Ngày hôm sau, Sở Tử Ngọc đã dậy từ rất sớm.
Cậu nhìn chằm chằm thời gian, đúng 8 giờ liền gọi điện cho Thẩm Hoài Dư.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy —"
Sớm vậy đã đi làm rồi sao?
Sở Tử Ngọc bèn nhắn lại trên QQ : [Hôm nay là sinh nhật cậu, tan làm mời tớ ăn một bữa nha!]
Không ngoài dự liệu, không có hồi âm.
Cậu vẫn luôn nhìn điện thoại, đến tận giữa trưa ăn cơm cũng không thấy trả lời.
Cuối tuần, bữa cơm gia đình của nhà họ Sở thường rất đông đủ, trên bàn ăn ngập tràn tiếng cười nói.
Suốt cả bữa, Sở Tử Ngọc không nói gì, liên tục nhìn điện thoại. Cậu thất thần nhai cơm, một lúc lâu sau mới nghe thấy mẹ mình gọi.
Sở Tử Ngọc ngẩng đầu, Sở Tiêu Âm gắp cho cậu một miếng sườn sốt mận xanh: "Sao cứ ăn cơm không mà không ăn thức ăn vậy?"
Sở Tử Ngọc không có khẩu vị, đáp: "Con giảm cân."
"Ăn tinh bột mà giảm cân?"
Sở Hằng cười nhạo, "Nói dối thì cũng phải nói cho giống một chút chứ. Với lại, cái thân hình nhỏ bé của em mà giảm nữa thì chỉ còn mỗi xương sườn thôi."
Sở Tử Ngọc không thích nghe câu này: "Em nhỏ bé chỗ nào chứ? Em cao 1m81, có cơ bụng, là một người đàn ông mạnh mẽ đấy nhé!"
Sở Tiêu Âm cười đến không khép miệng lại được: "Ghê gớm thật, đã thành chàng trai cao 1m81 rồi. Hôm nay là lễ Giáng Sinh, chàng trai lớn của mẹ đừng quay lại trường nữa. Mẹ đã xin nghỉ giúp con với giáo viên rồi, lát nữa đi câu lạc bộ golf với mẹ nhé. Ăn tối xong chúng ta sẽ về, sáng mai mẹ đưa con đến trường sớm."
Sở Tiêu Âm đến câu lạc bộ ở vùng núi ngoại thành, Sở Hoàn xen vào một câu: "Đêm nay tuyết sẽ rơi rất lớn, mẹ nhớ về sớm một chút ạ."
Sở Tử Ngọc nhai miếng sườn, vẫn chẳng cảm nhận được mùi vị gì, cậu lắc đầu: "Con không đi đâu, hôm nay bạn con đón sinh nhật. Ăn xong con sẽ qua đó, kết thúc thì về thẳng trường."
Sở Tiêu Âm thuận miệng hỏi: "Mẹ nhớ sinh nhật Tiểu Lẫm với Tiểu Kiệt đều qua rồi mà, là bạn nào thế?"
Sở Tử Ngọc: "......"
Cậu vùi đầu ăn cơm: "Mẹ không quen biết đâu!"
Sở Tiêu Âm không hỏi thêm, lại gắp cho Sở Tử Ngọc một miếng sườn bò. Ngược lại, bà quay sang nói với Sở Hoàn: "Mấy diễn viên con gửi cho mẹ chẳng ai đáng yêu xinh đẹp bằng Ngọc Bảo nhà mình hết, tìm lại đi."
Diệp Khánh tiếp lời: "Hay là tuyển chọn trên toàn quốc đi ạ, đừng chọn trong giới nữa. Toàn là những đứa trẻ được đào tạo bài bản, hơi hướng nghề nghiệp quá nặng, không đủ vẻ thanh xuân tràn đầy sức sống."
Rồi cô nhìn Sở Tử Ngọc: "Ngọc Bảo thấy thế nào?"
Bọn họ đang nói đến bộ phim điện ảnh mừng lễ trưởng thành của Sở Tử Ngọc. Năm ngoái, ba Sở đã đích thân quyết định khởi động dự án này.
Nói là sẽ công chiếu vào đúng ngày Sở Tử Ngọc tròn 18 tuổi.
"Con không có ý kiến gì."
Sở Tử Ngọc vội vàng muốn đi, ăn hết mấy miếng cơm còn lại rồi đặt bát xuống: "Con đi đây!"
Phía sau vang lên giọng của Sở Tiêu Âm: "Mặc thêm đồ vào, bên ngoài lạnh lắm!"
Sở Tử Ngọc giơ tay làm dấu "ok".
Sở Tử Ngọc trang bị kín mít từ đầu đến chân, mũ, khăn quàng cổ, găng tay không thiếu thứ nào. Vậy mà chạy một mạch đến ngã tư vẫn lạnh đến run cầm cập. Cậu móc điện thoại từ túi áo lông vũ ra, nhìn dòng tin nhắn được ghim trên cùng vẫn chưa có hồi âm, rồi lại gọi cho Thẩm Hoài Dư một lần nữa.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy......"
Vẫn chưa mở máy.
Sở Tử Ngọc hít sâu một hơi, nhét điện thoại lại vào túi, chặn một chiếc taxi rồi nói: "Đến tiệm bánh kem ngon nhất ạ!"
Tài xế bật cười, nhưng thấy cậu là một chàng trai cao ráo, xinh đẹp nên vẫn hỏi thêm: "Tiệm bánh ngon thì nhiều lắm, cháu muốn tầm giá nào?"
Sở Tử Ngọc suy nghĩ hai giây: "Không quá đắt cũng không quá rẻ đi ạ!"
Tài xế khởi động xe: "Được thôi!"
Tài xế không đi đường vòng. Nửa tiếng sau, xe dừng trước một khu dân cư. Ông chỉ vào tiệm bánh kem bên cạnh khu dân cư rồi nói: "Tiệm đó ngon lắm, ăn không ngon thì cứ tìm chú!"
"Cháu cảm ơn ạ!"
Sở Tử Ngọc vừa xuống xe đã chạy thẳng về phía tiệm bánh kem, không muốn chậm trễ thêm một giây nào.
Tiệm bánh không lớn. Vừa đẩy cửa bước vào, một luồng hương thơm vừa ấm áp vừa ngọt ngào ập đến. Quầy thu ngân không có ai, trong khu bếp ngăn bằng kính trong suốt bên cạnh có một người phụ nữ đội mũ trắng đang làm bánh.
Bà chủ nghe thấy động tĩnh, liếc ra ngoài cửa kính rồi cười nói: "Cứ tự nhiên chọn đi, chọn xong tôi ra tính tiền."
Sở Tử Ngọc gật đầu, đi đến quầy trưng bày bánh kem rồi cúi xuống cẩn thận lựa chọn.
Chọn mãi vẫn không quyết được, cậu đứng thẳng dậy hỏi bà chủ: "Bà chủ, loại nào ngon nhất vậy ạ?"
Bà chủ bật cười: "Loại nào cũng ngon cả, còn phải xem khẩu vị của cháu nữa. Món tôi tự hào nhất là bánh kem nhung đỏ, cháu đến lần đầu thì để tôi cắt một miếng cho cháu nếm thử."
Bà chủ bước ra, cắt một miếng bánh nhung đỏ nhỏ đưa cho Sở Tử Ngọc. Chỉ ăn một miếng, cậu đã bị chinh phục. Cậu hỏi: "Cháu muốn đặt bánh sinh nhật. Nếu làm mới một chiếc bánh tám inch từ bây giờ thì bao lâu có thể lấy? Cháu có thể trả thêm phí gấp."
Bà chủ tính toán một chút: "Không cần phí gấp đâu. Phía trước còn một đơn nữa... Nhanh nhất cũng phải 5 giờ."
Sở Tử Ngọc đang định thanh toán thì bà chủ đột nhiên hỏi: "Có mấy người ăn bánh vậy?"
Sở Tử Ngọc cũng không biết. Đến giờ cậu vẫn chưa liên lạc được với Thẩm Hoài Dư, nhưng... Thẩm Hoài Dư chắc chỉ có mỗi cậu là bạn thôi nhỉ? Sở Tử Ngọc đáp: "Hai người ạ."
Bà chủ cười: "May mà tôi hỏi trước. Hai người thì làm cho cháu bánh năm inch thôi, tôi sẽ thêm ít dâu tây với cherry nữa."
Sở Tử Ngọc không có khái niệm về kích cỡ bánh, lại sợ bà chủ hiểu lầm là một nam một nữ nên hỏi thêm: "Bọn cháu là hai nam sinh, bánh năm inch có đủ không ạ?"
"Dư sức." Bà chủ đáp.
Sở Tử Ngọc gật đầu, vậy là chốt bánh năm inch.
Sở Tử Ngọc tìm một cửa hàng Starbucks gần đó, tùy tiện gọi một ly nước rồi tìm chỗ ngồi xuống, lấy điện thoại ra mở QQ.
Khung trò chuyện giữa cậu và Thẩm Hoài Dư vẫn dừng lại ở câu nhắn cậu gửi từ sáng.
Sở Tử Ngọc lại gọi điện một lần nữa.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi......"
Cứ mỗi nửa tiếng, Sở Tử Ngọc lại gọi một cuộc. Cho đến 5 giờ lấy bánh kem, điện thoại của Thẩm Hoài Dư vẫn tắt máy.
Thẩm Hoài Dư từng nói sẽ đến hiệu sách học bài, Sở Tử Ngọc vẫn chạy một chuyến đến hiệu sách rồi cửa hàng tiện lợi. Đi một vòng như vậy, trời đã tối hẳn, nhưng vẫn không tìm thấy Thẩm Hoài Dư.
Điện thoại vẫn trong trạng thái tắt máy.
Sở Tử Ngọc siết chặt điện thoại, lại để lại tin nhắn trên QQ.
[Tớ đến nhà cậu tìm cậu đây.]
[Cậu không trả lời thì coi như đồng ý nhé.]
[Tớ thật sự đi đấy.]
[Tớ đang trên đường.]
[Tớ đến rồi.]
Sở Tử Ngọc đứng trước cánh cửa gỗ, hít sâu hai hơi rồi gõ cửa.
Vừa gõ được hai tiếng, bên trong đã vang lên tiếng bước chân cùng một câu "Ai đấy?".
Cửa mở ra, ánh đèn không quá sáng chiếu lên gương mặt đã có tuổi.
"Cháu tìm ai?" Trương Phượng Anh đánh giá Sở Tử Ngọc.
Sở Tử Ngọc đoán đây hẳn là bà ngoại của Thẩm Hoài Dư, lập tức đáp: "Cháu tìm Thẩm Hoài Dư, cháu là bạn học của cậu ấy ạ."
"Bạn học của Hoài Hoài à."
Trương Phượng Anh nhiệt tình bước tới, mở rộng cửa cho Sở Tử Ngọc vào, "Mau vào ngồi đi, nó ở trường, chưa về đâu."
Sở Tử Ngọc không nhúc nhích, cậu hỏi: "Cậu ấy đến trường rồi ạ?"
Trương Phượng Anh cười đáp: "Nó bảo việc học bận lắm, cuối tuần cũng ở lại trường học bài."
Bà giục thêm: "Mau vào nhà sưởi ấm đi, bên ngoài lạnh quá."
Sở Tử Ngọc vẫn không nhúc nhích: "Tối nay cậu ấy có về không ạ?"
Trương Phượng Anh ngạc nhiên: "Tối nay các cháu còn có tiết mà? Nó chắc chắn không về đâu."
Sở Tử Ngọc không bước vào. Cậu chào tạm biệt Trương Phượng Anh: "Bà ngoại ơi, cháu cũng phải về trường rồi. Hôm khác cháu lại đến thăm bà!"
Trương Phượng Anh còn muốn gọi cậu vào nhà sưởi ấm tay chân, nhưng Sở Tử Ngọc đã chạy đi.
Không quay về trường ngay, đến đầu ngõ Sở Tử Ngọc mới dừng lại. Cậu gọi điện cho Phùng Xã Lâm.
"Tiểu Phùng Tử, cậu đang ở lớp hay ký túc xá? Có thấy Thẩm Hoài Dư không?"
Phùng Xã Lâm đáp: "Tớ vừa từ ký túc xá đến lớp đây. Cậu tìm học bá à? Tớ không thấy cậu ấy."
"Được rồi. Nếu cậu ấy đến lớp thì báo cho tớ một tiếng nhé, hôm nay tớ có việc nên không qua."
"Ok!"
Cúp máy xong, Sở Tử Ngọc lại gọi cho Thẩm Hoài Dư một lần nữa. Vẫn là câu nói đã nghe vô số lần trong ngày hôm nay: "Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi —"
Sở Tử Ngọc khẽ xuýt xoa. Dù đang đeo găng tay, hai tay cậu vẫn lạnh cóng. Cậu nắm điện thoại rồi cùng nhét vào túi áo để sưởi ấm, tay còn lại xách bánh kem. Cậu không muốn đặt xuống đất nên chỉ có thể xách chiếc túi phơi ra giữa gió lạnh.
Gió đêm giữa mùa đông lạnh buốt như lưỡi dao cắt vào da thịt. Sở Tử Ngọc không dám đi quá xa đầu ngõ, sợ Thẩm Hoài Dư trở về mà mình không nhìn thấy, nên tìm một góc tường gần đầu ngõ nhất để chờ.
Thật sự rất lạnh. Sở Tử Ngọc liên tục nhún nhảy tại chỗ để giữ ấm, thỉnh thoảng lại vươn cổ nhìn về phía đầu ngõ.
Cậu không tìm được Thẩm Hoài Dư. Ngoài nhà Thẩm Hoài Dư ra, cậu không biết còn có thể đi đâu để chờ y.
Thời gian dần trôi qua, chớp mắt đã đến 11 giờ rưỡi đêm. Tuyết lớn như lông ngỗng lặng lẽ phủ xuống.
Sở Tử Ngọc lạnh đến tê dại, vẫn không đợi được Thẩm Hoài Dư. Nhưng điều may mắn là, Sở Tử Ngọc khẽ dậm chân tự cổ vũ mình, cậu cũng không nhận được tin nhắn nào từ Phùng Xã Lâm!
Điều đó chứng tỏ Thẩm Hoài Dư cũng chưa về trường, cậu vẫn còn thời gian!
Sở Tử Ngọc làm một phép tính, nửa tiếng là 30 phút, một phút là 60 giây, 30 phút là 1.800 giây.
Từ giờ đến lúc sinh nhật của Thẩm Hoài Dư kết thúc vẫn còn 1.800 giây!
"1, 2......"
Cậu khẽ đếm.
-
11 giờ rưỡi đêm, Thẩm Hoài Dư bước ra khỏi bệnh viện.
Y lấy điện thoại ra mới phát hiện máy đã hết pin và tự động tắt nguồn. Y khẽ cử động bàn tay phải quấn băng gạc, đội tuyết trở về nhà.
Y muốn quay lại trường.
Y muốn gặp Sở Tử Ngọc.
Rất muốn, vô cùng muốn.
Sự thôi thúc dâng lên trong lòng, nhưng y vẫn cố gắng kiềm chế.
Hôm qua, y đã lấy lại được 10.000 tệ từ tay Trang Kiến Minh. Chiều nay, sau khi kết thúc buổi dạy kèm và đi ra ngoài, y đã bị mấy người trưởng thành chặn đường.
Đám người đó đánh không lại y, có kẻ còn rút dao ra rồi bỏ chạy. Thẩm Hoài Dư vì thế phải đến bệnh viện. Một là vì vết thương lần này y không thể tự xử lý được, hai là vì y muốn lưu lại bằng chứng.
Lo lắng Trang Kiến Minh uống say rồi lại về nhà gây sự, y không nằm viện mà xử lý vết thương xong liền vội vã trở về.
Nửa đêm, những ánh đèn trang trí Giáng Sinh ven đường vẫn còn lấp lánh. Tuyết đã rơi mà bên ngoài vẫn có không ít người đang đón lễ.
Thẩm Hoài Dư thất thần trong chốc lát.
Lúc này, Sở Tử Ngọc đã ngủ rồi, hay đang cùng gia đình và bạn bè đón Giáng Sinh?
Đi qua con đường lớn rực rỡ ánh đèn neon, rẽ vào con hẻm nhỏ, những tia sáng đẹp đẽ lập tức biến mất. Con hẻm tối tăm, vài chiếc đèn đường đã hỏng gần một năm vẫn chưa được sửa, hoặc cũng có thể đã sửa rồi lại hỏng. Chỉ còn một ngọn đèn đường màu cam nhạt le lói chiếu sáng.
Tuyết rơi ngày một dày hơn. Những bông tuyết lớn đậu trên hàng mi của Thẩm Hoài Dư, mang theo chút lạnh giá. Sắp về đến nhà rồi, chỉ còn đoạn đường tắt cuối cùng chưa đi hết.
Chiếc đèn duy nhất ở đầu ngõ dùng để chiếu sáng cũng đã hỏng từ lâu, vẫn chẳng có ai đến sửa.
Điện thoại cũng hết pin. Thẩm Hoài Dư lần mò bước vào con ngõ. Đúng lúc này, một chùm ánh lửa sáng rực bùng lên trong bóng tối, lay động lao về phía y.
Thẩm Hoài Dư còn chưa nhìn rõ, ánh lửa đã đến trước mặt. Một giọng nói sáng sủa, vui vẻ vang lên bên tai y: "Thẩm Hoài Dư, sinh nhật vui vẻ!"
Cũng ngay lúc ấy, y nhìn thấy gương mặt dưới ánh nến.
Gương mặt Sở Tử Ngọc trắng trẻo, chẳng khác gì ngày thường. Chỉ có chóp mũi lộ ra ngoài bị lạnh đến đỏ ửng, trên hàng mi dài còn vương tuyết.
Sở Tử Ngọc đếm đến 1.500. Khi chỉ còn 5 phút cuối cùng của thời gian đếm ngược, cậu nghe thấy tiếng bước chân của Thẩm Hoài Dư.
Cậu đã đợi được rồi!
Đôi tay đã lạnh đến tê cứng của Sở Tử Ngọc lập tức lấy lại sự linh hoạt. Cậu tháo hộp đựng bánh, cắm nến rồi châm lửa, lao đến trước mặt Thẩm Hoài Dư trước tiên.
Đôi mắt cậu còn sáng và rực rỡ hơn cả ánh nến. Cậu kéo cằm ra khỏi khăn quàng cổ, lại nói một lần nữa: "Thẩm Hoài Dư, chúc mừng sinh nhật tuổi 17 vui v—"
Ngay giây tiếp theo, bánh kem cùng nến rơi xuống đất. Ánh lửa phụt một tiếng rồi tắt ngấm. Con ngõ lại chìm vào bóng tối hoàn toàn. Sở Tử Ngọc bị kéo vào vòng tay mang theo mùi bạc hà lẫn hương tuyết lạnh. Chữ "vẻ" còn chưa kịp nói hết đã bị hơi thở nóng bỏng bên tai mạnh mẽ đè xuống.
"Sở Tử Ngọc, nếu cậu còn như vậy nữa, tôi —"