn lời. Cậu gọi phần ăn trẻ em, chỉ có một chiếc hamburger, một hộp khoai tây chiên và một chiếc đùi gà Orleans nhỏ. Cậu mà ăn không hết được sao?
Cậu cầm hamburger lên bóc giấy gói, cắn một miếng rồi khựng lại. Lần trước tới đây cũng đâu đến mức khó ăn thế này...
Cậu ngẩng đầu nhìn Thẩm Hoài Dư, cố nuốt xuống miếng hamburger trong miệng rồi hỏi: "Có phải cậu biết từ trước rồi không?"
Thẩm Hoài Dư hơi nghiêng người về phía trước. Sau lớp kính, đôi mắt đen ánh lên ý cười: "Tôi từng làm thêm ở cửa hàng này lúc ở nước ngoài. Rất khó ăn."
Một tay y tự nhiên kéo khay đồ ăn về phía mình, mở hộp bánh kem, lấy một miếng bánh nhung đỏ đặt trước mặt Sở Tử Ngọc rồi nói: "Em ăn bánh kem đi. Lát nữa chúng ta sang nhà hàng chủ đề, tôi đã đặt bữa tối dành cho các cặp đôi rồi."
"Ai là một cặp với cậu?"
Sở Tử Ngọc nhồm nhoàm nhai, cố nuốt hết vụn hamburger trong miệng xuống. Đây là lần đầu tiên cậu ăn phải chiếc hamburger khó ăn đến vậy!
"Suất dành cho các cặp đôi được giảm giá, có lợi hơn." Thẩm Hoài Dư cầm lấy chiếc hamburger Sở Tử Ngọc đã cắn dở. Chiếc hamburger trẻ em còn chưa lớn bằng lòng bàn tay y, cắn một miếng đã mất hơn nửa.
Sở Tử Ngọc không biết nói gì. Cậu xúc một muỗng bánh kem, trước tiên chạm nhẹ đầu lưỡi nếm thử. Thấy hương vị không tệ mới yên tâm cho vào miệng. Vừa nhai vừa nhìn Thẩm Hoài Dư vẫn tiếp tục ăn hamburger, cậu không nhịn được lên tiếng: "Đừng ăn nữa, khó ăn lắm."
"Cũng được mà."
Thẩm Hoài Dư lại cắn một miếng, giải quyết nốt phần hamburger còn lại. Nuốt xuống xong, y cười nói: "Cái này chắc được làm sẵn từ sáng, chứ không phải hàng tồn kho để mấy ngày."
Sở Tử Ngọc đang nuốt bánh kem thì khựng lại, rồi tiếp tục nuốt xuống mới hỏi: "Cậu từng ăn cả hàng tồn kho à?"
Khác biệt rõ ràng như vậy.
Thẩm Hoài Dư cũng không giấu giếm: "Ừ. Lúc mới ra nước ngoài, tiền không đủ dùng. Có vài nhà hàng bán không hết đồ ăn, nhân viên có thể mang hàng tồn về miễn phí, nên tôi chuyên tìm những nơi như vậy để làm việc."
Sở Tử Ngọc lại xúc một muỗng bánh kem. Thật ra cậu biết những ngày đầu ở nước ngoài của Thẩm Hoài Dư chắc chắn rất khó khăn. Mới 19 tuổi, còn phải chăm lo cho bà ngoại và mẹ. Nhưng khi thật sự nghe y kể ra, cậu vẫn thấy có chút không dễ chịu.
Ăn đồ tồn kho, có lẽ chưa hẳn là quá hạn, chỉ là không còn tươi mới. Nhưng ăn đồ không tươi mới vốn không nằm trong nhận thức của cậu.
Chiếc hamburger vừa bị Thẩm Hoài Dư ăn sạch là thứ khó ăn nhất trong cuộc đời cậu cho đến hiện tại. Chỉ một miếng thôi cũng khó nuốt nổi.
"Sau đó thì sao?" Sở Tử Ngọc chủ động hỏi.
Trong mắt Thẩm Hoài Dư thoáng hiện ý cười: "Sau đó tôi gia nhập phòng thí nghiệm của giáo sư hướng dẫn, nhận được kinh phí nghiên cứu nên không cần làm thêm nữa. Số tiền đó đủ cho chi tiêu hằng ngày của chúng tôi."
Y nói qua loa, "Về sau tôi tự làm dự án, có bằng sáng chế, tiền bạc cũng không còn là vấn đề nữa."
Chỉ vài câu đơn giản, nhưng Sở Tử Ngọc biết đó là một quá trình vô cùng dài đằng đẵng. Còn cậu thì dựa vào gia đình, từ nhỏ đã—
"Ồ." Sở Tử Ngọc cúi đầu, lại xúc một muỗng bánh kem cho vào miệng. Từ khóe mắt, cậu thấy Thẩm Hoài Dư cũng mở hộp bánh kem nhung đỏ còn lại.
Thẩm Hoài Dư đột nhiên nói: "Đây là lần đầu tiên chúng ta cùng nhau ăn bánh sinh nhật."
Sở Tử Ngọc không biết nên nói gì, chỉ khẽ "ừ" một tiếng rồi không lên tiếng nữa.
Thẩm Hoài Dư cũng không nói thêm. Hai người ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn nhỏ, lặng lẽ cùng ăn hết hai miếng bánh kem nhung đỏ.
Từ nhà hàng đi ra đã gần ba giờ. Buổi chiều lại có thêm một lượng lớn du khách vào công viên để tham gia các hoạt động của buổi chiếu tối, trên đường gần như chen vai thích cánh. Thời gian xếp hàng ở các trò chơi cũng dài hơn. Đến khi họ chơi xong trò cuối cùng đi ra thì trời đã tối hẳn, nhân viên phụ trách đưa họ đến nhà hàng dùng bữa cũng đã đợi sẵn bên ngoài.
Lượng người qua lại thì mắt thường cũng có thể thấy đã giảm đi không ít, tất cả đều đang đi tranh chỗ đẹp để xem màn pháo hoa lúc tám giờ.
Nhân viên lái một chiếc xe đưa đón chuyên dụng tới: "Mời hai vị khách quý lên xe. Đến nhà hàng dùng bữa vừa hay có thể thưởng thức màn trình diễn pháo hoa."
Sở Tử Ngọc không biết nhà hàng còn có dịch vụ đưa đón. Lần trước cậu tới là đi bộ cùng bạn bè.
Cho đến khi bước vào nhà hàng trên tầng cao nhất của tòa lâu đài, Sở Tử Ngọc mới hiểu nguyên nhân. Cậu quay đầu hỏi Thẩm Hoài Dư: "Cậu bao trọn nơi này rồi à?"
Trong nhà hàng không có một bóng người. Trên mỗi bàn đều đặt đầy hoa hướng dương, nhạc nền còn là—
"Plants vs. Zombies"
Thẩm Hoài Dư gật đầu. Y không để nhân viên phục vụ giúp đỡ mà tự mình kéo ghế cho Sở Tử Ngọc.
Chiếc bàn này nằm sát cửa sổ kính lớn, chính diện hướng về khu vực biểu diễn pháo hoa phía đối diện.
Sở Tử Ngọc buột miệng nói: "Vậy để tôi trả tiền. Hôm nay là sinh nhật cậu, coi như quà sinh nhật tôi tặng cậu."
Cậu nhấn mạnh: "Thời gian gấp quá nên tôi cũng không chuẩn bị quà sinh nhật nào khác."
Thẩm Hoài Dư đi tới ngồi xuống phía đối diện. Ghế của y đã được nhân viên phục vụ kéo sẵn ra. Y không tỏ ý kiến, chỉ nói: "Ăn cơm trước đã. Buổi trưa em chỉ ăn một miếng bánh kem."
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ, pháo hoa nở rộ khắp bầu trời.
Những chùm pháo hoa màu trắng và màu vàng đan xen nhau, phủ kín màn đêm, vô cùng náo nhiệt.
Món khai vị rất nhanh đã được mang lên. Sở Tử Ngọc nếm thử một miếng, hương vị khá ngon. Cũng có thể là vì cậu thật sự đói bụng. Các món ăn lần lượt được dọn lên, cậu nhanh chóng ăn cơm, ăn no uống đủ để lát nữa còn có sức.
Ăn xong, cậu kéo tay áo len lên nhìn đồng hồ, 8 giờ 40 phút. Vẫn còn thời gian, nhưng cũng không còn nhiều. Cậu giục Thẩm Hoài Dư: "Bảo họ mang bánh kem lên đi, hoạt động trên đại lộ chủ đề sắp bắt đầu rồi."
Thẩm Hoài Dư kéo ghế đứng dậy: "Đi thôi, không có bánh kem đâu. Nếu em muốn ăn thì trên đường về tôi mua cho em."
Sở Tử Ngọc cạn lời. Sao lại thành cậu muốn ăn chứ?
"Sinh nhật cậu mà không ăn bánh sinh nhật hả?"
"Trưa nay ăn rồi."
Thẩm Hoài Dư đáp, "Miếng em mua cho tôi mới là bánh sinh nhật."
Sở Tử Ngọc không dám nói ra. Cậu vốn muốn hỏi một câu "Một miếng đó đủ cho cậu ăn sao?", nhưng với Thẩm Hoài Dư hiện tại, rất có thể y sẽ nói ra kiểu câu như "Không đủ thì ăn em vậy".
Cậu đi thanh toán, Thẩm Hoài Dư cũng không nói gì. Chỉ có nhân viên cửa hàng mỉm cười giải thích: "Đã thanh toán rồi ạ. Nhà hàng chúng tôi áp dụng hình thức trả tiền trước rồi mới dùng bữa."
Sở Tử Ngọc nghĩ bụng, thôi vậy. Dù sao giờ Thẩm Hoài Dư cũng là người có tiền, ăn của y một bữa thì cứ ăn thôi.
Nhưng trên đường đi, cậu vẫn lén tra thử chi phí bao trọn nhà hàng lâu đài. Tìm mãi vẫn không thấy đáp án, chỉ thấy một bài hỏi liệu nhà hàng lâu đài có thể bao trọn hay không, mà câu trả lời lại là không rõ.
Thế là cậu bỏ cuộc.
Từ lâu đài đến đại lộ chủ đề khá gần, nhưng cũng phải đi bộ khoảng 10 phút. Lúc này đại lộ chủ đề đã chật kín người, cả con phố đông nghịt đến mức không còn khe hở. Ngay cả Sở Tử Ngọc vốn rất thích không khí náo nhiệt cũng thấy hơi sợ đám đông.
Cậu nhìn đồng hồ. Sắp đến giờ đi thay bộ đồ thú bông rồi. Cậu nói với Thẩm Hoài Dư: "Cậu đứng đây chờ tôi, tôi đi nhà vệ sinh."
Thẩm Hoài Dư nói: "Người quá đông, tôi đi cùng em."
Sở Tử Ngọc lập tức từ chối: "Tôi có phải trẻ con đâu, không cần."
Cậu còn nhấn mạnh: "Cậu mà dám theo tới thì chết chắc!"
Thẩm Hoài Dư bật cười: "Được, tôi chờ ở đây."
Sở Tử Ngọc vẫn không yên tâm. Đi được vài bước lại quay đầu xác nhận một lần nữa. Thấy Thẩm Hoài Dư vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, cậu mới yên tâm chen vào nhà vệ sinh nam.
Người đàn ông kia đã đợi sẵn trong nhà vệ sinh. Sở Tử Ngọc nhận lấy túi giấy, người đó cũng thức thời rời đi trước.
Cậu tìm một buồng vệ sinh, lúc bước ra đã biến thành một chú gấu bông cồng kềnh.
Ngửi thấy mùi hương tươi mát của nước xịt phòng trong nhà vệ sinh, Sở Tử Ngọc thầm nghĩ, đáng khen thì vẫn phải khen. Công viên giải trí dưới trướng Lục Lẫm làm công tác vệ sinh cực kỳ tốt, nhà vệ sinh lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho.
Lúc này, bên ngoài đã loáng thoáng vang lên những tiếng reo hò. Chắc hoạt động tạo tuyết nhân tạo đã bắt đầu.
Sở Tử Ngọc gấp gọn túi giấy rồi ném vào thùng rác, nhanh chân đi ra ngoài.
Vừa bước ra, cậu lập tức choáng váng.
Khắp nơi đông nghịt người. Đám đông nhảy nhót, reo hò, hét vang. Cậu không nhìn rõ phương hướng, càng không nhìn thấy Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc cuống lên. Cậu nhớ chỗ Thẩm Hoài Dư vừa đứng có một cây thông Noel cực lớn, phủ đầy đèn màu ấm, lấp lánh ánh vàng dịu dàng.
Đúng rồi, tìm cây thông Noel!
Cậu đưa mắt tìm ánh sáng vàng. Rất nhanh đã nhìn thấy, trong lòng lập tức nhẹ nhõm hơn. Cậu vụng về len qua đám đông, loạng choạng chạy về phía cây thông Noel.
Nhưng khi tới dưới gốc cây, xung quanh toàn là những gương mặt xa lạ.
Trái tim Sở Tử Ngọc như rơi thẳng xuống hầm băng.
Cậu đứng sững bất động. Đột nhiên có người va vào cậu một cái, khiến cậu lảo đảo vài bước, lúc này mới bừng tỉnh hoàn hồn.
Thẩm Hoài Dư đâu?
Tay chân cậu bắt đầu run lên. Cậu vặn vẹo cái đầu thú bông cồng kềnh, cố tìm kiếm trong đám đông. Tầm nhìn vốn đã hạn chế qua đầu thú bông càng lúc càng nhòe đi, càng lúc càng mơ hồ.
Tiếng reo hò phấn khích của đám đông cũng dần trở nên xa xôi hơn với cậu, như thể cả thế giới lại chỉ còn lại một mình cậu.
Cậu hoảng loạn, đột nhiên chen mạnh qua đám người, điên cuồng tìm kiếm Thẩm Hoài Dư.
Nhưng không tìm thấy.
Giống như 11 năm trước, dù tìm thế nào cậu cũng không tìm thấy Thẩm Hoài Dư.
Cậu lại bị bỏ lại sao?
Hô hấp của Sở Tử Ngọc trở nên dồn dập. Cậu muốn lên tiếng gọi Thẩm Hoài Dư, nhưng vừa mở miệng mới phát hiện mình không thể phát ra âm thanh. Dần dần, cậu ngừng lại.
Cả người lạnh buốt đứng giữa đám đông náo nhiệt.
Đúng lúc này, phía sau bỗng có người nắm lấy tay trái cậu. Cậu không quay đầu lại. Người đó liền đi tới trước mặt cậu, ngay giây tiếp theo đã ôm chặt lấy cậu.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cậu: "Sở Tử Ngọc, em không sao chứ?"
Không nhận được câu trả lời, Thẩm Hoài Dư lập tức buông Sở Tử Ngọc ra, tháo chiếc đầu thú bông xuống rồi hỏi: "Có phải bị ngộp đến—"
Giọng nói đột nhiên im bặt.
Trong lồng ngực Thẩm Hoài Dư như bị hàng ngàn hàng vạn mũi kim nhỏ đâm xuyên qua, dày đặc chằng chịt, đau đến tận cùng.
Trước mắt y là một khuôn mặt đầy nước mắt. Những bông tuyết nhân tạo rơi xuống gương mặt tái nhợt và sợ hãi ấy. Thẩm Hoài Dư khẽ nuốt khan, rất lâu sau mới cất nổi tiếng nói: "Có tổng cộng hai cây thông Noel. Tôi đứng ở cây thông Noel bên đầu kia của con phố. Xin lỗi."
Y hạ chiếc đầu thú bông xuống, dùng hai ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt Sở Tử Ngọc.
Nhưng nước mắt vẫn không ngừng trào ra.
Môi Sở Tử Ngọc khẽ run lên. Cậu hít sâu một hơi rồi cất giọng run rẩy: "Thẩm Hoài Dư sinh nhật vui vẻ."
"Món quà tôi tặng cậu là... sự thẳng thắn."
"Tôi lừa cậu. Tôi không có bạn trai, cũng không có bạn gái."
Đúng lúc này, một đợt tuyết nhân tạo lớn nữa lại rơi xuống. Trên hai hàng mi của Sở Tử Ngọc đọng lại những hạt tuyết li ti. Thẩm Hoài Dư lại đưa tay phủi tuyết đi.
Y cúi đầu, nâng mặt Sở Tử Ngọc lên, nhẹ nhàng nói với cậu: "Tôi biết."