Gửi xong, Sở Tử Ngọc định chặn lại lần nữa thì điện thoại đổ chuông.
Cậu nhìn tên người gọi đến, chần chừ một giây rồi vẫn bắt máy. Có vài chuyện cần phải nói cho rõ ràng.
Vừa kết nối, Thẩm Hoài Dư đã lên tiếng trước: "Không có hiểu lầm đâu."
Sở Tử Ngọc nhíu mũi. "Cái gì cơ..."
Thẩm Hoài Dư lại nói: "Tôi đang theo đuổi em."
Sở Tử Ngọc hoàn toàn không chuẩn bị trước. Mọi chuyện đột ngột rẽ sang một hướng mà cậu chưa từng nghĩ tới. Nhất thời không biết phải phản ứng thế nào, cậu chỉ đành nhắc nhở Thẩm Hoài Dư: "Nhưng tôi có bạn trai rồi!"
"Không sao."
Giọng nói trầm thấp truyền qua ống nghe, "Tôi làm người thứ ba là được."
"....."
Sở Tử Ngọc hoàn toàn không biết phải đáp lại thế nào. Đến lúc này, cậu mới thật sự cảm nhận rõ ràng dòng thời gian đã trôi qua.
Thẩm Hoài Dư đã thay đổi. Nói nhiều hơn, cũng... không còn biết giữ đạo đức nữa!
Sao Thẩm Hoài Dư có thể thản nhiên nói ra những lời như muốn làm người thứ ba chứ.....
Cũng may Sở Tử Ngọc nhanh chóng nghĩ ra cách phản kích, "Tôi không muốn! Cậu tìm nhầm người rồi. Tôi rất yêu bạn trai tôi, ngoài anh ấy ra tôi chẳng để ai vào mắt cả!"
Đầu óc cậu rối tung lên, lập tức cúp máy.
Cậu từng nghĩ đến khả năng Thẩm Hoài Dư thích mình, nhưng khi Thẩm Hoài Dư thật sự thừa nhận, cậu lại thấy không chân thực. Rồi cậu chợt nhớ ra, thật ra Thẩm Hoài Dư chưa từng nói thích cậu.
Y chỉ nói đang theo đuổi cậu.
Theo đuổi chưa chắc đã là thích, có lẽ chỉ là thấy phù hợp. Có thể Thẩm Hoài Dư phát hiện cậu cũng thích đàn ông, vòng đi vòng lại vẫn thấy cậu là lựa chọn thích hợp nhất. Biết rõ gốc gác, điều kiện cũng không tệ, nên mới quay đầu tìm cậu.
Cũng không phải không có khả năng.
Mười mấy năm nay, ngoài phụ nữ, cũng có không ít đàn ông theo đuổi cậu. Muốn nói họ thích cậu đến mức nào thì chưa chắc. Một gương mặt ưa nhìn, gia thế không tồi, đã đủ khiến cậu được chào đón rồi.
Nghĩ như vậy, Sở Tử Ngọc lại bình tĩnh trở lại.
Cậu coi như chưa từng nghe thấy những lời Thẩm Hoài Dư nói, ăn hai muỗng cao sơn tra, tắm rửa rồi đi ngủ.
Một đêm không mộng mị.
Sáng hôm sau, Sở Tử Ngọc tỉnh dậy đúng giờ. Hôm nay cậu phải đi cùng Đường Diệu thử lễ phục cưới. Cậu gọi bữa sáng giao tận nơi, ăn xong rồi ra ngoài đến chỗ hẹn.
Vừa xuống đến tầng hai, cửa căn hộ dưới nhà cậu mở ra. Thẩm Hoài Dư thật sự từ bên trong bước ra.
Nhìn thấy cậu, Thẩm Hoài Dư mỉm cười hỏi: "Ra ngoài à?"
Sở Tử Ngọc làm như không nhìn thấy y, đi thẳng ngang qua trước mặt rồi xuống lầu.
Thẩm Hoài Dư đóng cửa, đuổi theo phía sau cậu, còn nói: "Em đi đâu? Tôi đưa em đi."
Sở Tử Ngọc vẫn không để ý đến y.
