Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 60: Con Không Xứng

Đúng lúc này, ngoài phòng đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Ngoài cửa sổ sấm chớp lập lòe, ánh sáng trắng lóe lên trong phòng. Sở Tử Ngọc nhìn thấy Thẩm Hoài Dư nói mấy chữ, nhưng tiếng sấm quá lớn nên cậu không nghe rõ. Vừa mới nghiêng người lại gần muốn nghe cho rõ thì cửa ký túc xá mở ra.

"Nha —" Thiệu Trình xách theo một túi đồ ăn vặt, bước vào phòng, nheo mắt quét một vòng rồi cười: "Sở Tử Ngọc, cậu đến rồi à!"

Sở Tử Ngọc quay đầu lại, cũng rất nghi hoặc: "Sao cậu lại tới đây?"

"Đừng nhắc nữa."

Thiệu Trình đóng cửa lại, thuận tay đặt túi xuống, thở dài nói: "Ở nhà, ba tớ ngày nào cũng tụng kinh, phiền chết đi được. Tớ dứt khoát quay lại trường học cho lỗ tai thanh tịnh hơn một chút."

Ánh mắt hắn lướt qua Thẩm Hoài Dư, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Sở Tử Ngọc. Nhìn quả vải trên bàn, hắn huýt sáo một tiếng: "Năm nay vải Tăng Thành có sớm vậy luôn à."

Sở Tử Ngọc lắc đầu: "Không biết, trong nhà có sẵn thôi. Cậu muốn ăn thì tự lấy."

Thiệu Trình cũng không khách sáo, cầm một quả chậm rãi bóc vỏ, đột nhiên nói: "Cậu dọn hết chăn đệm đi rồi, còn tới ký túc xá làm gì? Tới tìm học bá hả?"

Sở Tử Ngọc liếc nhìn Thẩm Hoài Dư. Thẩm Hoài Dư vẫn dựa vào thang giường, cụp mắt nhìn cậu. Trong ánh sáng mờ tối không rõ, vẫn không thể nhìn rõ đôi mắt của Thẩm Hoài Dư.

Sở Tử Ngọc cảm thấy mặt nóng bừng, cậu vừa mới nói vậy, nhưng Thẩm Hoài Dư đã đáp lại cái gì đâu?

Cậu khẽ hắng giọng, "Có bài không biết làm, tới hỏi Thẩm Hoài Dư."

"Tích cực dữ vậy."

Thiệu Trình cắn nửa quả vải, vừa nhai vừa hỏi, "Cậu cũng định cùng học bá đăng ký vào Đại học Bắc Kinh à?"

Trường Trung học Số 2 có hai suất tiến cử vào Đại học Bắc Kinh, nhưng không dành cho Thẩm Hoài Dư. Nhà trường từng lén tìm Thẩm Hoài Dư nói chuyện, chỉ cần thi đậu Đại học Bắc Kinh sẽ thưởng cho y 300.000 tệ.

Chuyện này Sở Tử Ngọc biết. Cậu rất rõ năng lực học tập của mình. Từ khi được Thẩm Hoài Dư giúp cậu học, thành tích của cậu quả thực đã cải thiện, nhưng muốn thi đậu Đại học Bắc Kinh vẫn là chuyện quá xa vời, còn kém rất nhiều.

Nhưng nếu thật sự muốn học ở Đại học Bắc Kinh, nhà cậu vẫn có con đường khác để vào hệ quốc tế của trường.

Sở Tử Ngọc lắc đầu, "Đợi có điểm rồi tính sau."

Cậu muốn tiếp tục học cùng trường đại học với Thẩm Hoài Dư, nhưng hệ quốc tế và các học viện khác vốn không cùng một lộ trình. Nói thẳng ra, đó là bỏ tiền để đổi lấy một tấm bằng của Đại học Bắc Kinh.

Sở Tử Ngọc không nghĩ như vậy.

Hơn nữa, sau một thời gian nỗ lực học tập, Sở Tử Ngọc thật ra cũng có chút tự tin. Đại học Bắc Kinh thì gần như không có hy vọng, nhưng các ngành ít cạnh tranh của Đại học T - trường xếp thứ hai - vẫn còn đôi chút cơ hội. Biết đâu cậu lại thi đậu Đại học T, mà Đại học T cũng không quá xa Đại học Bắc Kinh. Làm tròn lên thì vẫn có thể xem như học cùng một trường!

Thiệu Trình nhả hạt vải ra, đột nhiên nói: "Lúc điền nguyện vọng nhớ nói tớ một tiếng, tớ còn muốn học cùng trường với cậu."

Sở Tử Ngọc nheo mắt, quay đầu nhìn Thiệu Trình. Cậu còn chưa kịp lên tiếng thì Thiệu Trình đã vỗ vai trái cậu một cái, nhếch môi cười để lộ hàm răng trắng: "Tớ còn chưa làm bạn học với cậu đủ đâu."

Nói xong, Thiệu Trình rút tay lại rồi đứng dậy: "Hai người cứ nói chuyện đi, tớ vào nhà vệ sinh." Nói rồi đi về phía ban công.

Bên ngoài mưa dần nhỏ lại. Lúc này đèn chớp hai cái rồi sáng trở lại. Ngoài trời mưa lại nặng hạt hơn. Sở Tử Ngọc vẫn nhớ câu nói khi nãy mình không nghe rõ, vừa quay đầu tìm Thẩm Hoài Dư thì đối phương đã lên tiếng trước: "Mẹ tôi tìm tôi, thi xong liên lạc."

Thẩm Hoài Dư cầm điện thoại rời đi. Đến cửa, y lại quay đầu nói thêm một câu: "Đừng nghĩ nhiều, cứ thi cho tốt."

Sở Tử Ngọc gật đầu, nhìn theo Thẩm Hoài Dư rời đi, tim cậu bỗng đập thình thịch.

Cậu mấp máy môi không tiếng động, cố khôi phục lại khẩu hình môi của Thẩm Hoài Dư lúc nãy, cẩn thận đọc thầm trong lòng hai chữ đó.

"Tôi biết."

Thẩm Hoài Dư biết. Cậu ấy biết cậu đang theo đuổi, lại không từ chối. Vậy điều đó có phải đại diện cho rằng—

Thẩm Hoài Dư cũng thích cậu?

Hoặc ít nhất là có một chút thích cậu.

Ít nhất cũng có nghĩa là Thẩm Hoài Dư không bài xích việc cậu thích cậu ấy!

Vậy câu "thi xong liên lạc" vừa rồi, có phải là muốn đồng ý hẹn hò với cậu không?

Sở Tử Ngọc càng nghĩ càng thấy là như vậy, tâm trạng tốt vô cùng. Mấy ngày sau đã đến kỳ thi đại học. Cậu được phân đến một trường trung học cơ sở không xa nhà để dự thi. Suốt ba ngày thi, cậu không liên lạc với Thẩm Hoài Dư.

Môn thi cuối cùng kết thúc, Sở Tử Ngọc nhận lại điện thoại. Việc đầu tiên sau khi khởi động máy là gọi cho Thẩm Hoài Dư.

Dòng người chen chúc, cậu áp điện thoại bên tai, tim đập nóng hổi, nhưng cuộc gọi không kết nối được.

Thẩm Hoài Dư vẫn chưa mở máy.

"Vẫn chưa nhận lại điện thoại sao?" Sở Tử Ngọc nghĩ, điện thoại của mẹ cậu đã gọi tới trước.

Ba mẹ cậu đều đang đợi trước cổng trường.

Sở Tử Ngọc tạm thời không liên lạc với Thẩm Hoài Dư nữa, chạy ra khỏi trường tìm ba mẹ. Cả nhà cùng đi ăn một bữa cơm mừng.

Tối về nhà, sau khi tắm xong, Sở Tử Ngọc lại gọi điện cho Thẩm Hoài Dư.

Vẫn chưa mở máy.

"......" Thái dương của Sở Tử Ngọc giật thình thịch, lại nhớ tới những ký ức không mấy tốt đẹp.

Lễ Giáng Sinh năm ngoái, Thẩm Hoài Dư cũng đột nhiên tắt máy, không liên lạc được.

Nhưng sau đó Thẩm Hoài Dư có giải thích là điện thoại của y hết pin...

Sở Tử Ngọc đành lên WeChat nhắn lại cho Thẩm Hoài Dư: [Có thời gian thì liên lạc với tớ nhé!]

Lần mất liên lạc này kéo dài mãi đến một ngày trước sinh nhật Sở Tử Ngọc, cậu mới nhận được cuộc gọi từ Thẩm Hoài Dư.

Lúc đó điểm thi đại học đã có. Trường Trung học Số 2 còn treo băng rôn chúc mừng, Thẩm Hoài Dư đứng thứ hai toàn thành phố khối khoa học tự nhiên.

Còn Sở Tử Ngọc cũng phát huy vượt mong đợi, vừa chạm tới mức điểm chuẩn thấp nhất của Đại học T. Nếu đăng ký một ngành tương đối ít người chọn thì vấn đề không lớn.

Sở Tử Ngọc nghe tiếng hít thở quen thuộc truyền qua điện thoại. Im lặng hai giây, cậu lập tức bùng nổ, tức giận nói: "Thẩm Hoài Dư, cậu dứt khoát cả đời đừng tìm tớ nữa, chúng ta tuyệt giao!"

Thẩm Hoài Dư cười trong điện thoại. "Được, tuyệt giao."

Sở Tử Ngọc: "...... Này, tớ thật sự giận đấy!"

"Xin lỗi, tôi sai rồi."

Giọng Thẩm Hoài Dư trầm thấp, như đang ghé sát bên tai Sở Tử Ngọc mà thì thầm, "Tha thứ cho em lần này đi, anh Sở."

Da đầu Sở Tử Ngọc như bị lửa đốt, hơi nóng lan khắp người. Cậu lắp bắp: "Cậu, cậu bớt giả vờ trẻ con đi! Cậu còn hơn tớ cả tháng đấy!"

Thẩm Hoài Dư vẫn cười khẽ. "Ừm, tôi già rồi, vậy cậu gọi tôi là anh đi."

Sở Tử Ngọc: "......"

Mặt cậu vẫn nóng hầm hập. Đương nhiên cậu không thể gọi Thẩm Hoài Dư là anh, chỉ hạ thấp giọng xuống: "Khoảng thời gian này cậu đều đi làm thêm à?"

"Ừm, có nhiều chỗ cần dùng tiền."

Thẩm Hoài Dư đáp ngắn gọn, rồi hỏi: "Ngày mai sinh nhật cậu định tổ chức thế nào?"

Nhắc đến sinh nhật, Sở Tử Ngọc lại thấy hơi khó mở lời. Ba cậu nhất quyết muốn tổ chức tiệc sinh nhật cho cậu, còn mời rất nhiều người. Cậu không chắc Thẩm Hoài Dư có thích những dịp như vậy hay không.

Cậu do dự một giây, cuối cùng vẫn thẳng thắn nói: "Trong nhà tớ có tiệc sinh nhật, cậu tới không?"

Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng hai giây, rồi giọng Thẩm Hoài Dư mới vang lên: "Tôi vẫn chưa chắc, ngày mai trả lời cậu được không?"

Sở Tử Ngọc có hơi thất vọng, nhưng không thể hiện ra ngoài: "Đương nhiên là được rồi!"

Lúc này, trong căn phòng bị khóa kín, Thẩm Hoài Dư nghe thấy tiếng bước chân. Y biết Trang Ngải Liên tới, bèn nói: "Ngày mai liên lạc."

Cúp điện thoại, y nằm trở lại giường.

Cửa sổ phòng không mở, bị nhốt suốt một tháng, không khí trong phòng vừa ngột ngạt vừa khô hanh. Thẩm Hoài Dư kéo chăn lên rồi lại nhắm mắt ngủ.

Ngay ngày thi đại học kết thúc, y đã bị mẹ nhốt trong phòng.

"Bao giờ con nói con sẽ sửa, mẹ mới thả con ra."

Đêm trước ngày thi đại học, Trang Kiến Minh lại uống say. Nhưng hôm đó ông không gây chuyện cũng không đòi tiền, chỉ kéo Trang Ngải Liên khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.

"Chị, Hoài Hoài lầm đường lạc lối rồi! Thằng bé từng dẫn tới nhà chúng ta cái cậu trai kia, tên là Sở Tử Ngọc, chị còn nhớ không? Là bạn học của nó. Hai đứa nó là loại quan hệ đó! Những khoản tiền Hoài Hoài đưa cho chị trước đây đều là Sở Tử Ngọc cho! Chuyện này mà truyền ra ngoài thì cả đời Hoài Hoài coi như xong."

Đêm đó Trang Ngải Liên phải nhập viện. Sau khi thi đại học kết thúc, Thẩm Hoài Dư nhận được điện thoại liền vội vàng trở về. Lúc đó Trang Ngải Liên đã xuất viện về nhà. Vừa bước vào cửa, y đã thấy bà đưa cho mình một bọc tiền được gói kỹ bằng giấy báo, dày như mấy viên gạch xếp chồng lên nhau. Mặt bà không còn chút huyết sắc, nói: "Đem số tiền này trả lại cho Tiểu Sở, từ nay về sau không được qua lại với nhau nữa!"

Thẩm Hoài Dư chỉ cần suy nghĩ một chút là biết chuyện này do Trang Kiến Minh gây ra. Y im lặng một giây rồi nói: "Mẹ, không phải như mẹ nghe đâu."

"Vậy là thế nào?"

Nước mắt Trang Ngải Liên không ngừng chảy xuống. Bàn tay khô gầy vàng vọt của bà siết chặt lấy Thẩm Hoài Dư, gần như van xin: "Con với Tiểu Sở là bạn học, là bạn tốt đúng không? Số tiền con mang về nhà là do thằng bé tốt bụng cho con mượn."

Thẩm Hoài Dư đặt xấp tiền lại lên đầu giường, nói: "Toàn bộ số tiền này đều là tiền con đi làm kiếm được, không liên quan đến Sở Tử Ngọc."

Sắc mặt Trang Ngải Liên vừa dịu lại, Thẩm Hoài Dư đã nói tiếp: "Nhưng việc con yêu cậu ấy là thật."

Đầu óc Trang Ngải Liên ong ong. Bà gắng gượng xuống giường, chộp lấy chiếc mắc áo bên cạnh, hết lần này đến lần khác đánh lên lưng Thẩm Hoài Dư. Giọng bà vừa sợ hãi vừa suy sụp: "Thu lại đi! Con nói thu lại đi! Con là người bình thường, mẹ không cho phép con thích đàn ông!"

Thẩm Hoài Dư không tránh, mặc cho chiếc mắc áo quất lên lưng mình. Cơn đau liên tiếp ập tới, y nhắm mắt lại, nhưng vẫn chỉ nói một câu:

"Không ai có thể ngăn cản con yêu cậu ấy."

Từ ngày đó, Thẩm Hoài Dư bị nhốt trong phòng. Trang Ngải Liên cũng giữ luôn điện thoại của y. Y hoàn toàn có thể bước ra ngoài, nhưng bên ngoài cánh cửa là tiếng ho không ngừng của Trang Ngải Liên, còn có—

"Nếu con đi tìm nó, mẹ liền chết cho con xem."

Thẩm Hoài Dư cảm thấy căn nhà nhỏ này chẳng khác nào một ngôi mộ. Y vẫn còn sống, nhưng đã ở trong mộ rồi.

Cho đến một ngày trước sinh nhật Sở Tử Ngọc, y gõ cửa phòng, "Mẹ, ngày mai là sinh nhật cậu ấy, con phải ra ngoài."

"Xin mẹ yên tâm, con sẽ không ở bên cậu ấy." Y như đang nói với Trang Ngải Liên, lại như đang tự lẩm bẩm với chính mình.

"Con không xứng."

Đêm đó, Trang Ngải Liên mở cửa. Thẩm Hoài Dư không đi ra ngoài. Đến sáng hôm sau, y mới thức dậy, ra ngoài rửa mặt, thay một bộ quần áo còn khá mới, rồi như thường lệ nói với Trang Ngải Liên: "Con ra ngoài một lát, sẽ về trễ một chút."

Mắt Trang Ngải Liên sưng đỏ. Khóc đứt quãng suốt một tháng, thị lực của bà vốn đã kém lại càng kém hơn. Nhìn Thẩm Hoài Dư, nước mắt bà lại không ngừng rơi xuống. Bà giúp Thẩm Hoài Dư chỉnh lại vạt áo, khẽ nói: "Mẹ chờ con về."

-

Từ 0 giờ ngày 7 tháng 7, Weibo đã bùng nổ.

Một cái tên xa lạ leo thẳng lên top tìm kiếm nóng: [Chúc mừng Sở Tử Ngọc trưởng thành!]

Gần nửa giới giải trí đồng loạt đăng Weibo chúc mừng một cậu trai tên [Sở Tử Ngọc] bước sang tuổi trưởng thành.

Cả mạng xã hội đều đang hỏi Sở Tử Ngọc là ai.

Vừa mở mắt, Sở Tử Ngọc đã nhận được cuộc gọi trêu chọc của Tạ Quân Kiệt: "Anh Sở của chúng ta trưởng thành rồi, cả mạng xã hội chúc mừng luôn! Ghê thật!"

Sở Tử Ngọc mặc kệ Tạ Quân Kiệt, trực tiếp cúp máy rồi gọi cho Thẩm Hoài Dư: "Xác nhận chưa? Hôm nay cậu có thể tới nhà tớ không?"

"Xin lỗi." Thẩm Hoài Dư cười nói, "Có chút việc, tối mới xong, không đi được."

Nụ cười trên mặt Sở Tử Ngọc biến mất. Cậu còn muốn nói thêm gì đó, nhưng giọng nam trầm thấp trong điện thoại đã vang lên: "Sinh nhật vui vẻ, chúc mừng trưởng thành. Sở Tử Ngọc."

Sở Tử Ngọc lập tức tha thứ cho Thẩm Hoài Dư. Cậu nghĩ Thẩm Hoài Dư phải kiếm tiền nuôi gia đình, đó là chuyện không còn cách nào khác. Nếu Thẩm Hoài Dư không tới được, vậy thì cậu đi tìm y!

Dù sao cậu cũng có rất nhiều thời gian!

Nhưng tiệc sinh nhật quá long trọng, mãi đến hơn 10 giờ tối Sở Tử Ngọc mới tìm được cơ hội chạy ra ngoài.

Cậu xách theo phần bánh sinh nhật đã cắt sẵn, bắt xe thẳng tới nhà Thẩm Hoài Dư.

Đến nơi, Sở Tử Ngọc vừa định gõ cửa, tay đưa tới giữa không trung lại đột ngột xoay người chạy ra ngoài.

Suýt nữa thì quên mất, đến nhà người khác chơi phải mang theo quà chứ!

Nơi này vừa cũ vừa xuống cấp. Sở Tử Ngọc tìm một lúc mới thấy một cửa hàng trái cây. Cậu cũng không biết chọn trái cây, bèn nhờ chủ tiệm gói cho mình giỏ trái cây đắt nhất. Chủ tiệm cười tủm tỉm gói cho cậu một giỏ trái cây trị giá 1.000 tệ.

Xách giỏ trái cây men theo đường cũ quay lại, vừa tới đầu ngõ, những hạt mưa lất phất đã rơi xuống. Sở Tử Ngọc vội che chắn bánh kem trước, rồi hấp tấp chạy về phía trước. Đúng lúc đó, phía trước vang lên tiếng đóng cửa. Trong ánh sáng mờ tối, Thẩm Hoài Dư bung ô đi ra.

Y bước xuống bậc thềm, vừa xoay người đã nhìn thấy Sở Tử Ngọc đang chật vật đứng đó.

Sở Tử Ngọc cũng không ngờ Thẩm Hoài Dư lại đột nhiên xuất hiện. Ánh mắt cậu sáng lên, vui mừng gọi: "Thẩm Hoài Dư!"

Thẩm Hoài Dư bước tới, nghiêng ô che lên đầu cậu.

Mưa lộp bộp rơi trên mặt ô. Trong ánh sáng mờ tối, Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc. Sở Tử Ngọc ngẩng đầu nhìn y, tóc mái bị nước mưa làm ướt dính trên trán, hơi thở có phần gấp gáp, nhưng đôi mắt lại sáng như sao trời.

"Muộn thế này rồi, cậu ra ngoài làm gì?"

Những ngón tay thon dài như đốt trúc bỗng siết chặt cán ô. Thẩm Hoài Dư dời mắt đi, nhàn nhạt đáp: "Mua đường trắng."

Sở Tử Ngọc liên tục gật đầu, "Tớ đi cùng cậu!"

Rồi nhớ tới giỏ trái cây, cậu giơ lên nói: "Quà tới nhà chơi đấy, để trước cửa nhà cậu nhé?"

"Để tôi cầm." Thẩm Hoài Dư nhận lấy giỏ trái cây, đi sang bên trái Sở Tử Ngọc, chiếc ô nghiêng hẳn về phía cậu.

Mưa xối xả. Cửa sổ hai bên nhà đều đóng kín mít, hắt ra ánh đèn trắng hoặc vàng cam. Chiếc ô nghiêng hẳn về phía Sở Tử Ngọc. Hai người sóng vai đi đến cửa hàng tạp hóa. Thẩm Hoài Dư mua một túi đường cát trắng, ra khỏi cửa hàng mới dừng lại hỏi Sở Tử Ngọc: "Sao giờ này cậu lại tới?"

Sở Tử Ngọc thần thần bí bí đưa chiếc bánh kem đang cẩn thận ôm trong khuỷu tay ra, khóe môi cong lên: "Ta-da! Hai miếng bánh sinh nhật! Hôm nay tớ trưởng thành rồi mà, đương nhiên phải cùng cậu ăn mừng chứ!"

Trước cửa hàng tạp hóa có mấy cây hoa quế chưa nở, treo một ngọn đèn chiếu sáng chập chờn như sắp tắt. Ánh đèn lúc sáng lúc tối lướt qua đôi giày thể thao của Sở Tử Ngọc.

Màu trắng, phiên bản giới hạn toàn cầu, lúc này đã bắn đầy bùn đất.

Sở Tử Ngọc vẫn đang huyên thuyên nói chuyện thì Thẩm Hoài Dư đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu nhanh chóng vào con hẻm nhỏ hẹp tối tăm bên cạnh.

Chiếc bánh kem và cây ô trong tay Sở Tử Ngọc cùng lăn xuống đất. Tay trái cậu bị Thẩm Hoài Dư nâng lên, ép chặt vào bức tường lạnh lẽo ẩm ướt. Lưng cậu cũng tựa sát vào tường, chiếc áo thun mỏng trên người chớp mắt đã ướt đẫm.

Mưa đêm rất lạnh, nhưng lồng ngực lại nóng bỏng. Lông mi Sở Tử Ngọc bị nước mưa làm ướt đến mức gần như không mở nổi mắt. Cậu cố chớp mắt muốn nhìn rõ Thẩm Hoài Dư, nhưng trước sau vẫn chỉ thấy mơ hồ. Nước mưa không ngừng tràn vào miệng, cậu mím môi nuốt xuống, khẽ đau đến hừ một tiếng: "Thẩm Hoài Dư, cậu làm tớ đau..."

"Cậu theo đuổi tôi là vì thích tôi sao?" Thẩm Hoài Dư cắt ngang lời Sở Tử Ngọc. Giọng nói bị nước mưa nhuốm đến vừa trầm vừa ướt lạnh.

Sở Tử Ngọc sửng sốt. Tim cậu đập như sấm. Làn da trong đêm mưa nhanh chóng nóng lên.

Thừa nhận hay không thừa nhận?

Sở Tử Ngọc nhớ lại cơn mưa lớn ở ký túc xá trước kỳ thi đại học, nhớ vị ngọt của quả vải và câu trả lời của Thẩm Hoài Dư: "Tôi biết."

Thẩm Hoài Dư cũng thích cậu!

Chỉ ngẩn người một giây, Sở Tử Ngọc đã kiên quyết gật đầu: "Đúng vậy, tớ thích cậu!"

Những giọt mưa lấm tấm rơi trên mí mắt, trong đôi đồng tử màu nhạt cuộn trào cảm xúc mãnh liệt, "Tớ siêu siêu siêu thích cậu!"

"Cậu từng hẹn hò 32 lần."

Sở Tử Ngọc lập tức như bị nắm được đuôi, lẩm bẩm: "Đó là chuyện trước đây mà. Với lại tớ đâu có tệ, toàn là người ta đá tớ thôi!"

"Trước đây cậu thích con gái."

Sở Tử Ngọc không chút do dự: "Gặp cậu rồi thì tớ thích con trai!"

Thẩm Hoài Dư dường như khẽ cười một tiếng. Bàn tay với các khớp xương nổi rõ đột nhiên giữ lấy cằm Sở Tử Ngọc, cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn của Thẩm Hoài Dư rất mạnh bạo, gần như hung hăng chiếm lấy đôi môi cậu.

Sở Tử Ngọc hoàn toàn ngây người. Ngoài lần hô hấp nhân tạo trước kia, đây là lần đầu tiên cậu hôn môi với người khác nên không biết phải phản ứng thế nào. Hương bạc hà nồng đậm hòa lẫn vị mặn của nước mưa, cậu chỉ có thể bị động để mặc Thẩm Hoài Dư áp sát.

Sau đó, Thẩm Hoài Dư buông cổ tay cậu ra, bàn tay chuyển xuống bên eo, luồn vào trong vạt áo.

Những ngón tay lạnh buốt lướt qua da thịt khiến Sở Tử Ngọc bất chợt run lên, vô thức đẩy Thẩm Hoài Dư một cái.

Cậu không dùng nhiều sức, nhưng Thẩm Hoài Dư lại lùi về sau.

Thẩm Hoài Dư rút tay lại. Trong không gian tối tăm, cơn mưa lớn vẫn xối xả không ngừng. Thẩm Hoài Dư lại trở về dáng vẻ lạnh nhạt ban đầu.

"Cậu vốn không thích con trai."

Sở Tử Ngọc bị hôn đến toàn thân mềm nhũn, hai chân gần như không đứng vững. Cậu phải chống một tay lên tường mới gắng gượng đứng được, lồng ngực phập phồng dữ dội, từng ngụm từng ngụm thở gấp, nhưng vẫn không quên lắc đầu: "Vừa rồi tớ là..."

Thẩm Hoài Dư cắt ngang lời Sở Tử Ngọc: "Bây giờ tôi cho cậu đáp án."

Sở Tử Ngọc không theo kịp mạch suy nghĩ của Thẩm Hoài Dư: "Đáp án gì?"

"Đáp án cho việc cậu theo đuổi tôi."

Hơi thở Sở Tử Ngọc trở nên dồn dập. Giây tiếp theo, cậu nghe thấy Thẩm Hoài Dư nói—

"Tôi từ chối."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn