Trên trang lót viết: 'Thẩm Hoài Dư, lớp 11A1.'
Sở Tử Ngọc sửng sốt, nhưng rất nhanh cậu đã hoàn hồn.
Ồ hay thật.
Đang trêu cậu đấy à?
Thế thì cậu càng phải ký!
Sở Tử Ngọc chẳng khách sáo chút nào, lập tức cầm bút lên. Ngòi bút lướt nhanh như gió, chỉ trong chốc lát đã ký tên mình ngay phía sau tên Thẩm Hoài Dư, còn thêm chút thiết kế nghệ thuật.
Ký xong, cậu đắc ý bấm đầu bút lại. Khóe miệng cong cao đến mức không giấu nổi vẻ vui vẻ, "Ký rồi đấy! Không tệ chứ? Chính tớ tự thiết kế kiểu chữ nghệ thuật này luôn đó. Cậu là người duy nhất được hưởng đặc quyền này đấy!"
Ánh hoàng hôn len qua khung cửa sổ. Ánh mắt Thẩm Hoài Dư khẽ thay đổi vài lần. Y lật tay khép cuốn sách lại, đang định nói gì đó thì bên ngoài lớp học chợt vang lên tiếng bước chân ồn ào.
Sở Tử Ngọc không để ý. Cậu cực kỳ hài lòng với chữ ký mình vừa để lại, liền thúc giục Thẩm Hoài Dư: "Mau nói đi, tớ ký có đẹp không?"
Thẩm Hoài Dư: "Cũng khá—"
"Ngọc Bảo!" Một giọng nữ mang theo ý cười bất ngờ cắt ngang.
Nghe thấy biệt danh của mình, Sở Tử Ngọc theo phản xạ quay đầu lại.
Vài người đang từ ngoài cửa bước vào.
Người được vây quanh ở giữa là một cô gái cao ráo, mặc bộ đồng phục xanh trắng tràn đầy sức sống tuổi trẻ. Mái tóc đen được buộc cao thành đuôi ngựa, theo từng bước chân mà khẽ đung đưa.
Cô trang điểm nhẹ, gương mặt thanh tú xinh đẹp, nhưng vẫn có thể nhận ra đây không phải một nữ sinh trung học thực sự, tuổi tác hẳn đã ngoài 20.
Chính là Đường Kiều.
Đường Kiều có quan hệ khá tốt với Diệp Khánh. Trước đây, vài lần Diệp Khánh dẫn Sở Tử Ngọc đi dự tiệc, cô cũng có mặt. Nhận ra người quen, Sở Tử Ngọc đứng dậy, cười: "Chị Kiều, sao chị lại tới đây?"
Đi phía sau Đường Kiều là trợ lý và vài nhân viên công tác.
Đường Kiều cười bước tới: "Chị Khánh nói em đang học ở đây nên chị ghé qua xem thử. Chị vừa quay phim xong. Tan học rồi đúng không? Đi nào. Đoàn phim đặt tiệc buffet ở khách sạn gần đây, cách trường các em không xa. Ăn xong chị đưa em về ký túc xá."
Sở Tử Ngọc theo phản xạ quay đầu nhìn lại, nhưng phía sau đã không còn ai. Thẩm Hoài Dư đã rời đi từ lúc nào.
Sở Tử Ngọc quay lại định từ chối lời mời của Đường Kiều, nhưng ngoài hành lang lại vang lên một trận huyên náo. Chưa đầy hai giây, một đám nam sinh đã chen chúc trước cửa lớp 11A1, ngó đầu vào trong xem.
Thỉnh thoảng còn có người lớn tiếng gọi: "Kiều muội, chị đẹp quá!"
Người hâm mộ của Đường Kiều thường gọi cô là 'Kiều muội', nên cô đã quen với cách xưng hô này từ lâu. Cô không nói gì, chỉ chớp mắt với Sở Tử Ngọc rồi cười: "Đi nhanh thôi, Ngọc Bảo. Lát nữa sẽ khó đi lắm đấy."
Đã có người lấy điện thoại ra chụp ảnh bọn họ. Sở Tử Ngọc hơi khó chịu, liền bước nhanh theo Đường Kiều rời đi.
Không bao lâu sau, diễn đàn của Trường Trung học Số 2 đã bùng nổ.
[Đệt! Sở Tử Ngọc lớp 11A1 là người thế nào vậy? Cậu ấy quen Đường Kiều à????]
[Đờ mờ!! Sở Tử Ngọc đi cùng Đường Kiều rồi!!!]
[Đỉnh của chóp! Kiều muội mời Sở Tử Ngọc đi ăn cơm!!!!]
[Có ai biết gia thế của Sở Tử Ngọc không?]
[Này này, có fan lâu năm của Kiều muội không? Tôi nhớ ông chủ công ty của cô ấy hình như cũng họ Sở mà?]
Nhóm chat QQ của Sở Tử Ngọc cũng rung liên hồi.
Hàn Kỳ Kỳ: [Đệt đệt đệt!! Anh trai, chuyện gì vậy!! @Sở Bá Vương]
Đường Văn Hiểu: [Anh ruột ơi @Sở Bá Vương, em có thể chụp chung với Kiều muội một tấm được không ạ? Em là fan 10 năm của chị ấy đấy!]
Tiết Trạch: [Đường Kiều mới ra mắt có bốn năm thôi mà nhỉ?]
Ngay cả Phùng Xã Lâm cũng xuất hiện: [Anh Tử Ngọc, anh quen Đường Kiều thật hả??]
Còn có không ít nam sinh từ các lớp khác cũng nhảy vào hỏi han. Sở Tử Ngọc lười trả lời từng người.
Cậu mở khung chat với Thẩm Hoài Dư, gửi hết toàn bộ ảnh tiệc buffet vừa chụp qua, rồi nhắn: "Đường Kiều là nghệ sĩ của công ty anh tớ. Tớ sang đoàn phim của họ ăn ké buffet thôi. Đồ ăn cũng khá ngon đấy. Cậu muốn ăn gì không? Tớ gói mang về cho cậu!"
Vài phút sau, Thẩm Hoài Dư trả lời: "Tôi ăn rồi."
Sở Tử Ngọc gõ hai chữ: "Vậy thôi vậy."
Lúc trở về trường, Sở Tử Ngọc vẫn mang theo một hộp kem.
Là kem Haagen-Dazs.
Cậu chọn ba viên kem vị phúc bồn tử tuyết, trà xanh và hạt mắc ca Hawaii.
Đó đều là những hương vị cậu thích nhất.
Trên đường về, cậu gửi tin nhắn hỏi Thẩm Hoài Dư đang ở đâu. Không lâu sau, Thẩm Hoài Dư trả lời: "Phòng máy tính tầng 4."
-
Còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ tự học buổi tối.
Tầng 4 của khu dạy học chỉ lác đác vài học sinh. Bầu trời đã gần tối hẳn, đang ở khoảng giao thoa giữa sáng và tối. Đèn đường trong trường đều đã bật lên, từ sân thể dục phía xa thỉnh thoảng lại vọng tới tiếng reo hò cổ vũ của những người đang chơi bóng.
Sở Tử Ngọc nâng hộp kem, một mạch chạy đến phòng máy tính. Buổi tối không có tiết Tin học nên phòng máy tính đã bị khóa từ chiều, nhưng Thẩm Hoài Dư có chìa khóa.
Cậu vừa mới gõ cửa thì cửa đã mở ra. Trong phòng không bật đèn. Những tấm rèm dày quanh năm được kéo kín khiến cả căn phòng tối om. Chỉ có chiếc máy tính ở dãy bàn cuối cùng đang sáng màn hình, hắt lên một bóng người mờ nhạt.
Sở Tử Ngọc còn chưa kịp lên tiếng thì giọng Thẩm Hoài Dư đã vọng tới trước: "Đóng cửa rồi khóa lại giúp tôi."
Sở Tử Ngọc liền bước vào, đóng cửa rồi khóa trái. Cậu lần mò tìm công tắc định bật đèn thì nghe Thẩm Hoài Dư nói tiếp: "Đèn hỏng rồi, mai mới có người tới thay."
"Ồ." Sở Tử Ngọc thu tay lại rồi đi về phía Thẩm Hoài Dư. Thảo nào không bật đèn, hóa ra là bị hỏng.
Dựa vào ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính, cậu nhanh chóng bước tới. Liếc nhìn màn hình một cái, bên trên toàn là những thứ giống như chương trình máy tính và mã lệnh gì đó.
Cậu chẳng hiểu nổi.
Cậu chỉ biết đại khái rằng hiện giờ Thẩm Hoài Dư không còn đi làm thêm nữa, mà chủ yếu kiếm tiền bằng việc làm những công việc liên quan đến thứ này.
Sở Tử Ngọc dịch bàn phím sang một bên, đặt cốc kem giấy trước mặt y rồi nói: "Ăn kem trước đi. Trời nóng thế này, để lâu là tan hết đấy!"
Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên ba viên kem trong cốc giấy. Dù Sở Tử Ngọc đã chạy tới với tốc độ nhanh nhất, nhưng kem vẫn tan đi đôi chút. Cậu ngồi xuống chiếc máy tính bên cạnh rồi nói: "Nếu tan nhiều quá thì đừng ăn nữa."
Thẩm Hoài Dư khẽ đáp: "Ừ."
Y cầm muỗng xúc một thìa kem, vừa hay là phần đã tan mềm đi một chút.
Cả hai đều không nói gì. Phòng máy tính yên tĩnh đến lạ. Ngoài tiếng quạt tản nhiệt và âm thanh máy tính vận hành khe khẽ thì chẳng còn tiếng động nào khác.
Máy tính của trường vẫn là loại đời cũ với màn hình dày cộm. Trong máy cũng chẳng có trò chơi gì đáng chơi, Sở Tử Ngọc liền mở thử trò dò mìn.
Nhưng cậu đang thất thần. Cũng chẳng biết có phải quá xui xẻo hay không, vừa nhấp ô đầu tiên đã đạp trúng mìn.
Màn hình lập tức hiện lên kết quả thất bại. Sở Tử Ngọc chẳng còn hứng thú chơi tiếp. Khóe mắt cậu lén nhìn sang Thẩm Hoài Dư đang ngồi bên cạnh, im lặng ăn kem. Môi mấp máy mấy lần. Cuối cùng, cậu vẫn hỏi thành lời: "Thẩm Hoài Dư, cậu giận hả?"
Thẩm Hoài Dư quay đầu nhìn Sở Tử Ngọc, "Tôi giận chuyện gì?"
Sở Tử Ngọc nhất thời không biết trả lời thế nào. Cậu luôn có cảm giác từ lúc Đường Kiều tới tìm mình vào buổi chiều, Thẩm Hoài Dư đã không vui.
Nhưng Đường Kiều đâu phải thần tượng của Thẩm Hoài Dư. Y cũng chẳng có lý do gì để tức giận cả.
Thế nhưng...
Sở Tử Ngọc biết Thẩm Hoài Dư đang không vui.
Cậu nghĩ mãi, cuối cùng chỉ tìm được một khả năng duy nhất.
Gương mặt trắng trẻo dưới ánh sáng máy tính lặng lẽ ửng đỏ, "Trong kỳ nghỉ ấy... Chuyện... chuyện bọn mình giúp đỡ lẫn nhau đó, nên cậu giận à?"
Thẩm Hoài Dư quay mặt đi. Đồng thời, y đặt chiếc muỗng xuống. Trong cốc giấy vẫn còn hơn nửa phần kem chưa ăn hết, "Đừng nghĩ lung tung. Tôi không giận."
Sở Tử Ngọc lập tức xoay hẳn ghế lại, đối diện với Thẩm Hoài Dư: "Vậy tại sao suốt kỳ nghỉ cậu lại mất liên lạc?"
Cuối cùng cũng hỏi được điều vẫn luôn canh cánh trong lòng, Sở Tử Ngọc khẽ thở phào. Cậu thích Thẩm Hoài Dư, nhưng nếu Thẩm Hoài Dư cảm thấy cậu đáng ghét vì chuyện đó, cậu tuyệt đối sẽ không tiếp tục bám lấy y.
Giữa hai người là một khoảng lặng kéo dài. Sở Tử Ngọc cắn môi, đang định đứng dậy rời đi thì Thẩm Hoài Dư đột nhiên lên tiếng:
"Ba tôi qua đời."
"Trong nhà bận một thời gian."
Bước chân vừa nhấc lên của Sở Tử Ngọc chợt dừng lại. Cậu quay đầu nhìn Thẩm Hoài Dư, ánh mắt đầy kinh ngạc, nhất thời không thể tiêu hóa nổi tin tức này.
Ở độ tuổi này của Sở Tử Ngọc, ba của cậu và baa của Lục Lẫm đã được xem là lớn tuổi hơn phần lớn phụ huynh khác, nhưng vẫn đang ở độ tuổi sung sức. Đây là lần đầu tiên cậu nghe nói một người bạn cùng trang lứa phải trải qua chuyện ba qua đời.
Viền mắt Sở Tử Ngọc lập tức đỏ lên. Sống mũi cay xè từng đợt. Cậu không nghĩ gì nữa, bước nhanh tới hai bước rồi cúi người ôm chặt lấy Thẩm Hoài Dư.
Dù Thẩm Dịch Hòa đối với cậu chỉ là một người xa lạ mới gặp hai lần, thậm chí còn chưa từng trò chuyện tử tế, nhưng bởi vì đó là ba của Thẩm Hoài Dư, trong lòng Sở Tử Ngọc vẫn dâng lên cảm giác khó chịu không nói nên lời.
Cậu siết chặt vòng tay hơn, ôm lấy cánh tay hơi lạnh của Thẩm Hoài Dư, "Xin lỗi... Tớ không biết."
Cằm Thẩm Hoài Dư khẽ chạm vào cổ tay đang nóng lên vì xúc động của Sở Tử Ngọc.
Mùi hương thanh mát nhàn nhạt từ làn da Sở Tử Ngọc len tới. Thẩm Hoài Dư khẽ hít vào một hơi, rồi y lặng lẽ nhắm mắt lại.
Y lại nhớ về ngày hôm đó.
Ngày y mua bữa sáng trở về ký túc xá. Sở Tử Ngọc đã đi mất từ sớm, chỉ để lại bộ quần áo và chăn màn được gấp lại một cách vụng về.
Ngay sau đó, điện thoại của y đổ chuông.
Ba của y lại một lần nữa rơi vào tình trạng nguy kịch. Ca phẫu thuật kéo dài đến tận tối mới kết thúc, sau đó ông mới được đẩy trở lại phòng bệnh.
Trang Ngải Liên ở lại trông nom. Thẩm Hoài Dư về nhà trước để thăm bà ngoại, nấu cơm rồi mang tới bệnh viện.
Đứng trước cửa phòng bệnh, y nghe thấy tiếng khóc bị đè nén của Trang Ngải Liên. Cùng với câu nói kia—
"Em mệt quá rồi... Ngày đó xảy ra chuyện, tại sao người ra đi không phải là anh... Tại sao lúc đó anh không đi luôn đi... Anh đi rồi còn hơn..."
Thẩm Hoài Dư không bước vào. Y đứng lặng ngoài cửa, nghe tiếng nức nở bị kìm nén của mẹ mình rồi khẽ nhắm mắt lại.
Ba mẹ y đã từng rất yêu nhau.
Y cũng hiểu rõ, mẹ mình chỉ là quá mệt mỏi. Thậm chí chính y, trong giây phút nào đó, cũng từng nảy sinh suy nghĩ tương tự.
Đó là bản tính con người.
Lần ấy, ba y không thể trả lời câu hỏi của y. Nhưng y đã tự tìm được câu trả lời cho chính mình.
Y không thể yêu Sở Tử Ngọc.
Y không thể chịu đựng được việc một ngày nào đó trong tương lai, Sở Tử Ngọc đột nhiên nhận ra rằng yêu y là một chuyện phiền phức và đáng hối hận.
Hối hận vì đã ở độ tuổi đẹp nhất của đời mình mà vì y, lại sa chân vào một vũng lầy đầy những điều dơ bẩn.
Y không thể chấp nhận ngày ấy đến.
Thẩm Hoài Dư cuối cùng hít thật sâu thêm vài hơi mùi hương thuộc về Sở Tử Ngọc. Sau đó, y ngẩng đầu lên khỏi khuỷu tay Sở Tử Ngọc, nhẹ nhàng gỡ tay cậu xuống.
"Tôi không sao. Việc kết thúc điều trị cho ba tôi là quyết định chung của tôi và mẹ."
Sở Tử Ngọc sửng sốt, "Là quyết định của hai người sao? Nhưng tại sao..."
Cậu chợt ngậm miệng lại.
Còn có thể vì lý do gì nữa chứ.
Không có tiền.
Giọng Sở Tử Ngọc nhỏ đi: "Cậu có thể tìm tớ mà. Nhà tớ—"
"Đi thôi, sắp vào học rồi."
Thẩm Hoài Dư đứng dậy. Động tác hơi mạnh khiến chiếc ghế phía sau trượt lùi gần nửa mét. Y dùng một tay tắt máy tính, tay còn lại cầm cốc kem đã gần như tan thành nước. Rồi bình thản uống hết trong một ngụm.
Màn hình máy tính trước mặt đã tắt. Chỉ còn chiếc máy tính bên cạnh vẫn sáng, ánh sáng yếu ớt hắt lên bàn tay đang siết chặt đến mức móng tay c*m v** da thịt của Sở Tử Ngọc.
"Nhớ tắt máy tính rồi khóa cửa lại."
Sở Tử Ngọc vẫn đứng ngẩn người tại chỗ. Ánh mắt cậu dõi theo bóng lưng Thẩm Hoài Dư mở cửa bước ra ngoài.
Sắp đến giờ tự học buổi tối, học sinh trên tầng 4 lục tục quay lại. Hành lang vốn yên tĩnh nhanh chóng bị lấp đầy bởi tiếng cười nói và đùa giỡn rộn ràng.
Thẩm Hoài Dư không đóng cửa. Ánh đèn từ hành lang chiếu vào phòng. Tiếng huyên náo gần ngay trước mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, Sở Tử Ngọc bỗng cảm thấy thế giới này thật quá đỗi rộng lớn.
Có người vui vẻ như vậy, cũng có người đau lòng đến thế.
Một lúc lâu sau, Sở Tử Ngọc lấy điện thoại ra. Cậu bấm một dãy số.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
Ở đầu dây bên kia, ba cậu dường như vẫn đang bàn công việc với thư ký. Vài giây sau mới yên tĩnh lại. Sở Quân cười hỏi: "Không phải sắp vào học rồi sao? Sao tự nhiên lại gọi cho ba thế?"
Sở Tử Ngọc hạ thấp giọng: "Ba... có thể cho con mượn 200 triệu được không ạ? Sau này lớn lên con sẽ trả lại cho ba."
Sở Quân nghe rõ từng chữ, nhưng lại tưởng mình nghe nhầm, "Hả? Con vừa nói gì? Nói lại ba nghe xem."
Đúng lúc này, ngoài cửa có mấy học sinh vừa đùa giỡn vừa chạy ngang qua. Thấy cửa phòng mở, họ còn tò mò nhìn vào một cái. Sở Tử Ngọc bỗng giật mình tỉnh táo lại.
Lòng bàn tay cầm điện thoại đã ướt đẫm mồ hôi. Cậu hít sâu một hơi rồi bật cười như chẳng có chuyện gì xảy ra.
"Ha ha, con diễn tập Cá tháng Tư trước thôi! Chúc ba Cá tháng Tư vui vẻ ạ! Chuông vào học rồi, con cúp máy đây!"
"Ngọc—"
Sở Tử Ngọc cúp máy.
Giữa tiếng chuông vào học dồn dập vang lên khắp khu dạy học, cậu từ từ ngồi xổm xuống. Cả khuôn mặt vùi sâu vào đầu gối lạnh ngắt.
Cậu dùng sức dụi mắt vào lớp vải quần, khó chịu đến mức gần như không thở nổi.
Sở Tử Ngọc, mày thật vô dụng.