Ra khỏi tòa nhà, bên ngoài đang lất phất tuyết rơi. Nhiệt độ giảm mạnh. Cậu sợ lạnh nên đã sớm mặc áo phao dài, quàng khăn, đội mũ, đeo găng tay đầy đủ. Trong khi đó, Thẩm Hoài Dư đuổi theo phía sau lại chỉ mặc một chiếc áo khoác.
Sở Tử Ngọc bước nhanh đến chỗ đỗ xe.
Khu chung cư cũ này trước đây không có bãi đỗ xe. Ban quản lý đã cắt ra một khoảng đất trống để làm nơi đỗ xe. Sở Tử Ngọc mua một chỗ đỗ cố định. Cậu không có hứng thú gì đặc biệt với ô tô, chỉ lái một chiếc xe phổ thông rất đỗi bình thường, vô cùng kín đáo.
Mở cửa xe, vừa ngồi vào bên trong thì một bàn tay chặn ngang cửa. Thẩm Hoài Dư khom người ghé vào, nói: "Cho tôi đi nhờ xe với."
Không hề hỏi xem cậu có đồng ý hay không. Sở Tử Ngọc vẫn không phản ứng, kéo mạnh cửa xe vào trong.
Thẩm Hoài Dư hoàn toàn không dùng sức chống lại. Cửa xe đóng sầm lại, kẹp chặt tay trái của y trong khe cửa. Chỉ trong nháy mắt, bàn tay ấy đã đỏ bừng.
Khóe mắt Sở Tử Ngọc giật giật. Cậu tiếp tục ép cửa xe vào trong. Thẩm Hoài Dư vẫn không rút tay ra, chỉ cách khe cửa nói: "Xin em đấy, cho tôi đi nhờ xe với."
Tay trái của Thẩm Hoài Dư đã tụ máu, mắt thường cũng có thể thấy rõ đang sưng đỏ lên.
Sở Tử Ngọc thấp giọng chửi một câu, lập tức đẩy cửa xe ra rồi mắng: "Thẩm Hoài Dư, cậu bị bệnh hả!"
"Ừ." Thẩm Hoài Dư cúi mắt nhìn cậu, "Có thể cho tôi đi cùng không?"
Đánh không đánh trả, mắng không cãi lại. Sở Tử Ngọc thật sự hết cách. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, cậu hỏi: "Cậu nhất định phải bám theo tôi cho bằng được đúng không?"
Hàng mày Thẩm Hoài Dư khẽ nhúc nhích, "Không phải bám theo..."
"Được thôi." Sở Tử Ngọc cắt ngang.
Nếu Thẩm Hoài Dư nhất quyết muốn đi theo cậu, vậy thì cứ theo, "Lên xe."
Sở Tử Ngọc ngồi lại vào xe, đợi Thẩm Hoài Dư mở cửa ghế phụ định lên xe, cậu mới nói: "Ngồi hàng ghế sau đi, ghế phụ là chỗ riêng của bạn trai tôi, người khác ngồi anh ấy sẽ không vui."
Thẩm Hoài Dư im lặng một giây, rụt người lại đóng cửa xe, đi ra ghế sau.
Sở Tử Ngọc khởi động xe. Qua gương chiếu hậu, Thẩm Hoài Dư lấy khăn ướt lau sơ tay trái rồi không làm thêm động tác nào khác. Tay phải của y cũng không phải hoàn toàn không dùng được, chỉ là động tác rõ ràng chậm chạp hơn.
Cả sống mũi cũng vậy, vết bầm tím hiện rõ.
Sở Tử Ngọc thu hồi ánh mắt, coi như không nhìn thấy. Chuyện đó không liên quan đến cậu, là Thẩm Hoài Dư tự chuốc lấy.
Thẩm Hoài Dư là người phá vỡ sự im lặng trước: "Bạn trai em là người thế nào?"
Sở Tử Ngọc đã sớm đoán được y sẽ hỏi như vậy, cậu lạnh nhạt đáp: "Không liên quan đến cậu."
"Hai người quen nhau bao lâu rồi?"
"Không liên quan đến cậu." Sở Tử Ngọc nói, "Hỏi thêm nữa thì xuống xe."
Thẩm Hoài Dư bật cười. Qua gương chiếu hậu, y không hề che giấu ánh mắt chăm chú nhìn Sở Tử Ngọc, "Được, tôi không hỏi nữa, em có muốn hỏi tôi gì không?"
Ngón tay Sở Tử Ngọc khẽ vuốt trên vô lăng. Câu hỏi đã lên đến môi nhưng cuối cùng vẫn thôi, "Không có."
Thẩm Hoài Dư vẫn nhìn cậu. "Tôi yêu em."
Sở Tử Ngọc: "....."
Cậu không biết nên tức giận hay phản ứng thế nào, chỉ hỏi một câu: "Cậu thật sự là Thẩm Hoài Dư đấy chứ? Chắc không phải anh em sinh đôi thất lạc từ nhỏ gì đó hả?"
Yến Hạc Thanh và Lục Lẫm chưa từng cố ý nhắc tới, nhưng Sở Tử Ngọc ít nhiều cũng biết chút ít về thân thế của Yến Hạc Thanh. Cha mẹ ruột của Yến Hạc Thanh qua đời trong một vụ hỏa hoạn khi em ấy còn rất nhỏ, Yến Hạc Thanh và người em trai sinh đôi bị hai gia đình khác nhau nhận nuôi, hơn 10 năm sau mới gặp lại.
Có điều Yến Hạc Thanh và cậu em trai kia trông không giống nhau lắm.
Hiện tại Thẩm Hoài Dư da mặt dày lại vô lại, khác hẳn trước kia. Sở Tử Ngọc chỉ thuận miệng trêu một câu, đương nhiên cậu biết rõ Thẩm Hoài Dư là con một.
Thẩm Hoài Dư cũng hiểu ý của Sở Tử Ngọc, y lại nói: "Muốn xác minh thân phận sao?" Rồi bắt đầu cởi áo khoác.
"......" Sở Tử Ngọc không nghi ngờ chút nào, với Thẩm Hoài Dư hiện tại, y thật sự có thể c** s*ch ngay trên xe của cậu. Cậu lập tức ngăn lại: "Muốn lăn xuống xe thì cứ cởi."
Lúc này Thẩm Hoài Dư mới dừng tay, y lại nói: "Tôi chưa từng thay đổi. Trước kia tôi không xứng nói với em, còn bây giờ —"
Sở Tử Ngọc cắt ngang: "Đến rồi."
Cậu dừng xe, cũng mặc kệ Thẩm Hoài Dư, mở cửa xuống xe rồi bước nhanh vào cửa hàng vest.
Đây là một tiệm may lâu đời, mỗi bộ vest đều được may thủ công, là một thương hiệu xa xỉ ngách, giá thành đắt đỏ. Cửa tiệm tuy vậy lại được trang trí khá cổ điển. Phía sau khu trưng bày mẫu là phòng thử đồ, gương được đặt bên ngoài, thử quần áo xong phải ra ngoài soi gương.
Sở Tử Ngọc đi vào một đoạn thì nhìn thấy Đường Diệu đang ngồi một mình ở khu nghỉ ngơi uống cà phê. Khóe mắt cậu liếc về phía sau, Thẩm Hoài Dư đã đi theo vào. Cậu lập tức bước nhanh tới khu nghỉ ngơi, hạ giọng hỏi Đường Diệu: "Bạn trai anh không tới hả?"
Đường Diệu ngạc nhiên: "Anh ấy không tới, anh thử xong sẽ mang về cho anh ấy xem. Em tìm anh ấy à?"
Sở Tử Ngọc nói ngay: "Tốt quá, phối hợp với em một chút."
Đường Diệu còn chưa hiểu chuyện gì, Sở Tử Ngọc đã tiến lên ôm hắn một cái thật nhanh, cười nói: "Xin lỗi nhé anh yêu, trên đường hơi tắc."
Đúng lúc đó Thẩm Hoài Dư đi tới khu nghỉ ngơi. Ánh mắt đen lạnh nhạt của y lướt qua Đường Diệu, Đường Diệu lập tức hiểu ra.
Khó trách Sở Tử Ngọc không cần hắn giới thiệu bạn trai, hóa ra đã sớm có đối tượng cực phẩm rồi!
Nhưng đây là đang giận dỗi sao?
Mấy năm nay Đường Diệu đã thấy Sở Tử Ngọc từ chối người theo đuổi, lần nào cũng dứt khoát gọn gàng, tuyệt đối không dây dưa thêm một giây nào. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Sở Tử Ngọc vòng vo như vậy, còn bày ra cả màn giả làm người yêu.
Đường Diệu lập tức phối hợp, thân mật khoác lấy cánh tay Sở Tử Ngọc, cười tủm tỉm nói: "Không sao, chỉ là thử đồ thôi mà, còn nhiều thời gian lắm."
Lúc này ánh mắt hắn mới chuyển sang Thẩm Hoài Dư, "Vị này là?"
"À, bạn học cấp ba trước đây, Thẩm tiên sinh."
Sở Tử Ngọc cười nói, "Trên đường tình cờ gặp, nghe nói chúng ta sắp kết hôn nên đi theo vào xem."
Đường Diệu chớp mắt, chơi lớn vậy sao!
Sở Tử Ngọc ôn hòa nhìn Thẩm Hoài Dư, cười nói: "Hôm nay bọn tôi tới thử vest cưới, nếu cậu không có việc gì thì ở lại cho chút ý kiến nhé?"
Nếu đã nhất quyết bám theo cậu, vậy thì nhìn cho rõ đi. Sở Tử Ngọc cậu sắp kết hôn rồi, muốn làm người thứ ba cũng không có cửa!
Đường Diệu cũng tích cực phối hợp, "Đúng đó, đúng đó, Thẩm tiên sinh cứ ở lại góp ý giúp đi. Ngọc Bảo nhà chúng tôi mắc chứng khó lựa chọn, chọn đồ gì cũng có thể phân vân rất lâu."
Thẩm Hoài Dư chỉ nhìn Sở Tử Ngọc, "Được."
Đúng lúc này nhân viên cửa hàng đi tới hỏi: "Đường tiên sinh, bây giờ thử đồ được chứ ạ?"
Đường Diệu đáp: "Được."
Đường Diệu vừa dứt lời, Thẩm Hoài Dư bước tới trước mặt Sở Tử Ngọc, rũ mắt hỏi: "Em không thử sao?"
Lông mi Sở Tử Ngọc khẽ động, đáp: "Tôi còn chưa chọn xong."
Thẩm Hoài Dư gật đầu, "Vậy bây giờ tôi đi chọn cùng em nhé?"
Cuối cùng y mới liếc nhìn Đường Diệu một cái, "Anh không đi thử đồ sao?"
Đường Diệu cảm thấy nếu ánh mắt có thể giết người, thì hắn đã chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần rồi. Hắn buông cánh tay Sở Tử Ngọc ra, chuồn thật nhanh: "Tôi đi thử đồ đây, hai người cứ từ từ chọn nhé!"
Nhân viên cửa hàng đi theo Đường Diệu rời đi, Thẩm Hoài Dư lại mỉm cười hỏi Sở Tử Ngọc: "Đi chọn đồ chứ?"
Sở Tử Ngọc cũng cười, "Đương nhiên là đi!"
Khu trưng bày mẫu của cửa hàng này giống như khu giảm giá, không có nhân viên bán hàng bám theo tiếp thị. Sở Tử Ngọc tùy ý nhìn vài lần rồi lấy một bộ vest đen. Thẩm Hoài Dư đứng bên cạnh nói: "Lấy thêm vài bộ thử luôn đi? Đỡ phải phiền."
Sau đó y lấy thêm mấy bộ vest, cùng đưa cho Sở Tử Ngọc, "Mấy bộ này đều rất hợp với em."
Sở Tử Ngọc nhận lấy. Đã diễn thì diễn cho trót, coi như hôm nay tới mua quần áo. Nếu thật sự có bộ nào ưng ý, đặt vài bộ để mặc thường ngày cũng được.
Hai người đi về phía phòng thử đồ, đúng lúc Đường Diệu thay đồ xong bước ra.
Đường Diệu chọn một bộ vest trắng. Dáng người hắn vốn đẹp, những năm làm thần tượng còn từng lấn sân sang giới thời trang và đi diễn sàn catwalk. Hắn bước tới trước gương, quay người hỏi: "Ngọc Bảo, thế nào?"
Sở Tử Ngọc nhìn sang, nói: "Anh mặc bao tải cũng đẹp."
Đường Diệu ném cho cậu một ánh mắt quyến rũ, "Được rồi, em thấy đẹp là được."
Hắn không quên nhiệm vụ của mình, "Dù sao cũng là mặc cho em xem mà."
Sở Tử Ngọc không tiếp lời nổi nữa. Phòng thử đồ chỉ có hai gian, cậu cầm quần áo đi vào gian còn trống.
Lúc này cậu mới nhìn kỹ số đồ trong tay. Ngoài bộ vest đen do chính cậu chọn, mấy bộ còn lại đều là Thẩm Hoài Dư lấy cho cậu, có màu trắng, màu bạc, màu xám nhạt, màu xám đậm.
Gần như màu nào trong cửa hàng cũng bị đối phương lấy hết.
Sở Tử Ngọc không định thật sự thử đồ, lát nữa chọn đại một bộ rồi đặt luôn là được. Cậu đứng không trong phòng thử đồ, vài phút sau bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, "Vẫn chưa xong sao?"
Là giọng của Thẩm Hoài Dư.
Sở Tử Ngọc lúc này mới nhớ ra, à, vở kịch vẫn chưa diễn xong.
"Ngay đây." Cậu thay bộ vest đen do chính mình chọn.
Mở cửa bước ra, Đường Diệu không ở đó, hắn đang đứng cách đó không xa chọn áo sơ mi. Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc rồi nói: "Kiểu dáng này quá trầm, không hợp với em."
Sở Tử Ngọc soi gương, đúng là có hơi nặng nề thật. Cậu "ừ" một tiếng rồi quay lại phòng thử đồ thay bộ khác.
Lần lượt là màu xám đậm, màu xám nhạt, màu trắng....
Thẩm Hoài Dư vẫn không ngừng lắc đầu, "Không hợp."
Sở Tử Ngọc có hơi bực, lắm chuyện thật! Cậu quay lại phòng thử đồ. Chỉ còn bộ vest màu bạc cuối cùng.
Màu bạc nhạt dịu mắt, pha thêm một chút yếu tố phong cách truyền thống. Hai bên vạt áo được thêu hoa lan bằng chỉ bạc nhạt hơn một chút, hoàn toàn thủ công, dưới ánh sáng như gợn sóng nước lay động.
Kết hợp với áo sơ mi lụa mềm mại rủ xuống, Sở Tử Ngọc thay xong bước ra. Đường Diệu lúc này đang cầm một chồng áo sơ mi trò chuyện với nhân viên cửa hàng ở phía xa. Cậu đứng trước gương, không thể không thừa nhận bộ này không hợp để mặc hằng ngày, nhưng quả thực rất đẹp.
Sở Tử Ngọc lập tức quyết định mua bộ này, sau này mặc khi dự tiệc hay tham gia yến hội. Cậu quay đầu lại, bực bội nói với Thẩm Hoài Dư: "Bộ này chắc cũng —"
Cổ tay bất ngờ bị nắm lấy. Sở Tử Ngọc còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo mạnh trở lại phòng thử đồ.
Cửa bị khóa lại. Hơi thở nóng bỏng rơi xuống chóp mũi Sở Tử Ngọc, khí tức nóng rực như che trời lấp đất ập tới. Cậu vẫn còn ngẩn người thì bên ngoài phòng thử đồ vang lên giọng Đường Diệu.
"Ơ, Thẩm tiên sinh đâu rồi?"
Đường Diệu lại gọi: "Ngọc Bảo, em vẫn đang thay đồ hả?"
Sở Tử Ngọc bừng tỉnh. Cậu chống lên lồng ngực đang áp sát của Thẩm Hoài Dư, hạ thấp giọng mắng Thẩm Hoài Dư: "Đồ điên, cậu làm gì vậy...."
Giây tiếp theo, đôi môi nóng bỏng chặn lấy môi cậu. Giọng nói trầm thấp quấn lấy đầu lưỡi cậu, "Làm người thứ ba."