Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 72: Hai Con Rùa

Không gian bỗng im lặng.

Trong bếp vẫn đang hầm chè. Sở Tử Ngọc thậm chí còn nghe thấy tiếng nước trong nồi đất sôi lục bục.

Thẩm Hoài Dư không trả lời. Tim Sở Tử Ngọc hụt một nhịp, huyệt thái dương giật liên hồi. Cậu chỉ hận không thể quay về một giây trước, lấy băng dính dán chặt miệng mình lại.

Sở Tử Ngọc, mày đúng là không biết rút kinh nghiệm!

Rõ ràng, rõ ràng mọi thứ chẳng khác gì hơn mười năm trước. Đối xử tốt với mày, đối xử đặc biệt với mày cũng chẳng có gì ghê gớm. Tỏ tình vẫn sẽ bị từ chối, biến mất rồi cắt đứt liên lạc cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt, không có bất kỳ lưu luyến hay không nỡ nào.

Vậy mà mày vẫn hỏi câu ngu ngốc đó.

Mất mặt quá!

Lúc hoảng loạn thì lúc nào cũng bận rộn. Một tay Sở Tử Ngọc cầm đũa gắp thức ăn, một tay cầm thìa uống canh, cúi đầu vội vàng nói: "Tôi nói bừa thôi — a!"

Đầu ngón chân trái bỗng nhiên lạnh buốt. Sở Tử Ngọc giật mình kêu lên một tiếng, vội cúi đầu nhìn xuống dưới gầm bàn.

Vừa nhìn, cậu đã sững sờ.

Đang bò bên cạnh mũi chân cậu là một con rùa đen.

Thoáng nhìn, Sở Tử Ngọc còn tưởng đó là con rùa nhà mình. Nhìn kỹ mới phát hiện hoa văn trên mai khác hẳn, đây là một con rùa khác.

Sở Tử Ngọc đã nuôi rùa đen năm năm. Cậu ngồi xổm xuống, thành thạo để con rùa bò vào lòng bàn tay mình, rồi mang nó trở lại ghế ngồi. Cậu vừa đánh giá con rùa vừa định mở miệng, từ đối diện đã bay tới hai chữ.

"Không được."

Sở Tử Ngọc phản ứng mất ba giây mới hoàn hồn, nhận ra Thẩm Hoài Dư đang trả lời cậu —

"Làm bạn tình sao?"

"Không được."

Sở Tử Ngọc tự giễu cong khóe môi. Vừa mới phát ra một tiếng "Ồ", đã nghe Thẩm Hoài Dư nói tiếp: "Chúng ta kết hôn đi."

"......"

Nếu trong lòng bàn tay không phải là con rùa đen mà là thứ khác, e rằng nó cũng sẽ bị Sở Tử Ngọc bóp nát như chiếc hộp áo mưa kia.

Cậu ngẩng đầu nhìn Thẩm Hoài Dư lần nữa. Thẩm Hoài Dư vẫn luôn nhìn cậu. Bốn mắt chạm nhau, trong khoảnh khắc ấy Sở Tử Ngọc chỉ nghĩ ra một lý do: "Tôi có đối tượng kết hôn rồi, cuối năm làm đám cưới."

"Không đến cuối năm đâu."

Thẩm Hoài Dư nhìn cậu, "Tôi khuyên em tốt nhất nên hủy hôn. Tôi nhất định sẽ đến cướp dâu ngay tại lễ cưới."

Sở Tử Ngọc trầm mặc, hỏi: "Cậu thật sự thích tôi đến vậy sao?"

"Tôi yêu em."

Sở Tử Ngọc không tỏ ý kiến, "Vậy tại sao không thể làm bạn tình? Nếu cậu nói cậu yêu tôi như thế, còn muốn ở bên tôi."

Cậu mỉa mai: "Cậu còn sẵn sàng làm người thứ ba, chẳng lẽ người thứ ba lại cao quý hơn bạn tình?"

Thẩm Hoài Dư lại gắp một miếng cánh gà bỏ vào đĩa của Sở Tử Ngọc, nói: "Chúng ta có thể kết hôn, có thể yêu đương vụng trộm, có thể làm bất cứ chuyện gì mà người yêu làm. Chỉ riêng chuyện làm bạn tình là không được."

Sở Tử Ngọc cười lạnh, "Đừng nói như thể cậu yêu tôi đến mức không thể tự kiềm chế."

"Không phải không thể tự kiềm chế."

Sở Tử Ngọc sắp nổi giận, lại nghe Thẩm Hoài Dư nói: "Từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi."

Sở Tử Ngọc trầm mặc. Cậu không nhìn Thẩm Hoài Dư nữa, chỉ cúi đầu nhìn con rùa đen đang thân thiết cọ sát trong lòng bàn tay mình.

Sao trước giờ cậu chưa từng cảm nhận được chứ?

Nếu Thẩm Hoài Dư thật sự yêu cậu như lời y nói.

Một người được yêu sâu đậm mà lại không cảm nhận được tình yêu ấy, vậy có khác gì không được yêu?

Không khác.

Sở Tử Ngọc đặt con rùa đen xuống, để nó bò lên mặt bàn. Cậu kéo ghế đứng dậy. Không nhìn Thẩm Hoài Dư nữa, cậu khẽ nói: "Tôi không tin. Tôi không tin cậu yêu tôi."

Không cho Thẩm Hoài Dư cơ hội mở miệng, cậu nói tiếp: "Cảm ơn bữa sáng. Tôi về đây."

Cậu quên thay giày, đến khi về tới nhà mới phát hiện trên chân vẫn đang mang đôi dép lê của Thẩm Hoài Dư.

Cũng không hẳn là dép lê của Thẩm Hoài Dư. Từ trước, cỡ chân của Thẩm Hoài Dư đã lớn hơn cậu hai số. Giờ thì không rõ, nhưng đôi dép trên chân lại vừa đúng cỡ của cậu.

Cậu tựa vào cánh cửa rồi ngồi xuống, hai tay ôm lấy đầu gối, vùi sâu mặt vào g*** h** ch*n.

Mở mắt ra cũng chỉ thấy một màu đen kịt, giống hệt mười mấy năm Thẩm Hoài Dư biến mất. Cậu vẫn luôn sống trong màn đêm như vậy.

Cho dù là buổi chiều mùa hè nóng bức nhất, thế giới trong mắt cậu vẫn chỉ là màu đen, tuyệt vọng.

Thời gian có thể chữa lành mọi thứ, duy chỉ không chữa được tình yêu cậu dành cho Thẩm Hoài Dư.

Tại sao lại thích đến vậy chứ? Không có Thẩm Hoài Dư thì cũng đâu phải tận thế.

Rồi cậu nhận ra, thật sự là tận thế.

Trong một khoảng thời gian rất dài, mỗi tháng cậu đều xuất ngoại một lần, đến những quốc gia khác nhau, những thành phố khác nhau.

Cậu không ngừng tự nhủ rằng mình chỉ đang đi du lịch, trải nghiệm những phong tục và cuộc sống khác nhau trong quãng đời hữu hạn.

Nhưng mỗi lần đuổi theo một bóng dáng giống như Thẩm Hoài Dư, rồi phát hiện người đó không phải y, cậu lại phát điên một lần.

Tháng nào cũng phát điên, năm nào cũng phát điên. Một mình cậu phát điên, hết lần này đến lần khác, tự tay bóc trần lời dối trá mà mình dùng để tự gây tê.

Cậu nhớ Thẩm Hoài Dư, nhớ đến phát điên. Cậu yêu Thẩm Hoài Dư, yêu đến phát điên.

Mỗi ngày không có Thẩm Hoài Dư đều là ngày tận thế của cậu.

Mấy năm nay cậu mới khá hơn một chút.

Có thể cảm nhận được hương vị thức ăn, nhìn thấy những màu sắc khác ngoài màu đen. Cậu muốn cứu lấy chính mình, cũng từng cho rằng mình có thể cứu được chính mình.

Thế nhưng ngay giây phút Thẩm Hoài Dư xuất hiện, mọi nỗ lực đều hoàn toàn thất bại.

Nỗi nhớ chưa từng dừng lại, tình yêu còn mãnh liệt hơn trước đây.

Nếu Thẩm Hoài Dư lại biến mất một lần nữa, cậu sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Cậu cũng rất muốn tin rằng Thẩm Hoài Dư yêu mình, rằng sau này bọn họ sẽ hạnh phúc ở bên nhau. Nhưng cậu không làm được. Nỗi sợ đã ăn sâu vào tận xương tủy. Trong mối quan hệ này, cậu mãi mãi là người bị Thẩm Hoài Dư đơn phương bỏ lại.

Muốn không bị bỏ lại nữa thì đừng ôm hy vọng.

Không có hy vọng thì sẽ không phải thất vọng thêm lần nữa.

Sở Tử Ngọc mơ mơ màng màng thiếp đi. Đến khi tỉnh lại lần nữa, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa.

Cậu lập tức tỉnh hẳn, quay đầu nhìn về phía cửa nhưng không lên tiếng. Chưa đầy hai giây sau, giọng Sở Hoàn truyền tới.

"Mẹ, con tới rồi. Mẹ đừng sốt ruột, không ai nghe máy chắc là nó còn đang ngủ thôi —"

Sở Tử Ngọc mở cửa.

Sở Hoàn một tay cầm điện thoại, một tay xách hộp thức ăn lớn. Vừa nhìn thấy mặt Sở Tử Ngọc, anh lập tức nhíu mày: "Sở Tử Ngọc, em lại ốm rồi hả?"

Vừa bước vào nhà đã đưa tay định sờ trán Sở Tử Ngọc. Sở Tử Ngọc mặc kệ anh, lười biếng giải thích: "Tối qua em uống hơi nhiều."

Sở Hoàn không thấy có dấu hiệu sốt cao, liền đặt hộp thức ăn xuống, đóng cửa rồi nói với Sở Tiêu Âm ở đầu dây bên kia: "Không sao đâu, không cần về đâu ạ. Là cậu con trai cưng của mẹ uống say thôi. Có, có, canh bổ dưỡng đều có cả. Biết rồi, biết rồi, con sẽ canh nó uống xong rồi mới đi. Được, mẹ với dì út cứ đi chơi đi, con cúp máy đây."

Hôm qua Sở Tiêu Âm cùng mấy chị em của bà sang thành phố bên cạnh ngâm suối nước nóng thiên nhiên, ngày mai mới về.

Sở Tử Ngọc không có khẩu vị, "Anh cứ để trên bàn đi, lát nữa em ăn."

Mới hơn 4 giờ chiều nhưng trời đã gần tối. Trong phòng không bật đèn. Sở Hoàn bật đèn lên, Sở Tử Ngọc giơ tay che mắt. Còn chưa kịp bỏ tay xuống đã bị Sở Hoàn vỗ một cái lên trán. Anh nhíu mày hỏi: "Khai thật đi, có phải lại thất tình rồi không?"

Sở Tử Ngọc không để tâm. Cậu vốn thường xuyên bị bỏ rơi, người trong nhà đều biết. Cậu thuận miệng đáp: "Đúng vậy, nên phiền anh quá rồi. Không có việc gì thì anh về trước đi, em muốn ngủ."

Sở Hoàn nhíu mày càng sâu hơn, "Lần này nghiêm trọng như hồi hè năm em thi đại học xong à?"

"Đúng là —"

Sở Tử Ngọc đột nhiên khựng lại, kinh ngạc nhìn Sở Hoàn, "Sao anh biết......"

Lần thất tình đó chỉ có Lục Lẫm biết thôi mà!

Sở Hoàn nói: "Em thật sự nghĩ mình giỏi che giấu lắm hả? Cả nhà ai mà không nhìn ra. Chỉ là không muốn khơi lại chuyện buồn của em nên chẳng ai nhắc thôi."

Sở Tử Ngọc: "......"

Sở Hoàn bước tới giúp Sở Tử Ngọc vuốt lại mái tóc rối, cười nói: "Anh cũng không xen vào chuyện của em, kẻo em lại thấy phiền. Chỉ nói một câu thôi, mất em là tổn thất của người đó. Người nên khóc, nên đau lòng không phải em."

Sở Tử Ngọc khịt mũi, lẩm bẩm: "Em có khóc đâu. Với lại, em cũng không thất tình —"

Chuông cửa lại vang lên.

Sở Hoàn đứng gần cửa hơn. Sở Tử Ngọc còn chưa kịp phản ứng, anh đã đi ra mở cửa.

Nhìn thấy người đứng ngoài cửa, Sở Hoàn sửng sốt: "Hoài Dư, sao cậu lại tới đây? Mau vào nhà đi!"

Thẩm Hoài Dư trước tiên nhìn vào trong phòng một cái. Sở Tử Ngọc chợt ý thức được điều gì, vội vàng ra hiệu, mấp máy môi nói không tiếng động: "Đừng nói linh tinh!"

Thẩm Hoài Dư không vào nhà, chỉ đưa điện thoại ra, "Em không vào đâu. Ngọc Bảo để quên điện thoại ở nhà em, em mang sang trả cậu ấy."

Sở Hoàn nhận lấy điện thoại, cười nói: "Ra là tối qua nó uống rượu cùng cậu à."

"Vâng." Thẩm Hoài Dư đáp, "Hai người nói chuyện đi, em về trước đây."

Sở Hoàn đột nhiên gọi Thẩm Hoài Dư lại: "Đúng rồi, Hoài Dư. Cậu khuyên Ngọc Bảo giúp anh với. Lớn thế này rồi, thất tình còn khóc nhè..."

Sở Tử Ngọc vội ngắt lời: "Anh đừng nói bậy! Ai khóc nhè? Không phải, ai thất tình chứ!"

Sở Hoàn bật cười. "Ngoài em ra còn ai nữa."

Rồi anh lại cười nói với Thẩm Hoài Dư: "Đúng rồi, còn chưa hỏi cậu. Hoài Dư, cậu có bạn gái chưa? Để anh bảo Ngọc Bảo giớ—"

"Chưa có." Lần này Thẩm Hoài Dư cắt ngang, "Đang theo đuổi."

Sở Hoàn kinh ngạc, "Còn có người mà cậu theo đuổi không được sao?"

Thẩm Hoài Dư nói: "Vâng. Em từng làm tổn thương người ấy, nên bây giờ người ấy không tin em."

Nhắc đến chuyện riêng tư, Sở Hoàn không tiện hỏi tiếp. Anh nói: "Yêu đương là vậy mà, kiểu gì cũng có va chạm. Cậu cứ kiên nhẫn một chút, phải từ từ dỗ dành."

Thẩm Hoài Dư nói: "Người ấy là đàn ông."

Sở Tử Ngọc lập tức phát hoảng. Đứng sau lưng Sở Hoàn, cậu liên tục làm động tác lấy tay cắt ngang cổ.

Khóe môi Thẩm Hoài Dư cuối cùng cũng hiện lên ý cười, "Em sẽ từ từ dỗ người ấy."

Sở Hoàn lại không hề bất ngờ. Trước đây anh từng quản lý công ty giải trí lớn nhất trong giới giải trí, gặp nhiều chuyện đồng tính luyến ái rồi. Anh tiêu hóa thông tin trong một giây rồi cười nói: "Được thôi. Tụi anh cũng là người nhà của cậu. Đợi khi cậu theo đuổi được người ta, nhất định phải dẫn về nhà ăn cơm đấy."

Thẩm Hoài Dư mỉm cười gật đầu, "Nhất định ạ."

Thẩm Hoài Dư đi rồi, Sở Tử Ngọc khẽ thở phào. Sau một hồi lăn lộn, cậu thật sự thấy đói bụng, liền nói với Sở Hoàn: "Em đi tắm một chút, lát ra ăn cơm."

Sở Hoàn không biết đang nghĩ gì, chỉ gật đầu.

Sở Tử Ngọc tắm rửa qua loa rồi đi ra. Cậu thay bộ đồ ngủ của mình. Sở Hoàn vừa bày bát đũa vừa đột nhiên buông một câu: "Bộ đồ ngủ lúc nãy em mặc không vừa người nhỉ."

Sở Tử Ngọc: "... Chắc do chất liệu thôi, giặt nhiều nên bị giãn ra. Lúc mới mua rất vừa."

Sở Hoàn không nói gì thêm. Anh cũng ngồi lại ăn cơm. Ăn được một lúc, anh đột nhiên nhắc tới một chuyện: "Em thân với Hoài Dư như vậy, tay phải của cậu ấy là bị thương từ hồi cấp ba à?"

Động tác nhai của Sở Tử Ngọc khựng lại. Cậu nhíu mày: "Tay phải của cậu ấy từng bị thương sao?"

Sở Hoàn đặt đũa xuống, thong thả múc canh, "Anh nghe trợ lý của Hoài Dư nói. Cậu ta học cùng trường đại học với Hoài Dư. Mấy năm đầu sau khi Hoài Dư ra nước ngoài, tay phải của cậu ấy luôn phải nẹp đinh cố định."

Sở Tử Ngọc đột nhiên đặt bát xuống. Cậu đứng dậy đi về phòng. Sở Hoàn ở phía sau hỏi: "Không ăn nữa hả?"

"Không ăn, em có việc." Sở Tử Ngọc vào phòng thay quần áo thật nhanh.

Đi ra ngoài, cậu cũng không để ý đến Sở Hoàn nữa. Cậu cầm điện thoại, mở danh bạ. Danh bạ của cậu có hơn một nghìn người, cậu kéo xuống tìm người kia.

Một người bạn ở Đại học Kinh Thành, năm đó học cùng khóa với cậu và Thẩm Hoài Dư.

Cậu nói với Sở Hoàn: "Anh, lên lầu cho rùa nhỏ thêm ít cá sống nhé. Vớt trực tiếp trong bể cá cạnh tủ sinh thái là được. Em ra ngoài một lát."

Dứt lời, người đã đóng sầm cửa chạy đi.

Sở Hoàn thở dài, bước nhanh ra cửa lấy chiếc khăn quàng cổ, mũ và găng tay bị bỏ quên, đuổi theo ra ngoài rồi ném xuống cho Sở Tử Ngọc, người đã gần tới tầng một.

Đưa đồ giữ ấm xong trở về nhà, anh lập tức đi cho rùa ăn.

Anh cũng vừa mới nhớ ra một chuyện nhỏ.

Anh tìm chiếc vợt vớt cá, vớt năm sáu con cá nhỏ còn sống rồi đổ vào bể sinh thái, gọi con rùa đen:

"Sở Hoài Dư, ăn cơm nào."

Khi đó anh lại nghe thành "Hoài Ngọc".

Sở Hoàn bật cười cảm thán: "Chủ của mày cũng thật là, một con rùa cái dịu dàng như thế mà lại đặt cái tên oai phong như vậy."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn