Gửi xong tin nhắn đó, Sở Tử Ngọc lập tức hối hận. Thẩm Hoài Dư quả nhiên không trả lời.
Vất vả chịu đựng hết cuối tuần, đến ngày quay lại trường, Sở Tử Ngọc là người đầu tiên bước vào lớp học. Nhưng mãi đến khi tiết tự học buổi tối kết thúc, Thẩm Hoài Dư vẫn không xuất hiện.
Cậu lại là người đầu tiên chạy về ký túc xá, vẫn không thấy ai. Giường của Thẩm Hoài Dư vẫn giữ nguyên như trước kỳ nghỉ cuối tuần.
Sở Tử Ngọc đang đứng đó, rối rắm không biết có nên chủ động liên lạc với Thẩm Hoài Dư hay không, thì Thiệu Trình đẩy cửa bước vào, nói: "Thẩm Hoài Dư xin nghỉ rồi."
Sở Tử Ngọc ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"
Thiệu Trình ngậm cây kem trong miệng, trên tay còn cầm một cây khác, đưa về phía Sở Tử Ngọc, "Tớ nghe được. Tiết ra chơi thứ hai tớ lên văn phòng tìm cô Đường, nghe thấy cô đang nói chuyện điện thoại."
"Không ăn."
Sở Tử Ngọc không nhận cây kem, tiếp tục hỏi: "Vì sao cậu ấy xin nghỉ?"
Thiệu Trình thu tay lại, cắn thêm một miếng kem rồi cười nói: "Cái này thì tớ không nghe được."
Hắn kéo ghế ngồi xuống cạnh Sở Tử Ngọc, dựa lưng vào thang giường tầng, ngẩng đầu nheo mắt nhìn Sở Tử Ngọc, "Tử Ngọc, tớ có chuyện muốn hỏi cậu từ lâu rồi."
Sở Tử Ngọc vẫn đang nghĩ đến lý do Thẩm Hoài Dư xin nghỉ. Lại đi làm thêm sao? Nghĩ đến chuyện hôm qua tình cờ gặp Thẩm Hoài Dư làm phục vụ ở nhà hàng, cậu càng thấy khả năng này rất lớn.
Cậu đáp lấy lệ: "Chuyện gì?"
Thiệu Trình nuốt xuống miếng kem, yết hầu khẽ chuyển động, "Tớ cảm thấy quan hệ giữa cậu và Thẩm Hoài Dư không giống bạn bè."
Sở Tử Ngọc cúi đầu nhìn Thiệu Trình. Dưới ánh đèn, đôi mắt màu hổ phách của cậu trở nên sẫm hơn đôi chút. Chỉ sau một, hai giây im lặng, Sở Tử Ngọc hỏi ngược lại: "Nếu không phải bạn bè thì còn có thể là gì?"
Môi Thiệu Trình khẽ giật. Hắn vừa định mở miệng thì ngoài hành lang vang lên tiếng nói chuyện. Phùng Xã Lâm cùng một người bạn cùng phòng khác đã trở về.
Thiệu Trình đứng dậy khỏi ghế. Hắn nuốt nốt phần kem còn lại, rút que kem trơn bóng ra rồi tiện tay đặt cây kem chưa bóc trên bàn của Sở Tử Ngọc, "Cái đó... tớ cũng không biết."
Đêm đó, Sở Tử Ngọc mất ngủ.
Cậu lặp đi lặp lại những lời Thiệu Trình đã nói, càng nghĩ càng thấy bực bội. Chẳng lẽ bây giờ cậu đến cả bạn bè của Thẩm Hoài Dư cũng không phải sao?
Mà nghĩ kỹ lại thì cũng đúng. Làm gì có người bạn thân nào mà ngay cả chuyện bạn mình xin nghỉ cũng không biết, càng không biết lý do vì sao?
Trằn trọc mãi đến gần sáng, Sở Tử Ngọc bật ngồi dậy. Cậu là người đầu tiên thức dậy trong ký túc xá, đánh răng rửa mặt, thay đồng phục rồi đi thẳng đến lớp học.
Suốt cả ngày hôm đó, Sở Tử Ngọc đều uể oải nằm gục trên bàn. Cậu vốn nghĩ nghe giáo viên giảng bài có thể khiến mình buồn ngủ một chút, nhưng nằm bò suốt một ngày mà vẫn không ngủ được. Ngay cả cơm cậu cũng chẳng buồn ăn.
Buổi tối, Thiệu Trình mang về cho cậu một phần sandwich và một hộp sữa, nhưng cậu cũng nuốt không nổi. Tiết tự học buổi tối vừa mới bắt đầu, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng hô đầy phấn khích: "Tuyết rơi rồi!"
Không biết là học sinh lớp nào hét lên trước, nhưng cả khu nhà học lập tức náo động.
Sở Tử Ngọc vẫn nằm im trên bàn, chẳng có chút hứng thú nào. Cậu cũng thích tuyết. Tuyết rơi thì có thể đi trượt tuyết. Nhưng hôm nay, cậu chẳng còn hứng thú với bất cứ thứ gì trên thế giới này nữa.
Đang nằm đó nghĩ ngợi lung tung, bên tai đột nhiên vang lên giọng của Đường Tuệ: "Sở Tử Ngọc, nếu không khỏe thì về ký túc xá nghỉ ngơi đi."
Sở Tử Ngọc ngẩng đầu. Đường Tuệ đã đi xuống bục giảng, khom người nhìn cậu đầy lo lắng.
Cậu vừa định lắc đầu. Về ký túc xá cũng chỉ có một mình, cậu không muốn quay về. Nhưng Đường Tuệ lại nói: "Dạo này cúm A đang bùng phát, các em nhớ chú ý sức khỏe. Thẩm Hoài Dư cũng nghỉ vì sốt đấy."
Hàng mi dài của Sở Tử Ngọc khẽ chớp hai cái. Ngay lập tức, cậu bật dậy khỏi bàn. Cậu kéo chiếc balo mà cả ngày nay chưa từng mở ra, chộp lấy áo lông vũ, mũ và khăn quàng cổ rồi lao ra ngoài.
"Vâng! Thưa cô, em thật sự thấy không khỏe, em về ký túc xá trước đây!"
Sở Tử Ngọc đeo cặp lên vai, chạy như bay. Nhưng cậu không hề quay về ký túc xá. Mục tiêu của cậu là bức tường phía sau bãi rác.
Đây không phải trận tuyết đầu tiên của mùa đông, nhưng lại là trận tuyết lớn nhất từ đầu mùa đến nay. Sở Tử Ngọc trèo qua tường, chạy ra ven đường bắt xe. Cậu đợi hơn 10 phút mới gặp được một chiếc taxi còn trống.
Cậu từng đến nhà Thẩm Hoài Dư một lần nên vẫn nhớ đường. Nhớ mang máng trên đường có một siêu thị, cậu liền chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ. Vừa thấy siêu thị xuất hiện, cậu lập tức bảo tài xế dừng xe rồi xuống mua một đống thực phẩm dinh dưỡng.
Sau đó cậu không gọi xe nữa. Xách theo túi đồ, cậu chạy như bay trong màn đêm tuyết rơi.
-
10 phút sau, Sở Tử Ngọc thở hổn hển dừng lại trước cổng sân tối om.
Trời đã tối hẳn. Cổng sân mở hé, bên trong không bật đèn, yên tĩnh đến mức không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Tim Sở Tử Ngọc đập thình thịch. Cậu hít sâu một hơi rồi gõ mạnh hai cái lên cánh cổng, "Có ai ở nhà không ạ?"
Đáp lại cậu chỉ là tiếng tuyết rơi lặng lẽ.
Sở Tử Ngọc cắn môi, cuối cùng vẫn lần mò đi vào. Sau khi quen với bóng tối, cậu dần nhận ra bố cục xung quanh.
Cậu không biết phòng của Thẩm Hoài Dư ở đâu, nhưng vẫn nhớ vị trí phòng khách.
Cậu bước nhanh tới cửa phòng khách, co ngón tay gõ cốc cốc mấy cái, "Thẩm Hoài Dư! Cậu có ở đó không?"
Đèn trong phòng sáng lên.
Đôi mắt Sở Tử Ngọc lập tức sáng bừng. Cánh cửa mở ra, ánh đèn vàng cam yếu ớt hắt xuống gương mặt Thẩm Hoài Dư. Gương mặt ấy trắng bệch vì bệnh, mái tóc ngủ đến rối tung. Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh nay đỏ sẫm vì sốt, như đang bị thiêu cháy.
Đây là lần đầu tiên Sở Tử Ngọc nhìn thấy Thẩm Hoài Dư trong bộ dạng như vậy. Túi đồ trên tay cậu trượt xuống. Cậu tháo một bên găng tay, nhón chân đưa tay áp lên trán Thẩm Hoài Dư.
Nóng đến mức như một cục than đang cháy.
"Nóng quá!"
Sở Tử Ngọc lập tức cuống lên, "Cậu bị cúm A hả?"
Thẩm Hoài Dư không cảm thấy nóng. Ngược lại, y chỉ thấy lạnh đến thấu xương. Y nhìn Sở Tử Ngọc, giọng khàn đặc vì sốt: "Sao cậu lại đến đây?"
"Cô giáo nói cậu xin nghỉ vì bị bệnh."
Sở Tử Ngọc vừa nói vừa đẩy Thẩm Hoài Dư vào trong nhà. Cậu tiện tay nhặt túi thực phẩm dinh dưỡng lớn dưới đất lên, ném lên bàn trong phòng khách, "Mau về giường nằm đi!"
Phòng khách chật hẹp và tối tăm. Nhiệt độ trong nhà chẳng cao hơn ngoài trời tuyết phủ là bao.
Sở Tử Ngọc nhìn quanh một vòng mà không thấy cửa phòng đâu, liền hỏi: "Phòng cậu ở đâu?"
Thẩm Hoài Dư buông bàn tay đang đặt trên cánh tay cậu xuống, quay người đi về phía bên trái. Phía sau một chồng bìa các-tông được xếp ngay ngắn là một cánh cửa nhỏ. Cánh cửa thấp đến mức còn thấp hơn cả chiều cao của Thẩm Hoài Dư. Y phải cúi người mới bước vào được.
Sở Tử Ngọc ngẩn người hai giây rồi mới vội vàng đi theo.
Trong phòng cũng là ánh đèn vàng cam mờ nhạt giống phòng khách. Trần phòng vốn không quá thấp, nhưng ở khoảng hai phần ba chiều cao lại được dựng thêm một tấm ngăn, phía trên chất đầy đủ loại đồ đạc linh tinh.
Hai chiếc giường được kê ngay bên dưới tấm ngăn ấy. Ở giữa chỉ có một tấm rèm làm vách ngăn.
Chiếc giường sát tường bên trái chỉ có một cái gối. Ga trải giường phẳng phiu, sạch sẽ, rõ ràng không có người nằm. Chiếc giường còn lại có hai tấm chăn bông và dấu vết vừa mới sử dụng. Đó hẳn là giường của Thẩm Hoài Dư.
Nhưng Thẩm Hoài Dư vẫn còn đứng đó. Sở Tử Ngọc lập tức bước tới, ấn y ngồi xuống rồi nhét vào trong chăn. Thẩm Hoài Dư im lặng đến lạ thường. Y mặc cho Sở Tử Ngọc muốn làm gì thì làm.
Cậu sờ thử chăn bông. Bên trong còn lạnh hơn cả bàn tay mình. Sở Tử Ngọc lập tức cởi chiếc áo lông vũ dài trên người ra, phủ thêm lên trên chăn.
Đến lúc không còn áo lông vũ giữ ấm, cậu mới thật sự cảm nhận được cái lạnh. Lạnh đến mức còn khủng khiếp hơn cả khi cậu lăn lộn một vòng ở khu trượt tuyết.
Cũng may Sở Tử Ngọc vốn rất sợ lạnh, bên trong đồng phục còn mặc thêm một áo giữ nhiệt lót lông, áo len lông cừu và áo giữ nhiệt điện. Vì thế tuy lạnh, cậu vẫn chưa đến mức run cầm cập.
Cậu giơ tay nhìn đồng hồ, đã 8 giờ rưỡi tối rồi. Thế mà trong nhà Thẩm Hoài Dư chỉ có một mình cậu ấy?
"Cậu... không phải đến giờ vẫn chưa ăn cơm đấy chứ?" Sở Tử Ngọc ngập ngừng hỏi.
Thẩm Hoài Dư khẽ ho mấy tiếng, giọng nói trầm khàn: "Ăn rồi. Buổi chiều mẹ tôi có về nấu cháo."
Sở Tử Ngọc lại hỏi: "Vậy mẹ cậu đâu?"
Lần này, Thẩm Hoài Dư im lặng vài giây mới đáp: "Hôm nay mẹ tôi làm ca đêm."
Sở Tử Ngọc không hỏi thêm. Cậu quay đầu nhìn thấy bên cạnh giường có một chiếc ghế, chắc được dùng tạm làm bàn. Trên đó đặt một chiếc cốc rỗng và mấy vỉ thuốc cảm. Thấy trong cốc không còn nước, cậu cầm lên.
"Nước ở đâu? Tớ đi rót cho cậu một cốc nước ấm."
Ánh mắt Thẩm Hoài Dư vẫn luôn dõi theo cậu, "Nước đang đun trên bếp trong phòng bếp bên cạnh."
"Tớ sẽ quay lại ngay!"
"Áo khoác của cậu—" Thẩm Hoài Dư định nhắc Sở Tử Ngọc mặc áo khoác vào, nhưng Sở Tử Ngọc đã chạy mất.
Vừa bước ra khỏi phòng, Sở Tử Ngọc lập tức cảm nhận được gió lạnh quất lên da như lưỡi dao. Chỉ một đoạn đường ngắn mà cậu đã run lên mấy lần. Ôm chặt chiếc cốc trong tay, cậu nhanh chân lao vào phòng bếp.
Vừa vào đến nơi, Sở Tử Ngọc lần mò trên bức tường cạnh cửa một lúc lâu mới tìm thấy công tắc và bật đèn lên.
Ánh đèn dưới mái ngói thấp vẫn như cũ mờ nhạt. Căn bếp nhỏ xíu chỉ đủ để miễn cưỡng nhìn rõ mọi thứ. Bên cửa sổ đặt một chiếc lò than tròn có tấm chắn gió, ấm đun nước được đặt ngay giữa lò để giữ nóng.
Lửa đã tắt từ sớm. Sở Tử Ngọc nhấc ấm nước lên rót một cốc, nhưng nước chỉ hơi âm ấm hơn nhiệt độ thường một chút, hoàn toàn không đủ để pha chỗ thực phẩm dinh dưỡng cậu mang tới. Sở Tử Ngọc định đun lại nước cho nóng, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy loại bếp than này nên hoàn toàn không biết sử dụng, đành quay về phòng hỏi Thẩm Hoài Dư.
"Bếp nhà cậu..."
Cậu chợt ngừng lại.
Thẩm Hoài Dư nhắm mắt, dường như đã ngủ rồi.
Sở Tử Ngọc vội vàng ngậm miệng, khẽ khép cửa lại rồi trở về phòng khách. Cậu lấy điện thoại ra, trước tiên gọi cho Lục Lẫm.
"A Lẫm, ngoài uống thuốc ra, còn cách nào giúp hạ sốt không?"
Đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ bàn phím lách cách. Lục Lẫm đáp: "Dùng nước ấm lau người."
Sở Tử Ngọc ngẩn ra, "Hả?"
Lần này Lục Lẫm cuối cùng cũng nói một câu dài hơn: "Dùng nước ấm lau những chỗ tích nhiệt trên cơ thể, như nách, bẹn và cổ. Nếu có nước điện giải thì cho uống nước điện giải. Không có thì dùng nước dưới 45 độ pha thêm một ít muối với đường trắng. Có chanh thì thả một hai lát vào, không có cũng tạm dùng được."
Cúp điện thoại xong, Sở Tử Ngọc mới chợt nhận ra một chuyện. Sao Lục Lẫm biết cậu là người chăm sóc người khác, chứ không phải người được chăm sóc?
Sở Tử Ngọc gật đầu, lại mở QQ gửi cho Phùng Xã Lâm một tin nhắn: "Tối nay tớ không về. Nếu quản lý ký túc kiểm tra phòng thì giúp tớ ứng phó một chút nhé!"
Gửi tin xong, cậu cất điện thoại đi. Vừa xoay người định quay lại phòng Thẩm Hoài Dư thì thấy Thẩm Hoài Dư đã tỉnh, đang đứng sau cánh cửa nhìn cậu. Sắc mặt y trắng bệch đến đáng sợ, "Quan hệ của cậu với cô gái tên A Lẫm kia rất tốt."
Sở Tử Ngọc lập tức kéo Thẩm Hoài Dư trở lại giường, nhét đối phương vào trong chăn, "Cậu ngốc à! Bên ngoài lạnh thế kia!"
Tay cậu cũng bị nhiễm lạnh theo. Thẩm Hoài Dư ho khẽ một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo cậu, "Quan hệ của cậu với cô gái tên A Lẫm kia rất tốt."
"......"
Sở Tử Ngọc lập tức nổi nóng, "Cậu để ý cậu ấy làm gì? Thành tích của cậu ấy cũng đâu có tốt!"
Thẩm Hoài Dư không đáp. Đôi mắt vừa đen sâu vừa đỏ ửng vì sốt ấy chỉ chăm chăm nhìn Sở Tử Ngọc không chớp mắt.
Sở Tử Ngọc phiền muốn chết. Biết thế đã không kể cho Thẩm Hoài Dư nghe về Lục Lẫm. Cậu hừ một tiếng, chính cậu cũng chẳng rõ đang hờn ai, "Biết rồi, sau này có dịp tớ sẽ giới thiệu hai người quen nhau."
Cậu buột miệng than: "Rốt cuộc cậu đang sốt hay là..."
Nhưng vừa nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng vì sốt của Thẩm Hoài Dư, cậu lập tức ngậm miệng. Giọng điệu cũng mềm xuống lần nữa, "Bếp nhà cậu dùng thế nào? Tớ đun ít nước cho cậu lau người, như vậy sẽ hạ nhiệt được. Tiện thể pha cho cậu một cốc nước bù điện giải luôn."
Thẩm Hoài Dư hỏi: "A Lẫm dạy cậu?"
"....."
Khóe miệng Sở Tử Ngọc giật giật, "Phải. Cậu ấy cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu, giỏi vô cùng, được chưa?"
Không ngờ Thẩm Hoài Dư lại hỏi: "Tối nay cậu không về trường sao?"
Sở Tử Ngọc đáp như chuyện hiển nhiên: "Cậu ở nhà một mình thế này, tất nhiên tớ không về rồi."
Thẩm Hoài Dư nhắc nhở: "Sốt sẽ lây bệnh."
Sở Tử Ngọc lại nhếch môi: "Tớ học không giỏi thật đấy, nhưng sức khỏe rất tốt. Cậu muốn lây cho tớ cũng chưa chắc lây được đâu!"
Thẩm Hoài Dư dịch người sát vào phía tường, "Lên đây đi. Giường của mẹ tôi không thay ga trải giường, ngủ không được."
Lúc này Sở Tử Ngọc mới biết chiếc giường còn lại là của mẹ Thẩm Hoài Dư. Sống mũi cậu lại cay cay. Cậu lắc đầu: "Để tớ đi đun nước đã..."
"Không cần đâu, uống thuốc rồi sẽ nhanh hạ sốt thôi."
Giọng Thẩm Hoài Dư trầm thấp, "Mau lên đây đi, một mình tôi lạnh lắm."
Sở Tử Ngọc lập tức cởi áo khoác và quần ngoài rồi leo lên giường, chui vào chăn. Cơ thể cậu giống hệt một chiếc lò sưởi nhỏ đang cháy rực, hơi ấm thấm cả vào lớp chăn đệm.
Chiếc giường hẹp, gần giống giường trong ký túc xá. Sở Tử Ngọc nằm nghiêng, quay lưng về phía Thẩm Hoài Dư, cố gắng căng người giữ khoảng cách để khỏi chạm vào Thẩm Hoài Dư.
Nhưng ngay giây tiếp theo, bờ vai cậu bị một bàn tay khỏe khoắn giữ lấy rồi kéo nhẹ về phía sau.
"Đừng ngủ như vậy, gió sẽ lùa vào."