Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 53: Thích

Sở Tử Ngọc trốn tiết tự học buổi tối.

Cậu không quay về lớp, mà bắt taxi đến khu trò chơi điện tử gần nhất.

Nơi đó đèn đuốc sáng choang, tiếng hiệu ứng của các trò chơi đối kháng vang lên liên tiếp không ngừng.

Sở Tử Ngọc đổi một hộp lớn xu trò chơi, tìm một máy đối chiến rồi ngồi xuống chơi cùng một nam sinh đối diện. Nhưng mỗi ván đấu vừa bắt đầu chưa được bao lâu, cậu liền cố tình để thua.

Chơi vài lần liên tiếp như vậy, nam sinh đối diện bắt đầu mất kiên nhẫn: "Cậu gà quá đấy! Lãng phí xu của tôi thật!"

Sở Tử Ngọc không nói một lời, trực tiếp đẩy gần hai phần ba hộp xu sang cho đối phương. Nam sinh lập tức đổi sắc mặt, cười tươi rói: "Được được được, chơi tiếp nào!"

Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng tập trung hơn một chút. Lần này, vừa vào trận chưa tới ba giây, cậu đã đánh bại liên tiếp cả ba nhân vật của đối phương.

Nam sinh bị hành đến mức không còn sức phản kháng. Cố gắng chống cự thêm một lúc, cuối cùng hắn thấp giọng mắng một câu: "Đồ thần kinh!"

Rồi ôm đống xu trò chơi đổi sang máy khác.

Sở Tử Ngọc chẳng buồn để ý. Không còn ai chơi cùng, cậu chuyển sang chế độ chơi đơn. Đến khi dùng hết toàn bộ số xu trong hộp, tâm trạng mới khá lên đôi chút.

Điện thoại trong túi từng rung lên vài lần giữa chừng. Nhưng cậu không xem, cũng không trả lời.

Cậu lại ra quầy đổi thêm một đống xu trò chơi nữa, rồi đi dạo một vòng quanh khu giải trí. Cuối cùng, cậu dừng lại trước một máy gắp thú bông.

Khu vực này toàn là những máy gắp thú màu hồng đủ loại. Bên trong mỗi máy là những con thú khác nhau. Còn trong chiếc máy trước mặt Sở Tử Ngọc là những chú gấu bông nhỏ màu nâu.

Trông rất giống chú gấu nhỏ mà cậu từng chọn khi chơi trò bói tương lai.

Sở Tử Ngọc quyết định gắp một con.

Đây là lần đầu tiên cậu chơi máy gắp thú. Cậu thả ba xu vào máy. Nhạc nền vừa vang lên, cậu lập tức điều khiển càng gắp hướng về chú gấu mà mình đã nhắm trúng. Đó là một chú gấu bông rất bình thường, trước ngực đeo một chiếc nơ màu tím hồng.

Nhưng Sở Tử Ngọc vừa nhìn đã thích ngay.

Cậu luôn như vậy. Thích thứ gì là thích ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi sau đó sẽ không dễ dàng thay đổi.

Chú gấu bông cậu ôm ngủ suốt bao năm là thế. Mái tóc nhuộm màu cam của cậu cũng vậy. Từ trước đến nay, cậu chưa từng nhuộm màu nào khác. Vẫn luôn là màu cam ấy.

Lần gắp thứ nhất, thất bại.

Chú gấu bị nhấc lên được một đoạn, nhưng càng gắp nhanh chóng lỏng ra. Nó rơi xuống, thậm chí còn cách cửa ra xa hơn vị trí ban đầu.

Sở Tử Ngọc lại thả thêm ba xu.

Lần thứ hai, thất bại.

Lần thứ ba, thất bại.

...

Giỏ xu trò chơi sắp thấy đáy, mà chú gấu nhỏ kia vẫn mắc ở bên cạnh cửa ra.

Sở Tử Ngọc cúi đầu đếm số xu còn lại, không nhiều không ít, vừa đúng ba xu cuối cùng.

Cậu đang định bỏ vào máy chơi tiếp thì một bàn tay bất ngờ phủ lên mu bàn tay cậu, "Tôi làm cho."

Mùi hương bồ kết quen thuộc cùng giọng nói của Thẩm Hoài Dư đồng thời bao lấy Sở Tử Ngọc. Lòng bàn tay đặt trên mu bàn tay cậu hơi lạnh. Thẩm Hoài Dư điều chỉnh càng gắp, nhắm chuẩn chú gấu nhỏ kia, nhưng y chưa vội ấn nút thả xuống.

Thời gian trên màn hình đang đếm ngược, 10, 9, 8....

Thẩm Hoài Dư đứng ngay phía sau cậu. Cánh tay vòng qua người cậu, phủ lên bàn tay cậu để điều khiển cần gạt. Khoảng cách gần đến mức tạo ra cảm giác mập mờ như thể Thẩm Hoài Dư đang ôm lấy cậu từ phía sau.

Nhưng Sở Tử Ngọc biết, như vậy vẫn chưa được tính là ôm.

Cảm giác này giống như lần hô hấp nhân tạo trước đó.

Khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn ba giây cuối cùng, Sở Tử Ngọc lên tiếng: "Nếu không gắp được thì sao?"

Đúng lúc này, thời gian kết thúc, càng gắp hạ xuống. Thẩm Hoài Dư hơi cúi người về phía trước, chăm chú nhìn càng gắp rồi đáp: "Rồi sẽ gắp được thôi."

Ngay giây tiếp theo, càng gắp kẹp lấy chú gấu bông rồi dịch sang bên cạnh. Ngay bên cạnh chính là ô nhận thú, càng gắp buông ra. Thật ra Sở Tử Ngọc cũng biết lần này chắc chắn sẽ thành công.

Máy gắp thú vốn được cài xác suất. Cậu đã chơi đến mấy chục lượt, nếu còn không gắp được thì chỉ cần gọi nhân viên tới, họ thậm chí có thể mở máy cho cậu chọn một con mang về.

Huống chi cậu đã đưa chú gấu kia đến sát miệng ô nhận thú rồi. Chỉ cần gắp lên là chắc chắn rơi vào trong.

Sở Tử Ngọc bĩu môi, đang định ngồi xổm xuống lấy gấu thì đúng lúc này, chú gấu bị mắc vào tấm chắn nhựa trong suốt. Nó bật lên hai cái, rồi... văng ngược trở lại đống thú bông bên trong.

Sở Tử Ngọc: "....."

Cậu đang nửa ngồi nửa xổm trước máy, tư thế vô cùng khó xử. Ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Hoài Dư. Trái lại, Thẩm Hoài Dư vẫn vô cùng bình tĩnh.

Y thản nhiên nói: "Tôi đi đổi thêm xu."

Khóe môi Sở Tử Ngọc lập tức cong lên.

Tâm trạng cũng tốt hơn hẳn.

Cậu đứng thẳng người, chờ Thẩm Hoài Dư đổi xu trò chơi trở về rồi trêu một câu: "Hóa ra cũng không phải chuyện gì cậu cũng làm được."

"Bây giờ cậu mới biết à?"

Thẩm Hoài Dư cũng bật cười. Y chỉ lấy ba đồng xu trò chơi, còn lại cả giỏ đầy đưa cho Sở Tử Ngọc, "Để tôi thử thêm lần nữa, không tin là không bắt được cho cậu."

Sở Tử Ngọc bước sang một bên, không đáp lời. Cậu nghĩ mình nhất định sẽ không tự ra tay nữa, nhất định phải để Thẩm Hoài Dư bắt được con gấu nhỏ này cho mình.

Con gấu nhỏ lại bị gắp lên. Sở Tử Ngọc lập tức dán sát vào mặt kính, tập trung nhìn chằm chằm. Có lẽ niệm lực mạnh mẽ của cậu thật sự phát huy tác dụng, lần này con gấu nhỏ rơi xuống thành công.

"Bắt được rồi!" Sở Tử Ngọc vui mừng khôn xiết, ngồi xổm xuống đẩy tấm chắn ra, lấy con gấu nhỏ lên.

Con gấu nhỏ có kích thước như thú bông thông thường, chất lượng cũng khá ổn, lông mềm mại, sờ rất thích.

Sở Tử Ngọc ôm chặt con gấu nhỏ, đứng dậy trả lại hộp xu trò chơi cho Thẩm Hoài Dư, "Không chơi nữa, đổi trả đi!"

Thẩm Hoài Dư hỏi: "Mấy trò khác cũng không chơi sao?"

Sở Tử Ngọc lắc đầu: "Tớ chơi cả tối rồi, không chơi nữa."

Thẩm Hoài Dư lúc này mới đi trả lại số xu trò chơi còn dư. Sở Tử Ngọc yêu thích con gấu nhỏ đến mức không nỡ rời tay, ra khỏi khu trò chơi rồi mà cậu vẫn cứ v**t v* nó mãi.

"Thích đến vậy sao?" Thẩm Hoài Dư đột nhiên hỏi.

"Đúng vậy!"

Sở Tử Ngọc một tay b*p m*ng con gấu nhỏ, giơ nó lên trước mặt Thẩm Hoài Dư, làm động tác gật đầu rồi lắc đầu. Đôi mắt cậu cong cong như hai vầng trăng non, "Có phải siêu đáng yêu không?"

Ánh mắt Thẩm Hoài Dư dừng lại trên gương mặt Sở Tử Ngọc, "Ừm."

Y lại hỏi: "Về thẳng trường hay ăn gì đó rồi hẵng về?"

Sở Tử Ngọc không đói, chỉ hơi khát. Cậu nói: "Tớ muốn uống nước chanh đá."

Cậu cất con gấu nhỏ đi, lấy điện thoại ra xem giờ. Đã gần 10 giờ. Thiệu Trình, Phùng Xã Lâm và Hàn Kỳ đều nhắn hỏi cậu đang ở đâu, nhưng không có tin nhắn nào từ Thẩm Hoài Dư.

Thẩm Hoài Dư là trực tiếp đi tìm cậu sao? Nhưng vì sao cậu ấy chẳng hỏi gì cả?

Lẽ ra cậu ấy nên hỏi vì sao cậu trốn học, mà Thẩm Hoài Dư tìm được cậu trong khu trò chơi điện tử bằng cách nào nhỉ?

Trong lòng Sở Tử Ngọc đầy nghi hoặc. Đợi đến khi hai người bước vào một tiệm nước ép trái cây, lúc nhân viên đang pha nước, cậu mới lên tiếng hỏi trước: "Làm sao cậu biết tớ ở khu trò chơi điện tử?"

"Có người nhìn thấy cậu."

Sở Tử Ngọc không hỏi thêm. Thật ra cậu muốn hỏi vì sao Thẩm Hoài Dư lại đi tìm mình, nhưng lời đến bên môi lại thấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Đáp án chắc chắn sẽ không phải điều cậu mong muốn, vậy chẳng thà không hỏi.

Chẳng bao lâu sau, ly nước chanh đá được mang ra. Sở Tử Ngọc cắm ống hút vào, uống liền một ngụm lớn.

Nước chanh đá mát lạnh, chua chua ngọt ngọt, giữa đêm hè uống một ngụm thật sự rất dễ chịu.

Ngay sau đó, nhân viên cửa hàng lại đưa tới một ly nước chanh đá khác. Thẩm Hoài Dư nhận lấy.

Sở Tử Ngọc cắn ống hút.

Hai người không bắt xe. Sở Tử Ngọc cũng không nhớ đường, cứ thế đi theo Thẩm Hoài Dư. Đêm đã khuya, trên lối đi bộ không còn mấy người qua lại, trong không khí thoang thoảng hương hoa quế nồng đượm.

Đi thêm một đoạn nữa, Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng buông chiếc ống hút đã bị cậu cắn đến méo mó, hỏi: "Cậu chẳng phải không thích ăn cam sao? Sao lại chọn nước chanh?"

Dường như Thẩm Hoài Dư bị câu hỏi này làm cho khựng lại. Y im lặng hai giây rồi đáp: "Không thích ăn thì vẫn có thể chọn mà?"

Sở Tử Ngọc lập tức phản bác: "Không thích thì chọn làm gì? Còn bao nhiêu loại trái cây khác mà. Nho, táo, dưa hấu, thanh long đều có, chẳng lẽ cậu đều không thích?"

Thẩm Hoài Dư suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Ừ, đều không thích."

"Thế còn lê?"

"Không thích."

"Bưởi?"

"Không thích."

"Dâu tây?"

"Không thích."

Sở Tử Ngọc nhất thời cũng không nghĩ ra thêm loại trái cây nào nữa. Cậu cắn ống hút, uống thêm một ngụm lớn nước chanh rồi nghiến răng phàn nàn: "Cậu đúng là kén ăn. Cái này không thích, cái kia cũng không thích. Rốt cuộc cậu thích cái gì vậy?"

"Quýt."

"!!"

Sở Tử Ngọc suýt nữa bị sặc. Cậu nuốt ngụm nước chanh đá xuống rồi bật cười: "Thẩm Hoài Dư, cậu đang chọc tớ cười đấy à? Chẳng phải cậu từng nói không ăn quýt sao?"

"Trước đây không ăn."

Thẩm Hoài Dư uống nốt ngụm nước chanh đá cuối cùng, "Bây giờ thích rồi."

Sở Tử Ngọc không mấy tin tưởng. Cậu cảm thấy Thẩm Hoài Dư vẫn đang trêu mình, nhưng dù sao cũng thấy yên tâm hơn một chút.

Thẩm Hoài Dư vẫn còn tâm trạng đùa giỡn, chuyện của ba cậu ấy... chắc cũng không đến mức quá khó chịu?

Người ta vẫn nói thời gian có thể xoa dịu mọi nỗi đau.

Đó là điều ba của Sở Tử Ngọc từng nói, nhưng cậu cảm thấy câu này chỉ đúng một nửa.

Hồi nhỏ, Sở Tử Ngọc từng nhặt được một con chó chăn cừu Đức. Nó cực kỳ thông minh, được cậu nâng niu như báu vật.

Đến khi Sở Tử Ngọc học tiểu học, con chó đã già và qua đời vào một mùa hè. Đó là mùa hè đau lòng nhất trong ký ức của cậu. Khi ấy, ba cậu đã nói: "Thời gian sẽ xoa dịu mọi nỗi đau."

Nhưng đến tận bây giờ, mỗi lần nhìn thấy chó trên đường, Sở Tử Ngọc vẫn nhớ tới con chó năm ấy, trong lòng vẫn không tránh khỏi buồn bã.

Về đến ký túc xá, tranh thủ lúc chưa cắt điện, Sở Tử Ngọc ném con gấu nhỏ vào chậu nước, còn tìm Thẩm Hoài Dư mượn bột giặt.

Thẩm Hoài Dư rút bàn chải đánh răng ra rồi nói: "Cậu cứ để đó đi, lát nữa tôi giặt quần áo thì giặt luôn cho."

Sở Tử Ngọc lập tức từ chối: "Tớ muốn tự giặt!"

Không biết Thiệu Trình xuất hiện ở ban công từ lúc nào, chen vào một câu: "Gấu ở đâu ra thế? Có đẹp bằng con đặt trên đầu giường cậu đâu."

Sở Tử Ngọc khinh bỉ: "Cậu chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả. Con này đẹp hơn nhiều ấy chứ!"

Ban công lập tức trở nên chật chội. Chỉ có hai vòi nước, Thiệu Trình cầm bàn chải đánh răng định chen vào giữa. Thẩm Hoài Dư bỗng đổi vị trí sang đứng cạnh Sở Tử Ngọc, nhàn nhạt nói: "Cậu biết giặt không? Loại thú bông gắp từ máy này chất lượng bình thường lắm, không cẩn thận là giặt hỏng ngay."

"!"

Sở Tử Ngọc lập tức định vớt con gấu ra khỏi chậu, "Không giặt nữa!"

Thẩm Hoài Dư đưa tay giữ lại, "Để tôi giặt, đảm bảo không làm hỏng."

Sở Tử Ngọc vẫn hơi miễn cưỡng: "Lỡ giặt hỏng thì sao..."

"Giặt hỏng tôi đền cho cậu."

Nghe vậy, Sở Tử Ngọc mới hài lòng. Cậu buông tay, nhưng cũng không định rời đi mà đứng bên cạnh canh chừng, "Được thôi, nhớ dùng bột giặt của cậu, giặt cho thơm vào!"

Thẩm Hoài Dư mở vòi nước. Thiệu Trình chỉ đành chuyển sang vị trí ban đầu của Thẩm Hoài Dư, cười một tiếng rồi bóp cả đống kem đánh răng lên bàn chải, nhét vào miệng.

Tiếng nước chảy ào ào vang lên. Đúng lúc đó, Phùng Xã Lâm quay về ký túc xá. Nam sinh giường bên thấy hắn trở lại thì hỏi: "Chẳng phải cậu bị tiêu chảy à?"

Phùng Xã Lâm cười đáp: "Hết đau rồi!"

Ánh mắt hắn vô thức liếc về phía sau. Bầu không khí ngoài ban công...

Hắn không dám bước tới!

-

Thời gian từng ngày trôi qua. Thẩm Hoài Dư vẫn không hỏi Sở Tử Ngọc vì sao tối hôm đó lại trốn tiết tự học buổi tối, còn Sở Tử Ngọc cũng không hỏi Thẩm Hoài Dư vì sao lại đi tìm mình.

Khúc nhạc đệm nhỏ ấy cuối cùng chỉ còn lại một chú gấu nhỏ đeo nơ sọc hồng tím, được đặt bên gối của Sở Tử Ngọc. Còn con gấu bông đã theo cậu suốt 10 năm thì cuối cùng cũng được 'vinh dự nghỉ hưu'.

Thành tích của Sở Tử Ngọc cũng âm thầm tiến bộ.

Kỳ kiểm tra tháng đầu tiên, cậu tăng 50 hạng. Kỳ kiểm tra tháng thứ hai, cậu tăng thêm 30 hạng nữa. Đến kỳ kiểm tra tháng thứ ba, cậu thậm chí còn lọt vào top 150 khối Khoa học Tự nhiên của toàn khối.

"Ngọc Bảo, tối nay ra ngoài ăn cơm nhé." Cuối tuần này, vừa về đến nhà, Sở Tử Ngọc đã bị Sở Tiêu Âm gọi lại.

Cậu đặt cặp sách xuống, "Có chuyện gì vậy mẹ?"

"Để chúc mừng con chứ sao!"

Sở Tiêu Âm cười đến mức khóe mắt hiện rõ nếp nhăn, "Top 150 toàn khối đấy! Đây là lần đầu tiên con thi được thành tích tốt như vậy! Con trai của mẹ tuyệt vời quá!"

Diệp Khánh và Sở Hồi Hồi cũng đang ngồi trong phòng khách. Sở Hồi Hồi lập tức bắt chước: "Chú út tuyệt vời quá!"

Diệp Khánh cũng mỉm cười nói: "Cô giáo chủ nhiệm bảo học kỳ này em học rất chăm chỉ. Tối nay ăn cơm xong cả nhà đi dạo trung tâm thương mại, thích gì cứ chọn, chị thanh toán hết!"

Mặt Sở Tử Ngọc lập tức đỏ bừng.

Không phải vì được khen mà ngại ngùng, mà đơn giản là cậu thật sự không học hành chăm chỉ đến thế.

Cậu chỉ muốn được ở gần Thẩm Hoài Dư nên ngày nào cũng kéo Thẩm Hoài Dư giảng bài cho mình.

Nếu nói thành tích của cậu tiến bộ thì đúng là có tiến bộ thật. Nhưng phần lớn vẫn là vì Thẩm Hoài Dư đoán đề quá chuẩn.

Sở Tử Ngọc gật đầu, "Vâng, mà mình đi đâu ăn thế ạ?"

"Mạn Xuyên."

Mạn Xuyên là một nhà hàng Pháp cao cấp.

Vừa đi lên lầu, Sở Tử Ngọc vừa nhắn tin cho Thẩm Hoài Dư: "Về đến nhà chưa? Lần kiểm tra tháng này tớ lọt vào top 150, nên tối nay mẹ tớ thưởng cho một bữa tiệc lớn. Cậu là công thần lớn nhất, hay là tới ăn cùng luôn đi?"

Sở Tử Ngọc dám khẳng định, mẹ cậu, ba cậu, cả nhà cậu nhất định sẽ rất thích Thẩm Hoài Dư!

Mãi một lúc lâu sau, Thẩm Hoài Dư mới trả lời: "Lần sau đi. Hôm nay tôi có việc làm thêm."

Cùng lúc đó, có nhân viên gọi Thẩm Hoài: "Này, người mới! Đừng nhìn điện thoại nữa, lại có khách vào rồi, mau ra đón đi!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn