Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 64: Gặp Lại

Sở Tử Ngọc đi theo địa chỉ Lục Lẫm gửi đến, một tiếng sau mới tới nơi.

Thế này mà gọi là không xa à??

Sở Tử Ngọc vừa xuống xe vừa thầm phàn nàn.

Trên đường có mưa lẫn tuyết, cậu bị kẹt xe khá lâu nên đến muộn hơn một chút. Chỗ đỗ xe cách nhà hàng không xa. Vừa bước một chân xuống xe, cậu đã thấy Yến Hạc Thanh đứng trước cửa đợi mình.

Chàng thanh niên mảnh khảnh đứng trong màn mưa, tựa như một khóm trúc xanh vươn thẳng.

Sở Tử Ngọc không khỏi cảm thán, Lục Lẫm đúng là nhặt được báu vật!

Đúng lúc đó, Yến Hạc Thanh cũng nhìn thấy Sở Tử Ngọc đang đi tới.

Xe của Sở Tử Ngọc có sẵn ô che mưa. Cậu đoán Lục Lẫm không nói với Yến Hạc Thanh chuyện này, nên lúc xuống xe cố ý không mang ô, chỉ đi ra cốp xe ôm thùng hải sản rồi chui vào dưới ô của Yến Hạc Thanh, cười hỏi: "Chờ lâu chưa?"

Yến Hạc Thanh nghiêng chiếc ô về phía Sở Tử Ngọc thêm một chút. Ô là mượn của chủ quán nên không lớn lắm.

"Không, em cũng vừa mới tới."

Hai người vừa trò chuyện vừa đi vào nhà hàng. Theo sau Yến Hạc Thanh bước vào thang máy, đợi cậu ấy bấm tầng, Sở Tử Ngọc thuận miệng hỏi: "A Lẫm đâu rồi?"

Với tính cách của Lục Lẫm, nếu không có việc gì vướng chân, đối phương sẽ không để Yến Hạc Thanh một mình đi đón cậu.

"Ở phòng riêng ạ."

Yến Hạc Thanh đột nhiên quay sang nhìn Sở Tử Ngọc, "Hôm nay còn có một người bạn nữa cũng ở đó, là thầy hướng dẫn của em, họ Thẩm, mới về nước hai ngày trước."

"Thảo nào." Sở Tử Ngọc chợt hiểu ra, "Anh còn đang thắc mắc sao cậu ta nỡ để em chạy vặt."

Yến Hạc Thanh bình tĩnh nhìn Sở Tử Ngọc. Theo bản năng, Sở Tử Ngọc buông một tay ra sờ khóe miệng, "Vừa nãy anh tụt đường huyết nên ăn mấy viên kẹo dẻo, dính đường hả?"

"Không phải." Yến Hạc Thanh mỉm cười, "Không có gì, là em nghĩ nhiều thôi."

Sở Tử Ngọc hơi mờ mịt. Yến Hạc Thanh nghĩ nhiều cái gì?

Rất nhanh thang máy đã đến nơi. Sở Tử Ngọc cũng quên luôn chuyện đó. Cậu giao thùng hải sản cho nhân viên nhà hàng mang đi sơ chế, rồi vừa cười nói với Yến Hạc Thanh vừa đi về phía phòng riêng.

Cửa phòng khép hờ, hương thơm thức ăn nồng đậm lan ra ngoài. Sở Tử Ngọc đẩy cửa, nhường cho Yến Hạc Thanh bước vào trước, sau đó mới đi theo.

Phòng riêng được trang trí theo phong cách cổ điển. Bên trong đặt một tấm bình phong vẽ cảnh hồng mai giữa trời tuyết. Qua lớp lụa trắng mờ, thấp thoáng có thể nhìn thấy hai bóng người bên trong.

Sở Tử Ngọc vốn luôn kính già yêu trẻ. Đã là thầy hướng dẫn của Yến Hạc Thanh, hẳn phải là một vị giáo sư lớn tuổi, đức cao vọng trọng.

Mắt thấy sắp vòng qua tấm bình phong, cậu chậm lại vài bước, tiện tay chỉnh trang lại dáng vẻ rồi mới đi vào.

Người đầu tiên cậu nhìn thấy là Lục Lẫm. Vị thầy hướng dẫn kia ngồi quay lưng về phía cậu, mái tóc vẫn còn rất đen và dày.

Trông trẻ hơn cậu tưởng rất nhiều.

Sở Tử Ngọc liếc Lục Lẫm một cái, rồi bước tới bên cạnh người đàn ông kia, lịch sự đưa tay ra, "Chào ngài, tôi là bạn của Yến Hạc Thanh, Sở Tử Ngọc."

Cùng lúc đó, vị giáo sư kia đứng dậy. Bàn tay thon dài như thân trúc đưa ra trước, nắm lấy tay Sở Tử Ngọc, "Chào cậu, tôi là Thẩm Hoài Dư."

Ngay khoảnh khắc đối phương ngẩng đầu lên. Sau cặp kính gọng vàng, trải qua sự gột rửa của năm tháng, vẫn là gương mặt tuấn tú thanh nhã ấy.

Nụ cười trên môi Sở Tử Ngọc lập tức đông cứng lại.

Cậu gần như nghi ngờ mình đang xuất hiện ảo giác.

Tại sao.....

Thẩm Hoài Dư?

Cậu ấy đã trở về?

Cậu ấy.... Là thầy hướng dẫn của Yến Hạc Thanh?

Sở Tử Ngọc đứng bất động. Thẩm Hoài Dư là người thu tay trước, rồi nhìn sang Yến Hạc Thanh, "Áo khoác bị ướt rồi. Có cần tăng nhiệt độ điều hòa lên một chút không?"

Ánh mắt Yến Hạc Thanh lướt qua bờ vai Sở Tử Ngọc đã bị mưa làm ướt sũng. Cậu kéo tay áo khoác lên khuỷu tay, bước tới, tự nhiên nói với Sở Tử Ngọc: "Áo khoác của anh cũng ướt rồi, đưa em đi."

Lúc này Sở Tử Ngọc mới có phản ứng. Cậu máy móc cởi áo khoác đưa cho Yến Hạc Thanh, nhưng vừa cởi xong lại cảm thấy không đúng.

Cậu phải đi mới đúng!

Sở Tử Ngọc hé miệng định nói, nhưng Lục Lẫm đã lên tiếng trước: "Lại đây ngồi đi."

Thẩm Hoài Dư chỉnh nhiệt độ điều hòa cao hơn, rồi lại nhìn về phía Sở Tử Ngọc. Khóe môi mỏng khẽ cong lên: "Mời Sở tiên sinh ngồi."

Lời định nói của Sở Tử Ngọc bị cắt ngang. Cậu nhanh chóng suy nghĩ một giây. Chuyện năm đó đã qua từ lâu rồi, có lẽ Thẩm Hoài Dư cũng chẳng nhận ra cậu là ai. Vừa rồi còn như lần đầu gặp mặt, gọi cậu là "Sở tiên sinh" cơ mà.

Cậu đứng đây một mình diễn cái màn cửu biệt trùng phùng gì chứ!

Sở Tử Ngọc nhanh chóng nghĩ thông. Cậu chẳng qua chỉ đến ăn ké một bữa cơm, ăn xong sẽ đi ngay, có gì ghê gớm đâu. Cậu bình tĩnh lại, đi tới ngồi xuống bên cạnh Lục Lẫm.

Nồi lẩu thịt bò sôi ùng ục, nước dùng từ xương bò không ngừng sủi bọt. Sở Tử Ngọc chăm chú ăn cơm, nhưng tiếng trò chuyện bên cạnh vẫn liên tục lọt vào tai cậu.

Là vì làm giảng viên sao? Người lạnh lùng như băng cũng trở nên nói nhiều.

Giảng viên.....

Sao cậu ấy lại đi làm giảng viên nhỉ?

Thẩm Hoài Dư học ngành máy tính ở đại học mà? Nếu cậu nhớ không lầm thì Yến Hạc Thanh ra nước ngoài để học nâng cao ngành khoa học sinh học gì đó.....

"Sở tiên sinh?"

Đang thất thần, Sở Tử Ngọc nghe thấy tiếng gọi. Vừa ngẩng đầu lên, cậu đã chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm đối diện. Lưng cậu vô thức thẳng lên, ấp úng đáp một tiếng: "À."

Lục Lẫm nhắc cậu: "Giáo sư Thẩm hỏi cậu có muốn gọi thêm món không."

Sở Tử Ngọc mất vài giây mới phản ứng lại. "Ồ."

Cậu nhanh chóng cúi đầu, kéo thực đơn qua nhìn lướt một lượt rồi tùy tiện chỉ một món, "Ếch trâu ớt tươi."

"Đổi món khác đi."

Thẩm Hoài Dư vẫn đang nhìn cậu, "Ếch trâu được nuôi với mật độ rất cao, người chăn nuôi thường dùng thêm kháng sinh để tăng tỷ lệ sống, liều lượng cũng khá mạnh."

Lời nói quen thuộc ấy truyền tới, thời gian như quay về quán lẩu bình dân năm nào. Khi đó cậu nhất quyết đòi ăn ếch trâu, người bên cạnh vừa trụng đũa vừa nói: "Ếch trâu nhiều kháng sinh lắm, không được ăn."

Hóa ra đã trôi qua 13 năm rồi.

Sở Tử Ngọc cúi đầu, đổi sang gọi món sườn sụn cay thơm.

Không bao lâu sau, sườn sụn cay thơm cùng hải sản đã được sơ chế được mang lên.

Thẩm Hoài Dư trò chuyện với Lục Lẫm, còn Sở Tử Ngọc lặng lẽ gặm càng cua.

Đã nửa ngày trôi qua mà ngay cả vỏ cua cậu cũng chưa cắn vỡ.

Bất ngờ lại nghe thấy Lục Lẫm gọi mình: "Sở Tử Ngọc."

"Có!" Sở Tử Ngọc lập tức đáp.

Tõm một tiếng, càng cua rơi vào ly nước. Nước trà lạnh bắn lên mặt Sở Tử Ngọc. Cậu máy móc quay đầu lại, nghe thấy giọng Lục Lẫm: "Giáo sư Thẩm hỏi cậu đó."

Sở Tử Ngọc không nhìn Thẩm Hoài Dư, chỉ xem Lục Lẫm như người truyền lời: "Gì cơ?"

Từ đối diện truyền tới một giọng nói: "Cua chưa chín sao? Có cần gọi chủ quán làm lại không?"

Giọng nói ấy vẫn giống như trước, trong trẻo như những hạt châu lớn nhỏ rơi trên mâm ngọc.

Ngoài việc dường như cao hơn trước, gương mặt ấy cũng đẹp trai hơn, còn đeo thêm kính.

Cậu ấy bị cận từ khi nào vậy? Trước đây thị lực rõ ràng tốt đến mức trong bóng tối vẫn có thể giữ lấy cậu mà hôn.

Sở Tử Ngọc cầm đũa lên, nhanh chóng gắp càng cua ra nhét vào miệng, nhai mà chẳng biết mùi vị gì: "Không cần, chín rồi!"

Cậu thật sự ghét chết bầu không khí hiện tại. Thế nên ăn xong rất nhanh, vừa ăn xong đã tranh đi thanh toán tiền. Kết quả Thẩm Hoài Dư đã trả trước rồi.

"Tôi có việc, đi trước đây." Thẩm Hoài Dư chào tạm biệt Yến Hạc Thanh và Lục Lẫm. Cuối cùng ánh mắt y rơi xuống người Sở Tử Ngọc, nhưng cũng chỉ trong một giây cực ngắn, không có gì đặc biệt.

Thẩm Hoài Dư mỉm cười khách sáo: "Sở tiên sinh, hẹn gặp lại."

Sở Tử Ngọc không đáp, cúi đầu giả vờ trả lời tin nhắn.

Lục Lẫm nghiêng người nói với Yến Hạc Thanh: "Anh đến công ty một chuyến, em về nhà trước đi."

Yến Hạc Thanh gật đầu.

Lục Lẫm cùng Thẩm Hoài Dư rời đi.

Lúc này Sở Tử Ngọc mới ngẩng đầu lên, hỏi Yến Hạc Thanh: "Anh hơi no quá, em có thể đi dạo với anh một lát không?"

Yến Hạc Thanh mỉm cười: "Vâng, em cũng đang muốn đi bộ cho tiêu cơm."

Mưa đã tạnh. Sở Tử Ngọc dẫn Yến Hạc Thanh đi dạo sang con phố bên cạnh, nơi có một trung tâm thương mại lớn mọc lên sừng sững.

Cậu khẽ nói: "Chỗ này trước đây từng là một quán lẩu. Tất cả các món thịt đều chỉ 10 tệ một đĩa, cơm và rau miễn phí, cực kỳ tiết kiệm."

"Lần đầu tiên anh tới ăn thì bị tiêu chảy. Hình như không chỉ là tiêu chảy, mà gọi là... thủng dạ dày."

Sở Tử Ngọc cong môi cười: "Còn phải phẫu thuật, để lại ba vết sẹo, cả đời này cũng không mất được."

Giọng Yến Hạc Thanh trong trẻo như nước suối, khiến người ta nghe rất dễ chịu: "Vậy chắc hẳn phải ngon lắm, nên dù phẫu thuật để lại sẹo nhưng anh vẫn muốn quay lại."

Khóe mắt Sở Tử Ngọc đột nhiên ươn ướt. Cậu vội quay đầu đi, dùng sức dụi mắt, nhưng càng dụi nước mắt càng nhiều.

Cậu chỉ mới khóc trước mặt người ngoài một lần, đây là lần thứ hai. Đều tại Yến Hạc Thanh quá đỗi ấm áp.

Còn trẻ như vậy, sao lại có thể hiểu chuyện đến thế chứ?

Nếu năm đó cậu cũng hiểu chuyện như vậy, có phải rất nhiều chuyện đã không đi đến kết cục khác?

Nước mắt ồ ạt trào ra. Sở Tử Ngọc vẫn còn chút lòng tự trọng của một người đàn ông 30 tuổi, mắt đỏ hoe, bèn bịa một cái cớ trẻ con với Yến Hạc Thanh: "Có lông mi rơi vào mắt, khó chịu quá."

Yến Hạc Thanh gật đầu: "Đừng dụi mắt bằng tay, có vi khuẩn đấy ạ. Chớp mắt nhiều một chút, để nước mắt cuốn nó ra ngoài là được."

Sở Tử Ngọc lập tức thấy ngượng ngùng. Lời nói dối rõ ràng đến vậy mà Yến Hạc Thanh vẫn không vạch trần cậu, đúng là bạn tri kỷ! Nhờ bị ngắt quãng như thế, cuối cùng cậu cũng ngừng khóc. Cậu nhanh chóng khoác vai Yến Hạc Thanh rồi nói: "Còn sớm mà, chúng ta tìm một khu trò chơi điện tử chơi một lát đi!"

Ngay trong trung tâm thương mại đã có khu trò chơi điện tử, Sở Tử Ngọc trực tiếp bao trọn khu chơi.

Cậu cứ chơi mãi trò đua xe AR. Đeo kính vào, đắm chìm trong bầu không khí thi đấu đầy k*ch th*ch, chỉ khi đó cậu mới có thể chuyên tâm tuyệt đối, không còn nghĩ đến Thẩm Hoài Dư nữa.

Có gì ghê gớm đâu.

Bất kể Thẩm Hoài Dư là giả vờ hay thật sự không nhận ra cậu, y cũng chỉ là người qua đường!

Cậu đã sớm không còn thích Thẩm Hoài Dư nữa!

Sở Tử Ngọc siết mạnh tay, suýt nữa bẻ gãy cả vô lăng.

Đến khi cậu dừng lại thì trời đã tối hẳn. Yến Hạc Thanh vẫn luôn chờ bên cạnh. Thấy Sở Tử Ngọc chơi xong, Yến Hạc Thanh mới bước tới: "Đến nhà em ăn hoành thánh nhé. Lục Lẫm gói sẵn rồi."

Sở Tử Ngọc tháo kính xuống. Chơi xe liên tục mấy tiếng đồng hồ khiến thần kinh cậu lúc này cực kỳ hưng phấn. Cậu rút một tờ giấy lau mồ hôi: "Không đi đâu, anh buồn ngủ chết đi được, phải về nhà ngủ đây."

Không cùng đường, nhưng Sở Tử Ngọc vẫn nhất quyết đưa Yến Hạc Thanh về trước. Đợi Yến Hạc Thanh lên lầu rồi, cậu mới quay người về nhà.

Vừa vào nhà, Sở Tử Ngọc đá giày sang một bên, đi tới ghế sofa rồi ngã vật xuống.

Chẳng bao lâu sau, cậu lại bò dậy, vào phòng chơi game ôm đống đồ trong ngăn kéo ra ngoài. Phải đi đi lại lại mấy lượt mới chuyển hết, rồi ném tất cả vào thùng rác.

Ngày mai gọi người dọn dẹp tới vứt hết!

Sở Tử Ngọc đi tắm. Nước ấm lướt qua ba vết sẹo nhỏ dài chừng 1cm trên bụng. Năm đó tay nghề bác sĩ rất cao, nhưng vẫn không thể tránh khỏi những chỗ nhô lên nho nhỏ.

Sở Tử Ngọc cúi đầu nhìn hồi lâu, rồi mới khóa vòi sen. Cậu khoác áo choàng tắm đi ra, không sấy tóc, cứ để nguyên mái tóc ướt sũng rồi nhào thẳng lên giường.

Trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy điện thoại reo vài lần nhưng không để ý.

Cho đến khi bị cơn đau đầu làm tỉnh giấc, cậu mới ngồi dậy. Tóc vẫn chưa khô, cả cái đầu nặng trĩu. Cậu đưa tay nắm lấy mái tóc đã khô được một nửa, cầm điện thoại lên xem.

2 giờ 21 phút sáng.

Trong nhà không có thuốc cảm, nhưng thuốc giảm đau thì lại rất nhiều. Hai bên đầu đau nhức như bị kéo căng, Sở Tử Ngọc định đi uống một viên thuốc giảm đau. Vừa định đặt điện thoại xuống, cậu chợt thấy có mấy cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn chưa đọc.

Cậu mở màn hình lên. Các cuộc gọi nhỡ đều từ một số lạ chưa từng lưu trong danh bạ, tin nhắn cũng được gửi từ số đó.

Sở Tử Ngọc tiện tay mở ra. Chỉ có hai câu cùng một dòng ký tên.

[Gọi cho cậu mà không nghe máy, ngủ rồi à? Cậu có quen bác sĩ đông y nào không? Tôi bị đánh, gãy tay phải.

Thẩm Hoài Dư.]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn