Mưa rền gió dữ, hơi thở mang mùi bạc hà quét qua khoang miệng Sở Tử Ngọc.
Nơi khóe môi dần thấm ra một vệt chỉ bạc nhàn nhạt, Sở Tử Ngọc bị ép lên cánh cửa, một bàn tay ấm áp cũng từ vạt áo cậu luồn vào.
Sở Tử Ngọc lúc này chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình không vừa người cùng áo khoác rộng rãi, Thẩm Hoài Dư dễ dàng luồn tay vào trong. Bàn tay y không quá thon dài, mang theo lớp chai mỏng của những năm tháng lao động, khẽ bóp lấy vòng eo Sở Tử Ngọc, rất nhanh lại lướt đến bụng dưới, nhẹ nhàng v**t v* qua lại ba vết sẹo phẫu thuật hơi lõm xuống.
Giọng nói khàn khàn vang lên giữa môi răng, như đang nỉ non: "Còn đau không?"
Sở Tử Ngọc xác định Thẩm Hoài Dư thật sự phát điên rồi. Cậu liều mạng rút ra một bàn tay đang bị đè giữ, định đẩy Thẩm Hoài Dư ra, nhưng lại bị y bắt lấy.
Đó là bàn tay của Thẩm Hoài Dư vừa mới bị cửa xe kẹp trúng.
Mu bàn tay y hiện rõ một vệt bầm tím đỏ sẫm, nhưng vẫn rất mạnh mẽ. Năm ngón tay đan chặt vào kẽ tay Sở Tử Ngọc, giữ chặt tay cậu ép lên cánh cửa.
"Cộc."
Một tiếng không lớn không nhỏ, đủ để người bên ngoài nghe thấy.
Giọng Đường Diệu vang lên rất gần: "Tử Ngọc?"
Đồng tử Sở Tử Ngọc khẽ rung lên. Sau đầu và lưng cậu đều áp sát vào tấm cửa mỏng, chỉ cần hơi cử động là sẽ phát ra tiếng động. Cậu tạm thời không dám nhúc nhích, nhanh chóng chớp hàng mi dài ra hiệu cho Thẩm Hoài Dư, nhưng đối phương vẫn không hề lay chuyển, hôn càng thêm mãnh liệt, Sở Tử Ngọc thậm chí còn nghe thấy âm thanh.
Bên ngoài, Đường Diệu không nhận được câu trả lời, liền giơ tay gõ cửa, giọng nói cũng trở nên sốt ruột hơn: "Tử Ngọc, em sao vậy?"
Cánh cửa khẽ rung lên, Sở Tử Ngọc bị động áp sát vào lòng Thẩm Hoài Dư, bốn cánh môi cũng không còn kẽ hở, quấn quýt kéo ra một sợi chỉ bạc ám muội.
Đường Diệu sắp cưỡng ép đẩy cửa bước vào rồi. Sở Tử Ngọc thật sự sốt ruột, đôi mắt nhạt màu phủ lên một tầng hơi nước. Lúc này Thẩm Hoài Dư mới hơi lùi ra, chỉ cách chừng một 2 mm. Sở Tử Ngọc miễn cưỡng có thể mở miệng, chỉ là mỗi khi lên tiếng sẽ cọ phải môi Thẩm Hoài Dư.
"Sở Tử Ngọc!"
Cơ thể theo cánh cửa khẽ dịch chuyển, Sở Tử Ngọc không kịp hít thở lấy hơi, vừa th* d*c vừa vội vàng ngăn Đường Diệu lại: "Không, không có việc gì, em, em tụt... đường huyết!"
Lòng bàn tay vẫn nhẹ nhàng v**t v* vết sẹo trên bụng, Sở Tử Ngọc lấy hết can đảm nói: "Trong xe emcó kẹo dẻo vị quýt! Anh đi lấy một gói đi!"
Cánh cửa lúc này mới không còn nhúc nhích nữa. Đường Diệu thở phào nhẹ nhõm: "Làm anh sợ muốn chết!"
Hắn đùa một câu: "Anh còn tưởng em bị người ta trói lại chứ!"
Tiếng bước chân chạy ra bên ngoài vang lên: "Tới nơi anh gọi điện cho em, nhớ mở cửa xe."
Sở Tử Ngọc áp tai vào cửa, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Xác nhận Đường Diệu đã đi xa, cậu nghiêng mặt định mắng: "Đồ khốn —"
Nhưng miệng lại bị chặn lại. Thẩm Hoài Dư hôn cậu hai cái rồi mới tách ra, áp trán mình lên trán cậu, nói: "Không được nói tục."
Sở Tử Ngọc còn muốn mắng tiếp, nhưng đột nhiên khựng lại. Hai chân cậu căng cứng, lặng lẽ lùi về sau, dù phía sau chỉ là cánh cửa.
Làn da trắng lạnh của cậu vì thiếu dưỡng khí do Thẩm Hoài Dư gây ra mà nhuốm màu hồng diễm lệ, giờ càng đỏ bừng hơn, như sắp rịn máu đến nơi. Dáng người cao lên rồi, chẳng lẽ chỗ đó... cũng theo đó mà lớn lên sao!
Cậu vừa bực vừa gấp: "Mau cút ra!"
Đúng lúc này điện thoại vang lên, Đường Diệu đã đến chỗ đỗ xe. Thẩm Hoài Dư lại không hề có ý định buông cậu ra, vẫn áp trán lên trán cậu, rũ mắt nhìn cậu rồi nói: "Xin em đấy, kéo tôi ra khỏi danh sách chặn, tôi sẽ lập tức buông ra."
Thứ đang áp vào người Sở Tử Ngọc càng lúc càng đáng sợ, cậu buột miệng: "Tôi đồng ý!"
Thẩm Hoài Dư liền buông tay Sở Tử Ngọc ra, với lấy điện thoại đặt vào tay cậu, rồi ghé sát tai cậu nói: "Yên tâm, nếu em không đồng ý, tôi sẽ không làm gì cả."
Đồng thời rút bàn tay đang đặt trên bụng Sở Tử Ngọc về, nghiêng người mở cửa bước ra ngoài.
Cửa phòng thử đồ lại khép lại, tự do được trả về. Sở Tử Ngọc mặt đỏ bừng, thấp giọng mắng một câu: "Đánh rắm!"
Nói nghe hay lắm, hôn cậu, cậu có đồng ý sao!
Sở Tử Ngọc nhanh chóng mở khóa xe cho Đường Diệu. Thay quần áo xong bước ra ngoài không thấy Thẩm Hoài Dư đâu, cậu cũng chẳng bận tâm, vội vàng đi vào nhà vệ sinh.
Cũng may môi chỉ hơi sưng một chút, không nhìn ra điều gì khác. Nhận điện thoại của Đường Diệu, nói xong cậu cúp máy, ngừng lại một lát rồi vẫn kéo Thẩm Hoài Dư ra khỏi danh sách chặn.
Trở lại khu nghỉ ngơi, Đường Diệu lập tức đưa kẹo dẻo cho cậu. Gói kẹo đã được bóc sẵn, hắn quan tâm hỏi: "Đỡ hơn chưa?"
Sở Tử Ngọc nhai kẹo, mím hai cánh môi hơi sưng, mơ hồ đáp một tiếng: "Ừm."
Thấy cậu thật sự không sao, Đường Diệu mới hỏi: "Sao tự nhiên lại tụt huyết áp vậy? Sáng nay không ăn gì à?"
Sở Tử Ngọc gật đầu, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm. Đúng lúc này điện thoại cậu rung lên, có một tin nhắn mới gửi đến.
[Có việc nên đi trước. Bộ âu phục màu bạc rất hợp với em, tôi đã đặt cho em rồi.]
Lại nghe Đường Diệu hỏi: "Thẩm tiên sinh đi rồi hả?"
Sở Tử Ngọc cất điện thoại lại, chỉ đơn giản đáp một tiếng: "Ừm."
Đợi Đường Diệu đóng gói quần áo, Sở Tử Ngọc đi tới quầy thu ngân hỏi nhân viên cửa hàng: "Bộ âu phục màu bạc giá bao nhiêu?"
Bộ âu phục đó cậu cũng thấy khá ổn, không định trả lại, nhưng tiền thì vẫn phải chuyển trả cho Thẩm Hoài Dư.
Nhân viên cửa hàng đáp: "Mua hai bộ được giảm còn 98% giá gốc. Một bộ là 38.999 tệ."
Sở Tử Ngọc khẽ giật mí mắt hai cái: "Đặt hai bộ?"
Nhân viên cửa hàng lật biên lai, gật đầu đáp: "Đúng vậy. Dòng âu phục thêu phong cách quốc phong của chúng tôi có hai màu. Vị tiên sinh kia đặt một bộ màu bạc và một bộ màu đen."
Nhân viên cửa hàng lại nói: "Sở tiên sinh, bên chúng tôi may đo theo số đo riêng từng người, phiền anh đến phòng may lấy số đo."
Sở Tử Ngọc sửng sốt. Thẩm Hoài Dư đặt hai bộ cùng một kiểu, cậu đương nhiên hiểu điều đó có ý nghĩa gì. Làm người thứ ba, Thẩm Hoài Dư thật sự nghiêm túc.
Đường Diệu sắp xong việc rồi, Sở Tử Ngọc suy nghĩ một lát rồi nói: "Cứ hỏi người đặt đơn lấy số đo đi."
Không đợi nhân viên cửa hàng lên tiếng, Sở Tử Ngọc đã xoay người rời đi.
Ra khỏi cửa hàng âu phục thì đã gần trưa. Đường Diệu cũng lái xe tới, hắn cất xong mấy túi giấy lớn nhỏ, đóng cửa xe lại rồi quay người mời Sở Tử Ngọc: "Hôm nay cảm ơn em nhé, đi ăn cơm đi. Bữa này anh mời."
Sở Tử Ngọc không có tâm trạng ăn uống, cậu từ chối: "Không đi đâu, trong nhà có việc, em phải về một chuyến."
Nghe cậu có việc, Đường Diệu cũng không ép, đang định lên xe lại hỏi thêm một câu: "Thẩm tiên sinh chính là anh chàng thẳng nam mà em từng thầm thích hồi cấp ba đúng không?"
Sở Tử Ngọc tò mò: "Sao anh biết?"
Đường Diệu sờ sống mũi: "Em nói cậu ấy là bạn học cũ. Có một người như vậy ở bên cạnh, chắc khó mà đi thầm thích một anh chàng thẳng nam khác được."
Sở Tử Ngọc nghĩ lại thấy cũng đúng. Thẩm Hoài Dư vẫn luôn rất ưu tú, trước đây là vậy, bây giờ cũng vậy, đã có thể dễ dàng mua những bộ âu phục trị giá mấy chục nghìn tệ.
Nhưng cũng giống như lời Đường Diệu nói.
Thích Thẩm Hoài Dư đã là chuyện từ thời cấp ba rồi.
Cậu khẽ cong môi: "Ừm, cậu ấy là anh chàng thẳng nam mà em từng thầm thích hồi cấp ba."
-
Sở Tử Ngọc trở về nhà họ Sở.
Việc của cậu chính là về ăn ké một bữa cơm tối, hơn nữa trong khoảng thời gian này cậu tạm thời không muốn quay về chỗ ở của mình.
Lý do cậu đưa ra là gần đây có người sửa sang nhà trong khu dân cư, quá ồn ào. Sở Tiêu Âm liền tin ngay, vừa ăn cơm vừa khuyên cậu: "Sống ở khu dân cư là thế đấy, sao bằng ở nhà được. Hàng xóm gần nhất cũng cách mấy trăm mét. Con dọn về nhà ở đi, một mình ở bên ngoài mẹ không yên tâm."
Diệp Khánh và Sở Hồi cũng đang ngồi ăn. Sở Hồi năm nay 16 tuổi, cô bé vừa gặm sườn vừa than phiền: "Bà nội đừng lúc nào cũng xem chú út như trẻ con nữa. Chú ấy 30 tuổi rồi, tự chăm sóc bản thân được mà!"
Diệp Khánh bật cười: "Chú út con cho con lợi lộc gì thế? Em ấy còn chưa nói gì, con đã bênh vực rồi."
Sở Hồi nhả khúc xương ra, quay đầu ăn ý đập tay với Sở Tử Ngọc, cười tủm tỉm nói: "Nhiều lắm, không kể cho mọi người nghe đâu, để mọi người thèm chơi!"
Trên bàn ăn lập tức vang lên từng tràng cười. Đúng lúc này Sở Hoàn cũng về đến nhà, cởi áo khoác rồi bước tới, giữa mày không giấu nổi ý cười.
Diệp Khánh chú ý thấy điều đó. Chờ Sở Hoàn ngồi xuống, cô cười hỏi: "Vụ hợp tác kia bàn xong rồi à?"
Sở Hoàn cơ bản không mang công việc về nhà. Chuyện gì có thể khiến cảm xúc hiện rõ trên mặt anh như vậy, Sở Tử Ngọc lập tức nghĩ đến chuyện kia.
Mấy năm nay nhà họ Sở liên tục mở rộng lĩnh vực kinh doanh. Đặc biệt vài năm gần đây, có thể nói kế hoạch phát triển mười năm tới của tập đoàn Sở thị đều tập trung vào ngành dược. Từ năm ngoái, Sở Hoàn gần như mỗi tuần đều xuất ngoại một lần để tìm cơ hội hợp tác với một nhân vật có tiếng nói hàng đầu trong lĩnh vực này. Chẳng lẽ đã đàm phán thành công rồi?
Sở Tử Ngọc hỏi: "Anh, mời được chuyên gia đó rồi hả?"
Sở Hoàn cười đáp: "Chưa."
Sở Tử Ngọc khó hiểu: "Vậy anh vui chuyện gì?"
Sở Hoàn cười hỏi ngược lại: "Chuyên gia trước đó mời mãi không tới, giờ lại có người còn lợi hại hơn chủ động tìm đến, em nói xem anh có vui không?"
Ngay cả Diệp Khánh cũng bất ngờ: "Còn có người lợi hại hơn nữa sao?"
Sở Hoàn "ừ hử" một tiếng, uống ngụm nước rồi nói: "Không chỉ lợi hại hơn, trong tay còn nắm vài bằng sáng chế độc quyền, sau này làm việc sẽ thuận tiện hơn nhiều. Thôi không nói nữa, ăn cơm đi."
Sở Hoàn thật sự rất vui, còn mở một chai Mao Đài, nhất quyết bắt Sở Tử Ngọc uống cùng. Sở Tử Ngọc rất ít uống rượu trắng, mới uống hai chén đã gục. Trở về phòng, cậu ngả người trên ghế sofa ngồi một lúc rồi mới lấy điện thoại ra.
Điện thoại đã rung một tiếng từ lúc đang ăn cơm, là tin nhắn của Thẩm Hoài Dư.
[Khi nào về? Tôi hầm thịt kho tàu rồi, lát mang lên cho em.]
Sở Tử Ngọc nhìn tin nhắn, buột miệng mắng một câu: "Đồ lưu manh!"
Rồi ném điện thoại sang một bên, không muốn trả lời.
Cậu dứt khoát nằm dài trên ghế sofa, nhìn không gian tối mờ mà ngẩn người. Cậu không bật đèn. Mấy năm nay rõ ràng càng ngày càng sợ tối, vậy mà lúc này lại chẳng thấy sợ chút nào.
Có lẽ là buồn ngủ.
Sở Tử Ngọc nghĩ vậy, ép mình nhắm mắt lại.
Không gian quá yên tĩnh, cậu lại nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch...
"Đừng nhảy nữa."
Cậu giơ tay, chính xác đè lên ngực mình, thấp giọng nói: "Đều đã qua rồi..."
Nhưng đầu óc lại chẳng chịu nghe lời. Hình ảnh trong phòng thử đồ buổi sáng liên tục hiện lên.
Hơi thở bạc hà nóng rực, những va chạm bỏng rát quấn quýt, còn có....
Cảm giác đã rất lâu không xuất hiện.
Đã có một khoảng thời gian Sở Tử Ngọc nghi ngờ bản thân lãnh cảm, nhưng phản ứng hôm nay đã chứng minh cậu vẫn là một người đàn ông bình thường.
Sở Tử Ngọc nhắm mắt lại. Động tác của cậu rất vụng về, cũng rất thô ráp. Cậu khẽ hé môi mỏng, ánh mắt mơ màng nhìn lên trần nhà đang lay động trong tầm nhìn.
Đột nhiên chuông điện thoại reo vang, Sở Tử Ngọc giật mình, hứng thú trong chớp mắt tan biến sạch. Cậu rút khăn giấy lau khô tay, chậm rãi quay đầu với lấy điện thoại. Màn hình cuộc gọi đến sáng lên giữa màn đêm, đặc biệt chói mắt.
Không ngoài dự liệu.
Số không lưu tên.
Kẻ đáng ghét Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc nhìn màn hình sáng lên, rồi lại nhìn màn hình tối đi. Từ đầu đến cuối cậu không hề động đậy. Sau khi căn phòng lại chìm vào bóng tối thêm vài giây, cậu mới xoay người, co mình ôm lấy hai đầu gối, ngủ một mạch đến sáng.
Đến sáng cậu mới nhìn thấy phía sau cuộc gọi nhỡ tối qua lại có thêm một tin nhắn.
[Ngủ rồi sao? Tôi tới đón em, đang ở trước cổng nhà cũ của nhà em.]
Thời gian gửi là 21 giờ 21 phút tối qua.