Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 62: Đã Qua Từ Lâu Rồi

Người có tuổi quả thật dễ nhận ra như vậy sao?

Đã hơn 10 năm trôi qua mà cậu vẫn còn nhớ rõ.

Sở Tử Ngọc tự giễu cười một tiếng, thu hồi ánh mắt.

Trong lúc chờ tài xế lái thay đến, Sở Tử Ngọc châm một điếu thuốc. Sau khi mùa hè năm ấy kết thúc, cậu đột nhiên học hút thuốc.

Đúng là thứ tốt, có thể khiến người ta tạm thời quên đi rất nhiều phiền não.

Tài xế lái thay là một nam sinh viên trẻ tuổi, tràn đầy sức sống, "Ngài muốn đi đâu ạ?"

Sở Tử Ngọc đọc một địa chỉ. Đến khi phản ứng lại, cậu sửng sốt, im lặng hai giây, cuối cùng vẫn không sửa lại.

Xe chạy ổn định đến con hẻm tối tăm. Sở Tử Ngọc còn thưởng thêm cho nam sinh một khoản tiền boa khá hậu hĩnh.

Hơn một giờ sáng, con hẻm nhỏ chỉ cách tuyến đường chính một bức tường so với 10 năm trước cũng có đôi chút thay đổi, nhưng không nhiều. Chỉ là trên vỉa hè không còn những chiếc xe đạp chiếm lối đi dành cho người khiếm thị nữa.

Tài xế lái thay đã rời đi, Sở Tử Ngọc vẫn dựa vào ghế sau. Cậu châm thêm một điếu thuốc nữa, nhưng lần này không hút. Đốm lửa đỏ lập lòe trong bóng tối, lúc sáng lúc tối, mãi đến khi chạm bỏng da cậu.

Đau đớn truyền đến rõ rệt, Sở Tử Ngọc rũ mắt nhìn thoáng qua rồi dụi tắt đầu thuốc trên thân xe.

Cậu bước về phía con hẻm nhỏ ấy, bước chân chồng lên ký ức 10 năm trước. Chợt, cậu nhìn thấy nam sinh đang ngồi xổm ở đầu hẻm.

Đêm đó có một trận tuyết lớn rơi xuống. Nam sinh ngồi chờ suốt một đêm, từ lúc trời tối đến khi hừng đông. Chỉ là lần này, cậu ấy không còn chờ được người mình thích nữa.

Cậu ấy tức giận mắng: "Thẩm Hoài Dư, cậu đi thì đi thật xa đi, đừng bao giờ quay lại nữa!"

"Cậu là kẻ khốn kiếp nhất mà tớ từng gặp!"

"Tớ ghét cậu, tớ không thích cậu!"

......

Nam sinh cúi gằm đầu. Rất lâu, rất lâu sau, cậu ấy mới khẽ nói: "Thẩm Hoài Dư, cậu quay về đi, tớ nhớ cậu."

......

Sở Tử Ngọc khựng bước, nhìn về đầu hẻm, nhìn nam sinh kia dần dần biến mất. Cậu chợt hoàn hồn, bực bội mắng một tiếng: "Gặp quỷ!"

Cậu xoay người bỏ đi.

Xe vẫn bị bỏ lại ở chỗ đỗ bên đường, cậu gọi xe về nhà.

Chiều hôm sau, Sở Tử Ngọc đang duyệt hợp đồng, ngồi trên ghế xoay lắc qua lắc lại vài cái, cuối cùng vẫn nhấn máy nội bộ.

"Thư ký Dương, điều tra giúp tôi nhân viên quản lý bãi đỗ xe ở đoạn đường XX......"

Thư ký Dương làm việc rất hiệu quả, sáng hôm sau đã gửi đến một phần tài liệu.

Tài liệu rất mỏng. Đoạn đường đó chỉ có hai nhân viên quản lý bãi đỗ xe, trang đầu tiên chính là hồ sơ của Trang Kiến Minh.

Sở Tử Ngọc lướt từ đầu xuống cuối, rồi dừng lại ở phần thông tin lý lịch.

Trang Kiến Minh từng ngồi tù sáu năm, chân trái bị tật là do xảy ra xung đột với người khác trong thời gian thụ án.

Sở Tử Ngọc không hề bất ngờ khi biết Trang Kiến Minh từng ngồi tù. Cậu chỉ liếc qua một lượt rồi đóng tài liệu lại, ném vào ngăn kéo.

Với năng lực của Thẩm Hoài Dư, bất kể khoản nợ hơn 100 triệu năm đó đã trả hết hay chưa, nếu y muốn lo cho Trang Kiến Minh thì Trang Kiến Minh cũng không đến mức nửa đêm còn phải ra đường dán phiếu thu phí.

Bất kể Thẩm Hoài Dư đang ở nước ngoài hay đã về nước.

Đã rất lâu rồi mới lại nghĩ đến Thẩm Hoài Dư, Sở Tử Ngọc chợt nhận ra thật ra cũng không cần phải né tránh như vậy.

Có gì to tát đâu chứ. Chỉ là một đoạn tình cảm ngắn ngủi thời còn trẻ, à không, thậm chí còn chẳng thể gọi là tình cảm.

Chỉ là một lần đơn phương tương tư từ phía cậu mà thôi.

Không có gì ghê gớm.

Đã qua từ lâu rồi.

Thời gian có thể chữa lành tất cả, ba cậu nói không sai.

Sở Tử Ngọc nghĩ vậy, lại gọi máy nội bộ: "Thư ký Dương, thông báo cho tất cả các phòng ban, hôm nay tâm trạng của tổng giám đốc Sở rất tốt, mời mọi người cà phê, trà sữa, nước ép, gà rán, khoai tây chiên với hamburger. Bảo vệ, tạp vụ đều có phần, thích gì cứ gọi!"

Sở Tử Ngọc cũng gọi cho mình một ly nước chanh đá, tiện thể tự cho bản thân nghỉ làm nửa ngày, đi một chuyến đến trung tâm thương mại.

Hai ngày nữa là sinh nhật cô cháu gái thứ hai của cậu. Sở Tử Ngọc chọn đầy một xe quà, bảo trung tâm thương mại chuyển thẳng đến biệt thự nhà họ Sở. Sau đó cậu tiếp tục lên tầng trên, vào cửa hàng thời trang nam mua cho mình một bộ chiến bào mới để đi xem mắt.

Lục Lẫm và Tạ Quân Kiệt đều thích chọn quần áo ở nhà, còn cậu lại thích đi dạo trung tâm thương mại. Những bộ quần áo thật được trưng bày trước mắt luôn khơi gợi hứng thú mua sắm hơn nhiều so với catalog hay vài bộ đồ mẫu được mang đến tận nơi.

Sở Tử Ngọc có một thương hiệu thời trang nam thường xuyên lui tới. Vừa bước vào cửa hàng, nhân viên bán hàng đã nhiệt tình ra đón.

"Tiểu Sở tổng lại đến một mình à?"

Sở Tử Ngọc cười: "Sao nào, một mình thì không được mua đồ à?"

Thương hiệu này không hề rẻ, khách hàng đều là người có điều kiện. Chỉ có nhân viên phụ trách của Sở Tử Ngọc mới dám đùa với cậu như vậy.

"Sao có thể chứ. Chỉ là thương hiệu bọn em cũng vừa ra dòng thời trang nữ, còn mong Tiểu Sở tổng sớm tìm được bạn gái để chiếu cố việc làm ăn nữa."

Sở Tử Ngọc vừa chọn áo khoác vừa thuận miệng đáp: "Được thôi, cuối tuần này là có rồi."

Cậu nhìn trúng một bộ vest màu mocha. Nhân viên bán hàng lập tức lấy đúng cỡ của cậu rồi mang vào phòng thử đồ.

Trong phòng thử đồ có gương. Sở Tử Ngọc thử xong thấy khá ổn, liền chụp hai tấm ảnh tự sướng gửi vào nhóm bạn thân.

Giờ đã là nhóm WeChat.

[Ông đây hôm nay lại đẹp trai lên một tầm cao mới!]

Lục Lẫm trước nay vẫn chẳng buồn để ý người khác, Tạ Quân Kiệt chắc cũng đang bận nên không trả lời. Sở Tử Ngọc cất điện thoại, thay lại quần áo rồi đi ra ngoài thanh toán.

Lúc tính tiền, nhân viên bán hàng cười nói: "Tiểu Sở tổng hôm nay đúng là may thật. Bộ cùng mẫu cỡ lớn vừa bị một vị khách mua mang đi rồi. Mẫu này, màu này, em dám đảm bảo cả Bắc Kinh chỉ cửa hàng chúng em có đúng hai bộ. Muốn nhập thêm hàng ít nhất cũng phải đợi hai tháng."

Sở Tử Ngọc chỉ cười cười, không tiếp lời, thanh toán xong liền xách túi giấy rời đi.

Biết cuối tuần này Sở Tử Ngọc đi xem mắt, Sở Tiêu Âm trực tiếp tìm đến căn hộ của cậu.

Sở Tử Ngọc có thuê người dọn dẹp định kỳ, mỗi tuần đến hai lần. Căn hộ của một người đàn ông độc thân lại sạch sẽ thơm tho, vừa bước vào đã ngửi thấy hương quýt nhàn nhạt.

Sở Tiêu Âm mang đồ ăn từ nhà đến, toàn là những món Sở Tử Ngọc thích. Chiếc bàn ăn không lớn được bày kín thức ăn.

Sở Tiêu Âm gắp một miếng bít tết nhỏ bỏ vào bát Sở Tử Ngọc, vừa gắp vừa càm ràm: "Sống một mình là chẳng chịu ăn uống tử tế! Bảo con dọn về nhà thì không nghe, nào là xa công ty. Mẹ thấy toàn là lấy cớ! Công ty của con đến muộn vài phút thì đóng cửa chắc?"

"Vâng vâng, mẹ con nói gì cũng đúng ạ!"

Sở Tử Ngọc ngoan ngoãn nhận hết, còn không quên khen ngợi: "Tay nghề của dì Trương đúng là xuất thần nhập hóa! Ngon quá đi mất! Cho con thêm một miếng nữa!"

Cậu chủ động đưa bát ra. Sở Tiêu Âm hết cách, gắp thêm một miếng bít tết cho cậu rồi nói: "Con đó, chỉ giỏi nói lời dễ nghe! Dù chuyện khác mẹ đều chiều theo ý con, nhưng mẹ chỉ có một yêu cầu thôi, mau chóng dẫn con dâu về nhà ăn một bữa cơm đoàn viên!"

Sở Tử Ngọc còn chưa kịp lên tiếng, Sở Tiêu Âm đã nói tiếp: "Ba mẹ đều già rồi, con lại không—"

"Mẹ." Sở Tử Ngọc ngắt lời, cong mắt cười nói, "Mẹ cứ yên tâm đi, cuối tuần này con nhất định sẽ thể hiện thật xuất sắc!"

-

Chớp mắt đã đến cuối tuần. Sở Tử Ngọc mặc bộ vest màu mocha kia, vừa chuẩn bị ra cửa thì Tạ Quân Kiệt gọi video tới.

"Ôi chao, tổng giám đốc Sở hôm nay vừa đẹp trai vừa phong độ. Được đấy, được đấy, xem ra tôi sắp được uống rượu mừng của cậu rồi!"

Tạ Quân Kiệt đã liên hôn thành công, hôn lễ sẽ tổ chức vào năm sau.

Sở Tử Ngọc khẽ cười, "Còn phải nói sao, chuẩn bị sẵn phong bì đi!"

Hai người trêu đùa vài câu rồi cúp máy. Cậu thay giày chuẩn bị ra ngoài, nhưng lại ngừng lại một chút, sau đó cởi giày ra, quay về phòng thay sang một bộ thường phục đơn giản hơn.

Đến triển lãm tranh từ sớm, Sở Tử Ngọc lấy trước một cuốn giới thiệu triển lãm.

Cậu vốn không có năng khiếu nghệ thuật, cũng chẳng mấy hứng thú với mấy thứ này. Lật sơ qua vài trang, cậu thấy chủ nhân của buổi triển lãm hôm nay chuyên vẽ tranh phong cảnh, thuộc trường phái hội họa Barbizon gì đó, một bức tranh thấp nhất cũng có giá từ năm chữ số.

Không bao lâu sau, đối phương cũng đến. Cô gái đã trang điểm rất kỹ, vừa nhìn thấy Sở Tử Ngọc thì mặt đã đỏ lên thấy rõ.

Hai người bắt đầu tham quan triển lãm. Sở Tử Ngọc thành thật thừa nhận mình thiếu năng khiếu nghệ thuật, khiến cô gái càng thêm nhiệt tình, tỉ mỉ giải thích từng bức tranh cho cậu. Khi đi đến một bức tranh ở giữa phòng, cô gái vừa định mở miệng thì Sở Tử Ngọc khẽ nói: "Cây đa treo cổ."

Nhân vật chính trong bức tranh này là một cây đa treo cổ.

Cô gái tỏ ra rất bất ngờ. "Anh cũng thích cây đa treo cổ sao?"

Sở Tử Ngọc lắc đầu, cười nói: "Nhiều năm trước từng gặp một cây, nên ấn tượng khá sâu sắc."

Cô gái thuận theo câu chuyện: "Bức tranh này rất thích hợp treo trong phòng làm việc. Nếu anh thích, em tặng anh."

Đối diện với ánh mắt vừa ngượng ngùng vừa lấy hết can đảm nhìn mình của cô gái, Sở Tử Ngọc khựng lại, rồi mỉm cười từ chối, "Thôi vậy, nhà tôi không có phòng làm việc, chỉ có một phòng chơi game."

Cô gái cũng cười, "Anh thích chơi game ạ? Em là một người rất dở game, lúc nào cũng muốn chơi mà không có ai dẫn. Lần sau anh dẫn em nhé!"

Vừa trò chuyện, hai người vừa đi sang bức tranh tiếp theo.

Tham quan triển lãm xong, cô gái chọn mua một bức tranh. Vốn dĩ Sở Tử Ngọc định tặng cô, nhưng lời đến bên miệng rồi lại thôi.

Người quá nghiêm túc thì không được.

Cậu đến đây vì cuộc liên hôn của nhà họ Sở, chỉ có lợi ích, không có tình cảm. Cậu cũng hy vọng đối phương như vậy.

Về đến nhà, Sở Tử Ngọc thẳng thắn nói rõ mọi chuyện với cô gái, đồng thời từ chối đề nghị tiếp tục giữ liên lạc của cô.

Từ chối rất dứt khoát.

Đó cũng là điều Thẩm Hoài Dư đã dạy cậu.

Sau khi từ chối cậu, Thẩm Hoài Dư đã xóa sạch mọi phương thức liên lạc.

Thẩm Hoài Dư vốn là một người tàn nhẫn, là một tảng băng không bao giờ tan chảy. Ngay từ đầu cậu đã biết rõ điều đó.

Tắm rửa xong, Sở Tử Ngọc đi ra phòng khách ngắm rùa đen.

Rùa đen có một bể sinh thái xa hoa như biệt thự. Nó là một bé rùa cái, Sở Tử Ngọc còn trang trí trong bể rất nhiều món đồ hình gấu đáng yêu, khiến cả bể trông như một căn phòng công chúa tinh xảo.

"Ngủ ngon nhé." Sở Tử Ngọc nói với nó.

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

Đêm hôm thế này còn ai đến nữa?

Sở Tử Ngọc thấy hơi lạ. Căn hộ này chỉ có người nhà cùng Lục Lẫm và Tạ Quân Kiệt biết địa chỉ.

Lục Lẫm chưa từng đến đây, còn Tạ Quân Kiệt thỉnh thoảng cuối tuần mới ghé cọ phòng game của cậu để thức trắng đêm chơi game. Người nhà thì giờ này cũng không thể đến.

Sở Tử Ngọc kéo chặt áo ngủ, đi đến cửa nhìn qua mắt thần.

Đứng ngoài cửa là—

Nhân viên chuyển phát nhanh?

Sở Tử Ngọc mở cửa, nhân viên chuyển phát nhanh hỏi trước: "Xin hỏi ngài là Sở Tử Ngọc phải không?"

Sở Tử Ngọc gật đầu. Nhân viên chuyển phát nhanh liền đưa tới một tờ phiếu giao hàng, "Đồ của ngài đã đến rồi, phiền ngài ký nhận."

Sở Tử Ngọc ký tên, nhân viên chuyển phát nhanh mang đồ vào nhà rồi rời đi.

Chiếc thùng rất lớn, nhưng lại khá dẹt. Sở Tử Ngọc nghĩ mãi cũng không nhớ gần đây mình đã mua thứ gì.

Cậu tìm dao rọc giấy mở thùng ra. Bên trong là một món đồ được gói rất cẩn thận bằng giấy kraft. Mở lớp giấy ra, Sở Tử Ngọc ngẩn cả người.

Trong khung kính được trang trí tinh xảo là một cây đa treo cổ cao vút.

Chính là bức tranh cậu đã thấy ở triển lãm chiều nay!

Sở Tử Ngọc đau đầu.

Xem ra cô gái kia đã lén mua bức tranh này từ buổi chiều. Cậu từ chối quá muộn nên tranh vẫn được gửi tới.

Hiện giờ cậu đã xóa phương thức liên lạc của đối phương. Nếu trực tiếp liên hệ với phòng tranh để trả lại tranh thì vòng tròn quan hệ vốn không lớn, cậu không để tâm đến lời ra tiếng vào về mình, nhưng ảnh hưởng đến cô gái thì không hay.

Sở Tử Ngọc suy nghĩ một lát rồi quyết định ngày mai sẽ nhờ dì út chuyển lại tiền bức tranh cho cô gái.

Đã có cách giải quyết, Sở Tử Ngọc lại nhìn ngắm bức tranh cây đa treo cổ.

Bất giác, suy nghĩ của cậu lại quay về mùa hè năm ấy, về suối nhân duyên trong sâu thẳm núi Vũ Công, nơi treo đầy những dải vải đỏ.

Sở Tử Ngọc lắc đầu, cầm bức tranh lên rồi mang vào phòng game treo lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn