Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 75: Có Thể Dành Cho Tôi Một Ngày Không? Đừng Đi Tìm Bạn Trai Em

Sở Tử Ngọc hẹn gặp ở một quán bar sạch.

Cậu bao trọn cả đêm. Khi Yến Hạc Thanh bước vào, chỉ thấy một mình Sở Tử Ngọc ngồi trên ghế bar cao, lặng lẽ uống nước.

Bóng lưng trông vô cùng cô đơn.

Yến Hạc Thanh đi tới mới phát hiện thứ Sở Tử Ngọc uống không phải rượu, mà là nước chanh đá. Sở Tử Ngọc nghiêng người, kéo một chiếc ghế cao tới cho Yến Hạc Thanh rồi cười hỏi: "A Lẫm về rồi?"

Những lúc nghiêm túc, cách xưng hô của Sở Tử Ngọc thường rất đàng hoàng.

Yến Hạc Thanh gật đầu, "Đưa em vào đây rồi đi luôn."

Yến Hạc Thanh ngồi xuống chiếc ghế Sở Tử Ngọc vừa kéo tới. Sở Tử Ngọc đột nhiên bước xuống khỏi ghế, vòng vào phía trong quầy bar, mắt cong cong hỏi: "Em muốn uống gì? Cocktail? Anh cũng biết pha, pha cho em một ly nhé?"

Yến Hạc Thanh mỉm cười, "Caribê đi."

"Được thôi!"

Sở Tử Ngọc bắt tay vào làm, vừa làm vừa cười nói: "Em thích đồ vị dứa như vậy, bảo sao trên xe A Lẫm lúc nào cũng có dứa sấy."

Yến Hạc Thanh nhìn Sở Tử Ngọc bận rộn, thuận theo câu chuyện của Sở Tử Ngọc, "Trước đây em thích dứa vì nó không ngọt gắt, có vị chua tự nhiên, không khiến em nghiện."

Sở Tử Ngọc chớp mắt, gật đầu, "Có lý. Những thứ dễ gây nghiện thì tốt nhất đừng đụng vào."

Cậu cúi đầu, chuyên tâm pha chế.

Yến Hạc Thanh nhìn Sở Tử Ngọc bận rộn, đột nhiên nói: "Nhưng về sau em phát hiện nghiện cũng không tệ. Nếu thứ đó đáng để nghiện."

Sở Tử Ngọc ngừng lại một chút rồi bật cười. Cậu ngẩng đầu đặt ly cocktail đã pha xong trước mặt Yến Hạc Thanh, nhếch môi nói: "Nếm thử tay nghề của anh đi, nhà triết học nhỏ."

Yến Hạc Thanh rất nghiêm túc uống một ngụm, "Nếu chấm trên thang 100 điểm thì được 65. Bớt một chút nước chanh nữa là lên 80 điểm."

Sở Tử Ngọc bật cười. "Đúng là dân chuyên nghiệp, tiêu chuẩn cao thật."

Cậu trở lại chỗ ngồi của mình, lắc nhẹ ly nước trái cây trong tay rồi nói: "Thật ra em đã sớm nhìn ra anh và Thẩm Hoài Dư quen nhau rồi đúng không?"

Sở Tử Ngọc cảm thấy kỹ năng diễn xuất của mình khá tốt, dù sao công ty nhà cậu cũng đào tạo ra vài ảnh đế ảnh hậu, nhưng ngày đó đi ăn lẩu bò, cậu thật sự sơ hở chồng chất.

Yến Hạc Thanh đáp một tiếng: "Vâng."

"Anh từng theo đuổi Thẩm Hoài Dư hồi cấp ba."

Đây là bí mật của Sở Tử Ngọc, lần đầu tiên cậu kể cho người khác nghe, "Anh rất thích cậu ấy, vừa gặp lần đầu đã thích rồi. Thích lông mày, đôi mắt, sống mũi của cậu ấy... còn cả dáng vẻ một tay tự băng bó vết thương nữa, ngầu muốn chết luôn ấy."

Nhớ lại lần đầu gặp mặt, ý cười hiện rõ nơi khóe mắt đuôi mày của Sở Tử Ngọc, nhưng rất nhanh cậu lại chùng xuống, "Nhưng đối với Thẩm Hoài Dư, hôm đó chắc là một ngày đặc biệt tồi tệ."

Sau này, trong một tiết tự học buổi tối, Sở Tử Ngọc thật ra từng hỏi Thẩm Hoài Dư rằng hôm đó có phải y đã phát hiện ra cậu hay không.

Kỹ thuật bám theo của cậu không tốt đến thế, mà Thẩm Hoài Dư cũng không ngốc đến vậy.

Thẩm Hoài Dư chỉ khoanh tròn câu cậu làm sai, dùng đuôi bút gõ nhẹ lên chóp mũi cậu, "Bỏ sót điều kiện rồi, tham số a phải nhỏ hơn —"

Cuối cùng Sở Tử Ngọc vẫn không có được đáp án.

Thẩm Hoài Dư quá giỏi che giấu.

Sở Tử Ngọc kể hết những chuyện đã qua giữa cậu và Thẩm Hoài Dư. Nhìn đồng hồ mới thấy chỉ mới 23 giờ 23 phút, vậy mà câu chuyện của hai người cũng chỉ vỏn vẹn bốn tiếng đồng hồ.

"Uống nước đi đã."

Yến Hạc Thanh rót cho cậu một ly nước ấm. Đợi Sở Tử Ngọc uống xong, Yến Hạc Thanh mới hỏi: "Anh có đánh thầy ấy không?"

Sở Tử Ngọc không ngờ sau khi nghe xong, câu đầu tiên Yến Hạc Thanh hỏi lại là câu này. Tâm trạng cậu lập tức tốt hơn nhiều, cười gật đầu, "Đánh, còn đánh rất nhiều lần."

Cậu vẫn luôn nhớ một chuyện, "Cả A Lẫm nữa, đánh quyền chuyên nghiệp như vậy mà còn hẹn cậu ấy đấu quyền, kết quả làm gãy xương tay phải của cậu ấy."

Yến Hạc Thanh rũ hàng mi dài, suy nghĩ hai giây rồi nói: "Em hiểu rồi."

"Hiểu gì cơ?" Sở Tử Ngọc hỏi.

"Anh ấy phát hiện thầy Thẩm tiếp cận em là vì anh."

Yến Hạc Thanh ngừng một giây, "Thầy Thẩm bị thương nặng lắm sao?"

Sở Tử Ngọc nghĩ ngợi. Hình như cũng không quá nghiêm trọng, dù sao chẳng bao lâu sau Thẩm Hoài Dư vẫn còn có thể cưỡng hôn cậu.

Nhưng chi tiết thì không tiện kể quá kỹ, cậu đổi sang uống nước chanh rồi đáp: "Ừm, không quá nghiêm trọng."

Lại trò chuyện thêm một lúc, cuối cùng Sở Tử Ngọc cũng tìm được một người để kể hết bí mật đã giấu kín suốt hơn mười năm, lòng nhẹ nhõm đi không ít. Cậu định đưa Yến Hạc Thanh về nhà, chứ còn nán lại nữa, e rằng Lục Lẫm sẽ tìm cậu đi đấu quyền mất.

Yến Hạc Thanh uống một ly cocktail, cũng không từ chối. Đến khi Sở Tử Ngọc đưa cậu đến dưới lầu, Yến Hạc Thanh mới lên tiếng: "Có chuyện em nghĩ vẫn nên nói với anh thì hơn."

"Ừ?" Sở Tử Ngọc tắt máy xe.

Yến Hạc Thanh làm động tác xin lỗi, "Lần trước anh bị cảm, thầy Thẩm lấy danh nghĩa của em gửi cho anh một hũ mứt sơn trà."

Hôm nay Sở Tử Ngọc đã chẳng còn thấy bất ngờ nữa. Nếu không phải thời gian không khớp, cậu còn nghi con rùa trong nhà Thẩm Hoài Dư với Sở Hoài Dư nhà mình là cùng một ổ.

Cả hai đều là rùa xạ hương đầu to.

Nhưng Sở Hoài Dư là cậu mua từ năm năm trước, mà năm năm trước Thẩm Hoài Dư vẫn còn ở nước ngoài.

Sở Tử Ngọc gật đầu tỏ ý đã biết, rồi hỏi: "Lễ Giáng Sinh là sinh nhật Thẩm Hoài Dư, mọi người định tổ chức cho cậu ấy thế nào?"

Yến Hạc Thanh lắc đầu,"Thầy Thẩm chưa từng nhắc đến sinh nhật của mình."

Sở Tử Ngọc: "...... Coi như anh chưa hỏi."

-

Sở Tử Ngọc lái xe một mạch về nhà.

Không phải biệt thự nhà họ Sở, mà là căn hộ nhỏ của cậu. Lúc bước vào khu chung cư đã hơn hai giờ sáng, cả khu đều chìm trong giấc ngủ, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tuyết rơi.

Sở Tử Ngọc lên lầu không phát ra tiếng động. Đến tầng hai, cậu liếc nhìn cửa nhà Thẩm Hoài Dư, cửa đóng kín mít, khe cửa cũng không hắt ra chút ánh sáng nào.

Giờ này chắc đã ngủ say rồi.

Từ lúc tan rã trong không vui ban ngày, cho đến tận bây giờ Thẩm Hoài Dư chưa từng liên lạc với cậu, ngay cả một tin nhắn cũng không có.

Sở Tử Ngọc tiếp tục đi lên lầu, trong đầu lại nhớ tới người hàng xóm ở tầng dưới đời trước. Cậu nhớ đó là một gia đình ba người, từ nơi khác tới, hình như chuyển đi từ năm kia?

Hay là ba năm trước—

Lên đến tầng ba, dòng hồi tưởng của Sở Tử Ngọc bị cắt ngang.

Cậu lặng lẽ bước lên, đèn cảm ứng ngoài hành lang không sáng, chỉ có chút ánh trăng hắt vào từ ngoài cầu thang, kéo dài một cái bóng cao lớn trước cửa nhà cậu.

Thẩm Hoài Dư rời khỏi bức tường, đi tới trước mặt cậu rồi hỏi: "Uống rượu?"

Y cúi đầu ngửi bên khóe môi cậu một giây, mày khẽ nhướng lên, "Không uống rượu, uống nước chanh."

Sở Tử Ngọc: "......"

Đã biết bức tranh và hũ mứt sơn trà cũng đều là bút tích của Thẩm Hoài Dư, tâm trạng cậu lúc này có chút phức tạp, "Nửa đêm không ngủ được, cậu chạy tới đứng canh trước cửa nhà tôi làm gì?"

Cậu không khách sáo đẩy Thẩm Hoài Dư ra, đưa tay quét vân tay mở khóa.

Cửa mở ra, giọng Thẩm Hoài Dư cũng theo đó vọng tới, "Đợi em."

Sở Tử Ngọc cạn lời. Cậu thay dép lê rồi nói: "Cậu không biết gọi điện thoại hỏi hả?"

Hiện giờ cậu đâu có chặn số y.

Ngoài hành lang không có sưởi nền, chẳng lẽ giữa đêm đông đứng chờ ngoài cửa rất ngầu sao?

"Tôi sợ anh ta ở bên cạnh em."

Một câu bất ngờ khiến Sở Tử Ngọc chẳng hiểu gì. Cậu thay giày xong quay đầu lại, "Ai cơ?"

"Bạn trai em." Thẩm Hoài Dư đứng ngoài cửa, cũng không bước vào. Đèn cảm ứng ngoài hành lang vì hai người mà sáng lên, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt y, trắng bệch.

"......"

"Hôm qua là ngày lễ."

Đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm Sở Tử Ngọc, "Ngày lễ phải ở bên người thân thiết nhất."

Sở Tử Ngọc không biết nói gì. Hôm qua rõ ràng là Đông chí, Đông chí phải đón cùng người nhà mới đúng...

Cậu bực bội, "Tôi ở cùng ai ngày lễ thì liên quan gì tới cậu... Rốt cuộc cậu đợi tôi làm gì?"

"Lễ Giáng Sinh là sinh nhật tôi."

Thẩm Hoài Dư nói, "Có thể dành cho tôi một ngày không? Đừng đi tìm bạn trai em."

Nghe hai chữ "bạn trai" là Sở Tử Ngọc đã thấy phiền. Hôm đó đương nhiên cậu không có việc gì, nhưng vẫn chỉ lạnh mặt đáp: "Chuyện Lễ Giáng Sinh thì tới Lễ Giáng Sinh rồi tính."

Cậu định đóng cửa lại. Thẩm Hoài Dư vẫn đứng nguyên ngoài cửa không nhúc nhích. Sở Tử Ngọc còn tưởng y định tiếp tục truy hỏi để xác nhận thời gian, ai ngờ Thẩm Hoài Dư lại lên tiếng: "Ngủ ngon."

Những lời định nói của Sở Tử Ngọc nghẹn lại nơi cổ họng. Thẩm Hoài Dư mỉm cười, "Chúc em mơ đẹp, mai gặp."

Thẩm Hoài Dư xuống lầu. Mãi đến khi nghe tiếng cửa tầng dưới mở ra rồi đóng lại, Sở Tử Ngọc mới đóng cửa vào nhà.

Sở Tử Ngọc không nằm mơ. Một giấc ngủ thẳng tới lúc tự nhiên tỉnh lại, mở mắt thấy đã 8 giờ, cậu mới giật mình bật dậy.

Sắp muộn rồi!

Tháng này mà lại đi trễ nữa thì lương sẽ bị trừ sạch mất! Cậu nhanh chóng rửa mặt đánh răng, chộp lấy khăn quàng cổ và mũ rồi lao xuống lầu. Đến tầng hai thì Thẩm Hoài Dư cũng vừa ra khỏi nhà, trên tay xách bữa sáng.

"Không cần vội. Tôi đi xe điện đưa em. Từ khu chung cư tới công ty em, đi xe điện còn tiện hơn lái xe, cũng nhanh hơn."

Sở Tử Ngọc không còn thời gian để nghĩ ngợi, lập tức lao xuống dưới lầu, "Nhanh lên!"

Thẩm Hoài Dư cũng không biết đã chuẩn bị xe điện từ lúc nào, ngay cả mũ bảo hiểm đôi cũng có sẵn. Y đưa Sở Tử Ngọc tới dưới lầu công ty, rồi đưa bữa sáng cho cậu, "12 giờ tôi sẽ đúng giờ mang cơm trưa tới."

Không đợi Sở Tử Ngọc lên tiếng, Thẩm Hoài Dư đã rời đi.

Sở Tử Ngọc ngẩn ra một giây rồi mới bước nhanh vào công ty.

Đến 12 giờ, điện thoại của thư ký Dương gọi tới, "Sở tổng, dưới lầu có một vị khách họ Thẩm muốn gặp ngài."

Sở Tử Ngọc nói: "Bảo cậu ấy để đồ lại, lát nữa tôi xuống lấy."

"Xin lỗi Sở tổng, tôi đã đưa ngài ấy vào thang máy rồi."

Sở Tử Ngọc: "......"

Trên máy tính là tin nhắn phản hồi vừa gửi tới từ ban quản lý tòa nhà khu chung cư.

[Đúng vậy, căn hộ dưới lầu ngài đã được chủ sở hữu hiện tại thanh toán toàn bộ và sang tên từ hai năm trước.]

Không bao lâu sau có tiếng gõ cửa.

Sở Tử Ngọc tắt khung trò chuyện, "Vào đi."

Thẩm Hoài Dư xách hai hộp giữ nhiệt bước vào.

Sở Tử Ngọc lười biếng lật tài liệu, nhìn Thẩm Hoài Dư bày thức ăn xong rồi quay người gọi cậu: "Ăn được rồi."

Sở Tử Ngọc nghĩ, hồi trước lúc theo đuổi Thẩm Hoài Dư, cậu còn chưa từng phục vụ chu đáo đến vậy. Cậu đứng dậy đi tới, thức ăn vẫn còn nóng hổi, hơn nữa toàn là món cậu thích nhất.

Liên tiếp hai ngày, Thẩm Hoài Dư đưa đón cậu đi làm, đúng giờ mang cơm trưa tới công ty. Đến cả dì lao công trong công ty cũng biết đột nhiên xuất hiện một anh chàng đẹp trai cực phẩm tới đưa đón tiểu Sở tổng của họ.

Nghi ngờ rằng vì tiểu Sở tổng xem mắt thất bại liên tiếp, cuối cùng cũng bao được một "chú vịt" chất lượng cao.

Đêm Giáng Sinh, Thẩm Hoài Dư mang bữa tối lên lầu. Ăn cơm xong, Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng trả lời y.

"Ngày mai tôi rảnh, cậu định đón sinh nhật thế nào?"

"Ban ngày đi công viên giải trí, buổi tối về nhà tôi nấu cơm, cùng nhau ăn."

Sở Tử Ngọc liếc nhìn Thẩm Hoài Dư.

Cùng nhau ăn bữa tối thì cậu đã nghĩ tới, nhưng đi công viên giải trí quả thật có hơi ngoài dự liệu.

Là vì muốn bù đắp cho lần đó sao?

Học kỳ một lớp 12, có một công viên giải trí tổ chức hoạt động Halloween rất hoành tráng. Cậu liền nhờ anh trai kiếm hai tấm vé, định rủ Thẩm Hoài Dư đi chơi, kết quả Thẩm Hoài Dư có việc nên không tới.

Sở Tử Ngọc đáp một tiếng: "Ồ."

Rồi nói: "Vậy đi công viên chủ đề nhà của Tiểu Hạc Thanh đi. Tôi tới đó một lần rồi, khá vui."

Thẩm Hoài Dư thu dọn bát đũa, "Em quyết định đi."

Đợi Thẩm Hoài Dư xuống lầu, Sở Tử Ngọc vào phòng game chơi một lúc. Chơi được vài ván lại chẳng còn tâm trạng, cậu đi tắm rồi định ngủ sớm một chút. Nằm được một lúc, cậu vẫn với lấy điện thoại, lướt xem quà sinh nhật.

Mọi ân oán cứ tạm gác lại một ngày. Sinh nhật không thể không có quà.

Thẩm Hoài Dư sẽ thích thứ gì nhỉ?

Khoảng trống 11 năm, Sở Tử Ngọc cũng không biết Thẩm Hoài Dư có sở thích mới nào không. Nhưng trước kia Thẩm Hoài Dư cũng chẳng có mấy sở thích, ngoại trừ gấu...

Gấu!

Sở Tử Ngọc lập tức xoay người xuống giường. Cậu chân trần chạy vào phòng game, kéo ghế tới, lấy chiếc hộp lớn đặt trên nóc tủ xuống.

Mở hộp ra, bộ đồ thú bông bên trong vẫn được ép chân không sạch sẽ, cái đầu gấu bị ép bẹp thành một chiếc bánh dẹt.

Sở Tử Ngọc ngồi xổm xuống, cẩn thận mở túi chân không.

May quá, hộp này vẫn chưa bị cậu vứt đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn