Sở Tử Ngọc hẹn người gặp mặt, nhanh chóng chạy đến quán cà phê gần nhất.
Chưa đến nửa tiếng, người cậu hẹn đã tới.
Tôn Phàm Vũ tháo khăn quàng cổ, ngồi xuống rồi cười hỏi: "Lâu lắm không gặp, Sở tổng. Hôm nay có chuyện gì mà gấp gáp tìm tôi thế?"
Sở Tử Ngọc cũng không khách sáo, đi thẳng vào vấn đề: "Cậu có ấn tượng với người tên Thẩm Hoài Dư không? Thẩm trong Thẩm Dương, Hoài trong Hoài Nam, Dư trong dư thừa. Cùng khóa với cậu ở Đại học Kinh Thành."
Đã hơn mười năm trôi qua, Tôn Phàm Vũ vẫn phải suy nghĩ một lúc. Sở Tử Ngọc gọi sẵn cà phê và bánh kem cậu ta thích. Tôn Phàm Vũ xúc hai thìa bánh nhung đỏ, lập tức nhớ ra: "Có chứ! Đại thần thi đại học suýt điểm tuyệt đối đó mà! Hồi ấy ở học viện bọn tôi cũng là nhân vật nổi tiếng!"
Sở Tử Ngọc nói thẳng: "Giúp tôi hỏi thăm xem vì sao năm đó cậu ấy bỏ học giữa chừng rồi ra nước ngoài."
Tôn Phàm Vũ lấy điện thoại ra, vừa gõ chữ vừa nói: "Tôi còn trong mấy nhóm đại học, để tôi hỏi thử. Chỉ là chuyện lâu quá rồi, hồi đó Thẩm đại thần cũng chẳng giao tiếp với ai, bí ẩn lắm, chưa chắc đã có người biết."
Sở Tử Ngọc gật đầu, không nói thêm gì nữa. Cậu cụp mắt nhìn ly nước chanh trước mặt. Một lúc sau, Tôn Phàm Vũ bỗng nói: "Có rồi!"
Sở Tử Ngọc lập tức ngẩng đầu.
Tôn Phàm Vũ đặt điện thoại xuống, nói: "Có một người học cùng khóa từng làm nghiên cứu sinh dưới sự hướng dẫn của giảng viên Thẩm Hoài Dư. Người đó nói năm đó có một giáo sư rất nổi tiếng từ nước ngoài sang Đại học Kinh Thành giao lưu, sau đó tuyển Thẩm Hoài Dư sang nước ngoài."
Sở Tử Ngọc hỏi tiếp: "Tôi còn muốn biết, trước khi rời đi năm đó, tay phải của cậu ấy có từng bị thương không?"
Tôn Phàm Vũ ngạc nhiên: "Chuyện này à? Để tôi hỏi thêm xem."
Tôn Phàm Vũ lại gửi tin nhắn vào nhóm. Lần này có người trả lời khá nhanh. Cậu ta đưa điện thoại cho Sở Tử Ngọc.
"Tự cậu xem đi."
Sở Tử Ngọc nhận lấy điện thoại. Đó là một nhóm chat nhỏ. Trong nhóm có người trả lời Tôn Phàm Vũ: "Nhắc mới nhớ, tôi thật sự từng gặp. Hồi Thẩm Hoài Dư về trường làm thủ tục, tay phải đang bó bột. Lúc đó tôi theo đuổi một đàn chị rất thích cậu ấy, còn lén chụp vài tấm ảnh đẹp trai. Giờ chắc không tìm lại được nữa."
Sở Tử Ngọc trả điện thoại lại, lập tức đứng dậy nói: "Cậu cứ ăn đi, hôm khác lại hẹn!"
Sở Tử Ngọc chạy về xe, lái thẳng đến công ty. Cậu một mạch chạy lên văn phòng, kéo ngăn kéo ra tìm hồ sơ của Trang Kiến Minh.
Nếu cậu nhớ không nhầm —
Mở đến trang đầu tiên, ngón tay trỏ trực tiếp lướt tới mục thời gian ngồi tù của Trang Kiến Minh.
Quả nhiên, đúng là trước khi Thẩm Hoài Dư xuất ngoại một tháng.
Trong hồ sơ ghi rõ nguyên nhân Trang Kiến Minh ngồi tù là cố ý gây thương tích, khiến người khác bị thương nặng.
Huyệt thái dương của Sở Tử Ngọc giật liên hồi. Mười ngón tay siết chặt mấy tờ giấy, cậu gần như có thể khẳng định.
Người đó là Thẩm Hoài Dư, nhất định là Thẩm Hoài Dư!
Một lúc lâu sau, Sở Tử Ngọc ném hồ sơ sang một bên. Cậu lấy bao thuốc ra, châm một điếu rồi ngả người vào ghế, lặng lẽ phả khói.
Từng điếu thuốc được rút ra khỏi bao. Đến khi hút hết cả gói, trời đã gần nửa đêm. Văn phòng không bật đèn, tối đen như mực. Bên ngoài cửa kính sát đất cũng chỉ còn lác đác vài tòa nhà văn phòng còn sáng đèn.
Sở Tử Ngọc dùng sức dụi tắt mẩu thuốc cuối cùng, chộp lấy áo khoác mặc vào rồi đi ra ngoài.
Trên đường, Thẩm Hoài Dư gọi điện tới. Cậu không nghe máy, trực tiếp tắt nguồn rồi ném điện thoại sang ghế phụ. Theo chỉ dẫn, cậu rẽ qua vài con đường nhỏ, cuối cùng cũng đến nơi.
Một khu làng trong thành phố.
Xe chỉ chạy được tới đầu ngõ. Sở Tử Ngọc tìm chỗ đỗ xe rồi xuống đi bộ vào con hẻm nhỏ.
Đi tới địa chỉ ghi trong hồ sơ, đó là một căn phòng đơn ở tầng một. Đèn đã tắt, nhưng bên trong vẫn thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ho khan.
Sở Tử Ngọc gõ cửa hai cái.
Bên trong vang lên giọng nói già nua khàn đục: "Ai đấy?"
"Sở Tử Ngọc."
Trong phòng không có phản ứng gì. Sở Tử Ngọc cũng không vội. Cậu sờ túi áo, không tìm thấy thuốc lá, bèn lấy ra một viên kẹo dẻo vị quýt. Xé lớp giấy gói kêu sột soạt, cậu cúi đầu cắn kẹo, xoay người tựa vào tường, chậm rãi nhai, ngẩng đầu nhìn những bông tuyết nhỏ rơi xuống ngoài mái hiên.
Lại có tuyết rơi.
Đến khi ăn xong viên kẹo thứ hai, phía sau đột nhiên sáng đèn, ngay sau đó cửa mở ra.
Sở Tử Ngọc liếc mắt nhìn sang.
Trên mặt Trang Kiến Minh đầy những nếp nhăn chằng chịt, trông chẳng khác nào một ông lão bảy tám mươi tuổi. Ông ta khom lưng, co ro nhìn Sở Tử Ngọc, run giọng hỏi: "Cậu... cậu tìm tôi?"
Sở Tử Ngọc rời khỏi bức tường, phủi phủi áo khoác rồi nói: "Tiện cho tôi vào nói chuyện không?"
Trang Kiến Minh do dự một lúc rồi lặng lẽ xoay người đi vào.
Sở Tử Ngọc theo vào phòng. Đây là một căn phòng thông, rộng chừng hơn mười mét vuông, không có nhà bếp hay nhà vệ sinh riêng. Trong phòng chỉ có một chiếc giường đơn và một chiếc bàn nhỏ, những chỗ còn lại chất đầy thùng giấy và vỏ chai rượu lộn xộn.
Mùi trong phòng cũng rất khó ngửi.
Không có ghế ngồi. Trang Kiến Minh kéo tấm chăn đã bạc màu đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu, lúng túng mời Sở Tử Ngọc ngồi.
Sở Tử Ngọc từ chối, trực tiếp hỏi: "Năm đó ông ngồi tù là vì đánh Thẩm Hoài Dư?"
Trang Kiến Minh lập tức kích động: "Là nó gài bẫy tôi! Nó cố ý hại tôi!"
Sở Tử Ngọc lạnh mặt, "Có phải vì ông lại đánh mẹ mình và bắt nạt chị gái mình không?"
Trang Kiến Minh chỉ nhìn cậu, không nói gì.
Sở Tử Ngọc cũng không vòng vo, thản nhiên nói: "Mười vạn. Dù ông không nói, tôi cũng có cách khác để điều tra ra."
Trang Kiến Minh rụt cổ, "Vậy... vậy tôi nói, nhưng cậu đừng đánh tôi."
"Không đánh." Sở Tử Ngọc đột nhiên thấy bực bội, "Nói mau!"
Trang Kiến Minh lùi chân phải ra xa Sở Tử Ngọc một chút, lúc này mới lí nhí nói: "Là vì cậu."
Đồng tử Sở Tử Ngọc chấn động dữ dội. Cậu lập tức áp sát Trang Kiến Minh, "Ý ông là gì?"
Trang Kiến Minh hoảng sợ, theo bản năng ngồi xổm xuống ôm đầu, "Cậu nói sẽ không đánh tôi mà..."
Sở Tử Ngọc cau mày, "Tôi không đánh ông. Còn dài dòng nữa thì mười vạn cũng không có đâu."
Trang Kiến Minh lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Sở Tử Ngọc. Thấy cậu thật sự không đánh mình, ông ta mới tiếp tục nói: "Năm các cậu vào đại học, tôi nợ một khoản vay nặng lãi rất lớn..."
Bình thường Trang Kiến Minh không đụng đến cờ bạc, nhưng cứ uống rượu vào là như biến thành người khác, còn đánh rất lớn. Sau một lần say rượu, ông ta nợ mấy chục vạn tiền vay nặng lãi, cuối cùng lãi mẹ đẻ lãi con thành mấy trăm vạn, rồi lại nghĩ đến Sở Tử Ngọc.
Nhưng còn chưa kịp ra tay thì có một đêm, Thẩm Hoài Dư mang hai chai rượu về nhà. Ông ta lén uống trộm đến say khướt, sau đó xảy ra xung đột với Thẩm Hoài Dư.
Cũng đúng vào đêm đó, ông ta đánh gãy tay phải của Thẩm Hoài Dư, còn đâm một nhát vào bụng dưới của y. Thấy máu chảy ra, ông ta tỉnh rượu, hoảng sợ bỏ chạy.
Hai ngày sau đã bị bắt. Kể từ đó, ông ta không gặp lại Thẩm Hoài Dư hay Trang Ái Liên nữa, cuối cùng bị kết án sáu năm tù.
Suốt sáu năm trong tù không ai đoái hoài tới ông ta. Người bị ông ta đánh gãy chân cũng không xuất hiện. Đến khi mãn hạn tù, căn nhà cũ trong nhà đã sớm bị bán đi, mẹ ông ta, chị gái ông ta và Thẩm Hoài Dư đều đã ra nước ngoài, hoàn toàn không liên lạc được.
Nói xong, thấy sắc mặt Sở Tử Ngọc trắng bệch, Trang Kiến Minh vội vàng nhắc lại: "Cậu đã hứa không đánh tôi! Tôi biết sai rồi..."
Ông ta tủi thân bật khóc, "Giờ tôi thảm thế này cũng chẳng ai quan tâm, tôi mới là người đáng thương hơn... Hôm đó tôi vốn không muốn uống rượu, tất cả đều do Thẩm Hoài Dư hại tôi! Nó cố tình giăng bẫy để tôi chui vào, tôi mới là người bị hại vô tội..."
Sở Tử Ngọc siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay kêu răng rắc. Cậu lấy ví tiền ra, móc một đồng xu rồi ném xuống trước mặt Trang Kiến Minh.
Sau đó xoay người bỏ đi.
Trang Kiến Minh khàn giọng gào lên: "Không phải mười vạn sao!"
Sở Tử Ngọc cười lạnh. "Mười vạn đô-la Zimbabwe, đổi sang nhân dân tệ là 0,000000015 tệ. Phần lẻ còn lại khỏi cần trả."
Cậu nhấn mạnh từng chữ: "Cho ông mua quan tài đấy, đồ rác rưởi."
Sở Tử Ngọc sải bước rời đi.
Trở lại xe, khởi động máy rồi cậu mới phát hiện hai tay mình run đến mức không ra hình dạng, hoàn toàn không thể lái xe.
Ngay giây tiếp theo, cậu buông vô lăng, cuống quýt tìm điện thoại khắp nơi. Một lúc lâu sau mới thấy nó ở ghế phụ. Mười ngón tay vẫn run không ngừng, phải bấm vài lần mới khởi động được máy.
Cậu lập tức gọi cho Thẩm Hoài Dư.
Chuông chỉ reo một tiếng, đầu dây bên kia đã vang lên giọng Thẩm Hoài Dư: "Ngọc Bảo."
Sở Tử Ngọc thấy sống mũi cay xè. Những giọt nước mắt lớn lộp bộp rơi xuống mu bàn tay. Cậu vội che miệng lại. Cậu không lên tiếng, Thẩm Hoài Dư liền cuống lên: "Ngọc Bảo? Nghe thấy tôi không?"
Sở Tử Ngọc hít sâu vài lần rồi mới buông tay xuống, gọi y: "Thẩm Hoài Dư."
Thẩm Hoài Dư lúc ấy mới thở phào, cười đáp: "Ừ, tôi đây."
"Thẩm Hoài Dư."
Thẩm Hoài Dư nhận ra có điều không ổn, giọng y dịu lại: "Em nói đi, tôi đang nghe."
"Thẩm Hoài Dư."
"Ừ, tôi nghe đây."
Nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống. Sở Tử Ngọc nói: "Cậu nấu ăn bằng tay trái được là vì mấy năm tay phải bị gãy nên luyện thành phải không."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, hơi thở của Thẩm Hoài Dư nặng đi. Một lúc sau y mới nói: "Đừng lo, không đau đâu."
Sở Tử Ngọc dùng tay còn lại lau nước mắt một cách qua loa, khẽ nói: "Tôi đâu có lo cho cậu."
"Ừ." Thẩm Hoài Dư bật cười khe khẽ, "Tóm lại là không đau, cũng khỏi từ lâu rồi."
Nước mắt mất kiểm soát, Sở Tử Ngọc dứt khoát không lau nữa. Cậu mở cửa xe bước xuống, nói: "Xe tôi chết máy rồi, cậu tới đón tôi đi."
Khi Thẩm Hoài Dư lái xe tới, Sở Tử Ngọc đang ngồi xổm bên đường. Tuyết rơi mà cậu không che ô. Mũ, khăn quàng cổ và áo khoác đều phủ không ít tuyết. Thẩm Hoài Dư vừa đến đã giúp cậu phủi tuyết, mày nhíu rất chặt.
"Sao không tìm chỗ nào ấm áp mà đợi?"
Sở Tử Ngọc không chớp mắt nhìn y.
Lúc này Thẩm Hoài Dư cũng nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ như hai quả đào của cậu. Hầu kết khẽ chuyển động hai lần. Ngón tay cái của y đặt lên khóe mắt cậu, nhẹ nhàng lau đi nước mắt.
"Thật sự không đau, chỉ là hơi phiền phức thôi. Tay mềm nhũn, không có sức, phải dùng tay trái viết chữ. Nhưng cũng không mất bao lâu là khỏi."
Sở Tử Ngọc nhìn Thẩm Hoài Dư chăm chăm, đột nhiên hỏi: "Vì tôi, có đáng không?"
Đó là đôi tay quan trọng đến nhường nào, mà con người cả đời cũng chỉ có hai bàn tay.
Thẩm Hoài Dư phủi nốt lớp tuyết cuối cùng trên áo khoác của Sở Tử Ngọc, rồi kéo cậu lên ghế phụ.
Bên trong xe mở điều hòa rất ấm, ấm như mùa hè. Trong hộc tỳ tay còn đặt một ly nước chanh nóng. Thẩm Hoài Dư cắm sẵn ống hút rồi đưa cho Sở Tử Ngọc, nói: "Cẩn thận nóng."
Sở Tử Ngọc nhận lấy nhưng không uống, vẫn nhìn Thẩm Hoài Dư chằm chằm.
Trong mắt Thẩm Hoài Dư là cảm xúc sâu đến mức Sở Tử Ngọc không thể hiểu hết. Y trả lời cậu: "Vì em thì đáng."
Giọng Sở Tử Ngọc lại nghèn nghẹn: "Cậu đúng là đồ ngốc! Ai cho phép cậu âm thầm làm chuyện ngu ngốc như vậy! Cậu nghĩ làm thế tôi sẽ cảm động, sẽ tha thứ cho cậu sao?"
Cậu cắn mạnh môi dưới, "Tôi sẽ không!"
Thẩm Hoài Dư liền xoa đầu Sở Tử Ngọc, "Được rồi, tôi sai. Sau này sẽ không làm chuyện ngu ngốc nữa. Đừng khóc, đôi mắt đẹp thế này không hợp để khóc."
"Tôi không khóc."
"Ừm."
Thẩm Hoài Dư thuận theo hết. Ngón tay cái của y lau đi hơi nước nơi khóe mắt cậu, "Uống vài ngụm nước ngọt đi, sẽ dễ chịu hơn."
Sở Tử Ngọc kéo khăn quàng cổ xuống, cúi đầu ngậm ống hút. Nước chanh nóng chua chua ngọt ngọt, lại rất ấm. Cậu uống vài ngụm rồi mới buông ống hút ra.
Giọng vẫn hơi khàn: "Thẩm Hoài Dư, lời cậu nói trước đó còn tính không?"
Thẩm Hoài Dư mất một giây mới hiểu Sở Tử Ngọc đang nhắc tới câu nào. Ngón tay y khẽ run lên, đáp: "Mỗi câu tôi nói với em đều tính."
Sở Tử Ngọc lại cúi đầu uống một ngụm lớn nước chanh nóng rồi nói: "Tôi đồng ý cho cậu theo đuổi tôi. Trước ngày cưới của tôi, nếu cậu khiến tôi hài lòng..."
Cậu nhả ống hút ra, "Tôi sẽ hủy hôn lễ."
Ngay giây tiếp theo, ly nước chanh nóng bị lấy đi rất nhanh. Sở Tử Ngọc còn chưa kịp phản ứng, hơi thở thuốc lá bạc hà đã phủ xuống trước mặt. Cậu bị ép tựa vào lưng ghế. Một nụ hôn mát lạnh rơi xuống chóp mũi.
Ngay sau đó, chóp mũi Thẩm Hoài Dư nhẹ nhàng cọ lên chóp mũi cậu. Thẩm Hoài Dư nói: "Tôi đảm bảo sẽ biểu hiện thật tốt."