Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 56: Cậu Không Tầm Thường, Cậu Còn Rực Rỡ Hơn Tất Cả Mọi Người

Sở Tử Ngọc xoay người lại. Trên đỉnh đầu là màn giường đã ngả màu cũ. Trong bóng tối, trước mặt cậu chỉ là một bóng người mơ hồ khó nhìn rõ.

Hai người nằm sát vai nhau. Sợ tiếng tim đập quá dữ dội của mình bị Thẩm Hoài Dư nghe thấy, Sở Tử Ngọc vội nói: "Chật lắm đấy!"

Cậu vừa định xoay người lại thì Thẩm Hoài Dư lên tiếng: "Chật mới ấm."

Sở Tử Ngọc khựng lại, "Cậu lạnh đến vậy ư?"

"Ừ."

Sở Tử Ngọc nghĩ một lát rồi hỏi: "Vậy... tớ ôm cậu nhé?"

Tâm tư cậu vốn rất đơn giản, nhưng vừa nói xong lại thấy có chút ngượng ngùng. Nếu là tình bạn thuần túy thì chẳng có gì đáng nói. Nhưng vấn đề là, tình cảm cậu dành cho Thẩm Hoài Dư lại không hề thuần túy.

Dù vậy, cậu thật sự chỉ muốn giúp Thẩm Hoài Dư giữ ấm.

Sở Tử Ngọc đang định giải thích thêm thì Thẩm Hoài Dư đã đáp: "Không cần. Thế này là đủ ấm rồi."

Bị từ chối cũng nằm trong dự liệu. Dù sao khả năng đồng ý hay không cũng chỉ là 50 – 50. Nhưng khi thật sự bị từ chối, Sở Tử Ngọc vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng. Thẩm Hoài Dư đúng là rất bài xích việc tiếp xúc thân mật với con trai...

Cậu nhắm mắt lại, khô khan đáp một tiếng: "Ồ."

Cậu cũng không muốn nhắc lại chuyện ở căng tin hai ngày trước, dứt khoát nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

Thế nhưng Thẩm Hoài Dư lại chủ động bắt chuyện: "Cậu từng nói mình đã yêu 32 lần. Trong số đó có A Lẫm không?"

Sở Tử Ngọc: "....."

Cậu mở mắt. Có lẽ đã quen với bóng tối nên giờ cậu mơ hồ nhìn ra chiếc màn trên đầu có màu trắng.

Cậu mới chỉ nhắc đến Lục Lẫm vài lần thôi. Sao Thẩm Hoài Dư lại để tâm đến người đó như vậy?

Chẳng lẽ... Thẩm Hoài Dư thật sự có hứng thú với Lục Lẫm?

Sở Tử Ngọc hừ nhẹ một tiếng: "Đương nhiên không có. Cậu ấy học hành kém, diện mạo hoàn toàn không phải kiểu tớ thích. Hơn nữa, còn chẳng biết giữ vệ sinh, siêu bừa bộn. Ăn cơm làm tắc mồm, một tháng tắm một lần... Nhưng đó vẫn còn chưa là gì. Điều đáng sợ nhất là tính cách: bạo lực, cuồng, chuyện gì cũng đánh người, chửi người, siêu dã man!"

Thẩm Hoài Dư khẽ cười: "Vậy mà cậu vẫn kết giao với đối phương. Có việc gì thì cứ tìm A Lẫm, chắc hẳn A Lẫm cũng có nhiều điểm tốt nhỉ."

Sở Tử Ngọc: "......"

Cậu nghiến răng: "Cậu ấy có bạn trai rồi!"

Thẩm Hoài Dư chỉ khẽ ừ, rồi im lặng không nói gì.

Sở Tử Ngọc cũng không muốn nói thêm gì nữa. Cậu bực bội, vừa giận vừa hậm hực, trong lòng rối như tơ vò.

Chốc lát, cậu tức Thẩm Hoài Dư, chốc lát lại tức bản thân, lại nghĩ đến Lục Lẫm, luồng cảm xúc nối tiếp nhau, nửa ngày mới lắng xuống, khiến cậu cảm thấy vừa nhàm chán vừa hẹp hòi.

Cậu khẽ cắn môi, nhỏ giọng hỏi: "Thẩm Hoài Dư... cậu ngủ chưa?"

Thẩm Hoài Dư đáp: "Chưa."

Sở Tử Ngọc nhẹ thở một hơi. Cậu xoay người, chóp mũi vô tình chạm vào Thẩm Hoài Dư, cảm nhận được hơi lạnh từ đối phương. Cậu sửng sốt, hoàn toàn không ngờ Thẩm Hoài Dư nằm cách cậu gần như vậy.

Nhìn lại, tưởng tượng trong đầu cậu nhảy múa: nếu Thẩm Hoài Dư tiến gần thêm chút nữa, hơi ấm từ Thẩm Hoài Dư sẽ lan sang mình. Nhưng Sở Tử Ngọc chỉ khẽ dịch đầu, cố gắng giữ khoảng cách, trong lòng vẫn dấy lên một cơn sóng cảm xúc rối rắm.

Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, Sở Tử Ngọc và Lục Lẫm từ thời mẫu giáo đến giờ vẫn giữ mối quan hệ thân thiết, lại thêm Lục Lẫm vốn xuất chúng, điều gì cũng giỏi.

Chỉ trừ vấn đề giới tính.

"Lục Lẫm là tấm gương của tớ thôi."

Sở Tử Ngọc lẩm bẩm, "Nhưng cả đời này tớ cũng không thể giỏi như cậu ấy được."

Giọng cậu cao lên một chút: "Nhưng tớ nghĩ, trên đời luôn có những người ưu tú, biết hòa nhã với người khác. Biết chấp nhận chính mình, dù tầm thường thôi cũng đã rất tuyệt. Vậy nên tớ cũng không tệ đâu!"

Nói xong, Thẩm Hoài Dư vẫn không đáp lại. Trong bóng tối, cậu tiến tới một chút, nhìn thấy Thẩm Hoài Dư vẫn nhắm mắt.

Ngủ rồi sao? Sở Tử Ngọc cẩn thận vớt tay từ trong chăn, nhẹ nhàng đặt lên trán Thẩm Hoài Dư.

Nhiệt độ giảm hẳn, không còn nóng đến mức dọa người nữa.

Cậu thở nhẹ, kiểm tra lại chăn cho Thẩm Hoài Dư, sợ gió lùa liền tựa lưng vào Thẩm Hoài Dư và lần nữa nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

Qua một lúc lâu, trong bóng tối vang lên tiếng thì thào nhẹ: "Cậu không tầm thường, cậu còn rực rỡ hơn tất cả mọi người."

Sở Tử Ngọc không đáp lại, hô hấp đều đều.

Căn phòng nhỏ không có cửa sổ, quanh năm không thông gió. Không khí không đến mức khó chịu, nhưng cũng hơi ngột ngạt. Giờ đây, mũi Thẩm Hoài Dư lại cảm nhận một mùi hương nhàn nhạt, thanh dịu thay thế.

Hương ấy nhẹ nhàng, dịu dàng như một trái cam vàng chín mọng, vỏ được lột ra, hương thơm thoang thoảng lan tỏa ngay lập tức.

Đó là mùi hương của Sở Tử Ngọc.

Thấy mảnh da trắng nhỏ lộ ra ngoài, Thẩm Hoài Dư hơi cúi đầu, lặng lẽ và thành kính đặt một nụ hôn nhẹ lên sau cổ Sở Tử Ngọc, để lại cảm giác lạnh lùng nhưng ấm áp.

-

Rầm! Rầm! Rầm!

Sở Tử Ngọc đang ngủ say thì bị tiếng động lớn làm giật mình tỉnh giấc. Cậu bật mở mắt, tầm nhìn còn chưa rõ ràng đã thấy chỗ bên cạnh giường trống không.

Cậu lập tức ngồi bật dậy. Tiếng đập cửa vẫn vang lên liên tiếp giữa đêm khuya. Sở Tử Ngọc nhanh chóng nhận ra có người đang đập cửa rất mạnh, mà còn ở ngay gần đây. Cậu vừa định xuống giường thì nghe Thẩm Hoài Dư nhỏ giọng: "Ngủ đi, đừng ra ngoài."

Nói xong, Thẩm Hoài Dư mở cửa bước ra rồi khép cửa lại.

Sở Tử Ngọc không cử động, trong lòng đã có một phỏng đoán. Cậu dựng tai lắng nghe. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng chửi bới om sòm vọng tới.

"Mày điếc hả? Gọi mãi mới chịu mở cửa, định để tao chết cóng bên ngoài chắc!"

"Tao biết mẹ con mày đang nhòm ngó căn nhà này. Tao nói cho mày biết, con gái lấy chồng như bát nước hắt đi. Đây là nhà ông bà ngoại để lại cho tao, mẹ mày đừng hòng cướp!"

"Không có chỗ ở thì trách bố mày đi! Ông ta bệnh chết là xong nợ, lại còn để lại một đống nợ cho mẹ con mày gánh. Đúng là đồ khốn!"

"Người chết rồi thì lấy đâu ra tiền trả nợ nữa? Mẹ mày đúng là cứng đầu. Chỗ tiền đó mẹ con mày có trả cả đời cũng không hết. Chi bằng đưa cho tao làm ăn, đợi tao kiếm được tiền thì trả giúp mẹ con mày một lần cho xong!"

Quả nhiên là cậu của Thẩm Hoài Dư.

Ngoài cửa vẫn là những lời chửi bới th* t*c, khó nghe của một kẻ say khướt. Sở Tử Ngọc nghe mà ngứa cả tay. Cậu vừa định ngồi dậy đi ra ngoài thì nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần. Cậu nhận ra đó là Thẩm Hoài Dư. Do dự hai giây, cuối cùng cậu vẫn chui trở lại vào trong chăn.

Thẩm Hoài Dư bước vào phòng rồi khóa trái cửa. Y nhìn về phía chiếc giường, nơi có một khối chăn nhô lên rõ ràng. Những ngón tay lạnh buốt của y siết chặt lại.

Hôm nay Trang Kiến Minh đi nơi khác, y vốn cho rằng ông ta sẽ không quay về.

Cách hai cánh cửa, tiếng chửi rủa om sòm của Trang Kiến Minh vẫn không ngừng vọng tới.

Thẩm Hoài Dư đi đến bên giường, vén chăn lên. Sở Tử Ngọc vẫn còn đang tức giận, má phồng lên, rõ ràng là đang giận dỗi. Cậu không ngờ Thẩm Hoài Dư lại đột ngột kéo chăn xuống như vậy nên nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, chỉ đành mở to đôi mắt đẹp của mình nhìn Thẩm Hoài Dư không chớp, không nói một lời.

Hai người nhìn nhau vài giây. Thẩm Hoài Dư đưa tay lấy balo, lục bên trong rồi lấy ra một chiếc tai nghe. Y cắm tai nghe vào điện thoại.

Lần này, y để Sở Tử Ngọc nằm phía trong. Sau khi lên giường, y nhẹ nhàng đeo cả hai bên tai nghe cho cậu.

Trong tai vang lên một bài hát tiếng anh. Sở Tử Ngọc nghe không hiểu lời bài hát, nhưng cũng không còn nghe thấy tiếng chửi bới của Trang Kiến Minh nữa.

Buổi sáng hôm sau, Sở Tử Ngọc tỉnh rất sớm. Việc đầu tiên cậu làm là đưa tay sờ lên trán Thẩm Hoài Dư.

Nhiệt độ đã trở lại bình thường!

Cậu âm thầm siết nắm tay, tự chúc mừng một chút. Thấy Thẩm Hoài Dư vẫn ngủ rất say, cậu nhẹ nhàng vén chăn, tháo tai nghe xuống rồi rón rén bước khỏi giường.

Khép cửa lại, cậu đi ra phòng khách. Phòng khách lạnh buốt, bên ngoài cũng yên ắng lạ thường. Sở Tử Ngọc định đun ít nước nóng để lát nữa Thẩm Hoài Dư tỉnh dậy có thể uống, liền đi vào bếp.

Lần này cậu không tìm Lục Lẫm nữa mà ngồi xổm trước bếp lò, mở điện thoại tra cách nhóm lò than.

Vừa mới mở được trang hướng dẫn, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói: "Cậu là ai?"

Sở Tử Ngọc quay đầu lại. Một người đàn ông mặc áo giữ nhiệt và quần dài mùa thu, trên tay cầm chiếc cốc đang đứng phía sau cậu. Chính là Trang Kiến Minh.

Sở Tử Ngọc vốn rất ghét Trang Kiến Minh, chẳng muốn để ý đến ông ta. Nhưng nghĩ lại đây là nhà của Thẩm Hoài Dư, cậu vẫn miễn cưỡng đáp: "Cháu là bạn học của Thẩm Hoài Dư. Hôm qua cậu ấy bị sốt, ở nhà một mình nên cháu đến thăm."

Trang Kiến Minh gật đầu, đang định rời đi thì chợt nhìn thấy chiếc đồng hồ trên cổ tay Sở Tử Ngọc. Mắt ông ta lập tức sáng lên. Ông ta quay người đi về phía bếp, cười nói: "Ra là bạn học của Hoài Hoài à. Chú là cậu của Hoài Hoài, tên Trang Kiến Minh. Cháu tên gì?"

Trang Kiến Minh không còn say, nhìn bình thường như người thường, Sở Tử Ngọc liền nói: "Sở Tử Ngọc."

"Ây da, tên hay đó!"

Trang Kiến Minh cười hì hì, liếc mắt nhìn điện thoại trong tay Sở Tử Ngọc, "Cháu muốn đun nước ấm hả? Cháu là khách, sao lại tự làm? Để chú làm cho!"

Trang Kiến Minh nhiệt tình kéo Sở Tử Ngọc ra, nhanh chóng nhóm lửa đun nước. Khi xong, Trang Kiến Minh nhìn Sở Tử Ngọc rồi đột nhiên nói: "Nhà cháu có tiền thật, lên trung học đã mang đồng hồ Hermes rồi."

Sở Tử Ngọc muốn nói là mẹ cậu mua, nhưng chưa kịp mở miệng, Trang Kiến Minh lại cười: "Cháu có tiền rồi hả? Cho chú mượn một, hai ngàn thôi. Hai ngày sau chú sẽ trả lại. Chú là cậu ruột của Hoài Hoài, cháu yên tâm, sẽ không chạy được..."

"Đi thôi."

Bỗng nghe giọng Thẩm Hoài Dư gọi, Sở Tử Ngọc quay đầu nhưng còn chưa nhìn rõ người, đã bị kéo đi.

Phía sau vẫn là giọng Trang Kiến Minh đầy nhiệt tình: "Đi hả? Tiểu Sở, thường xuyên tới nhà chơi nha! Số điện thoại của chú là—"

Thẩm Hoài Dư kéo tay Sở Tử Ngọc, dẫn cậu một mạch về phòng. Khăn quàng cổ, mũ, găng tay đều được Thẩm Hoài Dư mặc chỉnh tề cho Sở Tử Ngọc, rồi còn xách luôn balo sách của Sở Tử Ngọc. Không nói một lời, y kéo Sở Tử Ngọc đi đến đường lớn mới buông tay.

Trời vừa hửng sáng, Thẩm Hoài Dư vẫn không nói gì, đưa tay gọi xe. Sở Tử Ngọc biết Thẩm Hoài Dư đang giận, môi mấp máy mấy lần nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng. Đợi xe dừng lại, Thẩm Hoài Dư lại đẩy cậu vào trong xe.

Thấy Thẩm Hoài Dư không lên xe mà định đóng cửa, Sở Tử Ngọc nhanh tay giữ lấy tay y, cuối cùng cũng mở miệng: "Cậu không đi học thì tớ cũng không đi!"

Thẩm Hoài Dư không nhúc nhích, "Cậu đi trước đi, lát nữa tôi sẽ tới."

Tài xế liên tục nhìn qua gương chiếu hậu. Sở Tử Ngọc vẫn không chịu buông tay, kiên quyết nói: "Không được, đi thì phải đi cùng nhau!"

Hai người giằng co vài giây, cuối cùng Thẩm Hoài Dư lên xe.

Cửa xe đóng lại, tài xế lập tức phóng đi. Chưa đến 7 giờ đã đưa họ tới Trường Trung học Số 2.

Xuống xe, Sở Tử Ngọc vẫn nắm tay Thẩm Hoài Dư không chịu buông, "Về ký túc xá trước đi, tớ còn chưa đánh răng rửa mặt."

Cuối cùng Thẩm Hoài Dư cũng lên tiếng: "Đến trường rồi, buông tay đi."

Sở Tử Ngọc, Đến trường thì sao phải buông..."

Nói được nửa câu, cậu mới phản ứng lại, vành tai lập tức đỏ bừng, vội vàng hất tay Thẩm Hoài Dư ra.

Thẩm Hoài Dư không nói gì, cất bước đi vào trường trước.

Sở Tử Ngọc đưa tay xoa chóp mũi. Là cậu nghĩ nhiều rồi nhỉ? Vừa rồi cậu còn tưởng Thẩm Hoài Dư sẽ đánh chết cậu mất...

Quả nhiên là nghĩ nhiều rồi.

Sở Tử Ngọc lắc đầu. Tuyết rơi suốt một đêm, mặt đất phủ một lớp dày trắng xóa. Cậu vội vàng chạy đuổi theo Thẩm Hoài Dư, ánh mắt vô tình lướt qua những băng rôn tuyên thệ cho kỳ thi đại học treo dọc phía xa.

Lại sắp hết một năm nữa, lại sắp đến lễ Giáng Sinh.

Cũng sắp tới sinh nhật của Thẩm Hoài Dư rồi.

Hàng mi dài của Sở Tử Ngọc khẽ chớp, như muốn phủi đi hơi lạnh buổi sớm. Chỉ thoáng thất thần một chút, cậu đã bị bỏ lại phía sau một quãng xa. Cậu vội gọi bóng lưng phía trước: "Thẩm Hoài Dư, đợi tớ với!"

Mỗi lần cậu gọi, Thẩm Hoài Dư đều sẽ dừng lại. Đợi Sở Tử Ngọc đuổi kịp, hai người lại sóng vai đi về phía khu ký túc xá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn