Thẩm Hoài Dư quay đầu lại. Sở Tử Ngọc nằm trên vai y, chỉ lộ ra một đôi mắt, nhưng cũng đỏ hoe, rõ ràng đã say lắm rồi.
Thẩm Hoài Dư cong môi, "Ngày mai em tỉnh rượu rồi chúng ta sẽ đi mua."
Trong mắt Sở Tử Ngọc lập tức dâng lên một tầng hơi nước. Cậu lẩm bẩm: "Biết ngay mà, cậu vốn chẳng bao giờ nghe lời tôi... Cậu chỉ biết lựa lời dễ nghe để lừa tôi thôi..."
Cậu giãy giụa muốn xuống đất, "Không cần kẻ lừa đảo cõng!"
Bản thân Sở Tử Ngọc đã rất khỏe, uống say rồi lại càng mạnh hơn. Cậu giãy giụa khiến Thẩm Hoài Dư có chút không giữ nổi. Trời băng đất tuyết, lại lo cậu ngã đập vào đâu, y vội vàng dỗ dành: "Mua mua mua, đi mua ngay."
Sở Tử Ngọc hơi bình tĩnh lại một chút, cảnh giác nhìn chằm chằm Thẩm Hoài Dư để xác nhận, "Thật sự mua cho tôi?"
"Mua." Thẩm Hoài Dư điều chỉnh hai tay, đỡ Sở Tử Ngọc thật vững vàng, đi về phía cửa hàng tiện lợi, dịu giọng nói: "Em muốn gì tôi cũng sẽ mua cho em."
Sở Tử Ngọc nhỏ giọng nói gì đó. Thẩm Hoài Dư hỏi: "Không nghe rõ, nói lại lần nữa."
Sở Tử Ngọc lại mím chặt môi không nói.
Cửa hàng tiện lợi không xa, rất nhanh đã tới nơi. Thẩm Hoài Dư cõng Sở Tử Ngọc đi thẳng đến quầy thu ngân. Cả hai đều là kiểu người khiến người khác khó lòng làm ngơ, giờ lại còn một người cõng một người. Nhân viên thu ngân lập tức hỏi: "Hai anh cần gì ạ?"
Thẩm Hoài Dư còn chưa kịp lên tiếng, giọng Sở Tử Ngọc đã vang lên thật lớn từ trong khăn quàng cổ: "Bao! 21 hộp bao!"
Đó là nhân viên thu ngân trẻ tuổi. Nghe vậy, cậu ta kinh ngạc liếc nhìn khuôn mặt lộ ra của Thẩm Hoài Dư. Thẩm Hoài Dư thì chẳng có phản ứng gì, ngược lại chính nhân viên thu ngân lại đỏ bừng cả mặt, vội vàng mang tới hai hộp cho họ lựa chọn, "B... bao cao su có hai nhãn hiệu, xin mời chọn lựa."
Thẩm Hoài Dư nói: "Lấy hết."
Sở Tử Ngọc cũng gào theo: "Lấy hết!"
Nhân viên thu ngân cực kỳ nhanh nhẹn quét mã, đóng túi, tính tiền. Chỉ vài phút sau, Thẩm Hoài Dư đã cõng Sở Tử Ngọc rời khỏi cửa hàng tiện lợi.
Trong chiếc túi trong suốt là 21 hộp bao cao su đủ màu sắc theo yêu cầu mãnh liệt của Sở Tử Ngọc, treo trên tay trái của Thẩm Hoài Dư. Theo từng bước chân, chiếc túi khẽ đung đưa, còn y thì đỡ lấy đùi cậu.
Thẩm Hoài Dư đột nhiên hỏi: "Em thật sự say hay giả vờ say?"
Sở Tử Ngọc cười lạnh, "Đương nhiên là giả rồi, tôi là ngàn chén không gục!"
Thẩm Hoài Dư bật cười, "Xem ra là say thật rồi."
Y lại nhấc cậu lên một chút, để Sở Tử Ngọc áp sát hơn vào lưng mình, dịu giọng nói: "Sau này tôi uống rượu cùng em được không, đừng uống với người khác nữa."
Sở Tử Ngọc không vui, "Cậu là ai chứ! Tôi mới không uống với cậu, tôi chỉ uống với ba mẹ tôi, anh cả chị dâu cả, anh hai chị dâu hai... dì út, Tiểu Hạc Thanh, lão Lục tổng, lão Tạ... Cậu là ai chứ, dựa vào đâu mà uống rượu với tôi!"
"Tôi là Thẩm Hoài Dư."
"Không quen biết." Sở Tử Ngọc vỗ lên gáy Thẩm Hoài Dư một cái, "Tôi không quen biết Thẩm Hoài Dư!"
Lúc này sức cậu rất lớn, Thẩm Hoài Dư đau đến nhíu mày, nhưng vẫn mặc cậu đánh, nói: "Em quen biết, đối phương là bạn trai của em."
Sở Tử Ngọc không nói gì, cũng không đánh y nữa. Đến khi vào tòa nhà, cậu mới ghé sát tai y, khẽ thổi một hơi: "Cậu không phải, cậu là người thứ ba."
Về đến chỗ ở của Thẩm Hoài Dư, vừa vào nhà, Sở Tử Ngọc đã từ trên lưng y nhảy xuống. Cả túi áo mưa vung vãi đầy đất, Sở Tử Ngọc đã bị Thẩm Hoài Dư ép lên cánh cửa, hôn dày đặc không ngừng.
Đầu lưỡi y vẫn còn đau, Sở Tử Ngọc không biết có phải cố ý hay không, cứ nhắm đúng vết thương trên đầu lưỡi y mà l**m. Thẩm Hoài Dư vừa đau vừa thích thú, mãi đến khi Sở Tử Ngọc cởi áo khoác của y, thật sự không cởi được, nóng nảy mới buông đầu lưỡi y ra, không hài lòng hỏi: "Sao cậu còn chưa c** q**n áo?"
Thẩm Hoài Dư th* d*c, ngón tay cái qua lại vuốt lên đôi môi nóng bỏng của Sở Tử Ngọc, thấp giọng dỗ dành: "Ngoan, hôm nay làm việc khác trước đã."
Sở Tử Ngọc bất mãn: "Tôi cứ muốn làm—"
Chưa nói hết câu đã bị bế ngang lên. Đến phòng ngủ, Sở Tử Ngọc chỉ nhìn thấy những tàn ảnh lướt qua trên trần nhà. Cửa phòng ngủ không đóng, cũng không bật đèn, chỉ có vài luồng sáng nhỏ từ phòng khách chưa tắt đèn hắt vào.
Quần áo được cởi ra, chỉ còn lại áo ba lỗ lót trong và q**n l*t. Cơn d*c v*ng mãnh liệt cuốn lấy Sở Tử Ngọc, mười ngón tay trắng như sứ, thon dài cắm sâu vào mái tóc đen của Thẩm Hoài Dư.
Cậu khẽ hừ một tiếng, ý thức trôi dạt đến một thế giới kỳ lạ. Cả người cậu như lơ lửng, không ngừng bay lên cao. Cậu chẳng còn nhớ nổi điều gì, chỉ khe khẽ nức nở, gọi cái tên mà cậu vẫn luôn giấu kín.
"Thẩm Hoài Dư......"
Sở Tử Ngọc đột nhiên ngồi bật dậy. Từng tia nắng mỏng manh xuyên qua khe rèm len vào phòng, bên ngoài cửa sổ còn có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi lác đác. Trong phòng yên tĩnh đến lạ, cậu nửa híp mắt, vươn tay ôm lấy con gấu bông lớn gần bằng cánh tay mình. Một lúc lâu sau mới phát hiện, đây không phải phòng ngủ của cậu!
Vậy nơi này là đâu?
Sở Tử Ngọc đau đầu như muốn nứt ra. Cậu buông con gấu bông xuống, vén chăn bước khỏi giường. Trên người đang mặc một bộ đồ ngủ bằng vải cotton thuần, không vừa người nhưng vô cùng thoải mái. Phong cách lạnh nhạt như thế này tuyệt đối không phải đồ ngủ của cậu.
Cơ thể cậu vẫn còn hơi mềm nhũn. Tay vừa chống lên tủ đầu giường một cái, một chiếc hộp liền rơi xuống thảm đánh bộp.
Sở Tử Ngọc cúi đầu. Ánh sáng trong phòng khá tối nên cậu không nhìn rõ. Cậu bật đèn bàn, ngồi xổm xuống nhặt chiếc hộp bằng cả hai tay. Vừa cầm lên, cậu đã nhìn rõ dòng chữ bên trên.
Tay trái, [cỡ siêu lớn, hộp 12 chiếc.]
Tay phải, [áo mưa siêu mỏng dưỡng ẩm axit hyaluronic vị thạch trái cây kẹo nổ 3D.]
Những mảnh ký ức vụn vặt ào ạt ùa vào đầu.
"Mua nguyên bộ! 21 hộp!"
"Thẩm Hoài Dư, cậu không nghe thấy sao? Tôi muốn làm! Muốn làm!"
"Thẩm Hoài Dư, rốt cuộc cậu có biết làm người thứ ba không!"
Trong bóng tối, khóe miệng Thẩm Hoài Dư dính thứ gì đó không rõ...
...
Rầm!
Chiếc hộp lập tức bị bóp nát.
Như bị bỏng tay, Sở Tử Ngọc lập tức ném đi. Cậu điều chỉnh lại nhịp thở. Bình tĩnh, không có gì cả, người trưởng thành ai mà chẳng có chút nhu cầu sinh lý.
Huống hồ, Thẩm Hoài Dư là tự nguyện, cậu cũng đâu có ép y!
Sở Tử Ngọc đứng dậy, đá văng chiếc hộp rồi đi về phía cửa. Đi được hai bước, cậu chợt dừng lại, nhìn về phía giá sách áp sát bức tường bên trái.
Gọi là giá sách cũng không hẳn chính xác, phải nói là một nửa giá sách, một nửa tủ trưng bày.
Tủ trưng bày kính gỗ óc chó treo đầy các loại gấu, từ những món trang sức lớn nhỏ, thú nhồi bông đủ kích cỡ cho đến đồ thủ công...
Nửa bức tường rực rỡ muôn màu, còn phong phú hơn cả cửa hàng, cũng là thứ lạc lõng nhất trong toàn bộ căn phòng ngủ này.
Sở Tử Ngọc đã biết đây là chỗ ở của Thẩm Hoài Dư. Y trước sau như một là người mê gấu, thậm chí còn cuồng nhiệt hơn.
Cậu định rời đi, nhưng ánh mắt lại rơi lên gáy một quyển sách trên giá. Nhìn thấy ba chữ "Thẩm Hoài Dư", cậu như bị ma xui quỷ khiến mà rút nó ra.
Chi chít tiếng Anh. Cậu miễn cưỡng nhận ra được vài từ như sinh mệnh, thực vật học, tác giả.
Đây là sách của Thẩm Hoài Dư?
Cậu lật vài trang, toàn là tiếng Anh, không đọc nổi. Một ý nghĩ chợt nảy ra, cậu lại rút thêm sách trên giá xuống. Quả nhiên, tác giả đều là Thẩm Hoài Dư. Số sách chiếm nửa bức tường còn lại đều là sách của Thẩm Hoài Dư.
Biết Thẩm Hoài Dư là một giáo sư rất giỏi là một chuyện, tận mắt nhìn thấy y xuất bản nhiều sách chuyên môn như vậy lại là một chuyện khác.
Sở Tử Ngọc vừa đặt tay xuống, ánh mắt lại rơi lên một quyển sách lạc lõng giữa đống sách kia.
Lớp 11, vật lý.
Một quyển sách giáo khoa vật lý lớp 11. Sở Tử Ngọc chần chừ một chút rồi vẫn rút ra.
Nó được bọc bằng túi bảo vệ trong suốt rất cẩn thận. Tim Sở Tử Ngọc đập thình thịch. Cậu lật đến trang lót, quả nhiên nhìn thấy hai cái tên đứng cạnh nhau —
Lớp 11A1, Thẩm Hoài Dư, Sở Tử Ngọc.
Đó là nét chữ cậu viết tên cho Thẩm Hoài Dư hồi lớp 11.
Sở Tử Ngọc nhìn hai cái tên đứng cạnh nhau rất lâu, rồi đột nhiên khép sách lại, có phần luống cuống nhét nó trở về giá.
Điều chỉnh lại nhịp thở xong, cậu mới đi ra ngoài.
Ra đến bên ngoài, cậu mới nghe thấy tiếng nấu ăn. Cậu nhẹ tay nhẹ chân đi tới phòng bếp. Cửa kính đang đóng lại, Thẩm Hoài Dư mặc bộ đồ ngủ cùng kiểu nhưng khác màu với bộ trên người cậu, đứng trước bệ bếp nấu ăn.
Gần như cùng lúc đó, Thẩm Hoài Dư quay đầu lại.
Y lập tức nở nụ cười, tắt bếp rồi đi tới kéo cửa kính ra: "Trong phòng vệ sinh có bàn chải và khăn mặt, rửa ráy xong thì ăn cơm."
Ăn của người ta thì khó mở miệng từ chối, huống chi còn được người ta chăm sóc như vậy. Sở Tử Ngọc nhất thời không biết từ chối thế nào, chỉ gật đầu đi vào phòng vệ sinh.
Bố cục trên dưới lầu giống hệt nhau. Cậu bước vào phòng vệ sinh, trên bồn rửa mặt đã đặt sẵn một chiếc bàn chải điện mới tinh được bóp kem đánh răng từ trước, trong cốc súc miệng cũng có sẵn một cốc nước ấm.
Nếu khăn mặt không để lâu sẽ nguội, e rằng Thẩm Hoài Dư ngay cả khăn mặt cũng sẽ vắt sẵn cho cậu.
Sở Tử Ngọc nghiêm túc đánh răng, rửa mặt rồi chải tóc, sau đó mới đi ra ngoài.
Thẩm Hoài Dư cũng vừa bưng thức ăn ra. Toàn là những món Sở Tử Ngọc thích ăn, vô cùng phong phú, bày kín cả bàn, còn có cả canh giải rượu. Ghế ngồi cũng được Thẩm Hoài Dư kéo ra sẵn cho cậu.
"Uống chút canh giải rượu trước đi. Tối qua em uống nhiều quá."
Ánh mắt Sở Tử Ngọc bất giác lướt về phía khóe miệng Thẩm Hoài Dư. Không biết có phải do tác động tâm lý hay không, cậu luôn cảm thấy... hơi sưng.
"Ừm." Cậu ngồi xuống. Canh giải rượu được đẩy tới trước mặt, cậu uống vài ngụm rồi định mở miệng. Đúng lúc này, một miếng thịt bò được gắp vào đĩa của cậu.
"Thịt bò hầm cam lửa nhỏ."
Thẩm Hoài Dư mỉm cười nhìn Sở Tử Ngọc, "Nếm thử xem có phải ngon hơn ở Hậu Hải không."
Y vừa nói chuyện, khóe miệng cũng theo đó mà động đậy. Sở Tử Ngọc không nhịn được nữa: "Tối qua cậu làm gì vậy!"
Thẩm Hoài Dư sững người, rất nhanh đã hiểu ra. Y cong môi cười: "Giờ cũng không còn mất trí nhớ từng đoạn nữa à?"
Sở Tử Ngọc càu nhàu: "Đó đâu phải chuyện nhỏ! Cậu..."
Vành tai cậu đỏ bừng, "Tôi say rồi, cậu nghe lời một kẻ say làm gì chứ? Cứ đưa tôi lên lầu rồi mặc kệ là được..."
Cậu không nói tiếp được nữa, bèn gắp miếng thịt bò nhét vào miệng. Hương cam thanh mát hòa cùng vị tươi ngon của thịt bò, quả thật ngon hơn ở Hậu Hải rất nhiều.
Cậu nhai thêm vài lần.
Thẩm Hoài Dư lại gắp cho Sở Tử Ngọc một miếng thịt bò rồi mới nói: "Không phải vì nghe lời em, mà là vì tôi muốn. Hơn nữa tôi còn muốn nhiều hơn thế."
Đây là Thẩm Hoài Dư trưởng thành sao? Sở Tử Ngọc đỏ bừng cả mặt. Đều đã là người trưởng thành, cậu đương nhiên hiểu "nhiều hơn thế" là chỉ điều gì.
Tốc độ nhai của Sở Tử Ngọc chậm lại. Cậu thừa nhận, mình thích Thẩm Hoài Dư theo bản năng sinh lý.
Sau mỗi lần gặp lại rồi hôn nhau, tối qua... cậu cũng muốn nhiều hơn thế.
Nhưng đó chỉ là nhu cầu bình thường của một người đàn ông trưởng thành. Cậu rất hài lòng với cơ thể của Thẩm Hoài Dư, chỉ vậy mà thôi.
Đã có h*m m**n, cậu không cần phải che giấu.
Nếu chỉ là h*m m**n, vậy có thể rút lui bất cứ lúc nào, đơn giản thiết lập một mối quan hệ trực tiếp, không cần bận tâm đến những chuyện khác.
Sở Tử Ngọc đặt đũa xuống. Cậu ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Thẩm Hoài Dư rồi mở miệng: "Cậu thật sự muốn ở bên tôi?"
Thẩm Hoài Dư đáp: "Đúng vậy."
"Được." Sở Tử Ngọc gật đầu, vẻ mặt bình thản, "Vậy chúng ta làm bạn tình đi."