Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 65: Lạnh Nhạt

Sở Tử Ngọc nhìn hai dòng chữ ấy, theo phản xạ mở danh bạ. Ngón tay lướt hai lần rồi dừng lại.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì mà Thẩm Hoài Dư muốn giả vờ không quen biết thì có thể giả vờ không quen biết, muốn liên lạc thì lại như không có chuyện gì tìm đến cậu?

Là Thẩm Hoài Dư từ chối cậu, là Thẩm Hoài Dư không nói một lời mà rời đi, cũng là Thẩm Hoài Dư cắt đứt liên lạc suốt 11 năm.

Bây giờ bọn họ là người xa lạ, giống như tiếng "Sở tiên sinh" mà Thẩm Hoài Dư gọi cậu vậy. Từ lâu bọn họ đã không còn liên quan gì đến nhau.

Cậu là bạn của Lục Lẫm, còn Thẩm Hoài Dư là giảng viên của Yến Hạc Thanh.

Chỉ vậy mà thôi.

Sở Tử Ngọc tắt điện thoại.

Cậu đặt điện thoại xuống, ra phòng khách tìm hai viên thuốc giảm đau, rót một cốc nước ấm uống cùng rồi trở lại giường ngủ tiếp.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, đã là buổi chiều. Đầu Sở Tử Ngọc không còn đau nữa, nhưng cổ họng bắt đầu viêm rát.

Mỗi lần như vậy đều là dấu hiệu sắp cảm. Uống thuốc cũng không đè xuống được, ít nhất phải khó chịu cả tuần. Sở Tử Ngọc cũng chẳng bận tâm.

Tối nay có buổi xem mắt, chỉ còn hai tiếng nữa. Cậu rửa mặt, đánh răng, thay quần áo xong liền chuẩn bị ra ngoài. Đi ngang qua thùng rác, thoáng thấy túi rác bên trong đã trống không, bước chân cậu khựng lại. Sau đó cậu mới nhớ ra hôm nay là ngày người giúp việc đến dọn dẹp.

Người giúp việc đã mang chúng đi vứt rồi.

Sở Tử Ngọc cụp mắt, tháo khăn quàng cổ quấn ba vòng quanh cổ, giấu cằm vào lớp lông cừu mềm mịn. Cậu hít sâu một hơi, khóe môi khẽ cong lên.

Vứt đi cũng tốt.

Vốn dĩ chỉ là những món đồ cũ.

Sở Tử Ngọc mở cửa bước ra ngoài.

Cậu vẫn chưa bật máy. Mãi đến khi tới trước cửa nhà hàng mới khởi động điện thoại. Không có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào từ số lạ kia, chỉ có một tin nhắn thoại của Sở Tiêu Âm: "Gọi điện không được, vẫn còn ngủ à? Đừng quên bữa tiệc tối nay đấy."

Còn một tin nhắn khác là của Đường Diệu. Đó là nam minh tinh đồng tính trong giới giải trí. Sau hơn 10 năm làm thần tượng, Đường Diệu đã không còn nhiều độ nổi tiếng, nhưng những người hâm mộ lâu năm đều biết anh ta là người đồng tính. Dù bên ngoài chỉ công khai một cách đơn giản, nhưng thực tế hắn đã có một người yêu nam ổn định. Cuối năm nay sẽ kết hôn, chỉ còn một tháng nữa.

[Vẫn còn đi xem mắt hả? Đừng thế chứ. Anh quen một người đàn ông rất xuất sắc, ngoại hình, vóc dáng, gia thế, thứ gì cũng hàng đầu, hơn nữa còn là trai tân chính hiệu, sạch sẽ vô cùng. Chỉ cần em đồng ý, anh sẽ giới thiệu hai người quen nhau bất cứ lúc nào!]

Đường Diệu là một trong số ít người biết xu hướng tính dục của Sở Tử Ngọc. Đối phương chưa từng nói mình phát hiện ra từ khi nào. Sở Tử Ngọc đoán có lẽ ngay từ lần đầu tiên cậu nhờ Đường Diệu tư vấn giúp cho một "người bạn", Đường Diệu đã nhận ra rồi, chỉ là không nói ra.

Sở Tử Ngọc gọi lại cho Sở Tiêu Âm trước, sau đó trả lời Đường Diệu.

[Cảm ơn, nhưng em không có hứng thú.]

Gửi xong, cậu cất điện thoại đi, chuẩn bị bước vào nhà hàng. Bàn tay vừa nhét điện thoại vào túi lại khựng lại. Cậu suy nghĩ ba giây, rồi lấy điện thoại ra lần nữa, mở danh sách cuộc gọi gần đây, nhấn vào số của Thẩm Hoài Dư, kéo xuống dưới cùng và chọn chặn liên hệ.

Buổi xem mắt vẫn không khác những lần trước về quy trình.

Chỉ là lần này, Sở Tử Ngọc thật sự quyết định phải đặt xuống một dấu chấm hết.

Cậu nên quyết định rồi. Lần này, đối phương cũng là một đối tượng kết hôn vô cùng phù hợp. Đối phương không yêu cậu, chỉ cần một người kết hôn hình thức có điều kiện mọi mặt đều không tệ, mà Sở Tử Ngọc vừa khéo đáp ứng được điều đó.

"Sở Tử Ngọc." Đột nhiên có tiếng gọi vang lên từ phía sau.

Sở Tử Ngọc không quay đầu lại, cũng không đáp lời. Người kia lại tự nhiên bước đến bên cạnh cậu. Giọng nói ở rất gần: "Trùng hợp thật, cậu cũng tới ăn cơm à."

Sở Tử Ngọc vẫn không phản ứng. Người mới đến bèn tự giới thiệu với cô gái đối diện: "Xin chào, tôi là bạn của Sở Tử Ngọc, Thẩm Hoài Dư."

Thẩm Hoài Dư có ngoại hình rất nổi bật. Cô gái mỉm cười hỏi: "Anh đi một mình sao? Có muốn ngồi cùng không?"

Cô cũng thoải mái giới thiệu: "Tôi là đối tượng xem mắt của Sở Tử Ngọc."

Sở Tử Ngọc lên tiếng trước: "Cậu ấy không đi một mình."

Giọng cười của Thẩm Hoài Dư từ phía trên bên trái đầu cậu truyền xuống: "Ừ, tôi đi cùng bạn. Tôi chỉ qua chào hỏi một tiếng thôi. Hai người cứ dùng bữa nhé, hôm nay bữa này để tôi mời."

Y lại hơi cúi người, mỉm cười nói với Sở Tử Ngọc: "Hẹn gặp lại."

Sở Tử Ngọc liếc nhìn tay phải của Thẩm Hoài Dư. Trông hoàn toàn bình thường. Cậu lại thu hồi ánh mắt, miễn cưỡng đáp một tiếng: "Ừ."

Trước mặt đối tượng kết hôn tương lai, cậu vẫn phải giữ phép lịch sự tối thiểu.

Thẩm Hoài Dư đi rồi, bàn của y không xa, nằm chếch phía trước trong tầm mắt của Sở Tử Ngọc. Một người khác ngồi xuống cạnh y.

Sở Tử Ngọc coi như không nhìn thấy. Cậu thoải mái trò chuyện với cô gái đối diện. Chủ đề về thế giới giả tưởng vốn là thứ Sở Tử Ngọc am hiểu nhất. Chẳng mấy chốc hai người đã nói chuyện vô cùng hợp ý, chỉ tiếc gặp nhau quá muộn, thậm chí còn lập đội chơi một ván game ngay trên bàn ăn.

Suốt cả buổi, Sở Tử Ngọc không liếc về phía chếch trước lấy một lần. Đến khi ra bãi đỗ xe tiễn cô gái về, cậu cũng chuẩn bị lên xe. Phía sau có người bước tới gần, cậu vẫn không phản ứng, chỉ cầm chìa khóa đi về phía xe mình. Vừa mở cửa xe định lên xe, người đi theo phía sau lên tiếng: "Xin lỗi."

"Không cần đâu." Sở Tử Ngọc đáp lại rất trôi chảy. Từng lời tiếp theo, cậu đã luyện tập không biết bao nhiêu lần trong suốt 11 năm qua, hôm nay cuối cùng cũng có thể nói ra.

"Cậu chẳng làm gì sai cả. Cậu từ chối một người tỏ tình rất rõ ràng, không dây dưa, không giữ làm lốp dự phòng. Nhân phẩm quá tốt luôn ấy chứ."

Cuối cùng Sở Tử Ngọc cũng quay đầu lại. Đôi mắt màu hổ phách dưới ánh đèn mờ tối vừa xa cách vừa lịch sự, nụ cười cũng khách sáo đúng mực.

"Cho nên thầy Thẩm, cậu đừng tìm tôi nữa. Xin lỗi, nếu cuộc gặp vừa rồi chỉ là tình cờ và là do tôi hiểu lầm thì tôi xin lỗi trước. Nhưng tôi cũng mong cậu đừng liên lạc với tôi nữa. Chuyện cũ chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ bé chẳng đáng nhắc đến. Chúng ta từng là bạn học, chỉ vậy thôi."

Thẩm Hoài Dư không đáp ngay. Đôi mắt y quá đen, quá sâu, hoàn toàn không nhìn ra cảm xúc. Hiện giờ y cao hơn Sở Tử Ngọc hơn nửa cái đầu, cúi mắt nhìn Sở Tử Ngọc.

Đến khi Sở Tử Ngọc dần mất kiên nhẫn, y mới lên tiếng: "Cậu không hiểu lầm. Tôi đến để tìm cậu."

Sở Tử Ngọc gật đầu: "Vậy thì được."

Cậu xoay người định lên xe thì cánh tay bị giữ lại. Thẩm Hoài Dư còn muốn nói gì đó, nhưng Sở Tử Ngọc đột nhiên rút tay về. Cậu quay đầu lại, vẻ mặt vẫn hết sức bình tĩnh: "Xin lỗi, tay tôi chỉ có người yêu tôi mới được chạm vào."

Bãi đỗ xe vô cùng yên tĩnh. Thẩm Hoài Dư đưa tới một túi đồ ăn mang về. Hương thơm lan tỏa khắp nơi, còn có thể ngửi thấy mùi gạo thoang thoảng. Cánh mũi Sở Tử Ngọc khẽ động. Thẩm Hoài Dư nói: "Tôi thấy tối nay cậu ăn không nhiều lắm, nên gói cho cậu một phần cháo thịt nạc."

Sở Tử Ngọc gần như muốn bật cười.

Cậu biết Thẩm Hoài Dư có ý gì.

Chẳng qua là muốn cứu vãn tình bạn giữa hai người.

Quả thật, cậu là một người bạn rất tốt, quen biết cậu rồi thì hầu như chẳng ai không muốn kết bạn với cậu.

Nhưng chỉ một câu "xin lỗi", một phần cháo thịt nạc mà đã muốn quay về như trước.

Vậy thì Sở Tử Ngọc này cũng quá rẻ mạt rồi.

Huống hồ từ trước đến nay cậu chưa từng muốn làm bạn với Thẩm Hoài Dư. Trước đây không có, bây giờ cũng vậy.

Sở Tử Ngọc nhận lấy túi đồ ăn, ngay trước mặt Thẩm Hoài Dư đi đến thùng rác, vung tay ném thẳng vào trong. Giữa bầu không khí tĩnh lặng lập tức vang lên một tiếng trầm đục nặng nề. Cậu quay lại xe, lạnh nhạt nói: "Bác sĩ Thẩm, nể tình cậu là giảng viên của Tiểu Hạc Thanh, chuyện cậu dây dưa với tôi đến giờ tôi không so đo. Nhưng nếu còn có lần sau, tôi sẽ không khách khí đâu."

Cậu lên xe. Lần này Thẩm Hoài Dư không ngăn lại. Sở Tử Ngọc khởi động xe rồi rời đi.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng đứng yên bất động ấy ngày càng mờ dần, qua một khúc cua thì hoàn toàn biến mất.

Về đến nhà, cổ họng Sở Tử Ngọc càng đau hơn. Cậu lục tìm một lúc trong hộp thuốc, tìm được vài viên ngậm rồi bẻ ra mấy miếng bỏ vào miệng. Một lúc lâu sau, triệu chứng vẫn không thuyên giảm, cổ họng vẫn đau như bị lưỡi dao cứa vào.

"Ngoan nào, con gái."

Sở Tử Ngọc bế con rùa đen ra khỏi bể sinh thái, ngồi xổm xuống đất nhỏ giọng trò chuyện với nó, "Ba khó chịu quá, con phát huy thần lực của rùa đi, giúp ba đỡ khó chịu với."

Con rùa đen lập tức bò dọc theo lòng bàn tay cậu, từ cổ tay leo một mạch lên vai. Hai chân trước bám chặt lấy cằm cậu. Cằm đã bắt đầu đau, chắc lại bị cào trầy da rồi, nhưng Sở Tử Ngọc không gỡ nó ra. Cậu chỉ cong khóe môi, khẽ nói: "Cảm ơn nhé, thật sự có tác dụng đấy. Ba không khó chịu nữa rồi."

Sau khi trò chuyện với con rùa thêm một lúc, chuông cửa vang lên. Sở Tử Ngọc đặt nó trở lại bể. Cùng lúc đó, điện thoại rung lên báo có tin nhắn mới.

Yến Hạc Thanh nhắn trên WeChat: [Thầy Thẩm nói tối nay gặp anh lúc ăn cơm, nghe nói anh bị cảm. Em nấu một hũ mứt sơn tra, pha nước uống hay ăn trực tiếp đều được, em gọi giao hàng nhanh mang tới cho anh rồi.]

Sở Tử Ngọc bỏ qua câu đầu tiên, chỉ đọc phần phía sau. Cậu cảm động đến rối tinh rối mù, vừa gửi tin nhắn thoại vừa đi mở cửa: "Tiểu Hạc Thanh, anh yêu em quá đi mất!"

Mở cửa ra quả nhiên là người giao hàng. Sở Tử Ngọc thưởng cho đối phương 100 tệ, rồi đóng cửa vào bếp lấy muỗng. Mở túi ra, bên trong là một hũ thủy tinh lớn đựng cao sơn tra cùng mấy hộp thuốc cảm.

Sở Tử Ngọc vặn nắp hũ, mùi sơn tra thơm ngào ngạt lập tức lan ra. Cậu không pha nước mà xúc thẳng một muỗng cho vào miệng.

Mứt sơn tra vừa nấu xong có vị chua chua ngọt ngọt. Sở Tử Ngọc ăn hết một muỗng, cũng không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không mà cổ họng thật sự không còn khó chịu như trước. Cậu lại thấy hơi thèm. Hũ mứt sơn tra này ngon quá mức, thế là cậu tiện tay ăn thêm ba bốn muỗng nữa.

Trước khi ngủ, Sở Tử Ngọc nhìn thấy mấy hộp thuốc cảm kia. Nếu là người khác đưa thì cậu lười uống lắm, nhưng đây là Yến Hạc Thanh đặc biệt gửi tới, nên cậu vẫn uống một viên.

Có lẽ thuốc có thành phần gây buồn ngủ, Sở Tử Ngọc rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ. Một giấc ngủ không mộng mị. Đến khi mở mắt ra lần nữa, giọng cậu đã khàn đi, nhưng may mà không còn cảm giác đau như dao cứa nữa, cũng đã có khẩu vị.

Sở Tử Ngọc rất hài lòng. Cậu cầm đồng hồ báo thức lên xem, đã hơn một giờ chiều. Thuận tay nhắn cho thư ký Dương xin nghỉ bệnh, rồi xuống giường vào bếp tìm thứ gì đó để ăn.

Người giúp việc rất chăm chỉ, mỗi ngày đều thay rau củ mới. Trong tủ lạnh ngoài mấy chai nước có ga, vài quả trứng gà và mấy quả cà chua ra thì chẳng còn gì khác.

Giờ này mà gọi đồ ăn hay gọi người giúp việc tới nấu cơm, e là cậu đã chết đói trước mất. Thế là cậu cầm một quả cà chua.

Quả cà chua vừa to vừa đỏ. Sở Tử Ngọc mới rửa được một lần thì điện thoại đổ chuông. Là Thiệu Trình gọi tới. Nghe thấy giọng cậu, Thiệu Trình giật mình: "Bệnh đến mức này rồi à! Cậu ở đâu? Tôi qua thăm cậu."

Sở Tử Ngọc bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn bếp. "Cảm ơn nhé. Nhưng xét thấy hiện tại cậu vẫn còn thích tôi, nên thôi miễn đi."

Thiệu Trình bật cười: "Cậu nhất định phải phân định rạch ròi với tôi như thế à? Tôi thầm thích cậu lâu như vậy, sao có thể lập tức hết thích được. Dù sao cậu cũng phải cho tôi chút thời gian chứ."

"Cho nên..." Sở Tử Ngọc tiếp tục rửa cà chua, "Hiện giờ cậu nên tránh xa tôi một chút. Xa rồi sẽ phát hiện tình cảm thật ra cũng chỉ có thế thôi."

"Vậy còn cậu?" Thiệu Trình đột nhiên hỏi.

"Cái gì?" Sở Tử Ngọc rửa xong cà chua, rút một tờ giấy bếp lau khô nước.

"Thẩm Hoài Dư rời xa cậu 11 năm."

Thiệu Trình hỏi, "Cậu có phát hiện tình cảm cậu dành cho cậu ấy thật ra cũng chỉ có thế không?"

Sở Tử Ngọc đột nhiên siết chặt quả cà chua. Cà chua vỡ ra, nước trào ra ngoài, thấm ướt tờ giấy trong tay. Lòng bàn tay cậu cũng ướt theo.

Đúng lúc này, chuông cửa đột nhiên vang lên. Cậu buông quả cà chua đã bị bóp nát xuống, nhanh chóng cúp máy: "Mẹ tôi tới rồi, nói chuyện sau nhé."

Cậu hoàn toàn không biết người ngoài cửa là ai, chỉ tiện lấy mẹ mình làm cái cớ.

Sở Tử Ngọc đi mở cửa. Cửa vừa mở, cậu liền sửng sốt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn