Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 63: Cậu Vẫn Ổn Chứ?

Chớp mắt đã đến cuối năm. Mùa đông năm nay lạnh một cách khác thường. Sở Tử Ngọc quấn mình trong hết lớp này đến lớp khác, lúc nhận được cuộc gọi của Tạ Quân Kiệt, cậu đang bóc mười đôi tất sưởi.

Một ông anh Đông Bắc trong nhóm game giới thiệu, mà Sở Tử Ngọc lại cực kỳ sợ lạnh, thế là lập tức đặt liền mười đôi.

Nhận điện thoại xong, Sở Tử Ngọc mới nhớ ra Oxygen có một bartender mới. Cậu và Tạ Quân Kiệt đã hẹn tối nay đến thử xem tay nghề thế nào.

Trước đây cậu không uống được bao nhiêu, nhưng từ sau mùa đông năm đó, tửu lượng tăng vọt, còn có biệt danh là ngàn ly không say.

Sở Tử Ngọc không ra ngoài ngay mà ném cả mười đôi tất vào máy giặt, rồi ngồi xổm trước máy giặt chờ giặt xong.

Đó là máy giặt kiêm sấy. Cũng là món đồ điện đắt nhất trong căn hộ của cậu. Hồi đi Đông Kinh mua về, cậu còn cho vận chuyển theo đường hàng không về nước, riêng phí vận chuyển đã mất 5.000 tệ.

Mười đôi tất giặt rồi sấy xong cũng mất gần một tiếng. Đến khi Sở Tử Ngọc mang tất sưởi đến Oxygen thì đã gần 10 giờ tối. Điện thoại thúc giục của Tạ Quân Kiệt gọi tới dồn dập như oanh tạc.

Sở Tử Ngọc trả lời: "Đang ở đại sảnh, tới ngay đây!"

Cất điện thoại đi, Sở Tử Ngọc chuẩn bị lên tầng hai. Cậu và Tạ Quân Kiệt là khách quen của Oxygen, trên tầng hai có phòng riêng dành cho bọn họ.

Bỗng nhiên, hàng mi dài của cậu khẽ lay động, ánh mắt lướt về phía quầy bar. Một thiếu niên cao gầy, xinh đẹp đến mức gần như khó phân biệt giới tính đang đứng pha chế.

Xung quanh họ chưa bao giờ thiếu những người đẹp, cả nam lẫn nữ, nhưng thiếu niên này lại rất đặc biệt.

Đặc biệt đến mức khiến Sở Tử Ngọc bất ngờ nhớ đến Thẩm Hoài Dư.

Không phải vì ngoại hình. Cậu thiếu niên ấy và Thẩm Hoài Dư chẳng hề giống nhau. Điểm tương đồng duy nhất là đều rất trẻ, giống như một ngọn núi tuyết xa xôi, thanh khiết.

Và cũng giống nhau ở chỗ, tuổi còn trẻ đã phải đi làm kiếm sống.

Lên tầng, bước vào phòng riêng, quả nhiên quản lý cười nói: "Cậu ấy là bartender mới đến. Hai vị là khách VIP của quán chúng tôi, hôm nay hai ly đầu tiên của Tiểu Yến sẽ do hai vị chọn."

Thì ra bartender mới tên là Yến Hạc Thanh.

Ngay cả cái tên cũng mang cảm giác thanh khiết như núi tuyết.

Sở Tử Ngọc gọi một ly Godfather. Hương vị khác với những ly cậu từng uống trước đây. Ngoài hương thơm nồng của whisky và vị đậm đà của rượu hạnh nhân, còn có thêm một chút đắng nhàn nhạt.

Khá hay.

Đặc biệt thích hợp để một người đàn ông đã mệt mỏi với cuộc đời ngồi nhấm nháp dư vị của quá khứ.

Sở Tử Ngọc khẽ cười, ngả người vào chiếc sofa rộng, nhắm mắt hồi lâu không nói gì.

Lần lượt lại có thêm vài người bạn đến. Tạ Quân Kiệt trò chuyện một lúc, cuối cùng cũng nhận ra Sở Tử Ngọc có gì đó không ổn, liền ngồi xuống bên cạnh trêu chọc: "Ô kìa, kẻ nào không có mắt chọc anh Tử Ngọc của chúng ta không vui vậy?"

Sở Tử Ngọc lười đến mức chẳng buồn mở mắt, thuận miệng nói: "Đôi tất này căn bản không tự làm nóng được, đúng là đóng thuế IQ."

Tạ Quân Kiệt ngạc nhiên, "Tất gì cơ?"

Sở Tử Ngọc không trả lời, mở mắt, đặt ly rượu xuống rồi đứng dậy, "Buồn ngủ rồi, tớ về trước đây."

Về đến nhà, Sở Tử Ngọc rất bận.

Bận tắm rửa, bận cho rùa ăn, còn vệ sinh lại cả căn phòng công chúa của bé rùa. Như vậy vẫn chưa đủ, cậu lại dọn dẹp toàn bộ căn hộ từ trong ra ngoài một lượt.

Bây giờ cậu đã biết làm rất nhiều việc. Rửa bát, quét nhà, tự giặt quần áo, còn biết trải giường. Đặc biệt là trải giường, phẳng phiu đến mức chăn có thể gấp thành khối đậu phụ tiêu chuẩn.

Dọn dẹp xong, Sở Tử Ngọc lại đi tắm thêm một lần nữa. Ra ngoài, cậu còn đăng nhập hộp thư để xử lý toàn bộ văn kiện tồn đọng. Đợi đến khi làm xong mọi việc, không còn gì để làm nữa, đồng hồ đã chỉ 3 giờ rưỡi sáng.

Cậu vẫn không buồn ngủ.

Đứng trong phòng khách thật lâu, cuối cùng cậu vẫn đi vào phòng game.

Phòng game được thiết kế giống hệt phòng game ở nhà họ Sở, chỉ là diện tích nhỏ hơn khoảng một phần ba.

Bên dưới tủ trưng bày đầy băng game có hai ngăn kéo dài. Sở Tử Ngọc ngồi xổm xuống, kéo ngăn bên trái ra.

Bên trong có một món đồ trang trí hình gấu đeo mũ, một chú gấu bông nhỏ, một bình thủy tinh đựng mười đồng xu, một chiếc PSP3000 màu đỏ đen, cùng vô số cuốn sổ bìa đen xếp dày đặc.

Kể từ mùa đông năm Thẩm Hoài Dư rời đi, tất cả những thứ liên quan đến đối phương đều bị Sở Tử Ngọc khóa trong ngăn kéo này.

Hôm nay là lần đầu tiên cậu mở nó ra.

Có lẽ là vì ly Godfather của bartender mới ở quán bar đã xé mở một góc ký ức, Sở Tử Ngọc đột nhiên nhận ra, cậu đã không còn nhớ rõ dáng vẻ của Thẩm Hoài Dư nữa.

Cậu rút cuốn sổ bìa đen nằm dưới cùng ra. Bên ngoài được bọc kín trong túi niêm phong. Sở Tử Ngọc xé lớp niêm phong, lấy cuốn sổ ra rồi mở trang đầu tiên. Trên đó là những bài toán được viết ngay ngắn, tỉ mỉ đến mức giống như chữ in.

Sở Tử Ngọc tiếp tục lật trang. Đến giữa cuốn sổ, giữa hai trang đầy kín bài toán có kẹp một tấm ảnh thẻ.

Ảnh đã phai màu, thiếu niên trong ảnh cũng như nhạt đi theo năm tháng.

Im lặng thật lâu, Sở Tử Ngọc khẽ hỏi: "Cậu vẫn ổn chứ?"

Lời vừa dứt, căn phòng yên tĩnh đến lạ, không có bất kỳ hồi đáp nào.

Sở Tử Ngọc bật cười, nhìn thiếu niên trong ảnh mà cười, "Tớ đang sống rất tốt, hy vọng cậu cũng vậy."

-

Cuộc sống cứ bình lặng trôi qua. Thiệu Trình hoàn toàn trở về nước, tiếp quản công ty của cha mình.

Thiệu Trình vẫn không từ bỏ việc theo đuổi Sở Tử Ngọc.

Theo lời cậu ta: "Tôi cũng đâu có ép buộc cậu. Cậu từ chối là quyền của cậu, còn theo đuổi là quyền của tôi."

Sở Tử Ngọc từ chối đến phát phiền. Về sau cậu thậm chí lười từ chối nữa, chỉ tăng tần suất đi xem mắt.

Gặp được đối tượng phù hợp, Thiệu Trình sẽ rất "biết điều" mà biến mất vài ngày. Chờ đến khi Sở Tử Ngọc xem mắt thất bại, hắn lại xuất hiện.

Ngay cả Tạ Quân Kiệt cũng nhận ra điều đó. Vào ngày cưới của mình, Tạ Quân Kiệt còn tiện miệng nhắc một câu: "Tử Ngọc, ông bạn học cũ kia của cậu là gay đấy. Ánh mắt cậu ta nhìn cậu chẳng trong sáng chút nào, tự chú ý đi."

Lúc này Sở Tử Ngọc mới nhớ ra. Lần bị Thẩm Hoài Dư từ chối năm đó, chỉ có Lục Lẫm biết người đá cậu là một người đàn ông. Cậu không nói, mà Lục Lẫm lại càng không bao giờ nhắc đến. Vì thế đến tận bây giờ Tạ Quân Kiệt vẫn không biết chuyện.

Im lặng hai giây, Sở Tử Ngọc hỏi: "Cậu thấy tớ có giống gay không?"

Tạ Quân Kiệt đã ngà ngà say, cười đến mức lộ cả răng hàm: "Tớ có là gay thì cậu cũng không phải! Thành tích yêu đương ba chữ số cơ mà!"

Sở Tử Ngọc cũng bật cười. Tính cả những đối tượng xem mắt trong mấy năm qua, cậu quả thật có số lượng bạn gái lên đến ba chữ số. Nhưng không ai biết rằng, giống như Lục Lẫm, cậu vẫn là một lão trai tân chính hiệu.

Sau này cậu mới hiểu, có lẽ mình không hoàn toàn là gay. Tạm thời có thể xem là song tính luyến. Cậu vẫn có phản ứng sinh lý bình thường với phụ nữ, nhưng lại luôn bài xích mọi tiếp xúc thân mật.

"Sai rồi." Sở Tử Ngọc nhấp một ngụm rượu, "Tớ là gay."

Tạ Quân Kiệt lập tức tỉnh rượu.

Sở Tử Ngọc không nói thêm gì nữa. Cậu gửi cho vợ chồng Tạ Quân Kiệt một phong bì mừng cưới thiệt lớn. Không thấy Lục Lẫm ở tiệc cưới, mà cậu cũng không muốn ở lại khách sạn, nên quyết định đi bộ về nhà.

Hôm nay là ngày cưới của Tạ Quân Kiệt, người quen rất nhiều, cậu bị ép uống không ít rượu nên đi khá chậm.

Được một lúc, cậu bỗng dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau. Ánh đèn đường vàng nhạt phủ lên lối đi bộ, phía sau cậu không có ai, không có ai đang nhìn cậu cả.

Cảm giác bị ai đó chăm chú dõi theo vẫn chưa biến mất. Sở Tử Ngọc đưa tay sờ cổ, khăn quàng cổ đã hơi lỏng ra, để lộ phần da bị gió lạnh lùa thẳng vào, lạnh buốt. Cậu kéo lại khăn quàng cổ, thắt chặt thêm một nút rồi quay đầu tiếp tục bước đi.

Trên đường, Tạ Quân Kiệt gửi đến mấy đoạn tin nhắn thoại. Nội dung chẳng ngoài việc cảm thán Sở Tử Ngọc quá biết giấu, còn biết giấu hơn cả Lục Lẫm!

Sau khi Yến Hạc Thanh xuất hiện, Lục Lẫm lập tức công khai xu hướng tính dục của mình. Một người đàn ông độc thân 30 năm không phải chưa từng muốn yêu đương, mà là chỉ muốn yêu Yến Hạc Thanh.

Không lâu sau, Tạ Quân Kiệt lại gọi điện tới, ấp úng hỏi đầy dè dặt: "Tớ với A Lẫm không làm cậu thất tình đấy chứ?"

Sở Tử Ngọc bật cười, đáp một câu: "Tớ là gay, không phải sắc quỷ. Đâu phải thấy đàn ông là rung động."

Tạ Quân Kiệt lập tức thở phào, "Thế thì tốt! Nãy suýt dọa chết tớ! Tớ còn tưởng cậu yêu thầm tớ mà không được đáp lại, nên âm thầm đau khổ suốt bao năm......"

Sở Tử Ngọc bật cười thành tiếng, "Biến đi, tớ đâu có mù."

"Vậy cậu nói xem, vị khách mời nam nào đã mở ra thế giới mới cho cậu vậy?"

Tạ Quân Kiệt tò mò vô cùng. Sở Tử Ngọc đâu phải gay từ nhỏ, ít nhất trong ký ức thời cấp hai của hắn, Sở Tử Ngọc là trai thẳng không thể thẳng hơn.

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, Tạ Quân Kiệt kinh hô: "Trường Trung học Số 2! Mẹ kiếp! Tớ biết ngay mà, năm đó cậu bỏ tớ với A Lẫm để chuyển sang Trường Trung học Số 2 chắc chắn có vấn đề!"

Sở Tử Ngọc vừa định trả lời thì phía trước bất ngờ có một chiếc xe điện lao tới từ hướng đối diện. Cậu còn chưa kịp phản ứng đã bị một bàn tay mạnh mẽ kéo sang bên cạnh, ôm lấy rồi lôi đi. "Cẩn thận!"

Chiếc xe điện ngang nhiên chạy vụt qua trên lối đi bộ.

"Có chuyện gì vậy?" Tạ Quân Kiệt nghe thấy tiếng động.

Sở Tử Ngọc lập tức nổi cáu, lấy điện thoại ra, quay đầu mắng lớn: "Đồ ngu! Lối đi bộ mà cũng chạy xe điện, ông nội nhà mày!"

Cậu mở camera, nhanh tay chụp lại một tấm ảnh, "Không tố cáo mày thì tao theo họ mẹ tao luôn!"

Lúc này cậu mới nói với người trong điện thoại: "Cúp máy đi, chú rể. Tớ có việc."

Nói xong, cậu cúp máy. Thiệu Trình lúc này mới cười nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm thì mẹ cậu cũng họ Sở."

Sở Tử Ngọc lập tức hiểu ra. Quả nhiên là có người đi theo cậu.

Thiệu Trình.

Cậu hất cằm về phía đối phương, "Cảm ơn."

Tiện tay gửi luôn tấm ảnh chụp đuôi xe điện vừa rồi lên nền tảng khiếu nại, vừa bực bội vừa gõ nội dung tố cáo.

Ánh đèn đường rất mờ, phủ lên hàng mi dài của Sở Tử Ngọc. Năm tháng dường như đặc biệt ưu ái cậu, khiến cậu vẫn giống hệt chàng học sinh cấp ba năm nào. Ánh mắt Thiệu Trình trở nên sâu thẳm. Hắn cúi đầu, nghiêm túc nhìn Sở Tử Ngọc.

"Cho tôi một cơ hội được không? Nếu không được, tôi đảm bảo sẽ không làm phiền cậu nữa."

Sở Tử Ngọc gõ xong nội dung khiếu nại mới ngẩng đầu lên. Thiệu Trình đứng rất gần cậu, hơi thở mang theo mùi rượu nhàn nhạt.

Sở Tử Ngọc vừa định mở miệng thì điện thoại đột nhiên reo lên.

"Để tôi nghe điện thoại đã."

Cậu lùi ra một chút, lấy điện thoại ra. Cuộc gọi đến là một dãy số lạ không nhận ra, hình như là từ nước ngoài.

Gần đây công ty đang có vài dự án hợp tác quốc tế, Sở Tử Ngọc tiện tay bắt máy, "Alo?"

Đầu dây bên kia im lặng không một tiếng động.

Sở Tử Ngọc đưa điện thoại xuống nhìn, xác nhận cuộc gọi vẫn đang kết nối, rồi lại áp lên tai, "Alo? Xin chào."

Vẫn không có tiếng đáp lại.

Sở Tử Ngọc bèn cúp máy. Cậu quay đầu lại, thấy Thiệu Trình vẫn đang chờ mình. Cậu bước tới, vỗ nhẹ lên vai Thiệu Trình rồi nghiêm túc cười nói: "Không cần đâu, tôi biết là không được."

Sở Tử Ngọc không tiếp tục đi bộ nữa mà ra ven đường bắt một chiếc taxi. Cậu vẫy tay với Thiệu Trình rồi lên xe rời đi.

Khúc nhạc đệm tối hôm đó nhanh chóng bị Sở Tử Ngọc quên lãng. Xuân qua thu tới, lại một mùa đông mới.

Lục Lẫm và Yến Hạc Thanh cũng đã kết hôn. Trong nhóm ba người, giờ chỉ còn lại một mình Sở Tử Ngọc độc thân.

Công việc ở chi nhánh rất bận rộn. Sau một thời gian quay cuồng với công việc, hiện tại cuối cùng cũng rảnh rỗi hơn, Sở Tử Ngọc lại bắt đầu dấn thân vào các buổi xem mắt.

Lần này là con gái của một người bạn thân với mẹ Sở. Cô nhỏ hơn cậu ba tuổi, còn chủ động ngả bài với cậu từ trước.

"Tôi yêu thế giới ảo, không kết hôn, không sinh con. Đi xem mắt với anh chỉ là để đối phó với mẹ tôi thôi."

Sở Tử Ngọc lập tức đồng ý buổi xem mắt này.

Vừa ra khỏi công ty, đối tác tặng cậu một thùng hải sản. Một mình cậu không ăn hết, liền nghĩ đến việc ghé tìm Yến Hạc Thanh chơi, tiện thể cọ một bữa cơm.

Lái xe đến nơi ở của Lục Lẫm và Yến Hạc Thanh, cậu gọi cho Lục Lẫm.

"A Lẫm, tôi có một thùng hải sản đây, sang nhà cậu ăn lẩu hải sản được không?"

"Bọn tôi đang ăn ở ngoài."

"!!!"

Sở Tử Ngọc trộm gà không được còn mất nắm gạo, uể oải nói: "Tôi đến tận cửa nhà cậu rồi! Hay là cho tôi mượn bếp nhà cậu đi, tôi tự lực cánh sinh."

Ngay sau đó, cậu nghe thấy bên phía Lục Lẫm vang lên tiếng trò chuyện mơ hồ, bèn hỏi: "Là Tiểu Hạc Thanh đang nói chuyện à?"

Lục Lẫm đáp: "Không. Cậu qua đây ăn cùng đi, không xa đâu."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn