Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 76: Hôm Nay Đừng Nhắc Đến Chuyện Quá Khứ Hay Tương Lai

Buổi sáng hôm sau, Thẩm Hoài Dư mang bữa sáng đến, ăn xong hai người liền xuất phát.

Thẩm Hoài Dư lái xe. Trước đó y đã mở cửa ghế phụ, Sở Tử Ngọc làm như không thấy, tự mình mở cửa ghế sau rồi chui vào xe.

Thẩm Hoài Dư đóng cửa xe lại, quay về ghế lái, cài dây an toàn. Y đưa tay điều chỉnh gương chiếu hậu, Sở Tử Ngọc cũng đang cài dây an toàn. Đột nhiên cậu ngước mắt lên, trong gương chiếu hậu vừa lúc chạm phải ánh mắt của Thẩm Hoài Dư.

Sở Tử Ngọc: "....."

Cậu phàn nàn: "Có thể đừng ấu trĩ như vậy được không!"

"Không có." Thẩm Hoài Dư chỉnh xong tầm nhìn, nhìn Sở Tử Ngọc thật rõ ràng, "Chỉ là muốn nhìn em thôi."

Sở Tử Ngọc khựng lại một giây, ánh mắt sắc lạnh: "Muốn nhìn đến vậy mà vẫn có thể rời đi suốt 11 năm."

Câu hỏi của Sở Tử Ngọc lạnh lùng đến cực điểm. Hơi ấm trong xe vốn đã được bật đầy đủ cũng như lập tức rơi xuống mức đóng băng. Thẩm Hoài Dư cụp mắt: "Xin lỗi."

Sở Tử Ngọc luôn cảm thấy biết xin lỗi là một đức tính rất tốt, nhưng mỗi lần nghe Thẩm Hoài Dư xin lỗi, cậu đều thấy rất bực bội.

Cậu mím chặt môi, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thẩm Hoài Dư lại nói: "Trong ngăn giữa có kẹo và nước chanh có ga."

Sở Tử Ngọc chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên lên tiếng: "Thẩm Hoài Dư, hôm nay chúng ta đừng nhắc đến chuyện quá khứ hay tương lai nữa, chỉ sống trọn ngày hôm nay thôi."

Qua gương chiếu hậu, gương mặt nghiêng của Sở Tử Ngọc trông vô cùng cô đơn. Thẩm Hoài Dư siết chặt tay lái, giây tiếp theo liền đưa tay chỉnh gương chiếu hậu về vị trí cũ.

"Ừ."

Sở Tử Ngọc quay đầu lại, trong mắt ngập tràn ý cười, là nụ cười rạng rỡ nhất kể từ khi gặp lại đến nay.,"Go! Xuất phát nào!"

Thẩm Hoài Dư cũng cười: "Được."

Khởi động xe rồi xuất phát.

Công viên giải trí cách nơi họ ở khoảng một tiếng rưỡi lái xe. Thời gian mở cửa là 9 giờ, lúc họ đến vừa qua 9 giờ không lâu, khu kiểm vé vừa mới bắt đầu cho khách vào cổng. Vì là dịp Giáng Sinh, từ rất xa lối vào đã thấy biển người chen chúc xếp hàng.

Sở Tử Ngọc tải ứng dụng của công viên giải trí xuống, vừa nhìn lưu lượng khách hôm nay liền kêu lên một tiếng: "Tôi đệt, hôm nay 50.000 người!!! Lục Lẫm đúng là nhà tư bản hiểm độc, bán nhiều vé như vậy còn chơi bời gì nữa! Một trò đã phải xếp hàng ba bốn tiếng, xếp ba trò là có thể về nhà rồi."

Thẩm Hoài Dư dừng xe lại rồi nói: "Không sao, chúng ta là vé ưu tiên, có thể đi lối nhanh."

Sở Tử Ngọc liếc Thẩm Hoài Dư một cái: "Vừa nhìn là biết cậu chưa từng đi công viên giải trí chơi rồi. Với lượng người thế này, vé ưu tiên cũng bán hết sạch, vẫn phải xếp hàng như thường!"

Đây quả thật là điểm mù kiến thức của Thẩm Hoài Dư. Y dừng động tác tháo dây an toàn, hỏi: "Vậy đổi sang công viên giải trí khác nhé?"

Sở Tử Ngọc tháo dây an toàn: "Thôi bỏ đi, hôm nay là ngày lễ, đi đâu cũng như nhau!"

"Được." Thẩm Hoài Dư cũng tháo dây an toàn.

Xuống xe, tấm vé Thẩm Hoài Dư mua cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Có nhân viên dẫn họ đến lối đi chuyên dụng, không cần theo dòng người chậm chạp xếp hàng.

Chỉ là sau khi vào bên trong khu vui chơi, du khách vẫn rất đông. Sở Tử Ngọc đã từng tới đây nên khá có kinh nghiệm, cậu mở danh sách các trò chơi trong công viên cho Thẩm Hoài Dư chọn: "Cậu muốn chơi gì nhất?"

Thẩm Hoài Dư đáp: "Chơi thứ em muốn chơi."

Sở Tử Ngọc cũng không thấy bất ngờ, cậu nói: "Trời lạnh quá nên loại hết các trò ngoài trời, chơi các trò trong nhà đi. Với lại chọn mấy trò ít người chú ý một chút, chắc sẽ chơi được nhiều trò hơn."

Thẩm Hoài Dư đáp: "Được."

Các trò trong nhà chủ yếu là rạp phim bay màn hình vòm 5D, trò phiêu lưu đi thuyền trong nhà và các trò cưỡi xe trong bóng tối.

Đúng như Sở Tử Ngọc dự đoán, hôm nay lượng khách thực sự quá lớn. Ngay cả những trò bình thường ít người chơi cũng xếp hàng rất dài. Người có vé ưu tiên vẫn phải xếp hàng, chỉ là nhanh hơn lối xếp hàng thông thường khá nhiều. Những trò ít được chú ý cơ bản chỉ cần chờ khoảng nửa tiếng là tới lượt.

Sau khi chơi vài trò ít người chú ý, Sở Tử Ngọc nghĩ ngợi rồi vẫn muốn dẫn Thẩm Hoài Dư trải nghiệm một trò nổi tiếng, bèn đưa y đến một trò phiêu lưu mạo hiểm đi thuyền trong nhà.

Lần trước cậu không chơi trò này. Trò chơi kéo dài 15 phút, phải ở trong hang động mô phỏng hoàn toàn tối đen. Vì mắc chứng sợ không gian kín nên cậu đã không tham gia.

Dù sao đây cũng là công viên giải trí đứng đầu về khoản xếp hàng, nổi danh là 'vua xếp hàngơ, Sở Tử Ngọc biết vậy nhưng độ hấp dẫn của nó cũng rất cao.

Lúc cậu và Thẩm Hoài Dư tới nơi, quả nhiên thấy lối xếp hàng thông thường đã dự tính phải chờ bốn tiếng đồng hồ. Mí mắt cậu giật mạnh, lập tức lấy điện thoại chụp ảnh tình hình thời gian chờ thực tế rồi gửi cho Yến Hạc Thanh, kèm theo một biểu cảm khóc lớn: "Bảo chồng em làm người đi!"

Yến Hạc Thanh không trả lời, chắc vẫn còn đang ngâm mình trong phòng thí nghiệm. Sở Tử Ngọc cất điện thoại, cùng Thẩm Hoài Dư đi vào hàng chờ ưu tiên, nhưng hàng ưu tiên cũng phải đợi nửa tiếng.

Đội ngũ gần như không nhúc nhích. Hai người đứng ở cuối hàng, chưa đầy hai giây sau đã có thêm một người xếp phía sau họ.

"Uống chút nước chanh không?" Thẩm Hoài Dư đột nhiên hỏi Sở Tử Ngọc.

Thẩm Hoài Dư mang theo một chiếc túi.

Sở Tử Ngọc gật đầu. Thẩm Hoài Dư liền lấy ra một chai nước chanh đựng trong lọ thủy tinh mini. Sở Tử Ngọc vốn không muốn nhìn, nhưng Thẩm Hoài Dư đứng phía trước cậu, xoay người mở túi ngay trước mặt cậu, để lộ bên trong đầy ắp nước chanh, nhìn một cái là thấy hết.

Sở Tử Ngọc than thở: "Cậu không thấy mệt à? Nước chanh ở đâu mà chẳng mua được!"

Cậu vừa định nhận lấy, Thẩm Hoài Dư đã vặn nắp một chai mới đưa cho cậu: "Bên ngoài chưa chắc có đúng nhãn hiệu em thích uống. Cũng không nặng."

Sở Tử Ngọc nhận lấy, vừa định uống thì tai khẽ động. Cậu nghe thấy vài giọng nói.

"Trời ơi trời ơi, thật sự quá xứng đôi!"

"Hôm nay mua vé quá đáng giá! Bé thụ trắng trẻo mềm mại đáng yêu quá a a a a a!"

"Người mặc áo khoác đen kia nhất định phải là công!! Hu hu."

Sở Tử Ngọc quay đầu nhìn sang lối đi bên cạnh, quả nhiên thấy mấy cô gái đang nhìn cậu và Thẩm Hoài Dư.

Mấy cô gái đó thấy cậu phát hiện thì lập tức đỏ mặt quay đi.

Được Đường Diệu phổ cập kiến thức từ trước, đương nhiên Sở Tử Ngọc biết công thụ là gì. Cậu thu hồi ánh mắt, coi như không phát hiện, dù sao Thẩm Hoài Dư chắc chắn cũng không hiểu.

Cậu quay đầu lại, vừa uống một ngụm nước chanh thì Thẩm Hoài Dư đã cúi người, ghé sát tai c** nh* giọng nói: "Các cô ấy khen em trắng trẻo mềm mại, rất đáng yêu."

"!"

Sở Tử Ngọc suýt nữa phun cả ngụm nước chanh ra ngoài. Mặt cậu lập tức đỏ bừng, nuốt nước chanh xuống rồi định phản bác. Hôm nay cậu cũng mặc áo khoác, áo khoác caro đen trắng của cậu cũng có màu đen, dựa vào đâu mà trắng trẻo mềm mại lại là đang nói cậu? Đúng lúc này, từ hướng vừa rồi lại vang lên tiếng hét khe khẽ:

"A a a, mặt đỏ lên càng đáng yêu hơn!"

Sở Tử Ngọc quyết định bế mạch. Cậu trừng mắt liếc Thẩm Hoài Dư đang sắp dán sát vào mình, nói: "Lúc xếp hàng giữ khoảng cách một chút, cảm ơn."

Nói xong liền giơ tay đẩy Thẩm Hoài Dư ra, giả vờ cúi đầu xem điện thoại. Kết quả thật sự thấy tin nhắn trả lời của 52Hz trên WeChat.

52Hz là tên WeChat của Yến Hạc Thanh: "Vừa rồi em ở trong phòng thí nghiệm. Anh và thầy đi công viên giải trí đón năm mới ạ? Lưu lượng khách dịp lễ đúng là cao hơn ngày thường không ít."

Sở Tử Ngọc không chú ý tới chữ "nhóm", thuận tay trả lời: "Ừ nè, đông người muốn chết luôn! Nhưng đông người thì không khí cũng đủ náo nhiệt. Mau triệu hồi A Lẫm đưa em đi chơi đi! Học tập với công việc làm mãi cũng không hết, đã là lễ thì phải ăn lễ cho đàng hoàng!"

52Hz: "Vâng, anh ấy đang trên đường tới đón em. Nhân tiện thay em chúc thầy Thẩm sinh nhật vui vẻ."

Sở Tử Ngọc cũng lập tức gõ một câu: "Oke!"

Ngẩng đầu lên, cậu cười nói với Thẩm Hoài Dư: "Tiểu Hạc Thanh chúc cậu sinh nhật vui vẻ!"

Sau đó cậu khựng lại.

Xong, tự bại lộ quá mượt luôn!

Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc: "Sao vậy?"

"Không có gì!"

Sở Tử Ngọc lập tức vuốt giao diện quay lại ứng dụng công viên giải trí. Liếc mắt một cái đã thấy hoạt động giới hạn dịp lễ, cậu liền mở ra xem. Đó là hoạt động tạo tuyết nhân tạo kéo dài 15 phút trên đại lộ chủ đề vào lúc 9 giờ rưỡi tối nay.

Tuyết rơi thì thường thấy, nhưng tuyết rơi vào đêm Giáng Sinh lại là chuyện hiếm có khó tìm.

Sở Tử Ngọc chợt nảy ra một ý mới. Cậu ngẩng đầu, cong mắt cười nói: "Tối nay còn có hoạt động dành riêng cho lễ Giáng Sinh, chúng ta đợi đến khi hoạt động kết thúc rồi hẵng về nhé. Bữa tối cũng ăn luôn ở đây đi, về rồi còn phải chờ cậu nấu, mất khá nhiều thời gian, phiền lắm."

Thẩm Hoài Dư đương nhiên không có ý kiến: "Em quyết định là được."

Hàng ưu tiên quả thật nhanh hơn nhiều. Chẳng mấy chốc đã đến lượt Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư. Khi tới lượt họ, nhân viên còn hỏi một câu: "Mấy người?"

Thẩm Hoài Dư đáp: "Hai người."

Nhân viên liền cho hai người đi vào.

Sở Tử Ngọc còn tưởng trên thuyền chỉ thiếu hai chỗ, nhưng đến khi lên thuyền mới phát hiện đó là một chiếc thuyền nhỏ dành cho hai người.

Lúc này cậu mới hiểu, chẳng trách xếp hàng lâu như vậy, hóa ra mỗi thuyền chỉ chở hai người!

Vậy tức là tiếp theo đây, cậu và Thẩm Hoài Dư sẽ ở riêng trên một chiếc thuyền nhỏ, trôi nổi trong không gian tối đen suốt mười lăm phút...

Không gian khép kín lại còn tối tăm. Nếu đông người hơn một chút thì cậu còn chưa đến mức quá ngột ngạt—

Nhìn lối vào đen ngòm phía trước, tựa như một cái miệng khổng lồ há rộng trong bóng tối, Sở Tử Ngọc đã bắt đầu có chút sợ hãi không gian kín.

Nhân viên đang phát thông báo nhắc mọi người hạ thanh chắn an toàn xuống trước người. Thẩm Hoài Dư không nhúc nhích, thấp giọng hỏi cậu: "Hay là xuống đi?"

Sở Tử Ngọc nghiến răng: "Đã tới đây rồi!"

Nói xong liền kéo thanh chắn xuống, siết chặt lấy nó.

Giây tiếp theo, một bàn tay rộng lớn, ấm áp nắm lấy tay trái cậu. Giọng Thẩm Hoài Dư vang lên bên tai: "Đừng sợ, tôi ở bên cạnh em."

Sở Tử Ngọc do dự một chút, không rút tay lại.

Chính cậu đã đề nghị, hôm nay quên đi quá khứ và tương lai, chỉ sống cho ngày hôm nay.

Cậu khẽ "ừ" một tiếng.

Con thuyền khởi hành trong tiếng nhạc đầy cảm giác nhập vai. Nước bắn tung tóe mang theo hơi lạnh, tầm mắt cũng dần lao vào bóng tối. Cảm giác ngột ngạt vốn có của Sở Tử Ngọc lại biến mất, mọi giác quan trên người cậu đều tập trung hết lên bàn tay trái.

Bao trùm lấy tay trái cậu là một lòng bàn tay rộng lớn đầy vết chai.

Những vết chai lớn nhỏ đan xen.

Một vết, hai vết, ba vết, bốn vết...

Sở Tử Ngọc âm thầm đếm trong lòng. Trên vách hang dần dần xuất hiện đủ loại hình chiếu, ánh sáng rực rỡ sắc màu nối tiếp nhau hiện lên, nhưng cậu chẳng để ý.

Cuối cùng dừng ở con số 21. Có một vết giao nhau chồng lấn, cậu không chắc có nên tính thành vết thứ 22 hay không.

Hồi còn học cấp ba, trên tay Thẩm Hoài Dư cũng đã có vết chai, nhưng không nhiều như bây giờ. Ở nước ngoài, chắc y cũng phải trải qua một quãng thời gian vô cùng khó khăn mới có thể từng bước đứng vững được nhỉ?

Khoản nợ gần 200 triệu...

Đang nghĩ vậy, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói. Cậu quay đầu, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Hoài Dư. Nhất thời chưa kịp phản ứng, cậu hỏi: "Cái gì?"

Thẩm Hoài Dư ra hiệu cho cậu nhìn lên bờ, mỉm cười nói: "Kết thúc rồi."

Sở Tử Ngọc ngạc nhiên: "Nhanh vậy sao... À."

Dưới ánh nhìn chăm chú của Thẩm Hoài Dư, mặt cậu có chút nóng lên, liền giành trước đẩy thanh chắn ra rồi lên bờ.

Sở Tử Ngọc đi rất nhanh, Thẩm Hoài Dư theo phía sau cậu. Ra khỏi lối thoát là cửa hàng bán đồ lưu niệm theo chủ đề. Hai người đàn ông đều không có hứng thú, liền đi thẳng ra ngoài.

Vừa ra ngoài, Sở Tử Ngọc đã nói: "Đi ăn cơm trước đi."

Thẩm Hoài Dư đáp: "Được."

Khắp công viên giải trí đều có các cửa hàng ăn uống. Sở Tử Ngọc tùy tiện chọn một tiệm thức ăn nhanh gần nhất bước vào. Vào cửa, cậu gọi đại một phần ăn rồi nói với Thẩm Hoài Dư: "Lúc đồ ăn mang ra thì lấy giúp tôi nhé, tôi đi nhà vệ sinh một lát."

Nói xong liền nhanh chân đi ra ngoài.

Sở Tử Ngọc không đi nhà vệ sinh mà gọi điện thoại, vừa gọi vừa chạy chậm đến một nhà hàng khác. Một người đàn ông ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ cũng đang đeo tai nghe. Thấy cậu bước vào, người đó lập tức đứng dậy vẫy tay: "Tiểu Sở tổng, bên này!"

Sở Tử Ngọc cúp máy rồi chạy tới, cười hỏi: "Đồ đâu?"

"Giao hàng an toàn! Giặt sạch sẽ luôn rồi!" Người đàn ông nhấc một túi giấy lớn đặt bên cạnh ghế đưa cho Sở Tử Ngọc.

Chính là bộ đồ gấu bông kia.

Sau khi được giặt kỹ, bộ đồ thú bông tỏa ra mùi hương sạch sẽ tươi mát. Sở Tử Ngọc hài lòng, kiểm tra xong mới trả lại cho người đàn ông: "Kế hoạch thay đổi rồi, anh cứ tiếp tục đi chơi đi. Hôm nay mọi chi phí tôi thanh toán hết. Tối nay lúc 9 giờ 20, mang theo bộ đồ thú bông đến nhà vệ sinh nam trên đại lộ chủ đề đợi tôi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn