Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 74: Một Viên Kẹo

Ngày hôm sau, mắt Sở Tử Ngọc sưng đỏ khác thường.

Vừa nhìn vào gương, cậu đã thấy ngay đôi mắt khóc đến sưng húp của mình. Trong lúc đánh răng, cậu nhắn tin cho thư ký Dương: [Hôm nay tôi xin nghỉ một ngày.]

Thư ký Dương đang nhập tin nhắn: [Tháng này tổng cộng ngài mới đi làm 10 ngày.]

Sở Tử Ngọc coi như không nhìn thấy. Dù sao hôm nay cậu cũng sẽ không để bất kỳ ai nhìn thấy đôi mắt này!

Nhưng chưa đầy hai phút sau, chuông cửa vang lên.

Thẩm Hoài Dư mang bữa sáng lên.

Bụng Sở Tử Ngọc không chịu thua kém mà réo lên. Tối qua cậu gần như không ăn gì, quả thật có chút đói.

Do dự hai giây, cậu mở cửa.

Tối qua khóc đã bị Thẩm Hoài Dư nhìn thấy rồi, giờ để y thấy thêm đôi mắt sưng húp cũng chẳng sao.

Thẩm Hoài Dư không chỉ mang bữa sáng mà còn mang theo thuốc nhỏ mắt, thuốc mỡ Erythromycin và một túi đá lạnh.

"Em ăn trước đi, tôi vào lấy khăn mặt." Thẩm Hoài Dư xách túi đá đi vào nhà vệ sinh.

Sở Tử Ngọc đáp một tiếng "Ừ", ánh mắt rơi xuống phần bữa sáng, hàng mi dài khẽ chớp.

Là bánh thịt bò và bánh rán đường của tiệm ăn sáng Vượng Vượng!

Hồi còn học ở trường Trung học Số 2, cậu thường xuyên trèo tường ra ngoài mua cho Thẩm Hoài Dư.

Nhiều năm như vậy rồi, tiệm ăn sáng Vượng Vượng vẫn còn tồn tại!

Còn có hai chai sữa tươi, cũng là loại năm xưa cậu hay mua cho Thẩm Hoài Dư.

Sở Tử Ngọc liếc về phía nhà vệ sinh.

Cửa mở rộng, Thẩm Hoài Dư đang đứng trước bồn rửa tay giặt khăn mặt.

Thẩm Hoài Dư nói muốn theo đuổi cậu, chẳng lẽ là định làm lại tất cả những chuyện năm đó cậu từng làm để theo đuổi y?

Sở Tử Ngọc gắp một miếng bánh thịt bò. Đã nhiều năm không ăn, vậy mà hương vị vẫn giống hệt trước kia, lớp vỏ giòn rụm, nhân thịt bò đầy ắp nước. Cậu ăn liền mấy miếng hết sạch một cái.

Cảm giác đói cồn cào trong bụng dịu đi, Sở Tử Ngọc liền đặt đũa xuống.

Thẩm Hoài Dư cũng vừa quay lại. Y cầm chiếc khăn mặt bọc đầy đá lạnh, kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên trái Sở Tử Ngọc rồi nhẹ nhàng đặt lên mắt trái cậu, "Để tôi chườm cho. Em mau ăn đi, nguội rồi sẽ không ngon nữa."

Sở Tử Ngọc giật lấy chiếc khăn lạnh, tự chườm lên mắt mình rồi nói: "Tôi tự làm được."

Thẩm Hoài Dư khựng lại, "Bạn trai của em mới có tư cách chườm mắt cho em đúng không?"

Y khẽ nói: "Tự em chườm không tiện đâu. Gọi điện bảo anh ta tới đây đi. Anh ta tới, tôi sẽ lập tức đi. Yên tâm, tôi sẽ không để anh ta nhìn thấy tôi, cũng sẽ không mang đến cho em bất kỳ phiền phức nào."

Sở Tử Ngọc: "....."

Cậu thật sự không phân biệt được Thẩm Hoài Dư là cố ý hay thật sự nghĩ như vậy. Chỉ chườm mắt thôi mà, đến mức đó sao... Cậu chỉ muốn cùng ăn bữa sáng thôi...

Ăn một mình không ngon.

Cậu đặt túi đá xuống, tức giận nói: "Muốn đi thì mang luôn phần bữa sáng của cậu đi, tôi không ăn nữa!"

Thẩm Hoài Dư vừa mở miệng, Sở Tử Ngọc đã nói tiếp: "Ăn xong cậu chườm cho tôi. Đâu phải ai cũng rảnh như cậu. Giờ làm việc tôi mới không làm phiền anh ta!"

Sở Tử Ngọc lấy ra một đôi đũa mới chưa bóc, ném sang đối diện, nói: "Đừng ngồi gần tôi như thế, nóng."

Thẩm Hoài Dư lập tức sang ngồi đối diện.

Bàn ăn của Sở Tử Ngọc rất nhỏ. Hai người ngồi còn tạm được, ba người thì sẽ chật kín chiếc bàn tròn nhỏ.

Trong nháy mắt, Sở Tử Ngọc có cảm giác như quay về lớp 12 năm nào. Cậu vẫn ngồi trước, Thẩm Hoài Dư ngồi sau. Bữa sáng cậu mua về, hai người chen chúc bên bàn của Thẩm Hoài Dư cùng ăn.

Chỉ là những món rất bình thường như sữa đậu nành, quẩy, bánh thịt bò, bánh rán, cháo quẩy...

Thế mà lại là bữa ăn ngon nhất cậu từng ăn.

Thật sự rất ngon, mỗi một miếng đều mang hương vị của niềm vui.

Khi đó cậu từng nghĩ, nếu có thể cứ như vậy cùng Thẩm Hoài Dư làm bạn cùng bàn trước sau cả đời, mỗi ngày chen chúc ăn sáng rồi học từ vựng cùng nhau, thì chuyện gì cậu cũng nguyện ý làm.

Sở Tử Ngọc cắn một miếng bánh rán đường, đột nhiên cảm thấy không ngọt như trong ký ức. Cậu siết chặt đôi đũa. Thẩm Hoài Dư lập tức nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của Sở Tử Ngọc.

Y đặt đũa xuống, nói: "Tôi sẽ không như vậy nữa."

Sở Tử Ngọc ngẩng đầu. Đôi mắt không khống chế được mà hơi đỏ lên, lại thấy vô cùng bực bội. Cậu trừng Thẩm Hoài Dư một cái. "Đừng nói nữa!"

Cậu lại cúi đầu, dùng sức cắn bánh rán đường.

Thẩm Hoài Dư cũng nghe lời, không nói thêm gì nữa. Chỉ là ánh mắt vẫn luôn dõi theo Sở Tử Ngọc.

Sở Tử Ngọc mặc kệ y. Chờ ăn sáng xong, chườm mắt rồi bôi thuốc, Thẩm Hoài Dư mới nói: "Gần đây có một bộ phim ma cà rồng mới ra. Tôi xem đánh giá khá tốt, chúng ta đi xem nhé?"

Sở Tử Ngọc hỏi ngược lại: "Với đôi mắt này của tôi, cậu thấy tôi ra ngoài được hả?"

Thẩm Hoài Dư cười, "Không cần ra ngoài, ngay dưới lầu thôi."

-

Phòng ngủ phụ của Sở Tử Ngọc được cải tạo thành phòng chơi game, còn căn của Thẩm Hoài Dư thì lại được làm thành một rạp chiếu phim gia đình cỡ nhỏ.

Sở Tử Ngọc mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Lắp đặt một rạp chiếu phim gia đình đâu phải chuyện làm trong một hai tuần. Rốt cuộc Thẩm Hoài Dư đã mua căn hộ này từ bao giờ?

Nhưng chưa kịp nghĩ sâu, bộ phim đã bắt đầu.

Trong phòng ánh sáng mờ tối, sàn trải thảm dày. Chỉ có hai ghế sofa lười và một chiếc bàn nhỏ.

Trên bàn bày đủ loại đồ ăn vặt, kẹo trái cây và một bình nước chanh nóng.

Không gian không lớn, hai ghế sofa lười kê sát nhau.

Sở Tử Ngọc nhìn chằm chằm màn hình một lúc, cuối cùng không chịu nổi nữa, "Rốt cuộc cậu đến đây để xem tôi hay xem phim?"

"Xem em."

"....." Cậu đúng là thừa lời mới hỏi!

Sở Tử Ngọc quyết định lấy độc trị độc, cậu quay đầu đối diện với ánh mắt của Thẩm Hoài Dư, cười lạnh một tiếng, "Ai mà không biết chứ—"

Miệng lập tức bị chặn lại, Thẩm Hoài Dư hôn mạnh một cái rồi mới lùi về, nói: "Không đùa nữa, xem phim đi."

Nói xong liền quay đầu tiếp tục xem phim.

Môi Sở Tử Ngọc nóng bừng, còn vương lại mùi bạc hà hòa lẫn hương thuốc lá nồng đậm. Cậu có hơi bực, nhưng lại muốn hỏi một chuyện, quyết định tạm thời không nổi giận.

Cậu đưa tay lấy kẹo mềm, Thẩm Hoài Dư còn nhanh hơn, đã cầm trước một viên kẹo mềm vị quýt, bóc giấy rồi đưa cho cậu.

Sở Tử Ngọc cũng không khách sáo. Khi còn theo đuổi Thẩm Hoài Dư, ngày nào cậu cũng giúp y bơm đầy mực cho bút máy, giờ Thẩm Hoài Dư chỉ bóc cho cậu một viên kẹo, còn kém xa lắm.

Cậu ngậm kẹo mềm, đúng là nhãn hiệu cậu vẫn thường ăn. Trên màn ảnh, ma cà rồng dưới ánh trăng gặp được người mà hắn yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Cậu nhai kẹo hai cái rồi lên tiếng: "Cậu học hút thuốc từ khi nào?"

"Đêm trước kỳ thi đại học."

Sở Tử Ngọc đang nhai kẹo suýt cắn phải lưỡi. Đương nhiên Thẩm Hoài Dư không thể nào vì căng thẳng thi cử mà học hút thuốc vào đêm trước kỳ thi đại học được. Thái dương cậu giật liên hồi, "Cậu của cậu lại gây chuyện gì à?"

Đó là khả năng duy nhất cậu nghĩ đến. Bà ngoại và mẹ của Thẩm Hoài Dư đều là người rất tốt, sẽ không tạo áp lực cho y, càng không thể là vào đêm trước kỳ thi đại học quan trọng.

Cũng chỉ có Trang Kiến Minh, thứ rác rưởi đó.

"Không phải."

Thẩm Hoài Dư rõ ràng không muốn nhắc tới chuyện đó, lại bóc thêm một viên kẹo đưa cho Sở Tử Ngọc, "Kẹo vẫn nên ăn ít thôi, ăn thêm hai viên nữa thì đừng ăn nữa."

Trên màn ảnh, ma cà rồng cướp mất nam chính đang chuẩn bị hôn nữ chính. Sở Tử Ngọc hơi ngạc nhiên, hóa ra đây còn là phim ma cà rồng đề tài đồng tính sao...

Ma cà rồng cưỡng hôn nam chính đang ra sức phản kháng giữa bụi hoa hồng. Tiếng th* d*c quấn quýt vang vọng khắp căn phòng tối nhỏ với hệ thống âm thanh vòm. Sở Tử Ngọc nhấn tạm dừng, nghiêng đầu không nhận viên kẹo, đôi mắt màu nhạt dưới ánh trăng trong phim sáng lấp lánh, cậu hỏi: "Không phải cậu của cậu, vậy là vì sao?"

Thẩm Hoài Dư cũng quay mặt nhìn cậu, đôi mắt đen thẳm chỉ chăm chú nhìn Sở Tử Ngọc, "Mẹ tôi phát hiện tôi yêu em."

Sở Tử Ngọc há miệng mấy lần, cuối cùng mới hỏi được: "Cho nên lúc đó cậu từ chối tôi là vì lý do này?"

Thẩm Hoài Dư sửa lại: "Tôi không từ chối em, tôi từ chối chuyện em theo đuổi tôi."

"......" Thái dương Sở Tử Ngọc giật liên hồi, "Có khác gì nhau sao? Chẳng phải đều là từ chối sao!"

Thẩm Hoài Dư đưa tay muốn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu của cậu, Sở Tử Ngọc tránh đi. Thẩm Hoài Dư liền thu tay lại, y nói: "Em nói đúng, đối với tôi thì có khác biệt, đối với em thì không khác biệt. Xin lỗi."

Thật ra từ lúc Lục Lẫm nói cho cậu biết Thẩm Hoài Dư khi đó cũng từng đến nhà họ Lục, còn quanh quẩn ở đó bảy ngày, Sở Tử Ngọc đã không còn giận nữa.

Điều cậu cần cũng không phải là lời xin lỗi của Thẩm Hoài Dư.

Thẩm Hoài Dư từ đầu đến cuối vẫn không trả lời thẳng câu hỏi của Sở Tử Ngọc. Mãi đến khi xem xong phim, Sở Tiêu Âm gọi điện tới, bảo Sở Tử Ngọc về nhà ăn cơm tối, bà và dì út của cậu đã trở về.

Sở Tử Ngọc lập tức đồng ý. Nếu tiếp tục ở cùng Thẩm Hoài Dư nữa, quan hệ của họ e rằng sẽ lại quay về như trước đêm qua.

Cậu cũng không còn muốn biết lý do Thẩm Hoài Dư từ chối mình nữa.

Dù lý do có chính đáng đến đâu, kết quả vẫn là Thẩm Hoài Dư không nói một lời rồi biến mất, cắt đứt liên lạc suốt 11 năm.

Sau khi bị Thẩm Hoài Dư từ chối, cậu đã suy sụp rất lâu. Mãi mới nghĩ thông suốt được rằng một lần thất bại không có nghĩa là mãi mãi thất bại. Khác trường đại học cũng chẳng sao, cậu có thể vượt trường theo đuổi Thẩm Hoài Dư vô số lần.

Anh cậu từng nói, liệt nữ sợ dây dưa, vậy liệt nam chắc cũng thế. Cậu mới thất bại có một lần, mới 18 tuổi, vẫn còn cả đống thời gian để theo đuổi được Thẩm Hoài Dư.

Rồi sau đó cậu nghe tin Thẩm Hoài Dư thôi học, ra nước ngoài.

Là Hàn Kỳ và đám bạn buôn chuyện trong nhóm WeChat nhỏ, còn tag cậu hỏi: "Anh Sở, anh thân với học bá nhất, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"

Cậu không biết.

Quan hệ giữa cậu và Thẩm Hoài Dư vốn chẳng hề tốt.

Có lẽ người ta lo cậu bám dai như kẹo mạch nha, không vứt được nên mới chạy ra nước ngoài.

Thẩm Hoài Dư lo cũng không sai. Cậu đúng là định làm một miếng kẹo mạch nha, chỉ tiếc Thẩm Hoài Dư đi quá nhanh, không cho cậu cơ hội đó.

Sở Tử Ngọc vừa lái xe vừa nghĩ ngợi lung tung, cuối cùng trở về biệt thự nhà họ Sở.

Vừa bước vào cửa đã nghe tiếng cười nói rộn ràng trong phòng khách.

Sở Tử Ngọc đứng trước gương ở cửa soi một chút, mắt cậu đã hết sưng, thay dép lê rồi đi vào phòng khách.

"Ôi, Ngọc Bảo về rồi!"

Dì út vừa thấy cậu liền bước tới, cười ôm cậu một cái, "Một thời gian không gặp lại đẹp trai hơn rồi!"

Bà lại than thở: "Lạ thật đấy, Ngọc Bảo vừa đẹp trai vừa có tiền, sao xem mắt lần nào cũng thất bại, đúng chuẩn kim cương độc thân còn gì!"

Sở Tiêu Âm xen vào cười nói: "Chắc chắn là nó thể hiện không tốt, để lại ấn tượng không hay với người ta. Đều tại mọi người chiều nó quá, lớn thế này rồi mà vẫn như trẻ con."

Dì út của Sở Tử Ngọc cười tủm tỉm: "Chị à, người chiều nó nhất là chị đấy. Chị sửa trước đi rồi chúng em theo sau."

Nghe hai chị em cười nói rôm rả, Sở Tử Ngọc cũng cười, góp vài câu đùa theo. Đến lúc sắp ăn cơm mới chợt nhớ ra một chuyện, vừa bày đũa vừa nói: "Dì út, số tiền bức tranh đó dì chuyển cho cô Chu đi."

Cô Chu chính là đối tượng xem mắt lần trước của cậu, người đã tặng cậu một bức Đa Treo Cổ.

Dì út lắc đầu: "Đang định nói với con đây. Tiểu Chu bảo không mua tranh tặng con, có phải con nhớ nhầm không?"

Động tác bày đũa của Sở Tử Ngọc khựng lại, ngay sau đó cậu đặt hết đũa xuống, nói: "Mọi người ăn trước đi, lát nữa con xuống."

Rồi nhanh chóng chạy lên lầu về phòng.

Cậu tìm bạn bè hỏi cách liên lạc với chủ phòng triển lãm tranh, lập tức gọi cho ông ta để hỏi người mua bức Đa Treo Cổ.

"Phiền ngài giúp tôi, tôi có việc gấp."

Ông chủ biết cậu là Sở Tử Ngọc, cười nói: "Theo quy định thì không được tiết lộ thông tin người mua, nhưng nếu là Tiểu Sở tổng thì tôi phá lệ một lần."

Sở Tử Ngọc không còn tâm trí xã giao, chỉ im lặng chờ đợi. Một lúc sau, ông chủ nói: "Người đặt mua họ Thẩm, không để lại tên."

Sở Tử Ngọc cảm ơn rồi cúp máy.

Bức Đa Treo Cổ ấy đã được đưa tới trước cả bữa ăn với Yến Hạc Thanh bọn họ...

Sở Tử Ngọc siết chặt điện thoại, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn gọi cho Yến Hạc Thanh.

"Tiểu Hạc Thanh, anh có một người bạn—"

Dừng lại một chút, Sở Tử Ngọc hít sâu một hơi, "Không, là anh. Anh có vài chuyện muốn hỏi em. Bây giờ em có thể ra ngoài một chuyến không?"

Yến Hạc Thanh đáp: "Được. Chờ em một lát."

Ngay sau đó bên kia vang lên tiếng nói chuyện, hẳn là đang nói với Lục Lẫm. Hai ba giây sau, cậu ấy hỏi: "Ở đâu vậy ạ? Lục Lẫm đưa em qua."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn