Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 69: Em Chỉ Cần Chờ Tôi Theo Đuổi Em Là Được

Hiện giờ nhiệt độ ban đêm đã xuống dưới mức âm độ.

Sở Tử Ngọc vén chăn xuống giường rồi đi thẳng xuống lầu. Với mức độ điên cuồng hiện tại của Thẩm Hoài Dư, nhỡ đâu y vẫn còn đứng chờ bên ngoài...

Cậu một mạch chạy xuống tầng, vừa định đi ra ngoài thì nghe Sở Tiêu Âm kinh ngạc kêu lên: "Ngọc Bảo, sao con lại đi chân đất thế này?"

Sở Tử Ngọc chợt khựng lại. Cậu cúi đầu nhìn xuống, đôi chân trần đang giẫm trên sàn gỗ. Trên người vẫn là chiếc quần dài hôm qua. Tối qua cậu không tắm rửa, cũng không thay đồ ngủ mà ngủ luôn, lúc này hai ống quần đều đã nhăn nhúm.

Sở Tiêu Âm bước tới, lấy từ tủ giày một đôi dép lê: "Mau mang vào đi. Lớn thế này rồi mà chẳng biết tự chăm sóc bản thân gì cả."

Rồi bà tự nhiên chuyển chủ đề sang chuyện kết hôn: "Cưới vợ sớm một chút đi, rồi con sẽ chín chắn hơn."

Sở Tử Ngọc im lặng mang dép vào, đột nhiên hỏi một câu: "Ai cũng được sao?"

Sở Tiêu Âm cười đáp: "Đương nhiên là không rồi. Con trai mẹ tốt như vậy, con dâu đương nhiên cũng phải tốt! Tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ, nhà mình vốn chẳng thiếu ăn thiếu mặc. Quan trọng nhất vẫn là ngoại hình và nhân phẩm phải thật tốt."

Sở Tử Ngọc không nói gì nữa. Đúng lúc này dì Trương từ bên ngoài đi vào. Cửa vừa mở ra, một luồng khí lạnh lập tức ùa vào, dì vội vàng đóng cửa lại. Trên áo lông vũ phủ đầy tuyết rơi, dì cầm lấy chiếc chổi phủi bụi rồi nói: "Hôm nay tuyết lớn quá!"

Sở Tử Ngọc nhìn về phía cánh cửa, hỏi: "Tuyết rơi rồi ạ?"

Dì Trương vừa phủi tuyết ở khu vực cửa vừa cười đáp: "Rơi từ rạng sáng rồi, đến giờ vẫn chưa ngừng. Bên ngoài tuyết dày lắm."

Sở Tử Ngọc nghĩ, đến kẻ ngốc cũng biết trời có tuyết rơi nên sẽ không

đứng chờ, Thẩm Hoài Dư lại càng không phải kẻ ngốc.

Túi quần chợt rung lên, có tin nhắn mới tới. Trong lòng Sở Tử Ngọc khẽ có dự cảm, cậu nhanh chóng lấy điện thoại ra, quả nhiên là tin nhắn của Thẩm Hoài Dư.

[Chào buổi sáng, tuyết trước cửa nhà em vẫn chưa tan hết, nếu ra ngoài nhớ mang giày chống trượt.]

"....."

Tên điên này!

Sở Tử Ngọc nổi giận. Thẩm Hoài Dư cho rằng làm vậy cậu sẽ đau lòng sao? Sai rồi, cậu chỉ mong y chết cóng thôi!

Sở Tử Ngọc xoay người chạy thình thịch lên lầu, mãi đến bữa trưa mới xuống.

Đúng giờ trưa, Thẩm Hoài Dư lại gửi một tin nhắn.

[Thịt bò hầm lửa nhỏ vị cam ở thư viện Hậu Hải không ngon bằng tôi làm, lần sau làm cho em ăn.]

Thư viện Hậu Hải nằm đối diện khu dân cư, cạnh một nhà hàng đạt danh hiệu Trân Châu Đen. Khi còn ở đây, Sở Tử Ngọc thường xuyên tới ăn, món thịt bò hầm lửa nhỏ vị cam cũng là món cậu nhất định phải gọi.

Rất tốt, không chết cóng, còn ăn được và nhắn tin được.

Sở Tử Ngọc không trả lời.

Buổi tối, sáng hôm sau, trưa, rồi lại tối, Thẩm Hoài Dư đều đúng giờ báo cáo mình đã ăn gì. Không ngoại lệ, tất cả đều là các nhà hàng gần đó.

Hai ngày sau, kỳ nghỉ bệnh của Sở Tử Ngọc kết thúc. Cậu tới công ty từ sớm, khác thường mà dốc hết tinh thần vào công việc. Chỉ trong một ngày đã giải quyết gọn đống hồ sơ tồn đọng từ ba ngày trước. Đến chiều, cuối cùng cậu cũng thấy có khẩu vị.

Bữa trưa, thư ký Dương đã mang cơm từ nhà ăn lên văn phòng cho cậu, nhưng cậu không ăn.

Lật bản đồ tìm quán ăn ngon, cậu cầm áo lông vũ bước vào thang máy. Vừa chọn được một quán lẩu một người thì Thiệu Trình gọi điện tới.

"Ăn cơm chưa?"

Sở Tử Ngọc hơi chần chừ rồi đáp: "Ăn rồi."

Để tránh việc Thiệu Trình lại rủ cậu đi ăn.

Thiệu Trình cười nói: "Phùng Xã Lâm chưa nói với cậu hả? Ngày 20, mấy bạn học cấp ba còn ở Bắc Kinh định tụ họp một bữa."

Sắp đến bãi đỗ xe ngầm, Sở Tử Ngọc vừa mặc áo khoác vừa đáp: "Vẫn chưa. Khi nào chốt địa điểm thì báo tôi sau."

Phùng Xã Lâm cũng mới quay về Bắc Kinh từ năm ngoái. Không phải cố ý, nhưng từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, Sở Tử Ngọc gần như không còn liên lạc với bạn học cũ. Năm ngoái Phùng Xã Lâm trở về cũng chỉ hẹn ăn một bữa cơm, ngoài ra vẫn chỉ giữ liên lạc qua WeChat.

Thiệu Trình hỏi: "Cậu có đi không?"

Đến bãi đỗ xe, cửa thang máy mở ra. Sở Tử Ngọc vừa nghe điện thoại vừa bước ra ngoài: "Để xem đã, chưa chắc tôi có thời gian."

Cậu không phải người quá bận. Nếu thật sự muốn sắp xếp thời gian thì chắc chắn có thể thu xếp được, nhưng trước đây còn đỡ, giờ cậu lo sẽ gặp phải Thẩm Hoài Dư.

Họp mặt bạn học cấp ba, mà Thẩm Hoài Dư cũng là bạn học cấp ba của cậu.

Đúng lúc này điện thoại của Sở Hoàn gọi tới. Sở Tử Ngọc nói: "Anh tôi gọi rồi, nói chuyện sau nhé."

Cậu chuyển sang cuộc gọi của Sở Hoàn. "Anh."

Sở Hoàn nói: "Tan làm rồi chứ? Anh đang mời vị giáo sư hợp tác mới đến ăn cơm ở chi nhánh Tân Bắc Thương của Diệu Ký, em qua đây đi."

Chi nhánh Tân Bắc Thương nằm ngay gần công ty của Sở Tử Ngọc. Cậu đi đến chỗ đỗ xe rồi đáp: "Vâng, em qua ngay."

Lái xe chưa đến năm phút đã tới nơi. Sở Tử Ngọc đỗ xe xong liền đi về phía thang máy. Đúng lúc thang máy đang đi xuống, cậu đứng chờ và tiện tay xóa tin nhắn.

Là tin nhắn mới Thẩm Hoài Dư gửi hôm nay.

Như đang ôn lại chuyện cũ, địa điểm Thẩm Hoài Dư điểm danh hôm nay đều là những nhà hàng họ từng ăn cùng nhau trước đây.

Ngay cả một ly nước chanh cũng phải chụp ảnh gửi cho cậu.

Tin nhắn mới nhất là một giờ trước—

[Bữa tối tôi đợi em ăn cùng.]

Cửa thang máy mở ra. Sở Tử Ngọc bấm xóa, màn hình vừa hiện ô xác nhận xóa thì cậu khựng lại.

Cậu nhìn thấy Thẩm Hoài Dư bước ra từ trong thang máy.

Trời âm u lạnh giá như vậy mà Thẩm Hoài Dư vẫn ăn mặc rất phong phanh, không mặc áo lông vũ, chỉ khoác một chiếc áo dạ lót lông cừu.

Sở Tử Ngọc coi như không nhìn thấy y, trực tiếp đi vào trong. Thẩm Hoài Dư dừng lại, nắm lấy cổ tay cậu, liếc qua màn hình điện thoại rồi nói: "Đừng xóa, có vài thứ tôi chưa lưu, em lưu lại rồi gửi cho tôi."

Sở Tử Ngọc hất tay y ra, không nói một lời bước vào thang máy. Cậu bấm tầng 13. Thẩm Hoài Dư lại quay trở vào, không bấm tầng nào. Cửa thang máy khép lại, chậm rãi đi lên.

Thang máy sắp đến nơi, Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng lên tiếng: "Hôm nay tôi có việc quan trọng, đừng ép tôi đưa cậu vào danh sách chặn lần nữa."

Thẩm Hoài Dư cười: "Tôi biết, em tới ăn cơm. Tôi chỉ là tới đón em thôi."

Đến tầng 13, cửa thang máy vang lên một tiếng "đinh" rồi mở ra. Sở Tử Ngọc buột miệng hỏi: "Cậu là vị giáo sư đó?"

Sở Tử Ngọc đứng yên không nhúc nhích. Thẩm Hoài Dư đưa tay chặn cửa thang máy, mỉm cười nhìn Sở Tử Ngọc: "Ra ngoài trước đi, anh của em còn đang đợi."

Đầu óc Sở Tử Ngọc ong ong. Mãi đến khi bước vào phòng riêng, nhìn thấy gương mặt tươi cười thân thiện của anh trai, cậu mới hoàn hồn.

Thẩm Hoài Dư đi trước một bước kéo ghế cho cậu: "Ngọc Bảo, ngồi ở đây."

!!

Lông mày Sở Tử Ngọc giật liên hồi. Trước đây không gọi, giờ gọi cái gì mà gọi!

Sở Hoàn lại cười nói: "Ngọc Bảo, em với Hoài Dư là bạn học cấp ba mà sao không nói sớm? Biết là người một nhà thì ngay từ đầu anh đã tìm Hoài Dư hợp tác rồi."

Sở Tử Ngọc: "....."

Cậu biết ngay Thẩm Hoài Dư có ý đồ. Muốn tiếp cận cậu thông qua anh trai cậu? Nằm mơ đi!

Dù sao ở đây một người là anh ruột của cậu, một người là Thẩm Hoài Dư. Sở Tử Ngọc mặt không đổi sắc đi ngang qua chiếc ghế Thẩm Hoài Dư đã kéo ra, ngồi xuống phía đối diện rồi lạnh nhạt nói: "Em quên từ lâu rồi."

Đáy mắt Sở Hoàn thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Bình thường Sở Tử Ngọc quả thật có chút tính khí của cậu ấm, nhưng chưa từng làm ai mất mặt trước người ngoài.

Vậy đây là.....

Ai chọc cậu ấm nổi giận rồi?

Thẩm Hoài Dư cũng không để tâm. Y tự ngồi xuống, bưng ly nước chanh tươi ép trước mặt mình đổi với ly nước chanh ở chỗ ngồi của Sở Tử Ngọc, mỉm cười nói: "Tôi nhớ. Khi đó cậu ngồi bàn trước tôi, học hành đặc biệt chăm chỉ."

Ánh mắt Sở Hoàn đảo qua lại giữa hai người, một suy nghĩ chợt xuất hiện. Chẳng lẽ hồi cấp ba hai người này là tình địch?

Tuổi dậy thì của con trai mà, rất khó có mâu thuẫn gì khác. Ngoài chuyện hormone ra thì còn có thể là chuyện gì nữa chứ.

Sở Hoàn không nhịn được cười: "Có nhớ hay không cũng không quan trọng, quan trọng là bây giờ chúng ta là người một nhà. Hoài Dư ở Bắc Kinh cũng chẳng còn người thân nào, một mình lẻ loi. Sau này Ngọc Bảo nhớ qua lại với em ấy nhiều hơn, hình như hai đứa còn ở cùng một khu dân cư nữa."

Sở Tử Ngọc đang uống nước chanh thì khựng lại. Nhà Thẩm Hoài Dư không còn ai? Bà ngoại và mẹ y đều không còn nữa sao?

Việc bà ngoại qua đời, Sở Tử Ngọc không quá bất ngờ. Bà đã lớn tuổi, những năm đó lại thường xuyên đau ốm. Nhưng mẹ Thẩm Hoài Dư còn trẻ như vậy, sao lại....

Cậu ngước mắt lên, vừa hay chạm phải ánh nhìn của Thẩm Hoài Dư. Nhìn thấy vẻ mặt của cậu, y khẽ mỉm cười: "Vâng, sau này phải thường xuyên làm phiền cậu rồi."

Lượng thông tin đột ngột ập đến khiến Sở Tử Ngọc có chút khó chịu. Suốt thời gian sau đó cậu không nói gì. Sở Hoàn và Thẩm Hoài Dư trò chuyện từ nam chí bắc. Ăn cơm xong, ba người cùng vào thang máy xuống lầu. Sở Hoàn có uống chút rượu, vỗ vai Sở Tử Ngọc nói: "Hoài Dư không có xe, hai đứa lại cùng khu dân cư, Ngọc Bảo tiện đường đưa em ấy về đi."

Sở Hoàn quên mất mấy ngày nay Sở Tử Ngọc đều ở nhà họ Sở.

Sở Tử Ngọc vốn định buột miệng nói rằng Thẩm Hoài Dư có xe, nếu thật sự cần xe đưa đón thì đâu đến lượt cậu.

Nhưng lời đã lên đến miệng, cuối cùng cậu vẫn nuốt trở vào.

Hôm nay coi như.....

Chỉ hôm nay thôi.

"Vâng ạ." Sở Tử Ngọc đáp.

-

Trên đường về khu dân cư, Thẩm Hoài Dư rất tự giác ngồi ở hàng ghế sau.

Sở Tử Ngọc đang suy nghĩ nên hỏi chuyện mẹ y thế nào thì Thẩm Hoài Dư đã lên tiếng trước: "Mẹ tôi mất đầu năm nay. Ung thư dạ dày, chữa trị nhiều năm rồi, cuối cùng vẫn không qua khỏi."

Sở Tử Ngọc siết chặt tay lái. Cậu vừa định nói gì đó thì Thẩm Hoài Dư đã bật cười. Y cũng uống chút rượu cùng Sở Hoàn, cởi hai cúc áo trên cùng, dựa lưng vào ghế. Đôi mắt đen khẽ nheo lại, nhìn Sở Tử Ngọc đang căng mặt qua gương chiếu hậu, rồi cười nói: "Biết sớm chuyện của mẹ tôi có tác dụng thế này, tôi đã nên nói với em từ lâu rồi."

Sở Tử Ngọc không phân biệt được Thẩm Hoài Dư đang nói thật hay chỉ cố tình chặn trước lời an ủi của cậu. Dù là kiểu nào, cậu cũng thấy khó chịu.

Khó chịu vì Thẩm Hoài Dư.

Dù hiện tại cậu vẫn chưa tha thứ cho Thẩm Hoài Dư.

"Thẩm Hoài Dư." Cậu hạ giọng nói, "Đừng cười nữa, nhìn khó coi lắm."

Thẩm Hoài Dư khẽ nâng mắt lên, qua một giây lại mở mắt nhìn Sở Tử Ngọc. Y cũng hạ giọng: "Cuối cùng em cũng chịu gọi tên tôi rồi."

Y nhìn Sở Tử Ngọc đầy mong mỏi, nói: "Em có thể giận tôi thế nào cũng được, chỉ đừng phớt lờ tôi, Sở Tử Ngọc."

Sở Tử Ngọc không lên tiếng. Đến khu dân cư, đỗ xe xong, cậu lặng lẽ thở dài. Quay đầu lại, không ngoài dự liệu, cậu lập tức bắt gặp ánh mắt Thẩm Hoài Dư. Cậu siết chặt các ngón tay, cuối cùng vẫn nói:

"Thẩm Hoài Dư, chúng ta không thể quay lại như trước được nữa."

"Chúng ta không quay lại."

Thẩm Hoài Dư tiến lại gần. Hai tay y nâng niu áp lên gương mặt Sở Tử Ngọc, nhìn thẳng vào Sở Tử Ngọc rồi mỉm cười lưu luyến: "Em chỉ cần chờ tôi theo đuổi em là được."

Sở Tử Ngọc ba ngày không về nhà, con rùa nhỏ đặc biệt quấn người, bò tới bò lui trên tay cậu. Sở Tử Ngọc nhìn bể sinh thái đến ngẩn người, trong đầu vẫn quanh quẩn câu nói cuối cùng của Thẩm Hoài Dư.

Một lúc lâu sau, cậu mới cười khổ một tiếng, lắc đầu rồi đặt con rùa trở lại bể sinh thái.

Tin nhắn của Phùng Xã Lâm tới vào chiều hôm sau.

Còn hai ngày nữa là đến ngày 20. Sở Tử Ngọc nhìn tin nhắn thứ hai của Phùng Xã Lâm.

[Học bá cũng về rồi! Cậu ấy cũng tới!]

Đi, hay không đi?

Sở Tử Ngọc nghĩ, thật ra tiếp tục tránh mặt Thẩm Hoài Dư cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Hai người ở cùng một khu dân cư, lại còn là đối tác chiến lược với anh trai cậu. Một buổi họp lớp thôi, chi bằng thoải mái đi dự.

Cậu hít sâu một hơi rồi trả lời Phùng Xã Lâm: [Được, hôm đó mọi chi phí tôi bao hết.]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn