Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 38: Thẩm Hoài Dư, Mắt Tớ Dính Bọt Rồi!

Sở Tử Ngọc chạy một mạch đến, thở hổn hển.

Thẩm Hoài Dư lại không nói gì, chỉ dùng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cậu.

Sở Tử Ngọc có chút khó hiểu, cũng nhìn lại Thẩm Hoài Dư. Mấy ngày không gặp, cậu có rất nhiều điều muốn nói với Thẩm Hoài Dư, nhưng bị Thẩm Hoài Dư nhìn như vậy, cậu bỗng dưng quên sạch, ngay cả chai nước đá định đưa cũng quên mất.

Thẩm Hoài Dư lại cao thêm. Cùng đứng trên mặt đất bằng phẳng, khoảng cách giữa hai người quá gần, Sở Tử Ngọc phải hơi ngẩng đầu mới có thể đối diện với ánh mắt của Thẩm Hoài Dư.

Ánh nắng chính ngọ hắt xuống, khiến cả không khí cũng trở nên nóng rực.

Mặt Sở Tử Ngọc bỗng nhiên nóng bừng lên, càng quên mất mình định nói gì.

Cũng may không bao lâu sau, có người từ trên xe bước xuống, lên tiếng giục Thẩm Hoài Dư: "Xuống xe đi, đừng chắn cửa nữa!"

Thẩm Hoài Dư lúc này mới cử động, nói: "Đi đây."

Sở Tử Ngọc lập tức hoàn hồn. Cả khuôn mặt cậu nóng ran, thầm nghĩ đúng là không ổn rồi. Cậu quên mang mũ, nắng trưa hôm nay thật sự quá gắt!

Cậu chạy chậm đuổi theo Thẩm Hoài Dư. Y kéo theo một vali hành lý, trên vai còn đeo một chiếc balo. Sở Tử Ngọc lập tức đưa tay định nhận balo "Để tớ xách giúp—"

Thẩm Hoài Dư ngắt lời: "Tôi không phải bạn gái cũ của cậu."

Sở Tử Ngọc: "?"

Thẩm Hoài Dư bổ sung: "Không cần cậu xách giúp."

Sở Tử Ngọc vẫn không hiểu. Việc xách đồ giúp thì liên quan gì đến bạn gái cũ của cậu? Cậu có từng xách balo cho bạn gái cũ đâu!

"Ồ." Cậu đáp lấy lệ, hoàn toàn không để tâm, rồi lại đưa chai nước đá qua, "Nước cho cậu này. Nước suối ở đây ngon lắm, Phùng Xã Lâm bảo tớ mang cho cậu."

Thẩm Hoài Dư thu tay lại, "Không khát."

Sở Tử Ngọc nhận ra mới mấy ngày không gặp mà Thẩm Hoài Dư lại trở về dáng vẻ lạnh như băng trước kia. Chẳng lẽ y vừa bị nhét lại vào tủ lạnh cấp đông một lượt?

"Cậu giận à?" Sở Tử Ngọc hỏi.

"Không."

"Người đang giận đều nói mình không giận."

Sở Tử Ngọc bước nhanh lên trước nửa bước, nghiêng đầu trêu y, "Ai chọc học bá Thẩm nhà chúng ta giận thế? Tớ đi đánh người đó giúp cậu!"

Đây là lần đầu tiên cậu gọi Thẩm Hoài Dư là học bá. Thẩm Hoài Dư đột nhiên dừng bước, "Đói bụng."

Sở Tử Ngọc ngẩn ra, "Hả?"

Thẩm Hoài Dư ra hiệu cho cậu nhìn về phía trước. Sở Tử Ngọc nhìn theo, thấy một quán ăn nhỏ chuyên các món xào kiểu núi Vũ Công.

Thẩm Hoài Dư nói: "Tôi không giận, chỉ là sáng nay chưa ăn gì nên đói bụng thôi."

Sở Tử Ngọc không nói một lời, kéo Thẩm Hoài Dư bước nhanh vào quán. Sự bực bội gần như hiện rõ trong mắt cậu, "Cậu sao cứ không chịu ăn cơm đúng giờ vậy..."

Cậu ngừng lại một giây rồi lẩm bẩm: "Kiếm tiền quan trọng thật, nhưng sức khỏe cũng quan trọng mà. Sức khỏe mới là vốn liếng. Nếu cơ thể suy sụp thì cũng chẳng kiếm được tiền nữa."

Thẩm Hoài Dư để mặc Sở Tử Ngọc kéo mình vào quán ngồi xuống. Đợi Sở Tử Ngọc nói xong, y mới đáp: "Lần sau sẽ không thế nữa."

Lúc này Sở Tử Ngọc mới hài lòng. Đã qua giờ cơm trưa từ lâu, còn giờ cơm tối thì vẫn chưa tới, nên trong quán lúc này chỉ có mỗi bàn của họ. Ông chủ nhanh chóng bước ra gọi món, "Hai cậu đẹp trai, qua tủ đông chọn đồ rồi gọi món nhé!"

Mấy quán nhỏ dưới chân núi kiểu này vốn không có nhân viên phục vụ riêng, ông chủ phải kiêm luôn nhiều việc.

Sở Tử Ngọc lập tức giành phần gọi món, "Để tớ gọi cho! Trưa nay tớ cũng chưa ăn, đói muốn xỉu luôn rồi!"

Cậu đứng dậy, rồi như vô tình lại nhấn mạnh với Thẩm Hoài Dư: "Đã nói là cậu tới đây để đón sinh nhật cùng tớ mà. Bữa này tớ mời, không chia đôi đâu. Tớ gọi món luôn đấy!"

Thẩm Hoài Dư đáp: "Được."

Sở Tử Ngọc bước nhanh tới trước tủ đông, vừa nhìn thấy đủ loại nguyên liệu bên trong thì ngẩn người. Cậu tò mò hỏi chủ quán: "Dì ơi, gọi món thế nào ạ?"

Đây là lần đầu tiên cậu thấy một quán ăn không có thực đơn.

Chủ quán cười tươi, dùng giọng phổ thông không quá trôi chảy đáp: "Đồ trong tủ đông đều xào được hết. Muốn ăn gì thì cứ nói với dì."

Sở Tử Ngọc thấy thật mới lạ. Hóa ra còn có cách gọi món như thế này! Cậu không phân biệt rõ đâu là loại thịt nào, đâu là loại rau nào, nhưng nghĩ ăn nhiều thịt là được rồi. Cậu khom người trước tủ đông, liên tục chỉ vào các khay nguyên liệu, "Cái này, cái này, rồi cái này nữa..."

Chẳng mấy chốc cậu đã gọi gần hết các món thịt. Chủ quán vội vàng ngăn lại: "Ôi chao, cậu đẹp trai ơi, quán dì khẩu phần lớn lắm. Gọi ba món là đủ ăn rồi, đừng gọi thêm nữa."

Sở Tử Ngọc vẫn cảm thấy chưa đủ. Dù sao Thẩm Hoài Dư từ sáng đến giờ chưa ăn gì mà. Cuối cùng cậu vẫn gọi thêm một đĩa rau dại xào.

Món rau dại xào ở khu cắm trại hôm qua thật sự rất ngon, cũng là món cậu thích nhất. Cậu nóng lòng muốn để Thẩm Hoài Dư nếm thử.

Gọi món xong, cậu lại đi tới quầy nước bên cạnh lấy đồ uống. Ngoài nước khoáng ra chỉ có hai loại: nước chanh và nước nho. Sở Tử Ngọc nghĩ Thẩm Hoài Dư chắc hẳn muốn uống nước ngọt nên mới từ chối chai nước khoáng cậu mang tới. Vì thế cậu lấy một chai nước nho.

Cũng chẳng còn cách nào khác, học bá Thẩm không thích vị cam quýt, vậy chỉ có thể chọn nước nho thôi.

Cậu mang chai nước trở lại bàn, đặt trước mặt Thẩm Hoài Dư, "Cho cậu này!"

Quả nhiên, Thẩm Hoài Dư nhận lấy chai nước. Y vặn nắp, ngửa đầu uống một hơi hơn nửa chai.

Sở Tử Ngọc bật cười trêu: "Biết thế này thì tớ mang nước ngọt cho cậu rồi. Hóa ra cậu không thích uống nước lọc à?"

Thẩm Hoài Dư uống nốt phần nước nho còn lại, quả thật y đang rất khát. Y bình thản đáp: "Không phải không thích uống. Chỉ là không uống chai đó thôi."

"??"

Sở Tử Ngọc ngạc nhiên, lập tức cầm chai nước khoáng lên xem ngày sản xuất, "Hết hạn rồi sao..."

Đúng lúc này điện thoại reo lên, là Phùng Xã Lâm gọi tới.

"Anh Tử Ngọc, đón được học bá chưa?"

"Đón rồi. Cậu ấy chưa ăn cơm nên bọn tớ ghé ăn chút gì rồi mới về."

Sở Tử Ngọc vừa trả lời vừa tìm ngày sản xuất trên chai nước. Không hết hạn mà, còn mới lắm, mới sản xuất tháng trước thôi...

Trong tiếng ồn ào phía đầu dây bên kia, giọng Hàn Kỳ đột nhiên chen vào: "Anh ơi! Sao anh lại một mình chạy xe máy xuống núi đón học bá thế? Đi xe máy nguy hiểm lắm. Hay để em với dì Hàn lái xe xuống đón hai người nhé!"

Dì Hàn chính là mẹ của Phùng Xã Lâm.

Thẩm Hoài Dư khẽ nhìn sang. Ngược lại, Sở Tử Ngọc chẳng thấy có gì đáng nói. Cậu đã biết chạy xe máy từ lâu rồi. Sinh nhật năm ngoái, mẹ cậu còn tặng một chiếc BMW. Chỉ là vì chưa đủ tuổi nên chưa được chạy ngoài đường, bình thường cậu chỉ chạy vài vòng trong sân tập để đỡ ghiền.

Sáng nay nhìn thấy xe máy ở khu cắm trại, cậu liền mượn xe rồi phóng một mạch xuống núi.

Cậu đáp lại Hàn Kỳ vài câu rồi cúp máy, đặt chai nước khoáng xuống, quay sang nói với Thẩm Hoài Dư: "Yên tâm đi, kỹ thuật lái xe của tớ thuộc hàng đỉnh cao luôn. Đảm bảo đưa cậu về khu cắm trại an toàn!"

Cậu cho rằng Thẩm Hoài Dư nhìn mình như vậy là vì không tin vào tay lái của cậu.

Đúng lúc này, chủ quán mang món ăn lên. Món đầu tiên là thịt bò xào cay. Chảo vừa nhấc xuống còn bốc khói nghi ngút, tiếng dầu mỡ xèo xèo hòa cùng hương thơm hấp dẫn lan khắp bàn.

Sở Tử Ngọc vốn không thấy đói cũng lập tức thấy đói. Nghĩ lại thì từ lúc biết Thẩm Hoài Dư sẽ tới vào khoảng ba giờ chiều, cậu đã chẳng còn tâm trí ăn uống gì. Bữa trưa cũng chỉ ăn qua loa vài miếng.

Tính ra, cậu và Thẩm Hoài Dư cũng chẳng khác nhau là mấy, đều gần như cả ngày chưa ăn gì tử tế.

Đồ ăn ngon, lại thêm cả hai đều đang đói, nên bốn món ăn được dọn sạch không còn chút nào.

Đến lúc tính tiền, chủ quán còn hào phóng bớt cho họ chút tiền lẻ, "Lần sau lại ghé nhé, hai cậu đẹp trai!"

Ra tới chỗ đỗ xe, Sở Tử Ngọc trước tiên lấy xuống một chiếc mũ bảo hiểm màu hồng. Khu cắm trại chỉ có hai chiếc mũ bảo hiểm, một chiếc màu đen và một chiếc hồng cam. Chiếc hồng cam là loại dành cho nữ, kích cỡ nhỏ hơn.

Sở Tử Ngọc lặng lẽ so sánh kích thước đầu mình với đầu Thẩm Hoài Dư, rồi ngoan ngoãn đội chiếc mũ màu hồng lên.

Thôi vậy, đầu c** nh* hơn thật mà...

Đội mũ xong, Sở Tử Ngọc lấy chìa khóa xe, chuẩn bị lên xe thì Thẩm Hoài Dư đột nhiên lên tiếng: "Để tôi chở cậu."

"!!" Sở Tử Ngọc kinh ngạc, "Cậu biết chạy xe máy hả?"

Ngay cả Hàn Kỳ với Tiết Trạch còn không biết chạy cơ mà!

Có lẽ vì vẻ mặt kinh ngạc như nhìn thấy chuyện lạ của cậu, Thẩm Hoài Dư không giải thích gì, chỉ bước tới, ngồi lên xe trước. Y hơi nghiêng đầu nhìn Sở Tử Ngọc, "Lên đây rồi sẽ biết."

Sở Tử Ngọc lập tức nhảy lên xe.

Trời đã ngả về chiều. Ánh hoàng hôn phủ xuống con đường phía trước.

Thẩm Hoài Dư đội mũ bảo hiểm, nhưng đường nét cằm sắc gọn cùng yết hầu nổi rõ của y vẫn không thể che giấu.

Sở Tử Ngọc cũng không hiểu vì sao mình lại đặc biệt để ý đến yết hầu của Thẩm Hoài Dư.

Trên chiếc cổ thon dài ấy nhô lên một đường cong rõ nét, giống như một viên đá lạnh vừa được lấy ra khỏi ngăn đông, vừa lạnh lùng vừa bắt mắt. Đẹp đến mức ngang nhiên như thế, ai mà không để ý cho được?

Sở Tử Ngọc đang định mở miệng nói gì đó thì Thẩm Hoài Dư đã lên tiếng trước: "Ôm."

Sở Tử Ngọc nhất thời không hiểu, "Ôm cái gì cơ?"

Thẩm Hoài Dư vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, "Hai năm rồi tôi không chạy xe máy. Cậu tìm chỗ nào bám vào đi, như vậy sẽ an toàn hơn."

"!" Sở Tử Ngọc vừa định nói hay là để cậu chở thì chiếc xe đã lao vút ra ngoài. Theo quán tính, cậu ngả người về phía trước, đâm thẳng vào lưng Thẩm Hoài Dư. Theo phản xạ, cậu vội đưa tay bám lấy, hai tay vòng qua eo Thẩm Hoài Dư.

Thẩm Hoài Dư mặc một chiếc áo phông đen. Hương bồ kết nhàn nhạt thoang thoảng bên mũi. Chất vải vừa mỏng vừa mát, khiến vòng eo gầy nhưng săn chắc dưới lớp áo gần như hiện rõ dưới lòng bàn tay.

Đầu óc Sở Tử Ngọc lập tức trống rỗng.

Lần trước khi Thẩm Hoài Dư cởi áo đi tắm, cậu đã vô tình nhìn thấy một lần. Nhưng nhìn thấy là một chuyện, thật sự chạm vào lại là chuyện khác.

Eo của Thẩm Hoài Dư không chỉ hẹp hơn cậu mà còn vô cùng rắn chắc.

Chắc hẳn rất khỏe.

Sở Tử Ngọc còn đang thất thần thì chợt nghe thấy giọng Thẩm Hoài Dư. Cậu vội hoàn hồn, "Hả? Cậu nói gì? Gió lớn quá, tớ không nghe rõ!"

Con đường lên núi nằm giữa những đồng cỏ xanh trải dài bất tận. Chiếc xe máy lao vun vút xuyên qua biển cỏ. Gió núi thổi tung hàng mi dài của Sở Tử Ngọc.

Gió quả thật rất lớn. Cậu bất giác ôm chặt eo Thẩm Hoài Dư hơn một chút, ghé sát lại gần để nghe rõ, "Cậu vừa nói gì thế?"

Thẩm Hoài Dư hỏi: "Sinh nhật cậu ngày kia định tổ chức thế nào?"

Sở Tử Ngọc lập tức đáp: "Buổi sáng sẽ leo núi ngắm mặt trời mọc với biển mây, rồi đi qua con đường lên trời kia."

Nhớ tới câu chuyện dì Hàn kể, cậu mím môi cười, "Đường lên trời là một lối đi lát gỗ dẫn l*n đ*nh núi, có đúng 13.140 bậc thang. Nghe nói ngày xưa các cặp đôi địa phương trước khi kết hôn đều sẽ đi hết con đường này. Nếu cùng nhau đi trọn vẹn được thì sẽ thành vợ thành chồng."

Nói xong, Sở Tử Ngọc chợt thấy mình kể chuyện các cặp đôi kết hôn với Thẩm Hoài Dư nghe thật kỳ quặc. Cậu khựng lại một giây rồi vội nói tiếp: "Sau đó tối về khu cắm trại, mọi người cùng nướng BBQ, uống chút đồ uống, chơi trò chơi, vậy là xong!"

Thẩm Hoài Dư khẽ đáp: "Được."

-

Về đến khu cắm trại thì trời đã tối. Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư vừa ăn xong nên vẫn còn no, không ra khu ăn uống nữa mà đi thẳng về lều của mình.

Hôm qua ngủ một mình, Sở Tử Ngọc không thấy gì cả. Nhưng giờ Thẩm Hoài Dư đã tới, cậu lại có chút ngượng ngùng. Ánh mắt đảo qua đảo lại, cậu chỉ lên phần mái lều trong suốt rồi cười gượng: "Ha ha, buổi tối còn có thể ngắm sao nữa. Nếu là các cặp đôi ở cùng thì chắc lãng mạn lắm."

Lại là chuyện các cặp đôi. Hôm nay đúng là không thoát khỏi chủ đề này.

Sở Tử Ngọc dứt khoát mặc kệ, chộp lấy quần áo để thay rồi nói: "Cậu sắp xếp hành lý đi, tớ đi tắm trước!"

Nói xong liền ôm quần áo chạy khỏi lều.

Điều kiện trên núi có hạn, khu tắm của khu cắm trại cũng không quá cầu kỳ. Nam và nữ có khu riêng nằm ở hai bên khu cắm trại. Mỗi khu rộng chừng 10 mét vuông, bên trong chỉ có bốn vòi sen, vậy là thành phòng tắm.

Đúng lúc mọi người đang ăn tối nên trong phòng tắm không có ai. Sở Tử Ngọc vốn cũng không ngại tắm chung với người khác, dù sao đều là con trai, nhưng được tắm một mình vẫn thoải mái hơn.

Cậu nhanh chóng thay đồ rồi bước vào khu tắm, mở vòi sen xả nước. Mới tắm được một lúc thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Phòng tắm được ngăn thành hai khu, bên ngoài là chỗ để quần áo và đồ dùng cá nhân. Sở Tử Ngọc cũng không để tâm, tiếp tục xoa bọt trên người.

Cậu thích mùi quýt, dì Trương đã cố ý bỏ vào vali cho cậu hai chai dầu gội và sữa tắm hương quýt. Phòng tắm vốn không lớn, hương thơm tươi mát của vỏ quýt vừa bóc lan khắp không gian, dịu nhẹ mà dễ chịu.

Sở Tử Ngọc bắt đầu gội đầu. Cậu bóp ra một lượng lớn dầu gội, xoa lên mái tóc rồi vò đến vô cùng vui vẻ. Người bên ngoài đã bước vào, thậm chí còn vang lên tiếng khóa cửa, nhưng cậu vẫn mặc kệ, vừa gội vừa nghêu ngao hát.

"Tôi thích tắm rửa, da dẻ thật đẹp~ A hô—"

Ngay giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên: "Hát cũng không tệ."

Động tác của Sở Tử Ngọc ngừng lại. Hai tay cậu vẫn đặt trên đỉnh đầu, mắt mở to rồi nghiêng đầu nhìn sang.

Phòng tắm mùa hè không có hơi nước mù mịt. Dưới ánh đèn vàng cam hơi tối, thân hình của Thẩm Hoài Dư hiện lên rõ ràng. Sở Tử Ngọc chớp mắt một cái, vài giọt bọt dầu gội lập tức trôi vào mắt.

Cay đến mức cậu phải nhắm nghiền mắt lại.

Sở Tử Ngọc theo phản xạ đưa tay dụi mắt, vô thức kêu lên: "Thẩm Hoài Dư, mắt tớ dính bọt rồi!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn