Ngoài cửa là Thẩm Hoài Dư. Tay trái y xách hai túi nilon trong suốt, bên trong đầy rau củ và thực phẩm.
Thẩm Hoài Dư lên tiếng trước: "Tôi tới nấu cơm..."
Rầm.
Sở Tử Ngọc đóng sầm cửa lại.
Cậu quay về bếp. Cà chua cũng chẳng muốn ăn nữa. Cậu tiện tay xúc hai muỗng mứt sơn tra, uống thêm vài viên thuốc rồi trở về phòng, chui vào chăn ngủ tiếp.
Thuốc bắt đầu phát huy tác dụng. Chẳng bao lâu sau, Sở Tử Ngọc lại ngủ thiếp đi. Trong cơn mê man, thỉnh thoảng cậu nghe thấy những tiếng động lộp bộp. Mãi đến khi tỉnh dậy lần nữa, bên ngoài trời đã tối. Mưa gió dữ dội liên tục đập vào cửa kính, lúc này Sở Tử Ngọc mới biết trời đang mưa rất to.
Cậu cầm điện thoại lên xem.
7 giờ rưỡi tối.
Muộn thế này rồi, chắc Thẩm Hoài Dư đi từ lâu rồi nhỉ?
Sở Tử Ngọc vén chăn xuống giường. Sau đó không còn nghe thấy tiếng gõ cửa nữa, hẳn là Thẩm Hoài Dư đã đi rồi.
Cậu rửa mặt, đánh răng xong vẫn chẳng có khẩu vị. Nhưng cả ngày chưa ăn gì, cậu cũng biết như vậy không tốt cho sức khỏe, nên thay quần áo, chuẩn bị xuống dưới mua chút gì đó ăn.
Ngay cổng khu dân cư có một cửa hàng tiện lợi, 10 giờ đêm mới đóng cửa.
Cậu quấn chặt khăn quàng cổ, cầm ô rồi mở cửa. Đèn cảm ứng sáng lên theo tiếng động. Vừa bước một chân ra ngoài, cậu đã dừng lại, nhìn sang bên trái, nhíu mày nói: "Nhất định phải để tôi gọi bảo vệ đuổi người sao?"
Thẩm Hoài Dư vẫn còn ở đó. Chỉ là chiếc túi trong tay trái đã đổi sang xách bằng hai túi. Một túi trong số đó lộ ra một đoạn rau xanh còn tươi rói, nhìn là biết vừa mới mua. Y mỉm cười nói: "Tôi thuê nhà ở tầng dưới chỗ cậu, tôi cũng là cư dân ở đây."
Sở Tử Ngọc cũng chẳng buồn quan tâm là thật hay giả. Cậu xoay xoay cổ tay: "Tôi nói rồi mà, còn tới chọc tôi nữa thì tôi sẽ không khách khí đâu."
Thẩm Hoài Dư bước tới trước mặt Sở Tử Ngọc, cúi đầu đưa mặt lại gần. Trên người y thoang thoảng mùi thuốc lá, hòa lẫn với hơi lạnh và mùi nước mưa.
Sở Tử Ngọc sửng sốt. Thẩm Hoài Dư biết hút thuốc từ khi nào?
Ngay giây tiếp theo, hơi thở của Thẩm Hoài Dư phả tới chóp mũi cậu. Y hạ thấp giọng: "Đánh đi. Đánh xong cho tôi vào nấu cho cậu một bữa cơm là được."
Sở Tử Ngọc cười lạnh: "Đừng tưởng tôi không dám đánh."
Cậu vung một quyền tới, không hề nương tay, đấm thẳng vào sống mũi Thẩm Hoài Dư. Y lảo đảo lùi lại vài bước, va mạnh vào cửa nhà đối diện.
Đây là một khu chung cư cũ. Cầu thang nằm giữa, mỗi tầng hai căn hộ đối diện nhau, khoảng cách rất gần.
Sở Tử Ngọc ở tầng ba.
Cửa nhà đối diện mở ra. Tiếng ti vi, mùi thức ăn thơm phức và ánh đèn cùng lúc tràn ra ngoài. Một người đàn ông bên trong lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Từng giọt máu lấm tấm chảy từ mũi Thẩm Hoài Dư xuống, rơi lên chiếc áo khoác màu đen của y, cũng rơi xuống nền xi măng.
Tay phải y từ đầu đến cuối vẫn buông thõng không động đậy. Tay trái xách túi, đồng thời lấy khăn giấy lau dưới mũi. Y quay đầu lại, bình tĩnh nói với người đàn ông kia: "Xin lỗi, tôi trượt chân."
"Trượt chân cái —"
Người đàn ông kia vừa lướt qua vai Thẩm Hoài Dư đã nhìn thấy Sở Tử Ngọc đứng đối diện, cùng với nắm đấm còn chưa kịp buông xuống của cậu. Câu nói đến bên miệng cuối cùng lại nuốt trở vào, rồi nhanh chóng đóng cửa.
Hành lang trở lại yên tĩnh trong chốc lát. Thẩm Hoài Dư lại bước tới trước mặt Sở Tử Ngọc, hỏi: "Còn đánh nữa không?"
Sở Tử Ngọc cười khẩy: "Tôi thật sự không hiểu cậu, làm ra cái màn này rốt cuộc là muốn gì."
"Nấu cơm cho cậu." Thẩm Hoài Dư nói, "Cậu cả ngày chưa ăn gì."
"Được."
Sở Tử Ngọc gật đầu, xoay người đi vào nhà. Cậu ném ô xuống, kéo khăn quàng cổ ra rồi nói: "Nấu xong thì cút đi."
Cậu không quay đầu lại, đi thẳng vào phòng khách mở ti vi.
Rất nhanh sau đó vang lên tiếng đóng cửa, rồi giọng Thẩm Hoài Dư hỏi vọng tới: "Chỉ có một đôi dép nữ, tôi đi chân trần, cậu có để ý không?"
Sở Tử Ngọc đổi kênh ti vi, không đáp lời.
Thẩm Hoài Dư cũng không nói thêm gì nữa. Chẳng bao lâu sau, bên phía bếp truyền tới tiếng động. Sở Tử Ngọc cúi đầu nhìn tay trái của mình. Năm khớp ngón tay vẫn còn lưu lại những vệt đỏ đậm nhạt khác nhau, ngón áp út còn bị trầy da. Đó là dấu vết để lại khi cậu đấm Thẩm Hoài Dư. Cậu ra tay quá mạnh, đến chính mình cũng thấy hơi đau.
Trên ti vi đang chiếu bộ phim gì đó, âm thanh vô cùng náo nhiệt, nghe đặc biệt ồn ào, nhưng Sở Tử Ngọc lại thất thần.
Cậu không ngờ Thẩm Hoài Dư thật sự không né.
Tại sao?
Muốn tìm lại một người bạn cũ, nhất thiết phải làm đến mức này sao?
Hạ mình như vậy, bám riết không buông như miếng cao dán...
Thật ra trong lòng cậu còn có một suy nghĩ khác.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Sở Tử Ngọc thấy chẳng có gì thú vị.
Cho dù trước đây Thẩm Hoài Dư từng thích cậu thật đi nữa, nhưng Thẩm Hoài Dư đã từ chối cậu, lại còn không từ mà biệt rồi hoàn toàn biến mất suốt 11 năm.
Vậy thì cái thích này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Sở Tử Ngọc hoàn hồn, lại nhìn về phía ti vi, lúc này mới phát hiện đó là một bộ phim về ma cà rồng.
Cậu đột nhiên thấy hối hận.
Quả nhiên vẫn không nên để Thẩm Hoài Dư vào nhà. Cậu không muốn có thêm bất kỳ giao điểm nào với đối phương nữa.
Thời gian lặng lẽ trôi qua một lúc, từ phòng bếp bắt đầu lan ra mùi thức ăn. Thẩm Hoài Dư dùng tay trái bưng một đĩa cá tuyết hấp ra ngoài, nói với Sở Tử Ngọc một tiếng: "Ăn được rồi."
Sau đó y lại quay vào bếp, dùng tay trái bưng một bát mì nước cà chua trứng gà ra.
Sở Tử Ngọc cầm điện thoại đi tới, liếc nhìn cánh tay phải luôn buông thõng của Thẩm Hoài Dư. Cậu kéo ghế ngồi xuống, lần này nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hoài Dư: "Hết bao nhiêu tiền? Tôi không thích nợ người lạ, không nhận không ăn."
Thẩm Hoài Dư im lặng một lát rồi nói ra một con số.
Sở Tử Ngọc gật đầu: "WeChat hay Alipay? Tôi chuyển cho cậu."
"WeChat."
Trên điện thoại của Thẩm Hoài Dư vẫn treo chiếc móc khóa gấu kia. Dù đã giữ gìn rất cẩn thận, nhưng theo thời gian, lớp màu trên dây treo vẫn phai đi, còn chú gấu cũng đã sờn lông khắp nơi.
Sở Tử Ngọc quét mã chuyển tiền rồi nói: "Cậu có thể đi được rồi."
"Đợi cậu ăn xong đã."
Thẩm Hoài Dư đứng bên cạnh bàn ăn, "Rửa bát xong tôi sẽ đi."
"Tôi tự xử lý được." Sở Tử Ngọc cầm đũa lên, "Có người khác ở đây tôi ăn không nổi."
Yên lặng hai giây.
Thẩm Hoài Dư nói: "Vậy tôi đi đây. Ăn xong nhớ bôi thuốc, da cậu mỏng, chỗ bị rách cần khử trùng."
Sở Tử Ngọc không đáp. Cậu cũng không ngẩng đầu lên. Mãi đến khi nghe tiếng bước chân đi xa, tiếng cửa mở rồi đóng lại, cậu mới ngẩng đầu. Thất thần một lúc, cậu mới bắt đầu ăn.
Cá tuyết hấp rất mềm, chỉ chan thêm vài giọt nước tương. Bát mì nước cũng thanh đạm mà ngon miệng. Sở Tử Ngọc ăn sạch tất cả.
Có lẽ vì đã ăn được gì đó, cơ thể cậu dễ chịu hơn nhiều. Cậu dọn dẹp bàn ăn, vào bếp rửa bát, rồi gọi điện cho thư ký Dương nhờ tìm nhà mới.
Tốt nhất là ngày mai có thể chuyển đi luôn.
"Sở tổng?" Thư ký Dương gọi cậu.
Sở Tử Ngọc nói: "Cô giúp tôi..."
Cậu đột nhiên dừng lại.
Tại sao cậu phải chuyển nhà? Cho dù Thẩm Hoài Dư thật sự sống ở tầng dưới, thì cũng chỉ là một người hàng xóm xa lạ. Nếu cậu chuyển đi như thế, chẳng phải giống như vẫn còn để tâm đến Thẩm Hoài Dư sao?
"Sở tổng?" Sau một lúc lâu không nghe thấy tiếng trả lời, thư ký Dương lại gọi cậu một tiếng.
Sở Tử Ngọc đổi ý, nói: "Cô giúp tôi xin nghỉ thêm hai ngày nữa đi, tôi vẫn chưa khỏe hẳn."
"Vâng."
Cúp máy xong, Sở Tử Ngọc nhìn ngón áp út bị trầy da của mình, cuối cùng vẫn đi tìm hộp thuốc.
Khử trùng rồi bôi thuốc xong, Sở Tử Ngọc hoàn toàn không buồn ngủ nữa. Không có việc gì làm, cậu dứt khoát đi hỏi tội.
Trước tiên cậu gửi một tin nhắn WeChat cho Yến Hạc Thanh, xác nhận Yến Hạc Thanh vẫn còn ở phòng thí nghiệm, rồi trực tiếp gọi cho Lục Lẫm.
"Địa chỉ của tớ là cậu nói cho Thẩm Hoài Dư biết đúng không?"
Cậu vô cùng chắc chắn.
"Đúng vậy." Lục Lẫm thừa nhận, "Tôi muốn báo đáp cậu."
Sở Tử Ngọc ngẩn người, "Báo đáp tớ?"
"Ừ. Cậu ấy hỏi tôi có phải có một chị em gái tên A Lẫm không."
"....."
Sở Tử Ngọc quyết định bỏ qua chủ đề này. Cậu lập tức hỏi: "Vậy sao cậu lại đánh cậu ấy?"
Hôm đó Lục Lẫm và Thẩm Hoài Dư cùng rời đi. Chỉ cần suy nghĩ lại một chút là có thể xâu chuỗi được mọi việc. Người đánh Thẩm Hoài Dư chính là Lục Lẫm.
Lục Lẫm đáp: "Đánh quyền thôi."
Sở Tử Ngọc nổi cáu: "Tay cậu ấy gãy xương rồi, đó là đánh người!"
Lục Lẫm chẳng hề bận tâm, "Nếu cậu muốn đòi lại công bằng cho cậu ấy thì có thể bảo trợ lý của tôi đặt lịch hẹn đấu quyền. Tuần sau tôi có thời gian."
Sở Tử Ngọc bước nhanh ra ngoài: "Khỏi cần, ngay tối nay đi. Cậu xuống dưới chờ ngay đi, tớ tới ngay —"
Mở cửa ra, Thẩm Hoài Dư lại đang đứng bên ngoài. Lời nói của Sở Tử Ngọc nghẹn lại, bước chân cũng dừng hẳn.
Ở đầu dây bên kia, Lục Lẫm đợi vài giây không nghe thấy tiếng cậu, rồi nói tiếp: "Tôi đi đón người đây. Tiện thể nói cho cậu một chuyện nữa. Mấy ngày cậu bị Thẩm Hoài Dư bỏ lại rồi chạy tới nhà tôi ở, lúc đó cậu ấy cũng đứng ngoài cửa nhà tôi."
Lục Lẫm cúp máy.
Nghe tiếng tút tút kéo dài trong điện thoại, Sở Tử Ngọc nhìn Thẩm Hoài Dư đứng ngoài cửa, nhất thời kinh ngạc đến mức không thể phản ứng.
Ngày sinh nhật 18 tuổi của cậu cũng là ngày cậu tỏ tình rồi bị Thẩm Hoài Dư từ chối.
Cậu đau khổ đến mức không dám về nhà, sợ khóc ở nhà sẽ bị người thân phát hiện, nên chạy tới biệt thự cũ của nhà họ Lục ở suốt bảy ngày.
Thì ra trong bảy ngày ấy, Thẩm Hoài Dư cũng ở đó.
Tại sao...
Rõ ràng Thẩm Hoài Dư đã từ chối cậu...
Sở Tử Ngọc không nghĩ ra được đáp án.
Cậu không mở miệng, Thẩm Hoài Dư cũng không lên tiếng, chỉ dùng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cậu. Nhưng Sở Tử Ngọc chỉ rối rắm vài giây rồi thôi.
Đáp án có quan trọng đâu chứ.
Cậu cất điện thoại đi, bực bội hỏi: "Cậu lại tới làm gì?"
Ánh mắt Thẩm Hoài Dư dừng trên tay cậu, "Tới xem cậu đã bôi thuốc chưa."
Sở Tử Ngọc cười lạnh: "Muốn hỏi người khác thì trước tiên quản cho tốt chính mình đi!"
Cậu liếc nhìn cánh tay phải của Thẩm Hoài Dư rồi đóng sầm cửa lại.
11 năm không gặp, vậy mà còn luyện được bản lĩnh dùng tay trái nấu cơm, đúng là nhân tài!
Ban ngày ngủ đủ rồi, đúng lúc cô gái xem mắt hôm qua hẹn cậu chơi đôi. Thế là cậu nằm dài trên ghế sofa chơi game.
Thắng hai ván, cô gái cười nói: "Em suy nghĩ cả đêm rồi, chúng ta làm bạn thì tốt hơn. Hôn nhân hình thức thôi thì bỏ đi."
Sở Tử Ngọc cũng cười. "Được."
Chơi cùng cô ấy thêm vài ván nữa, thời gian trôi qua khá lâu, trên người cũng toát đầy mồ hôi. Cậu bèn thoát game đi tắm.
Ăn uống xong, lại tắm nước ấm một trận, bệnh tình của cậu đã đỡ hơn phân nửa, cổ họng cũng không còn khó chịu nữa. Cậu vẫn đi xúc một muỗng mứt sơn tra, chậm rãi ăn.
Vị chua chua ngọt ngọt ấy khiến người ta có chút nghiện.
Trong phòng yên tĩnh đến lạ. Nghĩ ngợi một lúc, cậu vẫn cầm điện thoại lên, tìm đến WeChat của Đường Diệu.
[Trước đó anh nói có một vị lão trung y rất giỏi đúng không? Lúc nào rảnh thì gửi phương thức liên lạc cho em.]
Vài phút sau, Đường Diệu gửi tới một dãy số điện thoại, đồng thời hỏi cậu: [Em bị bệnh à?]
[Hỏi giúp bạn bè thôi ạ.]
Nhưng trước khi gửi đi, cậu lại xóa hai chữ "bạn bè", đổi thành: [Hỏi giúp người khác thôi ạ.]
Đường Diệu trả lời: [Đồ đính hôn của anh tới rồi, mai đi thử cùng anh nhé, cho anh chút ý kiến.]
Sở Tử Ngọc cảm thấy bản thân đã hồi phục khá ổn, liền đồng ý. Trò chuyện với Đường Diệu xong, cậu bỏ số điện thoại của Thẩm Hoài Dư ra khỏi danh sách chặn, sao chép số của vị lão trung y rồi gửi qua, kèm theo một câu:
[Xem như cảm ơn bữa cơm tối nay của cậu. Nhưng sau này đừng tới tìm tôi nữa.]
Ngón tay dừng lại vài giây, cậu lại thêm một câu.
[Tôi không muốn bạn trai tôi hiểu lầm.]