Tôi cái gì?
Nửa câu sau còn thiếu ấy, Thẩm Hoài Dư đã không nói hết trong đêm Giáng Sinh tuyết rơi năm đó. Y chỉ đưa cho Sở Tử Ngọc một phong thư.
Trong phong thư là 10.000 tệ. Thẩm Hoài Dư nói với Sở Tử Ngọc rằng Trang Kiến Minh sẽ không đến quấy rầy cậu nữa.
Từ ngày đó trở đi, Sở Tử Ngọc không gặp lại Trang Kiến Minh. Thật ra cậu chẳng hề bận tâm đến Trang Kiến Minh, điều cậu muốn biết chỉ là đêm đó, phía sau chữ "tôi" của Thẩm Hoài Dư rốt cuộc là gì.
Từ cuối năm nghĩ sang năm mới, lại nghĩ suốt kỳ nghỉ đông, cho đến một ngày trước khi học kỳ cuối của lớp 11 bắt đầu, Sở Tử Ngọc vẫn không nghĩ ra đáp án.
9 giờ sáng, Sở Tử Ngọc vẫn chưa rời giường. Cậu nằm trên giường, giơ con gấu nhỏ sọc tím hồng lên ngắm nghía hết lần này đến lần khác, khẽ hỏi: "Là tôi sẽ thích cậu sao?"
Tim cậu đập dồn dập như tiếng sấm đầu xuân ngày kinh trập.
Là thích nhỉ?
Không thích một người con trai thì sẽ ôm một người con trai khác sao? Chắc là không đâu. Dù sao cậu cũng sẽ không ôm Tạ Quân Kiệt hay Lục Lẫm.
Lùi một bước mà nói, cho dù không phải thích, nhưng Thẩm Hoài Dư sẽ ôm bạn nam của mình mà. Vậy chứng tỏ Thẩm Hoài Dư không ghét những tiếp xúc cơ thể giữa người cùng giới.
Lùi thêm một bước nữa, nếu Thẩm Hoài Dư không bài xích tiếp xúc với người cùng giới, vậy cậu ấy cũng có thể chấp nhận chuyện thích con trai đúng không?
Lại lùi thêm 10.000 bước nữa, nếu Thẩm Hoài Dư có thể chấp nhận chuyện thích con trai, vậy cũng có khả năng cậu ấy sẽ thích cậu đúng không?
Lại lại lùi thêm một triệu bước nữa, nếu cậu không nói là thích, chỉ theo đuổi Thẩm Hoài Dư thôi, thì cho dù Thẩm Hoài Dư không chấp nhận, cũng không thể tuyệt giao với cậu được nhỉ?
!!!
Sở Tử Ngọc đột nhiên ngồi bật dậy. Trước đây sao cậu không nghĩ ra nhỉ! Không cần tỏ tình chẳng phải là được rồi sao! Giống như lợi dụng bug trong trò chơi vậy, làm những chuyện giống như tỏ tình, nhưng tuyệt đối không nhắc đến chữ nào. Tiến có thể công, lui có thể thủ, quả thực hoàn hảo!
Sở Tử Ngọc vỗ đầu con gấu nhỏ một cái, đặt nó bên cạnh gối rồi tung chăn xuống giường.
Rửa mặt đánh răng xong, cậu xuống lầu ăn uống ngon lành, ăn hết một tô mì bò thật lớn. Ăn xong, cậu lấy điện thoại ra tìm đoàn quân sư.
Cậu từng yêu đương nhiều lần, nhưng chưa từng theo đuổi ai. Phương diện này cậu hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Người đầu tiên cậu hỏi là Tạ Quân Kiệt.
[Lão Kiệt, làm sao để theo đuổi một người?]
Giờ này Tạ Quân Kiệt thường vẫn còn đang ngủ. Sở Tử Ngọc vốn chỉ định để lại tin nhắn trước. Kế hoạch của cậu là loại trừ Lục Lẫm, hỏi hết tất cả những người trong danh sách liên lạc.
Không ngờ vừa nhìn thấy chữ "theo đuổi một người", Tạ Quân Kiệt lập tức trả lời.
[Đệt! Cậu vậy mà muốn theo đuổi người ta thật à? Lần này nghiêm túc luôn hả? Rốt cuộc là ai vậy? Đại mỹ nữ bên Trường Trung học Số 2 kia sao!]
Sở Tử Ngọc đáp: [Theo đuổi được rồi tớ sẽ nói cho cậu biết, mau nói xem phải theo đuổi thế nào!]
Tạ Quân Kiệt trả lời: [Hê, hỏi tớ là đúng người rồi! Người cậu thích có tính cách thế nào? Tính cách khác nhau thì cách theo đuổi cũng khác nhau.]
Sở Tử Ngọc tổng kết một lúc rồi trả lời: [Chắc còn lạnh lùng hơn cả A Lẫm.]
Tạ Quân Kiệt: [...... Anh ơi, em chỉ có một câu thôi, nếu không phải không thể thiếu cô ấy thì bỏ cuộc sớm đi!]
Vốn dĩ Sở Tử Ngọc muốn trả lời rằng chính là không thể thiếu đối phương, nhưng gõ vào rồi lại xóa đi, cuối cùng chỉ nhắn lại cho Tạ Quân Kiệt một câu: [Không nói nữa, tớ ra ngoài đây.]
Cậu cũng không hỏi thêm người nào khác, mang theo điện thoại, nói với Sở Tiêu Âm một tiếng rồi ra khỏi nhà.
Cách ngày khai giảng, Sở Tử Ngọc bước vào lớp học, suốt cả quãng đường không có ai chủ động bắt chuyện với cậu, chỉ khe khẽ thì thầm, vừa nói nhỏ vừa nhìn cậu.
"Trời ơi trời ơi trời ơi! Các chị em ơi, học sinh chuyển trường mới đẹp quá, tinh xảo quá!"
Nữ sinh ngồi trước bàn Sở Tử Ngọc đang gõ chữ trong nhóm chat, vừa liếc mắt đã thấy học sinh chuyển trường ngồi xuống ở hàng phía sau mình.
Nữ sinh sửng sốt, đầu ngón tay vẫn còn gõ chữ trong nhóm WeChat, mặt đã quay sang, thử gọi một tiếng: "Sở Tử Ngọc?"
Sở Tử Ngọc cất cặp sách xong, ngẩng đầu đáp: "Có việc gì sao?"
Nữ sinh: "....."
Nữ sinh gõ chữ theo bản năng, gửi vào nhóm chat: "Đệt, là Sở Tử Ngọc! Sở Tử Ngọc tóc đen!"
Trong lớp lập tức sôi nổi hẳn lên. Thiệu Trình là người đầu tiên chạy tới, mắt sáng rực nhìn Sở Tử Ngọc cười nói: "Ôi chao, anh Ngọc của chúng ta nhuộm tóc lại càng đẹp trai hơn! Sao tự dưng lại muốn nhuộm về màu đen thế?"
Sở Tử Ngọc không cảm thấy tóc đen đẹp trai hơn tóc màu cam, nhưng có lẽ trông giống học sinh ngoan hơn. Hôm qua cậu nhuộm tóc đen về nhà, mẹ cậu còn chụp mấy tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè khoe.
Từ khi WeChat ra mắt đến nay, mẹ cậu rất thích đăng lên vòng bạn bè.
Sở Tử Ngọc liếc nhìn phía sau một cái. Thẩm Hoài Dư vẫn chưa tới. Cậu đáp qua loa: "Chán màu cũ rồi."
Thiệu Trình cười: "Thế thì cậu chán thêm vài lần nữa đi, cái mặt này của cậu phải nhuộm hết mọi màu mới không phí."
"Để nói sau đi."
Sở Tử Ngọc có chút mất tập trung, lấy điện thoại ra đăng nhập WeChat, nhắn cho Thẩm Hoài Dư: "Sắp vào tiết rồi, cậu đâu rồi?"
WeChat vừa ra mắt, Sở Tử Ngọc đã bảo Thẩm Hoài Dư đăng ký tài khoản. Sau khi nhuộm lại tóc đen, việc đầu tiên cậu làm là chụp một tấm ảnh tự sướng, đăng lên vòng bạn bè chỉ mình Thẩm Hoài Dư nhìn thấy, nhưng Thẩm Hoài Dư không trả lời, chỉ bấm thích một cái.
Bấm thích là phép lịch sự, Sở Tử Ngọc không đoán được Thẩm Hoài Dư là thích hay không thích.
Điện thoại 'ong' một tiếng, Thẩm Hoài Dư trả lời: "Có chút việc, tôi tới ngay."
Thẩm Hoài Dư đắp chăn cẩn thận cho Trương Phượng Anh, xách cặp sách từ phòng ngủ của bà đi ra. Vừa đến sân, Trang Kiến Minh đã xách theo một túi quẩy và một túi sữa đậu nành bước vào.
Trang Kiến Minh vừa hận vừa sợ Thẩm Hoài Dư. Năm ngoái, ông tìm Sở Tử Ngọc đòi 10.000 tệ, cũng là lần đầu tiên Thẩm Hoài Dư thật sự ra tay tàn nhẫn với ông.
Cháu ngoại đánh cậu ruột, ông nằm trong bệnh viện càng nghĩ càng hận, liền liên lạc với mấy anh em thân thiết định dạy cho Thẩm Hoài Dư một bài học. Có người thật sự mang theo hung khí. Đến khi nghe tin Thẩm Hoài Dư bị đâm phải nhập viện, ông sợ đến mức một thời gian dài không dám về nhà.
Là Thẩm Hoài Dư chủ động tìm ông trước.
"Đừng tìm Sở Tử Ngọc nữa, coi như chuyện này chưa từng xảy ra."
Thẩm Hoài Dư ném xuống một tờ giám định thương tích, "Nếu còn tìm cậu ấy, tôi sẽ lại tống ông vào đó một lần nữa."
Lúc còn trẻ, Trang Kiến Minh từng vào tù một lần, nên mỗi lần đi ngang đồn cảnh sát ông đều vòng đường khác.
Trang Kiến Minh cảm thấy Thẩm Hoài Dư là một kẻ điên.
Ông thậm chí còn cảm thấy Thẩm Hoài Dư cố ý chịu nhát đâm đó, chỉ để ngăn ông đi tìm Sở Tử Ngọc.
Sống lưng Trang Kiến Minh lạnh toát. Nhìn bóng lưng Thẩm Hoài Dư sắp rời khỏi sân, ông nghiến răng nghĩ đầy căm hận: ông chẳng được lợi lộc gì, còn bị đánh một trận, chuyện này chưa xong đâu!
-
Thẩm Hoài Dư tới trường vào tiết học thứ hai. Đối với màu tóc mới của Sở Tử Ngọc, y không có bất kỳ phản ứng nào.
Sở Tử Ngọc cũng bắt đầu kế hoạch theo đuổi bạn trai.
Cậu vẫn không biết phải theo đuổi người khác thế nào, chỉ có hai ý tưởng. Một là đối xử tốt với Thẩm Hoài Dư, tốt vô địch với Thẩm Hoài Dư! Hai là trở thành một học sinh ưu tú, một học sinh ngoan giống như Thẩm Hoài Dư!
Tan học, Sở Tử Ngọc liền hỏi han quan tâm Thẩm Hoài Dư. Buổi trưa và buổi chiều đi nhà ăn, cậu tranh múc cơm cho Thẩm Hoài Dư. Ba tiết tự học buổi tối không còn chơi điện thoại nữa, ngoan ngoãn nghe giảng, làm bài tập. Buổi tối học đến lúc cắt điện mới trở về ký túc xá ngủ.
Cứ như vậy suốt một học kỳ. Đến ngày sinh nhật 17 tuổi, sau khi kết thúc kỳ thi cuối kỳ, Sở Tử Ngọc lần đầu tiên trong đời thi vào top 20 của lớp.
Nhưng cũng từ đó rất khó tiến bộ thêm. Bước vào năm cuối cấp, Sở Tử Ngọc rõ ràng cảm nhận được tốc độ học tập chậm lại, điểm thi tháng cũng từ mức tăng vọt mấy chục điểm trước đây giảm xuống chỉ còn tăng vài điểm.
"Với thành tích hiện tại của con, mẹ đã rất hài lòng rồi!"
Sở Tiêu Âm thấy Sở Tử Ngọc cố gắng đến mức này cũng thấy xót, "Con muốn học trường đại học nào, mẹ đều có thể giúp con lo liệu, không cần phải liều mạng như vậy."
Lời này trong thực tế cũng là sự thật. Nhà họ Sở không cần Sở Tử Ngọc phải vào trường danh tiếng, cũng không cần cậu ra nước ngoài du học để tô điểm lý lịch. Chỉ cần Sở Tử Ngọc vui vẻ lớn lên, khỏe mạnh và bình an, đó chính là yêu cầu duy nhất của ba mẹ nhà họ Sở đối với Sở Tử Ngọc.
Sở Tử Ngọc vẫn tiếp tục làm đề, "Vâng vâng."
Sở Tiêu Âm cũng hết cách, đặt đĩa trái cây xuống rồi nói: "Vậy con ăn chút trái cây rồi học tiếp đi. Loại con thích ăn là vải Tăng Thành, lứa đầu tiên của năm nay đấy, vừa mới được vận chuyển bằng đường hàng không tới."
Sở Tử Ngọc liếc nhìn đĩa trái cây, lại là loại vải quý ấy. Cậu đột nhiên nghĩ đến khả năng Thẩm Hoài Dư chưa từng ăn vải Tăng Thành. Chờ Sở Tiêu Âm đi khỏi, cậu đặt bút và bảng viết xuống, chạy xuống lầu tìm một cái hộp, đổ hết vải vào trong rồi ôm ra khỏi nhà.
Chỉ còn chưa đến một tuần nữa là thi đại học. Học sinh lớp 12 đã được nghỉ về nhà để thư giãn, nhưng Thẩm Hoài Dư vẫn ở lại trường.
Buổi chiều tháng sáu oi bức, trời âm u như sắp mưa. Quả nhiên, vừa lúc Sở Tử Ngọc bước vào khu ký túc xá, cơn mưa lớn đã ào ào trút xuống.
Gió lớn mưa gấp, nhiệt độ nóng bức giảm mạnh, trở nên đặc biệt mát mẻ. Tầng ký túc xá dành cho lớp 12 đã hoàn toàn vắng người, những phòng ký túc khác cũng chẳng có ai. Tiếng bước chân vội vã của Sở Tử Ngọc vang lên đặc biệt rõ trong hành lang trống trải. Vừa tới trước cửa phòng 305, cánh cửa đã mở từ bên trong.
Bầu trời bên ngoài âm u, trong phòng cũng không bật đèn. Thẩm Hoài Dư dường như vừa mới ngủ dậy, trên má trái vẫn còn một vệt hằn đỏ nhàn nhạt do bị đè. Y nghiêng người để Sở Tử Ngọc vào phòng, hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"
"Tới tìm cậu chứ sao!" Sở Tử Ngọc bước vào ký túc xá, thuận tay bật đèn.
Ánh sáng bừng lên trong nháy mắt, chiếu sáng cả căn phòng, cũng rơi vào đôi mắt cong cong đầy ý cười của Sở Tử Ngọc. Cậu nóng lòng mở chiếc hộp ra, đặt lên bàn một hộp vải tươi mọng còn đọng hơi nước rồi nói: "Ăn vải cùng tớ đi! Vải Tăng Thành đấy, siêu ngọt, siêu thanh mát, ăn không hề ngấy chút nào, tớ thích nhất luôn!"
Sở Tử Ngọc đi rửa tay. Lúc quay lại thấy Thẩm Hoài Dư vẫn chưa động vào, cậu liền bóc một quả, đưa tới bên miệng Thẩm Hoài Dư: "Mau nếm thử đi! Tớ không lừa cậu đâu, thật sự rất ngon."
Hơn một năm nay, Sở Tử Ngọc đút cho Thẩm Hoài Dư ăn cái gì cũng đã thành chuyện thường ngày như cơm bữa, nên cậu hoàn toàn không cảm thấy động tác này có gì mập mờ.
Thẩm Hoài Dư há miệng ăn. Sở Tử Ngọc lúc này mới hài lòng, dùng chân kéo một chiếc ghế lại ngồi xuống, chậm rãi bóc một quả rồi cho vào miệng.
Quả vải đã được ướp lạnh từ trước. Tuy trên đường tới trường nhiệt độ có tăng lên đôi chút, nhưng hương vị vẫn mát lạnh ngọt ngào, thịt quả lại giòn sần sật. Sở Tử Ngọc thỏa mãn nheo mắt lại.
Thẩm Hoài Dư không ngồi. Y tựa vào chiếc thang giữa giường tầng trên và tầng dưới, rũ mắt nhìn xoáy tóc đen của Sở Tử Ngọc, nhớ tới dòng bình luận năm ngoái mà mình không gửi dưới bài đăng vòng bạn bè của cậu.
Lần đầu tiên nhìn thấy Sở Tử Ngọc để tóc đen, y đã muốn bình luận rằng rất đẹp, đẹp chẳng kém gì mái tóc màu cam.
Y đã gõ xong bình luận, nhưng cuối cùng vẫn không gửi đi, chỉ bấm thích một cái.
Bên ngoài tiếng mưa lớn rơi từng đợt. Sở Tử Ngọc đột nhiên ngẩng đầu lên, lập tức chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm đang chăm chú nhìn mình của Thẩm Hoài Dư. Cậu khựng lại, theo bản năng đưa nửa quả vải đang ăn dở tới: "Cậu ăn không?"
Vừa nói xong, mặt Sở Tử Ngọc lập tức đỏ bừng. Cậu vừa nói cái gì vậy! Đây chẳng phải là tr*n tr** dụ dỗ người ta sao!
Cậu vội định rụt tay lại: "Không phải, tớ quên mất —"
"Ăn."
Ngay giây tiếp theo, Thẩm Hoài Dư cắn mất nửa quả vải trong tay Sở Tử Ngọc, đôi môi mát lạnh khẽ lướt qua đầu ngón tay cậu.
Như bị điện giật, Sở Tử Ngọc cứng đờ tại chỗ. Cùng lúc đó, ngoài ban công sấm sét vang rền, 'ầm' một tiếng, bóng đèn tuýp trên trần nhà tắt phụt, cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Bóng tối che giấu gương mặt đỏ đến mức khó tả của Sở Tử Ngọc. Tim cậu đập dữ dội như tiếng sấm bên ngoài, không, còn mãnh liệt hơn gấp hàng triệu lần. Môi cậu khẽ nhúc nhích, cảm xúc xao động và mãnh liệt trong lòng không sao kìm nén nổi. Nhìn đôi mắt đen từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi mình kia, cậu nghiêm túc hỏi —
"Thẩm Hoài Dư, cậu biết tớ đang theo đuổi cậu không?"