Sở Tử Ngọc nhắm chặt hai mắt. Trước mắt chỉ còn một màu đen kịt. Tay cậu còn chưa chạm tới mắt thì đã bị một bàn tay mát lạnh giữ lại.
Hơi thở nhàn nhạt phả bên chóp mũi. Giọng Thẩm Hoài Dư vang lên rất gần: "Đừng động. Trên tay cậu cũng có bọt."
Sở Tử Ngọc lập tức đứng yên. Trong bóng tối, mọi cảm giác dường như đều trở nên rõ ràng hơn. Mái tóc và gương mặt cậu đều ướt sũng, bọt dầu gội không ngừng nhỏ xuống tí tách.
Phòng tắm quá nóng, bọt dần tan thành nước.
"Giờ làm sao đây?"
Sở Tử Ngọc hỏi. Mí mắt cậu giật liên tục, "Mắt tớ cay quá."
Ngay sau đó, tay cậu được kéo tới dưới vòi sen. Nước ấm xối xuống. Vì sợ lạnh nên ngay cả mùa hè cậu cũng luôn chỉnh nhiệt độ nước khá cao.
Giọng Thẩm Hoài Dư vẫn ở rất gần: "Nhắm mắt lại. Xả sạch tóc trước đã."
Cùng lúc đó, một bàn tay đặt lên vai trái của Sở Tử Ngọc. Đầu ngón tay hơi lạnh, hoàn toàn trái ngược với hơi nóng ngột ngạt trong phòng tắm.
Sở Tử Ngọc sửng sốt. Ngay sau đó cậu được dẫn tiến về phía trước. Khi dòng nước ấm từ trên đỉnh đầu đổ xuống, chóp mũi cậu bất ngờ chạm phải một nơi hơi cứng.
Sở Tử Ngọc theo bản năng muốn mở mắt, nhưng đã bị bàn tay lành lạnh che lại. Giọng Thẩm Hoài Dư lẫn trong làn hơi nước: "Nhắm mắt lại."
Sở Tử Ngọc vừa cử động theo hướng bàn tay ấy thì cảm nhận được hơi thở mang theo mùi bạc hà phả bên khóe mắt. Cậu lập tức hiểu ra, vừa rồi mình đã đụng trúng cằm Thẩm Hoài Dư.
Vậy tức là hiện tại cậu và Thẩm Hoài Dư....
Đang mặt đối mặt, chẳng mảnh vải che thân?!
Sở Tử Ngọc không cách nào ngăn được trí tưởng tượng của mình, nhất là khi vừa rồi thoáng nhìn thấy Thẩm Hoài Dư không mặc quần áo...
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Sở Tử Ngọc đã nhận ra vóc dáng của Thẩm Hoài Dư còn đẹp hơn cả nam diễn viên trong bộ phim cậu xem lần trước.
Phải nói thế nào nhỉ? Trông thì gầy, nhưng không hề yếu ớt; mặc quần áo vào thấy thanh mảnh, cởi ra lại đầy đặn, săn chắc.
Cảm giác... Bọn họ đứng thế này thật kỳ quái...
Sở Tử Ngọc theo bản năng lùi lại phía sau, nhưng vai trái đã bị bàn tay ướt át giữ lấy rồi kéo trở về. Giọng Thẩm Hoài Dư trong bóng tối có phần trầm thấp: "Yên nào, đừng lộn xộn nữa."
Khoảng cách quá gần, lần này Sở Tử Ngọc trực tiếp đâm sầm vào lòng Thẩm Hoài Dư. Tay trái của cậu cũng bị kẹt giữa hai người, theo phản xạ liền nhấc lên...
Toàn thân Sở Tử Ngọc nóng bừng như bị thiêu đốt. Cậu đột ngột rụt tay lại, hoảng hốt buột miệng: "Thẩm Hoài Dư, cậu cũng quá lớn rồi!"
Lời vừa thốt ra, Sở Tử Ngọc lập tức câm bặt.
Phòng tắm yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước tí tách rơi xuống nền gạch. Sở Tử Ngọc cảm thấy mắt mình thật ra cũng không cần rửa sạch đến thế.
Cứ nhắm mắt như vậy đi, tối thì tối thôi. Cậu đã không thể tưởng tượng nổi cảnh mở mắt ra rồi đối diện với Thẩm Hoài Dư.
"Ừ." Ngay giây tiếp theo, một giọng nói nhàn nhạt đáp lại.
Sở Tử Ngọc: "???"
Bàn tay che mắt cậu được buông ra. Có lẽ lớp bọt trên tóc đã được xả sạch. Trong bóng tối cùng tiếng nước chảy, giọng Thẩm Hoài Dư dường như lại càng gần hơn: "Bây giờ lau mắt sẽ hơi khó chịu một chút. Chịu khó nhé, đừng cử động."
Lúc này Sở Tử Ngọc nào còn dám động đậy. Toàn thân cậu căng cứng, hai tay ép sát hai bên đùi, đứng thẳng như cây sào. Môi cũng mím chặt, sợ rằng lại lỡ miệng nói ra câu gì đáng sợ.
Dường như cậu nghe thấy tiếng cười, nhưng Sở Tử Ngọc không dám chắc. Thẩm Hoài Dư mà cũng biết cười sao?
Tiếng nước dần nhỏ lại. Cằm cậu được một bàn tay nhẹ nhàng nâng lên. Chiếc khăn mặt ấm áp khẽ lau qua mắt. Hàng mi run lên dữ dội, rồi hé mở một khe nhỏ.
Trong tầm nhìn mờ mịt vì nước, khuôn mặt phóng đại của Thẩm Hoài Dư dần trở nên rõ nét. Sở Tử Ngọc nhìn thấy những giọt nước bắn trên mặt Thẩm Hoài Dư, cũng nhìn thấy khóe môi y hơi cong lên.
Thẩm Hoài Dư thật sự đang cười!
Gương mặt Sở Tử Ngọc lại nóng thêm vài phần, được rồi, cậu thừa nhận hành động vừa rồi của mình...
Quả thật rất buồn cười.
Nhưng cậu đâu có cố ý. Ai mà đụng phải thứ lớn như vậy... cũng khó tránh khỏi bị dọa cho giật mình chứ!
Lúc này Thẩm Hoài Dư đã buông cậu ra, nhưng khuôn mặt ấy vẫn ở ngay trước mắt. Y nhìn vào mắt cậu rồi hỏi: "Còn cay mắt không?"
Giọng điệu bình tĩnh, tự nhiên, như thể cuộc đối thoại vừa rồi chưa từng xảy ra.
Sở Tử Ngọc lại không chịu nổi. Trong đầu cậu lúc này chỉ toàn là tiếng "Ừ" của Thẩm Hoài Dư ban nãy.
Ừ.
Lớn.
Rất lớn.
Sở Tử Ngọc hoàn toàn bùng nổ. Cậu vội vàng lách qua người Thẩm Hoài Dư, vừa chạy vừa ném lại một câu: "Không cay nữa! Tớ ổn rồi, cậu cứ từ từ tắm đi!"
Nói xong liền bỏ chạy.
-
Mặc quần áo xong, Sở Tử Ngọc một mạch chạy về lều. Chui tọt vào chăn bên trái, cậu ôm chặt con gấu bông rồi dán sát vào góc trong cùng, cố tình chừa ra một khoảng trống cực rộng cho Thẩm Hoài Dư.
Ngủ thôi!
Mau ngủ!
Mau ngủ ngay!!
Sở Tử Ngọc nhắm chặt hai mắt, thử đủ mọi cách để tự thôi miên bản thân.
Nhưng sự thật lại không như mong muốn. Đến khi Thẩm Hoài Dư trở về, Sở Tử Ngọc vẫn chưa ngủ được. Không những không ngủ, cậu còn tỉnh táo lạ thường. Dù trùm kín trong chăn, cậu vẫn nghe rõ từng cử động của Thẩm Hoài Dư.
Thẩm Hoài Dư tắt ngọn đèn mà cậu cố ý để lại, cởi áo khoác rồi vén chăn bên kia nằm xuống.
Chẳng bao lâu sau, Sở Tử Ngọc nghe thấy tiếng hít thở đều đặn, vững vàng.
Thẩm Hoài Dư đã ngủ rồi.
Sở Tử Ngọc cụp hàng mi dài, ôm chặt con gấu bông trong lòng, tự nhủ: Đúng vậy, thật ra cũng chẳng có gì cả, con trai mà... Hôm qua lúc đi tắm, bọn Hàn Kỳ còn trần như nhộng đùa nghịch trong phòng tắm nữa kìa.
Không sao, không sao hết. Chẳng qua chỉ là chạm phải... bộ phận đó của Thẩm Hoài Dư một chút thôi.
Có gì đâu chứ!
Sở Tử Ngọc nghĩ như vậy, nhưng vẫn không tài nào ngủ được. Con gấu bông trong tay gần như bị cậu vò đến biến dạng. Mãi đến lúc mơ mơ màng màng, cậu mới thiếp đi.
Khi mở mắt lần nữa, bên ngoài lều đã ngập tràn ánh nắng. Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua lớp vải lều trong suốt phía trên, soi xuống khoảng không xanh thẳm trải dài trước mắt.
Trời sáng rồi.....
Sở Tử Ngọc mơ mơ màng màng trở mình, rồi đột nhiên bật dậy như cá chép hóa rồng. Trời sáng rồi!
Leo núi xem mặt trời mọc!
Sở Tử Ngọc đá tung chăn, định xuống giường, bàn tay lại chạm phải một vật. Cậu cúi đầu nhìn, thấy bên gối đặt một chiếc hộp được buộc ruy băng màu cam rất đẹp.
Chớp chớp mắt, cậu lập tức hiểu ra.
Thẩm Hoài Dư tặng quà sinh nhật cho cậu!
Sở Tử Ngọc quay đầu nhìn quanh, Thẩm Hoài Dư không có ở đây, cửa lều cũng đã đóng lại. Chắc là y ra ngoài rồi.
Sở Tử Ngọc ôm lấy chiếc hộp, lần đầu tiên cẩn thận mở dây ruy băng, nhấc nắp hộp lên liền thấy bên trong là một chiếc máy chơi game.
PSP3000. Sở Tử Ngọc nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cậu có đủ tất cả các màu PSP3000 đang có trên thị trường. Mẫu này là phiên bản giới hạn đen đỏ mới ra mắt vào tháng 11. Cậu biết nó, vốn còn định đợi đợt phát hành đầu tiên ngoài Nhật Bản vào đầu tháng 11 rồi mua.
Đây là hàng xách tay trước ngày phát hành!
Đồng tử Sở Tử Ngọc khẽ rung lên. Cậu cũng từng có không ít máy được mua trước ngày phát hành. Mỗi khi gặp mẫu máy chơi game cậu đặc biệt thích, anh trai đều sẽ tìm cách mang về cho cậu trước tiên.
Anh trai cậu kiếm một chiếc máy phát hành sớm thì không khó, nhưng Thẩm Hoài Dư thì.....
Sở Tử Ngọc siết chặt chiếc máy trong tay, vừa tức vừa vui. Tức vì Thẩm Hoài Dư thiếu tiền như vậy mà còn tiêu tiền bừa bãi, lại vui vì y sẵn lòng tiêu tiền vì cậu.
Cậu đúng là chẳng ra sao cả.
Sở Tử Ngọc tự chê mình một câu, nhưng niềm vui trong lòng đã tràn ngập đến mức không sao kìm nén nổi. Cậu nhanh chóng thay quần áo rồi chạy ra ngoài tìm Thẩm Hoài Dư.
Từ xa, cậu đã thấy Thẩm Hoài Dư đang cùng Phùng Xã Lâm và mọi người ngồi ở khu nghỉ ngơi của khu cắm trại, vừa trò chuyện vừa nướng xiên.
Sở Tử Ngọc đang định chạy tới thì chợt dừng lại, đưa tay vuốt vuốt mái tóc vốn đã rất ngay ngắn của mình, rồi mới bước nhanh qua đó.
"Đã 11 giờ rồi, sao các cậu không gọi tớ dậy?" Sở Tử Ngọc hỏi, nhưng ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn Thẩm Hoài Dư.
Rõ ràng đã hẹn 3 giờ sáng dậy leo núi ngắm mặt trời mọc và biển mây, vậy mà giờ thì hỏng hết rồi.
Hàn Kỳ là người đầu tiên đáp lời cậu, "Học bá bảo cậu ngủ ngon lắm!"
Hàn Kỳ nhếch miệng, "Đương nhiên là ngủ quan trọng nhất rồi! Mai leo núi cũng được mà, có gì phải vội."
Phùng Xã Lâm vừa xiên thịt bò vừa cười nói: "Hôm nay không leo cũng tốt. Nghe mấy người trở về bảo hôm nay không có biển mây."
Sở Tử Ngọc gật đầu, kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh Thẩm Hoài Dư. Thẩm Hoài Dư đang xiên xúc xích ngọt. Sở Tử Ngọc bèn kiếm chuyện để nói: "Tớ thích xúc xích ngọt, xiên nhiều một chút nhé!"
Thẩm Hoài Dư gật đầu, nhưng không có phản ứng gì khác.
Chuyện xảy ra trong phòng tắm tối qua như thể chưa từng tồn tại. Thẩm Hoài Dư không nhắc đến, cũng không đề cập tới chiếc máy chơi game.
Sở Tử Ngọc vì thế cũng không nói gì. Cậu thậm chí không dám nhìn Thẩm Hoài Dư thêm nữa. Có lẽ là vì ngượng ngùng, bây giờ cứ hễ nhìn thấy Thẩm Hoài Dư là mặt cậu lại nóng bừng lên.
Sở Tử Ngọc vội cầm một nắm xiên nướng đã được ký tên, nhanh chóng chuyển sang nói chuyện với người khác, "Tiểu Phùng Tử, tiếp theo chúng ta có kế hoạch gì?"
Kế hoạch buổi sáng đã bỏ lỡ, Phùng Xã Lâm đáp: "Buổi chiều đi dạo một vòng ở ngọn núi khác. Phong cảnh bên đó đẹp lắm, đặc biệt rất hợp chụp ảnh!"
Ăn trưa xong, cả nhóm liền xuất phát. Ngoài bọn họ còn có vài du khách trong khu cắm trại đi cùng. Đó là những người Hàn Kỳ mới quen, cũng là một nhóm học sinh trung học đi chơi với nhau, đều là con gái.
Trên đường đi, có hai nữ sinh chủ động bắt chuyện với Thẩm Hoài Dư, nhưng thái độ của Thẩm Hoài Dư rất lạnh nhạt, nên chẳng bao lâu sau cả hai cũng từ bỏ.
Mọi người vừa cười đùa vừa leo núi. Không mất quá nhiều thời gian, họ đã đến một bãi cỏ rộng thoáng đãng.
Bãi cỏ giữa núi được ánh mặt trời chiếu rọi, xanh mướt đến mức như phát sáng. Phía xa là những thảm cỏ nối tiếp nhau trải dài bất tận. Trên cao, bầu trời cũng được nắng chiều nhuộm thành một màu đỏ cam rực rỡ.
Một nữ sinh mang theo máy ảnh DSLR, liền gọi mọi người lại: "Chụp một tấm ảnh tập thể làm kỷ niệm đi!"
Bọn Hàn Kỳ cực kỳ thích thể hiện, vừa nghe chụp ảnh là lập tức tạo dáng ngay. Sở Tử Ngọc thì đi tìm Thẩm Hoài Dư trước. Y đang đứng một mình ở phía bên kia, cúi đầu xem điện thoại, hoàn toàn không có ý định qua chụp ảnh cùng mọi người.
Sở Tử Ngọc chạy tới, "Đi thôi."
Cậu vỗ nhẹ lên vai Thẩm Hoài Dư, "Mọi người gọi cậu qua chụp ảnh tập thể đấy."
Thẩm Hoài Dư không ngẩng đầu, vẫn trả lời tin nhắn trên điện thoại, "Các cậu chụp đi, tôi không tham gia."
Môi Sở Tử Ngọc khẽ động, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm, xoay người quay lại. Một nữ sinh lộ rõ vẻ thất vọng, nhỏ giọng hỏi: "Bạn học kia không tới chụp cùng sao?"
Hàn Kỳ đáp nhanh nhất: "Học bá lớp bọn tôi lạnh lùng lắm. Chưa từng thấy cậu ấy chụp ảnh bao giờ."
Sau đó, cả nhóm tiếp tục leo l*n đ*nh núi. Suốt cả chặng đường, Thẩm Hoài Dư luôn đi phía sau mọi người, cũng không chụp lấy một tấm ảnh nào.
Đến chiều tối, cả đoàn trở về khu cắm trại. Phía sau, nữ sinh rõ ràng có cảm tình với Thẩm Hoài Dư nhỏ giọng than thở: "Thích quá thì phải làm sao đây?"
Bạn của cô ấy bật cười, "Bỏ cuộc đi, chắc chắn không có cơ hội đâu. Một người đẹp trai cỡ đó khéo đã có người yêu từ lâu rồi!"
Sở Tử Ngọc lập tức tăng nhanh bước chân.
Thật ra Sở Tử Ngọc rất buồn bực. Cậu vẫn luôn cho rằng quan hệ giữa mình và Thẩm Hoài Dư đã rất tốt, là bạn bè cực kỳ thân thiết. Nhưng hóa ra, đến cả một tấm ảnh chụp chung, Thẩm Hoài Dư cũng không muốn chụp cùng cậu.
Sự buồn bực ấy kéo dài đến tận tối. Sau khi tiệc BBQ tự phục vụ kết thúc, Hàn Kỳ và Phùng Xã Lâm đẩy ra một chiếc bánh kem cực lớn. Mấy nữ sinh gặp ban ngày cũng tới, cùng nhau hát chúc mừng sinh nhật Sở Tử Ngọc.
Điện thoại của Sở Tử Ngọc cũng liên tục rung lên vì tin nhắn chúc mừng sinh nhật, nhưng tâm trạng cậu vẫn không khá hơn.
Cậu cứ uống hết ly này đến ly khác. Đến lúc mọi người bắt đầu chơi trò Quốc Vương, cậu vẫn luôn thất thần, tiếp tục uống rượu. Trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy có người gọi mình.
Sở Tử Ngọc ngửa đầu uống cạn chỗ rượu còn lại, đặt ly xuống, hơi lắc lắc đầu rồi ngẩng lên. Một vòng người đang nhìn cậu, trong đó có cả Thẩm Hoài Dư.
Ai mà ngờ được chứ? Vị học bá họ Thẩm ngay cả một tấm ảnh chụp chung cũng không chịu lưu lại với cậu, vậy mà tối nay lại bằng lòng ngồi chơi trò Quốc Vương cùng mọi người.
Bên cạnh y còn là nữ sinh đã có hảo cảm với y từ ban ngày.
Đồ hồ ly tinh đực!
Sở Tử Ngọc chống cằm, cái đầu nặng trĩu nghiêng nghiêng ngả ngả. Cậu cong môi hỏi: "Gì thế?"
Tiết Trạch cầm lá bài trong tay, vẻ mặt như muốn nói lại thôi, "Anh Ngọc, anh là Át cơ phải không?"
Sở Tử Ngọc lúc này mới nhớ ra. À, cậu cũng đang chơi trò Quốc Vương.
Cậu mở lá bài trong tay ra. Ánh đèn khu cắm trại chiếu xuống mặt bài, đúng là Át cơ.
Cậu gật đầu thật mạnh, "Đúng vậy."
Không khí lập tức đông cứng lại. Mặt Tiết Trạch tái mét, điên cuồng liếc mắt ra hiệu cho Hàn Kỳ. Còn Hàn Kỳ thì há hốc miệng, cả người cứng đờ như bị đóng băng.
Sở Tử Ngọc tò mò chớp chớp hàng mi dài, "Có chuyện gì vậy?"
Ngay giây tiếp theo, Thẩm Hoài Dư đặt lá bài xuống rồi đứng dậy, "Tôi chọn chịu phạt."
Hàn Kỳ cuối cùng cũng hoàn hồn, lập tức gật đầu như giã tỏi, "Ừm ừm ừm, tớ là Quốc Vương, tớ đồng ý, đồng ý!"
Đối phương là Thẩm Hoài Dư, cậu ta không dám làm quá đáng, bèn hạ thấp giọng: "Vậy học bá đi tìm một bông hoa mang về nhé."
Đường Văn Hiểu đã uống hơi quá chén, lập tức giơ tay bật dậy, "Không được, không được! Tớ phản đối! Như thế quá dễ rồi! Nhất định phải hôn! Hàn Kỳ, cậu thiên vị quá— Ưm ưm ưm!"
Tiết Trạch nhanh tay lẹ mắt bịt chặt miệng Đường Văn Hiểu, gượng cười với Thẩm Hoài Dư, "Ha ha, học bá mau đi tìm hoa đi."
Thẩm Hoài Dư rời đi.
Sở Tử Ngọc từ đầu đến cuối vẫn ngơ ngác. Đầu cậu nặng đến mức quay sang nhìn người bên cạnh cũng thấy khó khăn. Cậu chẳng buồn để ý người ngồi cạnh là ai, trực tiếp hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì thế?"
Lúc này cậu mới nhận ra đó là nữ sinh phụ trách chụp ảnh vào buổi chiều. Cô gái ghé sát lại, nhỏ giọng giải thích: "Hàn Kỳ giúp bạn tớ theo đuổi học bá lớp các cậu. Vừa rồi lúc chơi bài, Hàn Kỳ là Quốc Vương, biết quân K bích là học bá nên bảo cậu ấy hôn Át cơ. Kết quả lật thuyền rồi."
Sở Tử Ngọc gật đầu. Thì ra là vậy. Vài giây sau, cậu mới đột nhiên phản ứng lại.
Chẳng phải cậu chính là Át cơ sao?!
Thẩm Hoài Dư nhanh chóng tìm được một bông hoa mang về, trò chơi tiếp tục. Chỉ là từ đó về sau, không còn lần nào bốc trúng cả Sở Tử Ngọc lẫn Thẩm Hoài Dư nữa.
Bọn Hàn Kỳ lúc thì chạy sang lều của người khác nhảy múa, lúc lại đi xin phương thức liên lạc. Vốn dĩ khu cắm trại đã rất đông du khách, người tham gia trò chơi cũng ngày càng nhiều, bầu không khí càng lúc càng náo nhiệt.
Sở Tử Ngọc chỉ thấy chán.
Cậu chỉ nói với Phùng Xã Lâm một tiếng rồi về lều trước.
Tối nay có uống rượu nên lúc chiều trở về, Sở Tử Ngọc đã tắm trước rồi. Về đến lều, cậu súc miệng qua loa, sau đó chui thẳng vào chăn, trùm kín người rồi mở chiếc PSP3000 lên chơi.
Vừa khởi động máy, một trò chơi hoàn toàn xa lạ hiện ra.
Tất cả trò chơi trên PSP, Sở Tử Ngọc gần như đã phá đảo hết rồi. Thấy một trò chơi chưa từng gặp, cậu nhìn chằm chằm màn hình một lúc rồi bắt đầu chơi thử.
Đó là một trò chơi tìm kho báu rất đơn giản. Chơi chưa được bao lâu, cậu đã qua màn.
Ai lại phát triển một trò chơi đơn giản đến thế chứ?
Đầu óc Sở Tử Ngọc vẫn còn hơi choáng vì rượu. Cậu đang định thoát ra thì chiếc rương kho báu cuối cùng trong trò chơi tự động mở ra. Trong nháy mắt, màn hình bùng nổ những chùm pháo hoa rực rỡ. Ở giữa là bảy chữ thật lớn:
[Sở Tử Ngọc, sinh nhật vui vẻ!]
Tim cậu đập thình thịch. Ngay lúc này, Sở Tử Ngọc nghe thấy tiếng động bên ngoài.
Thẩm Hoài Dư đã trở về.
Sở Tử Ngọc lập tức ôm chặt chiếc máy chơi game vào lòng.
Cậu không bật đèn, Thẩm Hoài Dư cũng không bật. Y thay quần áo rồi nằm xuống ở phía bên kia.
Lại muốn ngủ nữa rồi.
Sở Tử Ngọc nghĩ vậy, đột nhiên buông máy chơi game xuống, đá văng chăn rồi xoay người lại. Ánh sao từ bầu trời đêm rơi xuống, trong lều ánh lên thứ huỳnh quang nhàn nhạt. Đôi mắt đen thẫm phía sau màn đêm ấy còn sáng hơn cả những vì sao trên trời.
Vành mắt Sở Tử Ngọc đỏ hoe. Sự bực bội bị dồn nén suốt cả ngày cuối cùng cũng bùng nổ. Cậu thở hổn hển, hỏi Thẩm Hoài Dư: "Cậu ghét tớ lắm sao?"
Mùi rượu nồng nặc ập tới. Thẩm Hoài Dư kéo chăn đắp lại cho Sở Tử Ngọc, nhẹ giọng nói: "Không có, ngủ đi."
"Có mà!"
Sở Tử Ngọc tức giận lên án. Đôi mắt to trong màn đêm càng thêm sâu thẳm, phủ một tầng hơi nước mờ mịt, "Cậu còn chẳng muốn hôn tớ!"
Không chụp ảnh chung với cậu, thà chấp nhận bị phạt cũng không chịu hôn cậu.
Cậu là virus sao?!
Hôn một cái thì sẽ bị lây chết à?
Đầu óc Sở Tử Ngọc rối tinh rối mù, chính cậu cũng không biết mình đang nói gì nữa.
"Nếu lá Át cơ là con gái, chắc chắn cậu sẽ hôn rồi."
Đột nhiên, cậu chợt nghe thấy Thẩm Hoài Dư hỏi:
"Cậu đang ghen à?"
"Không chỉ thế."
Sở Tử Ngọc theo bản năng lắc đầu. Cậu còn muốn nói thêm gì đó, nhưng ngay giây tiếp theo, hương bạc hà mãnh liệt bất ngờ ập đến, chặn kín đôi môi cậu.