Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 57: Tớ Thật Sự Rất Thích Cậu

Sở Tử Ngọc đã chuẩn bị quà sinh nhật cho Thẩm Hoài Dư từ sớm.

Một chiếc bút máy Parker.

Giá hơi đắt, hơn 4.000 tệ. Lúc mua, Sở Tử Ngọc có chút do dự, sợ Thẩm Hoài Dư không nhận. Nhưng màu hổ phách trên phần thân bút rất giống màu mắt của Thẩm Hoài Dư, mang theo một chút tâm tư riêng, cuối cùng cậu vẫn mua.

Quà đã chuẩn bị xong, chỉ chờ Thẩm Hoài Dư mời cậu dự sinh nhật. Nhưng mãi đến trước sinh nhật của Thẩm Hoài Dư một ngày, sáng thứ bảy chỉ có hai tiết học, Thẩm Hoài Dư vẫn không nói một lời.

Chẳng lẽ năm nay Thẩm Hoài Dư lại không đón sinh nhật?

Nghĩ đến lễ Giáng Sinh tồi tệ năm ngoái của Thẩm Hoài Dư, Sở Tử Ngọc khẽ nhăn mũi. Thẩm Hoài Dư không nhắc thì cậu nhắc!

Sở Tử Ngọc xoay người, "Thẩm—"

"Anh Tử Ngọc!"

Ngoài cửa lớp đột nhiên có người gọi cậu, "Có người tìm cậu!"

Thẩm Hoài Dư cũng đồng thời ngẩng mắt lên, "Có chuyện gì?"

"Đợi chút."

Sở Tử Ngọc đáp xong thì quay đầu hỏi bạn học đang gọi mình ngoài cửa lớp: "Ai tìm tớ vậy?"

"Hình như là người thân của cậu."

Nam sinh kia nói: "Đang ở phòng bảo vệ."

Người thân? Sở Tử Ngọc đứng dậy, đoán có lẽ là anh trai hoặc chị dâu của mình tiện đường ghé qua.

Nếu không có gì bất ngờ thì chắc là anh cả của cậu. Biết cậu mang điện thoại đến trường, theo nguyên tắc anh ấy tuyệt đối sẽ không gọi cho cậu vào giờ học.

Sở Tử Ngọc lập tức chạy ra ngoài.

Thứ bảy buổi sáng chỉ có khối lớp 11 và lớp 12 học bù. Sở Tử Ngọc vừa đến cổng trường thì thấy một nam sinh từ phòng bảo vệ đi ra, trên tay xách một túi lớn.

Sở Tử Ngọc vừa bước tới, nam sinh đã cười hỏi: "Anh Tử Ngọc, cậu cũng tới nhận đồ à?"

Lúc này Sở Tử Ngọc mới nhận ra đó là bạn cùng lớp mình. Cậu vừa định lên tiếng thì trong phòng bảo vệ lại có người lao ra, nhiệt tình gọi: "Tiểu Sở, cháu tới rồi!"

Sở Tử Ngọc thoáng sửng sốt, vừa bất ngờ lại vừa thấy phiền, "Chú tới tìm Thẩm Hoài Dư?"

Người đến tìm cậu lại là Trang Kiến Minh!

Nghe vậy, nam sinh kia liếc Trang Kiến Minh một cái rồi nhỏ giọng nói với Sở Tử Ngọc: "Anh Tử Ngọc, tớ về lớp trước đây."

Sở Tử Ngọc gật đầu, nam sinh liền rời đi.

"Không đúng, không đúng, chú tới tìm cháu!"

Trang Kiến Minh lắc đầu, cười tươi đưa tới một túi hạt dẻ rang còn nóng hổi, "Chú đi làm ngang qua trường các cháu, tiện mua chút đồ ngon mang tới cho cháu."

Sở Tử Ngọc đầu tiên là ngẩn ra, rất nhanh đã hiểu ra.

Trang Kiến Minh tới tìm cậu vay tiền.

Lần trước bị Thẩm Hoài Dư cắt ngang, lần này Trang Kiến Minh trực tiếp tìm đến trường học.

Sở Tử Ngọc không khỏi nghĩ, kiểu hành động này của Trang Kiến Minh là lần đầu tiên sao? Nếu không phải lần đầu, trước đây ông ta cũng từng quấy rầy những người bên cạnh Thẩm Hoài Dư sao?

Chỉ cần nghĩ tới thôi, Sở Tử Ngọc đã thấy khó chịu.

Cậu thấy khó chịu thay Thẩm Hoài Dư.

"Không cần." Sở Tử Ngọc xoay người định đi, nhưng cánh tay đã bị Trang Kiến Minh giữ lại.

Trang Kiến Minh vòng ra trước mặt Sở Tử Ngọc chặn lại, trên gương mặt hiện lên nụ cười lấy lòng, "Tiểu Sở à, cháu với Hoài Hoài thân thiết như vậy, chú cũng xem như là cậu của cháu. Chú thật sự hết cách rồi mới tới tìm cháu. Cháu nghĩ cách cho chú mượn 10.000 tệ được không?"

Sở Tử Ngọc lạnh mặt, "Không—"

Trang Kiến Minh cắt ngang: "Chú gọi điện bảo Hoài Hoài tới viết giấy nợ cho cháu!"

Nói rồi ông ta bắt đầu lục điện thoại, vừa sờ túi vừa lẩm bẩm: "Phải bảo Hoài Hoài mang giấy bút tới..."

Rõ ràng là đang lấy Thẩm Hoài Dư ra để ép cậu. Cơn giận của Sở Tử Ngọc lập tức bốc lên, "Tôi không có! Chú tìm ai cũng vô dụng!"

"Cháu có mà."

Trang Kiến Minh chỉ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay Sở Tử Ngọc, "Không có tiền mặt thì cho chú mượn đồng hồ cũng được. Vài hôm nữa chú đảm bảo sẽ trả nguyên vẹn cho cháu!"

Nếu không phải đang ở trường học, Sở Tử Ngọc đã đấm thẳng một quyền từ lâu rồi. Đây là lần thứ hai cậu gặp loại người tồi tệ như vậy.

Lần đầu là vào lễ Giáng Sinh năm ngoái, khi Trang Kiến Minh tìm tới cửa hàng tiện lợi nơi Thẩm Hoài Dư làm thêm để khóc lóc om sòm.

Đó cũng là lần đầu tiên Sở Tử Ngọc gặp kiểu người như vậy. Cậu còn chưa nghĩ ra phải xử lý thế nào. Trang Kiến Minh quan sát sắc mặt cậu, đột nhiên buông tay cậu ra rồi đi về phía khu dạy học.

"Thôi, không cho mượn thì tôi đi tìm Hoài Hoài—"

"Ông cần bao nhiêu?"

Sở Tử Ngọc lên tiếng.

Trên mặt Trang Kiến Minh hiện lên vẻ "quả nhiên là vậy".

Ông biết Thẩm Hoài Dư rất được yêu thích. Trong đám bạn bài bạc của ông có một người phụ nữ giàu có. Có lần bà ta vô tình gặp Thẩm Hoài Dư, từ đó về sau nhắc với ông không ít lần rằng Thẩm Hoài Dư rất đẹp trai, nếu có thể hẹn ra ăn cơm rồi cùng đi chơi thì tốt biết mấy.

Ý tứ đó, Trang Kiến Minh hiểu quá rõ.

Bà ta muốn bao nuôi Thẩm Hoài Dư.

Ông còn từng động lòng thật. Thậm chí về nhà bóng gió nhắc với Trang Ngải Liên một lần. Kết quả vừa nói xong đã bị Trang Ngải Liên tát cho một cái.

Trang Kiến Minh cảm thấy hai mẹ con họ đúng là không biết điều. Nghèo đến mức cơm còn không đủ ăn mà còn bày đặt thanh cao. Nếu người được phú bà để mắt tới là ông, ông đã lập tức tắm rửa sạch sẽ rồi đi ăn cơm mềm từ lâu.

Nhưng Trang Kiến Minh không ngờ đến, nam cũng sẽ thích Thẩm Hoài Dư.

Hôm đó gặp Sở Tử Ngọc ở nhà, ban đầu ông chỉ thấy lạ, không ngờ một người quái gở như Thẩm Hoài Dư lại dẫn người về nhà. Sau đó nghĩ kỹ, ông dần nhận ra điều bất thường.

Ông lăn lộn trong đủ hạng người, chuyện đàn ông thích đàn ông chẳng có gì lạ.

Lại nhớ đến chiếc đồng hồ Hermes trên tay Sở Tử Ngọc, ông liền nảy ra ý định thử vận may.

Không ngờ thật sự đoán trúng!

Trang Kiến Minh giơ một ngón tay, "Không nhiều, 10.000 thôi."

Sở Tử Ngọc không có nhiều tiền mặt như vậy. Tiền tiêu vặt của cậu mỗi tuần chỉ 500 tệ, những lúc khác đều quẹt thẻ phụ của mẹ. Cậu bảo Trang Kiến Minh đứng đợi ở cổng trường cho đàng hoàng rồi gọi điện cho anh trai.

Sở Hoàn có chút ngạc nhiên, "Em cần 10.000 tệ làm gì?"

"Có việc dùng ạ."

Sở Tử Ngọc đáp qua loa, "Tiền mừng tuổi năm nay em sẽ trả lại anh."

Điện thoại rung lên một tiếng. Sở Tử Ngọc cúi đầu nhìn tin nhắn từ ngân hàng, 10.000 tệ đã được chuyển vào tài khoản.

Sở Hoàn không hỏi thêm, chỉ nói: "Em vẫn còn là học sinh cấp ba, tiêu tiền phải biết chừng mực. Lần này xem như phần thưởng vì thành tích của em tiến bộ, tiền mừng tuổi của em cứ giữ lại mà tiêu."

Nói xong, Sở Hoàn cúp máy.

Sở Tử Ngọc lập tức đăng nhập ngân hàng trên điện thoại. Cậu thật sự rất phiền Trang Kiến Minh, nhanh chóng chuyển tiền rồi nói: "Ông có thể đi được rồi."

"Đương nhiên, đương nhiên!"

Trang Kiến Minh cười tít mắt, còn liên tục nhét túi hạt dẻ rang đường vào tay Sở Tử Ngọc, "Tiểu Sở, cầm mà ăn đi! Chú cố ý mua cho cháu đấy, ngọt lắm!"

Sở Tử Ngọc vẫn không nhận, xoay người bỏ đi. Trang Kiến Minh cũng chẳng để tâm, còn đứng đó vẫy tay với cậu, "Hẹn gặp lại nhé, Tiểu Sở!"

Đến khi thấy Trang Kiến Minh rời khỏi trường, Sở Tử Ngọc mới thở phào.

Vừa rồi cậu thật sự rất lo Trang Kiến Minh sẽ xông lên lớp làm ầm lên.

Ai mà chẳng có lòng tự trọng, nhất là ở độ tuổi nhạy cảm nhất của đời người.

Sở Tử Ngọc bực bội nghĩ như vậy. Đúng lúc này, tiếng chuông vào học đột ngột vang lên. Cậu tăng tốc, bước nhanh về phía khu dạy học.

Vừa chạy tới tầng một, một bóng người cao gầy cũng từ trên lầu lao xuống. Hai người đối mặt nhau, đồng thời dừng lại.

Tầng một đến tầng ba là khu lớp học của khối 10, hôm nay đều nghỉ học. Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở dồn dập của Thẩm Hoài Dư.

Sở Tử Ngọc khẽ mấp máy môi định lên tiếng, nhưng Thẩm Hoài Dư đã mở miệng trước: "Trang Kiến Minh tìm cậu làm gì?"

"Không..."

Sở Tử Ngọc theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt lạnh đến cực điểm của Thẩm Hoài Dư, cậu nuốt khan một cái rồi đổi lời: "Cậu của cậu đi ngang qua, mang cho tớ một túi hạt dẻ rang đường!"

Sở Tử Ngọc không sợ lời nói dối bị vạch trần. Với loại người như Trang Kiến Minh, chắc chắn sẽ không tự mình nói ra chuyện đó.

Nhưng Thẩm Hoài Dư không hỏi tiếp, y chỉ im lặng. Đôi mắt đen sâu không thấy đáy chăm chú nhìn Sở Tử Ngọc.

Mười ngón tay Sở Tử Ngọc xoắn vào nhau không ngừng. Cậu chột dạ né tránh ánh mắt của Thẩm Hoài Dư, tim đập thình thịch như sắp vọt khỏi lồng ngực.

Thẩm Hoài Dư nhúc nhích, y lướt qua bên cạnh Sở Tử Ngọc. Cậu ngẩn người một giây rồi lập tức nắm lấy tay đối phương, "Thẩm Hoài Dư—"

Thẩm Hoài Dư từng ngón một gỡ tay cậu ra. Lực tay của y rất mạnh, dễ dàng hất văng bàn tay phải của Sở Tử Ngọc. Đầu óc Sở Tử Ngọc hoàn toàn không thể suy nghĩ, đầu cậu đau như muốn nứt ra. Cậu vòng lên chặn trước mặt Thẩm Hoài Dư, cắn răng nói thật: "Ông ta tìm tớ mượn 10.000 tệ."

Yết hầu Thẩm Hoài Dư khẽ nhúc nhích, y hỏi: "Cậu cho ông ta rồi?"

"Tớ..." Sở Tử Ngọc đã chẳng còn biết mình đang nói gì, "10.000 tệ cũng không nhiều lắm, nên tớ..."

"Sở Tử Ngọc." Thẩm Hoài Dư bình tĩnh cắt ngang lời cậu, "Về lớp học đi. Tiết này ôn tập đường conic, cuối kỳ chiếm 20 điểm, nghe cho nghiêm túc vào."

Thẩm Hoài Dư quay người bỏ đi. Sở Tử Ngọc đột nhiên thấy hoảng hốt, lập tức đuổi theo, từ phía sau dùng sức ôm lấy Thẩm Hoài Dư.

"Thẩm Hoài Dư, cậu dạy tớ đi! Thầy giảng bài tớ nghe không hiểu..."

Cậu gần như không biết mình đang nói gì, chỉ biết không thể buông tay, tuyệt đối không thể để Thẩm Hoài Dư rời đi! Cậu siết chặt hai tay, nói: "Hay hôm nay cậu dẫn tớ theo đi, trên đường giảng bài cho tớ luôn!"

Trên lầu mơ hồ vang lên tiếng bước chân, Thẩm Hoài Dư nói: "Buông tay."

Sở Tử Ngọc cũng nghe thấy, cậu lắc đầu, "Không!"

Tiếng bước chân ngày càng rõ, còn xen lẫn vài câu trò chuyện vụn vặt. Đúng lúc này, Sở Tử Ngọc chợt nhận ra khối băng mình đang ôm đã có chút hơi ấm, "Cậu không buông tay thì tôi về lớp kiểu gì?"

Lúc này Sở Tử Ngọc mới nới lỏng tay.

Đồng thời, trên lầu có hai giáo viên đi xuống. Nhìn thấy hai người họ, một người lên tiếng hỏi: "Học sinh lớp nào đấy, sao còn không vào học?"

Sở Tử Ngọc liếc nhìn Thẩm Hoài Dư. Thấy Thẩm Hoài Dư xoay người đi về phía lớp học, cậu mới khẽ thở phào, vội đuổi theo Thẩm Hoài Dư trở lại lớp.

Hai tiết học cuối cùng, Sở Tử Ngọc không nghe lọt nổi một chữ nào.

Không có tâm trạng, cũng chẳng hiểu bài. Cố chịu đựng đến lúc tan học, cậu lập tức quay đầu nói với Thẩm Hoài Dư: "Cuối tuần này chúng ta ở lại trường đi!"

Thẩm Hoài Dư thu dọn cặp sách, cụp mắt xuống, không nhìn ra cảm xúc gì. "Chiều nay với ngày mai tôi đều có việc làm thêm."

Sở Tử Ngọc liếc nhìn xung quanh. Cuối tuần được nghỉ nên các bạn học chạy đi rất nhanh, chưa đầy một phút sau giờ tan học đã chẳng còn mấy người. Cậu hạ thấp giọng: "Cậu vẫn còn giận à? Tiền là cho mượn thôi, ông ta sẽ trả mà."

Câu cuối cùng ngay cả Sở Tử Ngọc cũng không tin, nhưng không sao cả. Lúc này cậu chỉ mong Thẩm Hoài Dư đừng đi tìm Trang Kiến Minh.

Thẩm Hoài Dư đứng dậy, "Không có. Cậu mau về nhà đi."

Y định đi, Sở Tử Ngọc lại nói: "Nếu không giận thì cho tớ đi làm thêm cùng cậu đi!"

Lúc này Thẩm Hoài Dư mới nhìn Sở Tử Ngọc. Bên môi y hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, còn giơ tay xoa nhẹ lên đầu Sở Tử Ngọc.

Sở Tử Ngọc bị hành động bất ngờ này làm cho ngây người, ngơ ngác nhìn Thẩm Hoài Dư.

Thẩm Hoài Dư nói: "Tôi hứa với cậu sẽ không đi tìm Trang Kiến Minh, yên tâm đi."

Nói xong, y rời khỏi lớp học.

Lần này Sở Tử Ngọc không đuổi theo nữa. Cậu tin Thẩm Hoài Dư. Nếu Thẩm Hoài Dư đã nói không đi thì chắc chắn sẽ không đi.

Sở Tử Ngọc quay về chỗ ngồi, ủ rũ nằm gục xuống bàn.

Hình như cậu đã làm sai điều gì đó, nhưng vào khoảnh khắc đó, cậu không nghĩ được nhiều như vậy. Cậu chỉ muốn bảo vệ Thẩm Hoài Dư.

Cậu thích Thẩm Hoài Dư.

Rất thích, rất rất thích.

Sở Tử Ngọc cảm thấy mắt hơi cay. Cậu co hai tay lại, vùi kín mặt vào trong.

Khẽ khàng, thật khẽ khàng hỏi: "Phải làm sao đây, Thẩm Hoài Dư... Tớ thật sự rất thích cậu."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn