Ngày 21 tháng 9 năm 2023.
Khoảng hơn 4 giờ chiều, trời bắt đầu đổ mưa lớn. Sở Tử Ngọc bị kẹt trên đường, trong xe vang lên giọng của Sở Tiêu Âm: "Lần xem mắt này mà con lại làm hỏng nữa thì đừng gọi mẹ là mẹ nữa!"
Sở Tử Ngọc cong môi cười: "Vậy gọi là mẫu thân đại nhân, nghe còn văn vẻ hơn."
"Bớt ba hoa đi!"
Sở Tiêu Âm bật cười, "Mẹ không đùa với con đâu. Cô Trương vừa xinh đẹp vừa hào phóng, nhớ đến sớm để tạo ấn tượng tốt với người ta."
"Con biết rồi ạ."
Sở Tử Ngọc cười đáp, "Con đang trên đường đây."
Sở Tiêu Âm dặn dò thêm vài câu rồi cúp máy. Mưa lớn điên cuồng đập vào cửa kính. Nhìn dòng xe phía trước không hề nhúc nhích, Sở Tử Ngọc đưa tay tắt màn hình cuộc gọi, rồi bật lại chương trình phát thanh đang nghe dở.
Đó là một kênh phát thanh lâu đời của Bắc Kinh, Sở Tử Ngọc thường mở làm âm thanh nền mỗi khi lái xe.
Hôm nay, chủ đề phát thanh là phim điện ảnh mới. Hai người dẫn chương trình trò chuyện với nhau: "Nhắc đến điện ảnh, tôi thích nhất một bộ phim có bài hát đặc biệt hợp với hiện tại, nghe vào ngày mưa rất hay. Hôm nay tôi xin đề cử bài hát này, hy vọng mọi người ra ngoài vào ngày mưa càng phải chú ý an toàn nhé."
"Gửi tặng mọi người, Young And Beautiful."
Sở Tử Ngọc nheo mắt. Giai điệu quen thuộc vang lên, lan tỏa trong không gian tối tăm bên trong xe.
Cậu đưa tay định tắt chương trình phát thanh, đầu ngón tay sắp chạm vào màn hình thì đột nhiên ngừng lại.
Chỉ là một bài hát thôi mà.
Sở Tử Ngọc thu tay về. Cậu nắm vô lăng, thậm chí còn khẽ ngân nga theo tiếng hát:
"When you and I were forever wild
The crazy days, city lights
The way you'd play with me like a child
Will you still love me when I'm no longer young and beautiful
Will you still love me when I got nothing but my aching soul...."
Đến Trứng Muối Nhưỡng Xuân là 6 giờ, muộn hơn thời gian hẹn nửa tiếng. Trương tiểu thư đã tới rồi, Sở Tử Ngọc ngồi xuống liền xin lỗi thêm một lần nữa: "Xin lỗi, hôm nay tắc đường quá nghiêm trọng."
Trương tiểu thư mỉm cười: "Anh đã xin lỗi trong điện thoại rồi, hơn nữa còn đến sớm hơn tôi dự tính 10 phút, rất nhanh mà."
Giống như mẹ Sở nói, Trương tiểu thư dịu dàng, xinh đẹp và hào phóng. Sở Tử Ngọc liếc qua ngón áp út không đeo nhẫn của cô, không nói gì, gọi món. Hai người đều có hứng thú với trò chơi, xem như trò chuyện rất vui vẻ suốt bữa ăn.
Ăn cơm xong, Trương tiểu thư chủ động vào thẳng vấn đề: "Tôi rất hài lòng về anh, nhưng thật sự xin lỗi, hôm nay tôi tới xem mắt hoàn toàn là vì áp lực từ gia đình, mong anh thông cảm."
Sở Tử Ngọc đặt ly nước xuống. Hai năm nay cậu xem mắt vô số lần, tình huống như vậy đã sớm quen thuộc, cậu nói: "Tôi hiểu. Cô có thể đẩy trách nhiệm sang phía tôi, như vậy cả hai bên đều dễ ăn nói."
Trương tiểu thư kinh ngạc một lát rồi chân thành cảm kích nói: "Cảm ơn, anh đúng là người tốt."
Sở Tử Ngọc cười: "Nếu cô có việc thì cứ đi trước đi. Hôm nay bữa này tôi mời, xem mắt không thành thì kết bạn vậy. Sau này công ty hai nhà chúng ta biết đâu còn có cơ hội hợp tác."
Trương tiểu thư cười: "Nếu gặp anh sớm hơn, cuộc xem mắt này thật sự có thể thành đấy. Chỉ cần anh mở lời, tôi sẽ không từ chối. Sau này nếu có cơ hội hợp tác, nhất định tôi sẽ mời anh một bữa thật thịnh soạn."
Trương tiểu thư đi rồi, Sở Tử Ngọc lại gọi thêm một phần salad. Salad của Trứng Muối Nhưỡng Xuân rất ngon, cậu rất thích.
Bên ngoài ô cửa kính sát đất, mưa vẫn còn rơi. Sở Tử Ngọc chậm rãi ăn xong, thanh toán xong thì điện thoại của mẹ cậu gọi tới.
Không tránh khỏi lại là một trận cằn nhằn: "Ngọc Bảo, năm nay con 29 tuổi rồi. Đặt vào thời xưa thì cháu nội người ta có khi cũng biết đi mua nước tương rồi, vậy mà bây giờ con vẫn là một chỉ huy không quân. Đợi thêm vài năm nữa, già đi, xấu đi, còn ai thèm lấy con đây!"
Sở Tử Ngọc bước vào thang máy, ấn nút xuống bãi đỗ xe ngầm rồi làm nũng: "Nếu thật sự không ai muốn con, vậy ba mẹ nuôi con cả đời đi!"
Sở Tiêu Âm lại bị dỗ đến vui vẻ, cười một trận rồi nói tiếp: "Đều 29 tuổi rồi mà còn làm nũng, bảo sao chẳng ai muốn con. Mẹ mặc kệ đấy, chiều mai con phải dành thời gian ra. Con gái của một người bạn dì con mới từ nước ngoài về, vô cùng ưu tú, ngoại hình cũng rất xứng với con..."
Thang máy tới bãi đỗ xe ngầm, Sở Tử Ngọc bước ra ngoài, cười gật đầu: "Con nghe rồi, nghe rõ lắm rồi. Ngày mai con nhất định sẽ đến đúng giờ."
Đi tới chỗ đỗ xe rồi lên xe, vì vừa uống một ít vang đỏ nên cậu không khởi động xe ngay, chỉ tựa lên vô lăng nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, cậu khẽ nói: "Mở Young and Beautiful đi."
Dàn âm thanh trong xe vang lên. Đã rất lâu không nghe, vậy mà từng nốt nhạc, từng ca từ vẫn quen thuộc đến tận xương tủy.
Trong những năm tháng đen tối nhất ấy, chính bài hát này đã cùng cậu vượt qua từng đêm mất ngủ.
Sở Tử Ngọc ngủ thiếp đi, đến khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức thì xung quanh đã tối đen như mực. Cậu mờ mịt một lúc lâu mới nhớ ra mình vẫn còn ở bãi đỗ xe ngầm của Trứng Muối Nhưỡng Xuân.
Cậu cầm điện thoại lên, thời gian hiển thị là 10 giờ 40 phút tối, cậu đã ngủ gần ba tiếng.
Người gọi tới là Thiệu Trình.
Sở Tử Ngọc có hơi bất ngờ.
Thiệu Trình ra nước ngoài cũng gần 10 năm rồi. Cậu nhớ năm tốt nghiệp đại học, Thiệu Trình đã xuất ngoại, không ngờ số điện thoại vẫn chưa đổi.
Cậu vẫn còn rất buồn ngủ. Dạo gần đây cậu thiếu ngủ, hiếm khi mới có cảm giác buồn ngủ như hôm nay. Vừa nhận cuộc gọi, cậu đã ném điện thoại sang ghế phụ rồi nhắm mắt, khẽ "A lô" một tiếng.
Giọng Thiệu Trình truyền ra từ loa xe: "Đang ngủ?"
Sở Tử Ngọc hô hấp đều đều: "Sắp rồi, sao thế, về nước à?"
Thiệu Trình khẽ cười: "Đúng vậy, vừa xuống máy bay. Tôi hẹn mấy bạn học cũ của Trường Trung học Số 2 tụ tập ngày mai, thế nào, Sở đại thiếu có nể mặt đến góp vui không?"
"Mấy giờ?"
Sở Tử Ngọc nhớ lại lịch trình một chút, "Chiều mai tôi phải đi xem mắt, chắc khoảng 7 giờ mới xong, thời gian khác thì được."
Thiệu Trình cười khẽ một tiếng: "Kịp mà, 8 giờ bọn tôi mới bắt đầu tăng hai. Địa chỉ tôi gửi cho cậu."
Tán gẫu linh tinh với Thiệu Trình thêm vài câu rồi cúp máy, Sở Tử Ngọc lại chợp mắt một lúc, sau đó mới lấy điện thoại tìm một người lái xe thay.
Về đến nhà đã gần rạng sáng. Sau khi tốt nghiệp đại học, Sở Tử Ngọc dọn ra ở riêng, mua một căn hộ hai phòng một khách trong khu vực vành đai ba, diện tích 80 mét vuông, chỉ có cậu và một con rùa đen sống cùng nhau.
Hiện tại cậu rất sợ những nơi quá trống trải, cũng sợ những nơi quá mức yên tĩnh.
Tuổi thọ của mèo chó ngắn hơn cậu, cậu không dám nuôi, cân nhắc đủ đường mới chọn một con rùa đen.
Vừa vào nhà, Sở Tử Ngọc đi xem rùa đen trước, thay thức ăn cho nó. Tắm rửa xong, cậu liền đi ngủ.
Đã rất lâu rồi cậu không nằm mơ. Cậu ngủ một giấc thật dài, đến khi bị đồng hồ báo thức đánh thức thì đã là buổi chiều.
Thu dọn xong, cậu đi xem mắt. Lần này rõ ràng rất thuận lợi, đối phương không có người yêu, lại còn đặc biệt nhiệt tình với cậu. Hai người trao đổi WeChat, mãi đến khi Sở Tử Ngọc nói buổi tối còn có hẹn, cô gái mới rời đi.
Sở Tử Ngọc vừa lên xe, cô gái đã nhắn tin trên WeChat thăm dò: "Anh Sở, cuối tuần anh có rảnh không?"
Cuối tuần Sở Tử Ngọc thường ở lì trong nhà chơi game, trừ khi Tạ Quân Kiệt và Lục Lẫm hẹn cậu ra ngoài.
Cậu trả lời: "Có."
Cô gái liền hẹn cậu đi xem triển lãm tranh, Sở Tử Ngọc đồng ý. Trò chuyện xong, cậu mở định vị theo địa chỉ Thiệu Trình gửi.
Là một quán bar quen thuộc.
Nằm gần Đại học T.
Quả nhiên khi thi đại học, Thiệu Trình cũng đăng ký vào Đại học T, còn cùng học viện với Sở Tử Ngọc, chỉ khác chuyên ngành. Sở Tử Ngọc thích uống rượu, gần như ngày nào cũng ghé quán bar đó, Thiệu Trình cũng thường xuyên lui tới.
Đã mấy năm không tới, Sở Tử Ngọc đi theo chỉ dẫn vòng vèo một hồi mới tìm được quán bar Cựu Niên.
Gần khu làng đại học không có bãi đỗ xe, cậu đành đỗ xe ở chỗ đỗ tạm ven đường đối diện quán bar.
Vừa đúng 8 giờ, nhân viên phục vụ dẫn Sở Tử Ngọc vào phòng riêng. Thiệu Trình và các bạn học cũ đều đã đến.
Có hai người là bạn đại học, hai người còn lại là bạn học thời Trường Trung học Số 2, đều quen biết Sở Tử Ngọc. Vừa gặp mặt đã cười đùa chào hỏi: "Anh Sở, lâu rồi không gặp!"
Quả thật đã rất lâu không gặp. Sở Tử Ngọc thậm chí không còn nhớ tên hai người bạn học cấp ba kia. Thật ra những ký ức về thời cấp ba của cậu ngày càng trở nên mơ hồ.
Tiêu điểm của buổi tụ họp lần này là Thiệu Trình, mọi người hầu như đều hỏi chuyện hắn những năm sống ở nước ngoài. Sở Tử Ngọc chỉ ngồi uống rượu nghe chuyện, thỉnh thoảng mới chen vào vài câu.
Cứ như vậy chơi thêm một lúc, một người trong số họ nhận điện thoại. Không bao lâu sau, trong phòng lại có thêm mấy phụ nữ bước vào. Sở Tử Ngọc đã uống hơi nhiều, trong cơn chếnh choáng cảm giác có người áp sát mình, cậu liền đứng dậy: "Sáng mai tôi còn phải đến công ty bàn chuyện hợp tác, đi trước đây. Tối nay tôi mời, mọi người cứ tiếp tục."
Cậu chào Thiệu Trình một tiếng rồi cất bước rời khỏi phòng.
Đêm đã khuya, cửa các phòng đều đóng kín mít, trên hành lang thỉnh thoảng vọng ra những giai điệu khác nhau. Sở Tử Ngọc hơi chếnh choáng nên đi rất chậm. Phía sau có tiếng bước chân chạy tới gần, cậu cũng không để ý, cho đến khi một bàn tay giữ lấy cậu, gọi: "A Ngọc, cậu say rồi, để tôi đưa cậu về."
Sở Tử Ngọc rút tay nhưng không rút ra được. Cậu biết đó là ai, cũng không quay đầu lại: "Tôi đã gọi người lái xe thay rồi."
Thiệu Trình đi tới trước mặt cậu. Hắn cao hơn Sở Tử Ngọc nửa cái đầu, cúi xuống nhìn cậu rồi cười: "Tôi biết, tôi cũng uống rượu nên không lái xe được. Tôi đi cùng đưa cậu về đến nhà rồi quay lại."
Sở Tử Ngọc im lặng một giây rồi lắc đầu: "Không được."
Thiệu Trình bật cười: "Có gì mà không được chứ..."
Hắn chợt im bặt.
Sở Tử Ngọc không phải đang nói việc hắn đưa cậu về nhà là không được. Giống như ngày đầu năm nhất, khi đột nhiên nghe tin Thẩm Hoài Dư ra nước ngoài, Sở Tử Ngọc đang trả lời câu hỏi của hắn khi đó — "Tôi cũng thích cậu, tôi thì không được sao?"
Đêm đó, hắn tìm thấy Sở Tử Ngọc ở quán bar Cựu Niên. Sở Tử Ngọc đã uống say từ lâu, co người trên chiếc ghế sofa rộng lớn trong căn phòng riêng chỉ có một mình cậu. Trên bàn, dưới thảm, khắp nơi đều là vỏ chai rượu.
Màn hình lớn của TV vẫn đang phát lặp đi lặp lại bài Young and Beautiful. Hắn ngồi xổm bên cạnh ghế sofa nhìn Sở Tử Ngọc, trái tim đau đến khó chịu.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Sở Tử Ngọc, hắn đã yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên.
Sau đó, Sở Tử Ngọc lại chuyển đến Trường Trung học Số 2. Ngày ấy hắn vui mừng đến nhường nào, nhưng chẳng bao lâu sau hắn phát hiện, Sở Tử Ngọc thích Thẩm Hoài Dư, vì vậy hắn vẫn luôn không thổ lộ.
Nhìn Sở Tử Ngọc vẫn còn khóc ngay cả trong mơ, hắn khẽ lẩm bẩm: "Tớ cũng thích cậu, chẳng lẽ không được sao?"
Như bị ma xui quỷ khiến, hắn cúi đầu, tiến lại gần đôi môi đã ửng đỏ vì rượu. Nhưng ngay giây tiếp theo, trước môi hắn đột nhiên xuất hiện một mu bàn tay chắn lại.
Sở Tử Ngọc không mở mắt, vẫn cuộn mình trong tư thế ngủ say, nhưng lại vô cùng rõ ràng đáp lại hắn.
"Không được."
"Con gái không được, con trai cũng không được. Không phải Thẩm Hoài Dư thì không được."
10 trôi qua.
Câu trả lời của Sở Tử Ngọc vẫn là, không được.
Thiệu Trình cười khổ một tiếng, buông tay, thả cánh tay Sở Tử Ngọc ra, "Về đến nhà thì nhắn một tiếng."
"Ừ." Sở Tử Ngọc vẫn không quay đầu lại.
Từ quán rượu đi ra, đã là nửa đêm về sáng. Trên đường không một bóng người, vắng vẻ đến lạ. Chỉ có ở bãi đỗ xe tạm bên phía đối diện, một ông lão khập khiễng, lưng còng vẫn đang dán phiếu lên các xe.
Trên cần gạt nước xe của Sở Tử Ngọc cũng kẹp một tờ phiếu, bên trên có mã QR thu phí. Cậu lấy điện thoại quét mã, nhưng ngay khi phí đỗ xe hiện lên, đầu ngón tay cậu chợt khựng lại.
Đồng tử chấn động, cậu nhìn về bóng lưng vừa dán phiếu xong, đang khập khiễng đi xa phía trước.
Ông lão đó là—
Trang Kiến Minh!