Sở Tử Ngọc giật mình thon thót trong lồng ngực, vội vàng xoay người ngồi thẳng lại. Khóe mắt cậu liếc về phía bàn học chếch đối diện.
Thẩm Hoài Dư đang xách balo đi tới.
Sở Tử Ngọc lập tức hài lòng.
Mất liên lạc thì mất liên lạc, nhưng nếu Thẩm Hoài Dư dám không chọn dãy 6 bàn 9, cậu sẽ—
Đánh cho Thẩm Hoài Dư một trận!
Sở Tử Ngọc nhanh chóng mở balo ra. Trong cặp có một chiếc điện thoại mới màu đen và hai hộp sữa tươi.
Đúng lúc đó, cậu nghe thấy giọng Thẩm Hoài Dư: "Phiền cậu nhanh tay một chút."
Sở Tử Ngọc quay đầu nhìn lại, thấy Thiệu Trình vẫn còn đang thu dọn tập sách ở chỗ ngồi, còn Thẩm Hoài Dư đứng bên cạnh.
Thiệu Trình nhét cuốn sách giáo khoa cuối cùng vào balo, đứng dậy rồi quay sang cười với Thẩm Hoài Dư: "Xin lỗi nhé, học bá. Tôi cũng chọn chỗ này, cứ tưởng là chỗ của mình nên chất đầy sách ở đây. Thu dọn hơi chậm một chút."
Thẩm Hoài Dư đặt balo xuống bàn, kéo ghế ngồi xuống rồi đáp: "Đi thong thả."
Sở Tử Ngọc: "???"
Sao hai người này lại nồng nặc mùi thuốc súng thế nhỉ?
Có chuyện gì xảy ra à?
Thiệu Trình nhướng mày, lại nhìn sang Sở Tử Ngọc rồi thở dài một tiếng: "Tử Ngọc, tớ đi đây. Đừng nhớ tớ quá nhé!"
Sở Tử Ngọc thuận miệng đáp: "Được thôi, đảm bảo nhớ cậu đến chết!"
Thiệu Trình cười hì hì ha ha rồi rời đi.
Trong lớp chỉ còn lại Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư. Sở Tử Ngọc mấp máy môi, là người mở lời trước: "Cậu với Thiệu Trình có thù oán gì hả?"
Thẩm Hoài Dư rút sách giáo khoa Hóa học ra, bình thản đáp: "Không có."
"Ồ, giờ chịu nói chuyện rồi đấy."
Không ngờ ngay sau đó, Sở Tử Ngọc lập tức chuyển đề tài: "Cả kỳ nghỉ mất liên lạc luôn, Thẩm Hoài Dư, cậu chẳng có chút nghĩa khí bạn bè nào cả!"
Động tác lật sách của Thẩm Hoài Dư dừng lại.
Chủ nhiệm lớp vẫn đang điều chỉnh chỗ ngồi, trong phòng học vô cùng ồn ào. Y ngước mắt nhìn Sở Tử Ngọc rồi đột nhiên nói: "Vật trang trí trên balo của cậu đổi rồi."
"?"
Sở Tử Ngọc chẳng hiểu gì, quay đầu kéo balo lại xem. Nhìn thấy chú gấu nhỏ đang đung đưa trên khóa kéo, cậu lập tức cạn lời.
!!
Mắt Thẩm Hoài Dư là máy quét đấy à?! Đến thế này mà cũng nhận ra được?!
Rõ ràng cậu đã mua đúng một mẫu y hệt cơ mà!
Sở Tử Ngọc điên cuồng nghĩ lý do cho hợp lý. Tuyệt đối không thể để lộ chuyện cậu sợ làm bẩn bản gốc nên mới mua thêm 10 món phụ kiện giống hệt để thay phiên dùng.
"Là..." Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng nghĩ ra được một cái cớ, "Bị giặt hỏng rồi! Tớ mua lại một cái mới."
"Ừm." Thẩm Hoài Dư đáp một tiếng rồi lại cúi đầu lật sách giáo khoa.
Sở Tử Ngọc nhìn Thẩm Hoài Dư cẩn thận viết từng nét chữ "Thẩm Hoài Dư lớp 11A1" lên trang lót sách. Cậu cũng xoay người, lần lượt viết lên từng cuốn sách giáo khoa mới của mình: "Sở Tử Ngọc lớp 11A1".
Đến khi nhớ ra mình vẫn chưa hỏi nguyên nhân Thẩm Hoài Dư mất liên lạc suốt kỳ nghỉ, thì đã là buổi tối.
Cậu, Thẩm Hoài Dư và Phùng Xã Lâm vẫn ở nguyên ký túc xá cũ. Tiết Trạch và những người khác đã chuyển đi, thay vào đó là ba học sinh lớp 11A1.
Trong số đó có hai bạn học mới, còn người còn lại là bạn học cũ — Thiệu Trình.
Sau tiết tự học buổi tối, Thẩm Hoài Dư và Phùng Xã Lâm vẫn chưa trở về. Hai bạn học mới đang bận chuyển chăn đệm và thu dọn giường ngủ.
Giường của Sở Tử Ngọc đã được Thẩm Hoài Dư trải giúp từ lúc tan học chiều. Tắm xong, cậu mặc áo thun và quần đùi, chân trần ngồi trên giường chơi game.
Trên tay cậu là chiếc PSP3000 mà Thẩm Hoài Dư đã tặng.
Thiệu Trình ôm chăn đệm bước vào, nhìn Sở Tử Ngọc cầu cứu: "Anh Tử Ngọc, mau giúp em một tay với, sắp rơi rồi!"
Sở Tử Ngọc vẫn ngồi yên không nhúc nhích: "Xin lỗi nhé em trai, anh đây đang chiến đấu ác liệt, không thoát thân được."
Thiệu Trình cười mấy tiếng. Giường của hắn ở tầng trên chỗ Phùng Xã Lâm, trước đây là giường của Tiết Trạch. Thiệu Trình bước một chân lên thang, ném cuộn chăn đệm lên ván giường rồi trèo xuống, ngồi phịch xuống giường Sở Tử Ngọc, tò mò ghé lại nhìn máy chơi game.
"Chơi gì mà hăng thế?"
Sở Tử Ngọc vừa bấm nút liên tục vừa hỏi: "Này! Cậu thay quần chưa đấy? Tớ vừa thay ga giường mới!"
Thiệu Trình kéo dài giọng: "Ái chà, chưa—"
Sở Tử Ngọc vẫn tiếp tục chơi game, "Đệt! Cút!"
Cậu giơ chân định đá Thiệu Trình xuống giường. Thiệu Trình lập tức cười nhăn nhở nói tiếp: "Chưa cái gì mà chưa. Không thay thì sao dám làm bẩn giường của anh Tử Ngọc được chứ? Đảm bảo đã thay rồi!"
Nói xong còn kéo ống quần ngủ lên khoe: "Vẫn còn mùi bột giặt đây này. Không tin thì ngửi thử đi!"
Sở Tử Ngọc lúc này mới thu chân lại, mắt vẫn dán chặt vào màn hình trò chơi, càu nhàu: "Tớ b**n th** à mà đi ngửi quần cậu?"
Đúng lúc đó, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra. Phùng Xã Lâm vừa bước vào vừa nói: "Học bá, câu thứ ba của bài—"
Sở Tử Ngọc lập tức ngẩng đầu. Cậu nhìn thấy Thẩm Hoài Dư đi vào phía sau Phùng Xã Lâm. Trong tay cả hai đều xách những chiếc túi đựng đồ ăn giống hệt nhau.
Thiệu Trình nói gì đó, nhưng Sở Tử Ngọc không nghe rõ, liền quay đầu hỏi: "Cậu nói gì cơ?"
Thiệu Trình đưa tay bấm nút tạm dừng trên máy chơi game, cười đáp: "Tớ bảo, cậu mà còn đứng yên nữa thì thua chắc rồi."
Nói xong, Thiệu Trình đứng dậy, xoay xoay cổ tay: "Tớ đi trải giường đây, sắp tắt đèn rồi."
Lúc này Phùng Xã Lâm cũng bước vào, cười chào Sở Tử Ngọc: "Anh Tử Ngọc, em mua lẩu Oden này, anh ăn chút không?"
Sở Tử Ngọc lắc đầu. Cậu đang định nói mình đã đánh răng rồi thì Thẩm Hoài Dư bước tới, đặt chiếc túi đang xách xuống.
"Lẩu Oden của cậu đây. Tôi đi tắm."
"?"
Sở Tử Ngọc ngẩn người. Cậu nói muốn ăn lẩu Oden từ khi nào chứ?
Phùng Xã Lâm lập tức "ồ" lên một tiếng rồi cười: "Ra là học bá mua cho cậu à. Tớ còn thắc mắc sao lại gặp cậu ấy ở quầy bán đồ ăn vặt."
Sở Tử Ngọc vẫn còn ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Thẩm Hoài Dư bưng chậu đi ra ngoài. Cậu dịch người đến bên chiếc bàn cạnh đầu giường, mở túi đồ ăn ra. Bên trong là một cốc lẩu Oden giấy cỡ lớn, phía trên còn được rưới một vòng sốt cà chua.
Sở Tử Ngọc chợt nhớ ra.
Trong giờ tự học buổi tối, Hàn Kỳ có chạy sang tìm cậu chơi. Lúc tán gẫu, cậu thuận miệng than hơi đói và nói muốn ăn lẩu Oden thêm nhiều sốt cà chua.
Tim bỗng đập mạnh một nhịp. Khóe môi Sở Tử Ngọc vô thức cong lên. Cậu rút một xiên chả cá, chấm thêm chút sốt cà chua rồi đưa vào miệng. Vị chua chua ngọt ngọt nhanh chóng lan ra nơi đầu lưỡi.
Vừa ăn xong thì ký túc xá cắt điện. Sở Tử Ngọc ra ban công súc miệng thêm một lần nữa, liếc nhìn cánh cửa phòng vệ sinh đang đóng chặt rồi đi tới, nghịch ngợm gõ cửa một cái: "Học bá, còn chưa xong à? Tớ mắc tiểu đây này—"
Cửa bất ngờ mở ra. Sở Tử Ngọc còn chưa kịp phản ứng thì một bàn tay còn vương hơi nước từ phía sau cánh cửa đã vươn ra nắm lấy cánh tay cậu, kéo thẳng vào trong.
Cửa khóa lại bằng một tiếng "cạch". Trong không gian tối đen và chật hẹp, giọng Thẩm Hoài Dư vang lên rất gần: "Đi đi."
Sở Tử Ngọc: "....."
Phía sau vang lên tiếng sột soạt của quần áo cọ vào nhau. Thẩm Hoài Dư đã tắm xong, đang thay quần áo.
Tháng 9 oi bức đến ngột ngạt, huống chi đây còn là một phòng vệ sinh nhỏ hẹp. Không hiểu sao Sở Tử Ngọc lại nhớ tới cảnh tượng mình nhìn thấy ở khu dạy học vào buổi sáng. Trần A Minh bị một nam sinh hôn môi trong buồng vệ sinh.
Nghĩ đến đó, mặt cậu bất giác nóng lên, trong lồng ngực cũng thấy bức bối đến mức hơi khó thở.
Đúng lúc này, giọng Thẩm Hoài Dư lại vang lên: "Sao còn chưa đi? Chẳng phải cậu bảo mắc tiểu à?"
Sở Tử Ngọc cứ có cảm giác Thẩm Hoài Dư đang cố tình trêu mình. Da mặt cậu cũng bắt đầu nóng ran, lập tức đáp: "Giờ không muốn nữa!"
Nói xong, cậu vội vàng kéo cửa rồi đi thẳng ra ngoài.
Không khí bên ngoài thoáng đãng và mát mẻ hơn hẳn. Sở Tử Ngọc bước nhanh trở vào phòng. Thiệu Trình và những người khác vẫn đang trải giường, vừa làm vừa trò chuyện. Dường như chẳng ai để ý đến đoạn nhạc đệm nho nhỏ vừa xảy ra ngoài ban công.
Tim Sở Tử Ngọc vẫn đập loạn đến dữ dội. Trong tình huống khẩn cấp, hai nam sinh chen nhau dùng chung một phòng vệ sinh cũng chẳng có gì lạ. Nhưng vì trong lòng có điều chột dạ nên cậu không thể khống chế bản thân nghĩ ngợi lung tung.
Cậu đá dép lên giường, kéo chăn mỏng trùm kín mặt rồi xoay người ngủ luôn.
Một lúc sau, Thẩm Hoài Dư bước vào. Y liếc nhìn giường của Sở Tử Ngọc. Trời nóng nên Sở Tử Ngọc không kéo rèm giường. Cậu nằm quay mặt vào tường, chiếc chăn mỏng che kín từ đầu đến chân, nhưng phần lưng lại không được đắp tới. Vạt áo thun bị cọ kéo lên một chút, để lộ dưới ánh trăng một khoảng eo trắng muốt.
Ánh mắt Thẩm Hoài Dư khẽ dao động. Trước khi trèo lên giường tầng trên, y vươn cánh tay dài kéo rèm giường tầng dưới lại, che kín mít.
Lên đến giường mình, Thẩm Hoài Dư cũng kéo rèm giường lại, bật đèn định đọc sách. Lúc này, y nhìn thấy bên gối đặt một chiếc điện thoại màu đen mới tinh, phía trên còn dán một mảnh giấy ghi chú.
Hàng mi khẽ lay động. Thẩm Hoài Dư bóc tờ giấy xuống trước. Dưới ánh đèn nhàn nhạt, những dòng chữ trên mặt giấy hiện ra rõ ràng. Nét chữ thanh thoát, linh động, từng hàng chữ nhỏ nhắn vô cùng đẹp mắt.
Là nét chữ của Sở Tử Ngọc: "Công ty anh tớ tặng điện thoại, không mất tiền nên tớ lấy thêm một cái. Cậu không chê thì dùng đi! Mà có chê cũng phải dùng!!"
Ý cười thoáng hiện nơi đáy mắt Thẩm Hoài Dư. Y cẩn thận gấp tờ giấy ghi chú lại.
Ngày hôm sau, Sở Tử Ngọc đã thấy Thẩm Hoài Dư dùng chiếc điện thoại mới đó. Ngay cả chú gấu nhỏ bông xù cũng được buộc sang chiếc điện thoại mới.
Sở Tử Ngọc vô cùng hài lòng. Và một lần nữa, cậu lại quên mất chuyện hỏi nguyên nhân Thẩm Hoài Dư mất liên lạc suốt kỳ nghỉ.
Đến khi cuối cùng nhớ ra, đã là một tuần sau.
Sau khi kết thúc giờ thể dục giữa giờ buổi sáng, Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư theo dòng người trở về khu dạy học.
Sở Tử Ngọc đột nhiên nhớ tới chuyện mất liên lạc suốt kỳ nghỉ của Thẩm Hoài Dư, đang định mở miệng hỏi thì Hàn Kỳ bất ngờ chạy tới, túm lấy cánh tay cậu, kích động hét lên: "Anh Ngọc! Anh biết Đường Kiều không?!"
Sở Tử Ngọc cảm thấy cái tên này hơi quen tai. Hàn Kỳ lập tức nói tiếp: "Em vừa nghe được tin đây! Đường Kiều sắp tới trường mình quay phim!"
Thì ra có một đoàn phim tuổi học trò đến Trường Trung học Số 2 lấy bối cảnh, diễn viên chính là Đường Kiều. Buổi chiều đoàn phim sẽ tới, còn tuyển một nhóm học sinh làm diễn viên quần chúng.
Cả buổi chiều, bầu không khí trong trường đều náo nhiệt hẳn lên. Thỉnh thoảng lại có học sinh viện cớ đau bụng hoặc tìm đủ loại lý do xin nghỉ để chạy đi xem quay phim. Đến lúc tan học, khu vực sân thể dục đã bị vây kín đến mức nước chảy không lọt.
Ngay cả Phùng Xã Lâm cũng chạy sang xem náo nhiệt.
Lúc ấy Sở Tử Ngọc mới nhớ ra, Đường Kiều hình như là nghệ sĩ dưới trướng công ty nhà cậu.
Có lẽ vậy. Cậu cũng không có ấn tượng gì đặc biệt.
Trong lớp học chỉ còn lại cậu và Thẩm Hoài Dư. Như thường lệ, Sở Tử Ngọc xoay người ngồi ngược trên ghế, làm bài tập ngay trên bàn của Thẩm Hoài Dư.
Tiếng vỗ tay và tiếng cười từ dưới sân thỉnh thoảng lại vọng lên. Sau khi Thẩm Hoài Dư giảng lại bài toán thêm một lần nữa, Sở Tử Ngọc cuối cùng cũng hiểu cách làm. Vừa viết đáp án, cậu vừa đột nhiên hỏi: "Cậu không đi xem à?"
Thẩm Hoài Dư đang đọc sách. Nghe vậy, y cũng không ngẩng đầu lên: "Xem gì?"
"Đường Kiều ấy."
Đường Kiều là một trong những ngôi sao nổi tiếng nhất những năm gần đây. Cô sở hữu hình tượng trong trẻo, mang cảm giác mối tình đầu, thường đảm nhận vai nữ chính trong các bộ phim thần tượng, được rất nhiều nam sinh yêu thích.
Sở Tử Ngọc vốn không thích giúp người khác xin chữ ký. Trước đây có vài người bạn khá thân biết được hoàn cảnh gia đình của cậu, từng nhờ cậu xin chữ ký của minh tinh, nhưng cậu đều từ chối.
Nhưng nếu là Thẩm Hoài Dư...
Sở Tử Ngọc nghĩ, giúp cậu ấy xin một chữ ký cũng không phải không được!
"Không quen biết." Thẩm Hoài Dư đáp.
Sở Tử Ngọc lập tức hứng thú hẳn lên. Cậu đặt bút xuống, chống cằm lên cánh tay đặt trên mặt bàn rồi nhích người lại gần Thẩm Hoài Dư.
"Vậy cậu thích minh tinh nào? Tớ đều có thể giúp cậu xin chữ ký. Chụp ảnh chung cũng được luôn!"
Thẩm Hoài Dư ngẩng đầu khỏi trang sách. Y nhìn đôi mắt đang ánh lên ý cười của Sở Tử Ngọc, rồi bất ngờ lật sách đến trang lót, đẩy sang trước mặt cậu. Giọng điệu vẫn bình thản: "Vậy ký đi."
Sở Tử Ngọc ngẩn người, "Ký cái gì?"
Thẩm Hoài Dư đáp: "Tên của cậu."