Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 70: Đi, Mua Bao

Ngày họp lớp, địa điểm cách chỗ ở của Sở Tử Ngọc không xa, lái xe khoảng 10 phút. Đó là một quán bar âm nhạc, vừa có thể liên hoan vừa có nhiều hoạt động giải trí khác. Mọi người hẹn nhau sáu giờ gặp mặt ăn cơm.

Sở Tử Ngọc ra khỏi nhà lúc 5 giờ rưỡi. Vừa xuống lầu, không ngoài dự liệu, cậu lại nhìn thấy Thẩm Hoài Dư.

Nhiệt độ ngày càng giảm sâu, vậy mà Thẩm Hoài Dư vẫn chỉ mặc một chiếc áo dạ lót lông cừu màu trơn, ngay cả khăn quàng cổ cũng không quấn.

Sở Tử Ngọc đi tới, Thẩm Hoài Dư tự nhiên theo sau, cười nói: "Hôm nay tôi chở em."

Sở Tử Ngọc đã quyết định đi dự họp lớp nên cũng lường trước tình huống này. Cậu nói: "Bạn trai tôi sẽ đưa tôi đi."

Đã diễn thì phải diễn cho trọn.

Cậu đã báo trước với Đường Diệu, lúc này Đường Diệu đang đợi dưới lầu.

Thẩm Hoài Dư lại nói: "Vậy tôi không lái xe, cho tôi đi nhờ một đoạn."

Điều này cũng nằm trong dự liệu của Sở Tử Ngọc. Cậu thản nhiên đáp: "Tùy cậu."

Xuống đến dưới lầu thì xảy ra một sự cố nhỏ, ghế phụ bị ướt.

Đường Diệu sờ sống mũi giải thích: "Trên đường đột nhiên có một chiếc mô tô lao ra, lúc đó anh đang uống nước nên đổ hết lên ghế phụ."

Thấy sắc mặt Sở Tử Ngọc không được tốt, hắn lại cười hì hì quay đầu nhìn Thẩm Hoài Dư: "Thẩm tiên sinh không ngại ngồi cùng tôi phía sau chứ? Tôi ghen dữ lắm, không chịu nổi cảnh Ngọc Bảo nhà tôi ngồi cạnh người khác đâu. Đổi em ấy lái xe."

Nói xong, Đường Diệu xuống xe chuyển ra hàng ghế sau.

Sở Tử Ngọc miễn cưỡng hài lòng với màn cứu vãn của Đường Diệu nên không nói gì, chỉ vòng sang ghế lái.

Thẩm Hoài Dư ngồi cách Đường Diệu khá xa, ở vị trí phía sau ghế phụ. Ánh mắt y từ đầu đến cuối không rời khỏi Sở Tử Ngọc. Đường Diệu cười cười, đột nhiên bắt chuyện: "Ngọc Bảo chưa bao giờ kể với tôi chuyện hồi cấp ba. Thẩm tiên sinh, lúc đó chắc Ngọc Bảo nhà tôi được nhiều người thích lắm nhỉ?"

Chuyện này không nằm trong kế hoạch của Sở Tử Ngọc. Mí mắt cậu khẽ giật, nhưng Đường Diệu vốn rất biết chừng mực, cậu cũng không lo bị lộ nên mặc kệ đối phương tiếp tục trò chuyện.

Thẩm Hoài Dư quý lời như vàng: "Ừm."

Đường Diệu bật cười: "Quả nhiên mà."

Hắn lại nói tiếp: "Thẩm tiên sinh chắc cũng vậy nhỉ? Điều kiện của cậu thế này, đến Lễ Tình nhân thì chocolate với thư tình nhét đầy bàn học cũng không hết."

Thẩm Hoài Dư ngắn ngủi thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt đối diện với ánh nhìn trêu chọc của Đường Diệu: "Không khoa trương đến vậy. Đường tiên sinh là minh tinh, chắc chắn chỉ nhiều hơn chứ không ít."

Đường Diệu cảm thán: "Nhiều thì nhiều thật, nhưng đâu phải do Ngọc Bảo thời cấp ba tặng."

Hắn ném một nụ hôn gió về phía Sở Tử Ngọc, "Thẩm tiên sinh không biết thôi, tôi cực kỳ ghen tị với những người từng được ở cạnh Ngọc Bảo thời cấp ba. Đó là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ, mà tôi lại không được chứng kiến."

Đường Diệu lại nở nụ cười để lộ hàm răng trắng đều: "Cũng may sau này tôi sẽ không bỏ lỡ nữa, sẽ ở bên em ấy đến lúc cùng nhau già đi. Ôi, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc quá rồi!"

Sở Tử Ngọc thầm nghĩ, Đường Diệu đúng là từng đóng phim thần tượng, lời chua ngoa cứ tuôn ra từng lời từng lời.

Cậu liếc nhìn gương chiếu hậu, vừa hay chạm phải đôi mắt đang cười của Thẩm Hoài Dư. Y vẫn luôn nhìn cậu, mỉm cười nói: "Đó là một chuyện đặc biệt hạnh phúc."

Lời nói đầy ẩn ý. Sở Tử Ngọc lạnh lùng liếc Thẩm Hoài Dư một cái cảnh cáo y đừng nói linh tinh, rồi nhanh chóng dời mắt đi.

Đến nơi tụ họp, Sở Tử Ngọc vừa xuống xe, Đường Diệu đã dính sát lấy cậu. Hắn lợi dụng góc nhìn, giả vờ hôn lên má Sở Tử Ngọc một cái, rồi ghé sát tai cậu cười nhỏ: "Kỹ năng diễn xuất của anh đây không tệ chứ!"

Qua vai Đường Diệu, Sở Tử Ngọc nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hoài Dư. Trái lại, Thẩm Hoài Dư chẳng hề có biểu hiện kích động gì, còn mỉm cười với cậu.

Sở Tử Ngọc lạnh nhạt quay đầu đi. Đường Diệu diễn đủ rồi mới buông cậu ra, quay lại vẫy tay với Thẩm Hoài Dư: "Thẩm tiên sinh, hẹn gặp lại!"

Thẩm Hoài Dư cũng lịch sự đáp: "Tạm biệt."

Đường Diệu lái xe rời đi. Trời lạnh, lại tối. Sở Tử Ngọc bực bội nói: "Đi thôi."

Cậu bước về phía quán bar âm nhạc. Biển hiệu đèn neon rực rỡ nhấp nháy trong màn đêm. Sắp vào đến nơi, một bàn tay đột nhiên vươn tới nắm lấy cánh tay cậu. Phản ứng của Sở Tử Ngọc đã rất nhanh, cậu lập tức rút tay định lao vào quán, nhưng vẫn bị Thẩm Hoài Dư mạnh mẽ kéo vào góc tường tối bên cạnh.

Nụ hôn nóng bỏng dày đặc liên tục chà xát lên nơi vừa rồi Đường Diệu giả vờ hôn qua. Cơn đau nhanh chóng ập tới, Thẩm Hoài Dư như muốn sống sờ sờ cắn mất miếng thịt ấy vậy. Sở Tử Ngọc sững người một giây rồi lập tức phản kháng, vung tay tát mạnh lên mặt Thẩm Hoài Dư.

"Chát!"

Tiếng động giòn tan vang lên. Sở Tử Ngọc mắng Thẩm Hoài Dư: "Cậu lại lên cơn điên gì nữa vậy!"

Cằm cậu đột nhiên bị những ngón tay hơi thô ráp siết chặt. Sở Tử Ngọc bị ép phải đối diện với Thẩm Hoài Dư. Đôi mắt đen của Thẩm Hoài Dư càng thêm sâu thẳm, trầm tối. Một nụ hôn nữa lại rơi xuống, nhưng lần này là trên chóp mũi Sở Tử Ngọc, vô cùng dịu dàng, nhẹ như hoa tuyết.

Thẩm Hoài Dư hạ giọng: "Lần sau còn để người khác hôn em, hôn chỗ nào tôi sẽ hôn lại gấp một vạn lần."

Sở Tử Ngọc bị sự ngang ngược đầy lý lẽ ấy chọc đến bật cười vì tức: "Cậu dựa vào cái gì? Cậu làm rõ đi, anh ấy là bạn trai danh chính ngôn thuận của tôi. Qua một thời gian nữa, chúng tôi sẽ là bạn đời được pháp luật công nhận. Cậu là cái gì? Một người bạn học cấp ba sao? Sau này anh ấy muốn hôn tôi thế nào cũng được, trán tôi, mắt tôi, mũi tôi, môi tôi. À đúng rồi, chúng tôi còn sẽ ngủ chung nữa, tôi—ưm ưm!"

Miệng cậu lại bị chặn lại.

Sở Tử Ngọc vừa dùng tay vừa dùng chân chống cự, nhưng vẫn không đẩy được Thẩm Hoài Dư ra. Sức lực của Thẩm Hoài Dư giống như một hố đen không đáy.

Điều này cậu đã biết từ lâu rồi.

Sở Tử Ngọc bị hôn đến mức không ngừng tràn ra những sợi chỉ bạc ám muội. Cậu tức đến cực điểm, nghiến răng hạ quyết tâm cắn mạnh một cái. Mùi tanh sắt nhàn nhạt lập tức lan tràn giữa môi lưỡi hai người. Vậy mà Thẩm Hoài Dư vẫn không buông Sở Tử Ngọc ra, hôn đến khi cả hai gần như không thể hô hấp, lúc ấy y mới chịu thả cậu.

Khóe môi Thẩm Hoài Dư còn vương một vệt máu nhỏ. Y lấy khăn tay từ trong túi ra, tỉ mỉ lau vết máu nơi khóe miệng Sở Tử Ngọc. Có lẽ đầu lưỡi bị cắn khá nặng nên giọng nói của y hơi méo đi: "Nếu em muốn lên giường, tôi cũng có thể."

"....."

Sở Tử Ngọc thật sự không còn sức nữa. Nếu còn, cậu nhất định sẽ đấm Thẩm Hoài Dư thêm một cú. Cuối cùng chỉ đành căm tức dùng trán húc mạnh vào trán Thẩm Hoài Dư.

Thẩm Hoài Dư khẽ rên một tiếng, lại chủ động tựa trán vào trán Sở Tử Ngọc rồi cười: "Đi thôi, phải ăn cơm đúng giờ."

-

Hai người một trước một sau bước vào phòng riêng.

Hôm nay có hơn 10 bạn học cũ lớp tự nhiên của trường Trung học Số 2 tới dự họp lớp. Năm tháng trôi qua, phần lớn đã thành những người đàn ông bụng bia đầu hói. Nhìn thấy Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư, mọi người không khỏi liên tục cảm thán.

"Đệt, học bá với anh Sở đúng là chống lão hóa thật đấy! Vẫn đẹp trai như vậy!"

Phùng Xã Lâm thật ra được chăm sóc khá tốt, nhưng ít nhiều cũng mang cảm giác tinh anh công sở, lại càng hướng ngoại hơn, "Học bá vẫn vẫn là học bá!"

"Còn có anh Tử Ngọc nữa! Lâu rồi không gặp!"

Tiến lên muốn ôm xã giao với Sở Tử Ngọc, Thẩm Hoài Dư lập tức chắn trước mặt, "Cậu ấy sắp kết hôn rồi."

Một tảng băng rơi vào chảo dầu nóng, trong nháy mắt bùng nổ.

Thiệu Trình cũng nhìn sang. Hắn đã uống vài chén rượu, sắc mặt có chút kém, lại lặng lẽ tự rót thêm một chén.

Phùng Xã Lâm không ôm Sở Tử Ngọc nữa, cười chúc phúc, "Anh Tử Ngọc khi nào tổ chức hôn lễ vậy?"

Sở Tử Ngọc: "......"

Cậu đáp qua loa, "Khi nào chốt thời gian sẽ báo cho các cậu."

Cậu đi ngang qua Thẩm Hoài Dư, dùng sức giẫm lên chân y một cái. Nụ cười trên môi Thẩm Hoài Dư vẫn không đổi, còn đi theo ngồi xuống bên cạnh cậu.

Sở Tử Ngọc coi như không nhìn thấy. Lúc gọi món hơi nheo mắt, gọi liền vài món cay.

Món ăn được mang lên, Sở Tử Ngọc là người đầu tiên gắp thức ăn cho Thẩm Hoài Dư.

Chân gà cay, thịt bò ớt tươi, thịt xào ớt cay, sườn cay thơm... Chẳng bao lâu, thức ăn trong đĩa của Thẩm Hoài Dư đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

Sở Tử Ngọc cong môi nói: "Ăn nhiều một chút đi học bá, toàn là món cậu thích nhất đấy. Ra nước ngoài nhiều năm như vậy chắc thèm chết rồi, hôm nay tôi bao cậu ăn no căng!"

Phùng Xã Lâm nghi hoặc: "Học bá ăn cay giỏi vậy sao? Tôi nhớ là cậu ấy không ăn được mà."

Thẩm Hoài Dư mặt không đổi sắc, gắp một miếng sườn cay thơm, "Tôi thích ăn, đúng là sắp thèm chết rồi."

Sở Tử Ngọc nhìn y bỏ vào miệng. Ăn một miếng xong còn giả vờ như không có việc gì, cầm nước uống mấy ngụm. Khóe môi cậu khẽ cong lên, lúc này mới bắt đầu ăn cơm.

Cậu cũng không ăn được quá cay. Những món Thẩm Hoài Dư gọi đều là món cậu thích ăn, nhưng Sở Tử Ngọc lại không muốn động đũa, tùy tiện ăn chút món khác rồi đặt đũa xuống.

Thẩm Hoài Dư ăn sạch những món cay Sở Tử Ngọc gắp cho mình, phần còn lại trong đĩa cũng ăn hết. Môi y đỏ đến mức không bình thường, ăn cơm xong liền rời bàn đi vào nhà vệ sinh.

Trong nhà vệ sinh, Thẩm Hoài Dư súc miệng mấy lần, cảm giác cay trong miệng mới hơi dịu bớt. Nghiêm trọng hơn là đầu lưỡi, nơi bị Sở Tử Ngọc cắn rách một vết, đau đến mức chóp mũi y lấm tấm mồ hôi.

Thẩm Hoài Dư vặn vòi nước lạnh rửa mặt, vừa ngẩng đầu lên thì bên cạnh đã có thêm một người đàn ông, Thiệu Trình.

"Đi rồi còn quay lại làm gì?"

Thiệu Trình rửa tay, cười nhạo một tiếng, "Lúc trước cậu từ bỏ cậu ấy, bây giờ lại quay về cứu vãn, không thấy buồn cười sao?"

Thẩm Hoài Dư lạnh nhạt đáp: "Buồn cười hay không cũng là chuyện giữa tôi và em ấy."

Y lau khô nước rồi định rời đi, Thiệu Trình đột nhiên bùng nổ. Hắn quay đầu lại, các cơ trên mặt đều run lên, "Cậu không có tư cách! Cậu căn bản không biết mấy năm cậu biến mất cậu ấy đã sống thảm thế nào! Cậu ấy uống rượu, hút thuốc, tất cả đều là vì cậu! Mẹ nó cậu không phải người đâu, Thẩm Hoài Dư! Cậu ấy yêu cậu như vậy... Sao cậu nỡ lòng nào chứ!"

"Nếu cậu ấy chọn tôi, tôi nguyện ý trao cả thế giới cho cậu ấy."

Giọng Thiệu Trình trầm xuống. Hai tay hắn vừa rửa xong vẫn còn nhỏ nước. Hắn che mắt lại, không biết thứ rơi xuống là nước hay nước mắt.

"Tôi sẽ không nỡ để cậu ấy rơi dù chỉ một giọt nước mắt, sẽ chiều chuộng cậu ấy thành người hạnh phúc nhất."

Thiệu Trình buông tay xuống, mắt đỏ hoe cười khổ, "Mẹ nó rốt cuộc cậu có gì tốt chứ, đến bây giờ cậu ấy vẫn chọn cậu."

Thẩm Hoài Dư siết chặt tay, một lúc lâu sau mới đáp lại hai chữ.

"Tôi biết."

Thẩm Hoài Dư trở lại phòng riêng, bên trong đã biến thành một bữa tiệc rượu quy mô lớn.

Trước mặt Sở Tử Ngọc bày hai hàng ly rỗng, còn đang oẳn tù tì với người khác. Thẩm Hoài Dư đi tới nhận lấy ly rượu trong tay cậu, "Lại uống đến say rồi."

Sở Tử Ngọc rõ ràng đã say, nheo mắt nhìn y một lúc, bật ra mấy tiếng cười lạnh, "Ồ, Thẩm đại học bá trở về rồi à. Tôi còn tưởng cậu lại lặng lẽ bỏ đi không một tiếng động chứ."

Cậu giật lại ly rượu, ngửa đầu uống cạn một hơi, "Tôi mới không say, tôi là ngàn chén không gục!"

Cậu lại tiếp tục oẳn tù tì với Phùng Xã Lâm, "Nào nào, tiếp tục!"

Lại thua rồi.

Lại rót rượu, lại bị lấy mất. Lần này Thẩm Hoài Dư uống trước. Sở Tử Ngọc lập tức bất mãn, "Tôi đã nói tôi là ngàn chén không gục! Không cần cậu giả nhân giả nghĩa!"

Thẩm Hoài Dư chỉ nhẹ nhàng vuốt lưng Sở Tử Ngọc, thấp giọng dỗ dành, "Đúng, em ngàn chén không gục, tôi chỉ tranh thủ uống ké chút rượu thôi."

Sở Tử Ngọc nhìn chằm chằm Thẩm Hoài Dư một lúc lâu mới không tình nguyện lẩm bẩm, "Hời cho cậu đấy!"

Thẩm Hoài Dư cũng tham gia oẳn tù tì. Đến rạng sáng, cả phòng riêng đều đã uống gục. Sở Tử Ngọc cũng nghiêng người tựa trên ghế sofa, lẩm bẩm không biết đang nói gì.

Trong cơn mơ màng, cậu được đội mũ, quàng khăn và đeo găng tay. Chẳng bao lâu sau lại bò lên một tấm lưng rộng lớn. Mơ mơ màng màng ngủ một lúc, đến khi mở mắt ra, trước mắt Sở Tử Ngọc là những vệt ánh đèn đường mờ nhòe.

Cậu lẩm bẩm: "Cậu đưa tôi đi đâu vậy?"

Đáp lại cậu là một giọng nói mang theo ý cười: "Về nhà."

Sở Tử Ngọc vươn cổ nhìn sang bên cạnh. Mặt vừa thò ra khỏi khăn quàng cổ đã bị gió lạnh làm hít sâu một hơi, cậu lại rụt về, bất mãn nói: "Gạt người! Đây đâu phải đường về nhà tôi!"

Cậu nhớ đường về nhà mình rất rõ!

Giọng nói kia lại bật cười, "Là nhà mới, nhà của chúng ta."

Sở Tử Ngọc không lên tiếng. Cậu nghiêng đầu nhìn Thẩm Hoài Dư. Giống như lời Phùng Xã Lâm và những người khác nói, Thẩm Hoài Dư càng ngày càng đẹp trai, như một nam yêu tinh.

Chóp mũi quanh quẩn mùi thuốc lá và mùi rượu nhàn nhạt. Sở Tử Ngọc mở to mắt suy nghĩ một lúc, đột nhiên giơ ngón trỏ chọc vào cằm phải của Thẩm Hoài Dư, "Này."

Cậu say rồi nên không biết nặng nhẹ, nhưng lần này chọc vào cằm Thẩm Hoài Dư lại chẳng đau chút nào. Thẩm Hoài Dư đáp: "Tôi đây."

Ngón tay Sở Tử Ngọc lệch đi, chỉ về phía cửa hàng tiện lợi ở khu dân cư phía trước bên phải, ra lệnh: "Đi, mua bao."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn