Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc
Chương 37: Thẩm Hoài Dư Liệu Có Đồng Ý Ngủ Cùng Cậu Không?
Máy bay vừa cất cánh không lâu, Sở Tử Ngọc đã ngủ mất.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, máy bay đang lăn bánh trên đường băng chuẩn bị vào bãi đỗ.
Cậu còn đang ngơ ngác, cúi đầu xuống thì thấy màn hình điện thoại vẫn dừng ở chữ: [Được.]
Hóa ra suốt cả chặng đường, cậu vẫn nắm điện thoại trong tay mà ngủ.
Hàn Kỳ đi tới gọi cậu, vừa nhìn thấy màn hình liền kinh ngạc: "Anh Tử Ngọc! Điện thoại của cậu ở trên trời cũng có mạng luôn à?!"
Sở Tử Ngọc lập tức tỉnh táo hẳn. Cậu khinh bỉ nhìn Hàn Kỳ: "Trong số những người còn ngốc hơn tớ chẳng có mấy ai đâu, cậu chắc chắn là một người."
Nói xong, cậu giơ điện thoại lên chụp ngay một tấm ảnh Hàn Kỳ. Vừa xuống máy bay, cậu lập tức gửi ảnh cho Thẩm Hoài Dư.
[Hàn Tiểu Kỳ ngốc quá đi ←←]
[Thấy lịch sử trò chuyện của tớ với cậu liền tưởng bọn mình nhắn tin cho nhau trên trời!]
Mãi đến lúc lấy xong hành lý, Thẩm Hoài Dư vẫn chưa trả lời. Sở Tử Ngọc nhìn giờ, đã hơn 8 giờ tối. Chẳng lẽ Thẩm Hoài Dư vẫn còn đang làm việc?
Cậu âm thầm đoán vậy. Bên kia, Đường Văn Hiểu đã bắt đầu gào lên đòi ăn đặc sản địa phương, nhất quyết phải ăn đậu phụ thối. Trong sân bay không có bán, nên tài xế đến đón liền đưa cả nhóm đến khu phố chợ đêm nổi tiếng trong thành phố trước.
Tối nay bọn họ sẽ nghỉ lại trong thành phố một đêm. Sáng hôm sau mới lên xe riêng để đến núi Vũ Công.
Mọi thứ đều đã được anh trai Sở Tử Ngọc sắp xếp chu đáo.
Vì thế bọn Hàn Kỳ quyết định phải ăn sạch cả khu chợ đêm, tiện thể uống chút bia rượu. Ngày mai thì ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh rồi mới xuất phát.
Bàn ăn nhanh chóng được bày kín. Nào là đồ nướng BBQ, các món xào nóng, đậu phụ thối, bánh đường chiên, tôm hùm đất đủ loại hương vị, bún trộn mỡ heo, còn có một đĩa lớn đào ngâm tía tô gừng. Tiết Trạch còn gọi thêm hẳn một két bia ướp lạnh.
Đêm hè oi ả, ngồi bên đường ăn đồ nướng, gặm tôm hùm đất rồi uống bia lạnh đúng là quá sảng khoái. Ngoài Sở Tử Ngọc ra, mấy người còn lại đều chơi rất vui.
Ngay cả Phùng Xã Lâm cũng mở một chai bia, hào hứng nói: "Được rồi, hôm nay liều mình bồi quân tử vậy. Tôi cũng uống một chút!"
Chỉ có Sở Tử Ngọc là không tham gia. Cậu đang bận chụp ảnh.
Mỗi món ăn được mang lên, cậu đều chụp riêng một tấm, rồi gửi từng ảnh cho Thẩm Hoài Dư. Lần này Thẩm Hoài Dư trả lời gần như ngay lập tức: [Cay thế này mà cậu ăn được à?]
Sở Tử Ngọc chọn một xiên thịt bò. Màu đỏ au vừa hấp dẫn vừa đáng sợ, còn cay hơn cả nồi lẩu lần trước cậu ăn cùng Thẩm Hoài Dư. Cậu nhúng xiên thịt vào cốc trà cho bớt cay rồi cắn một miếng, vừa ăn vừa nhắn lại:
[Tớ nhúng nước rồi mới ăn!]
[.]: [Có uống rượu không?]
Ở đầu bên kia bàn, Hàn Kỳ vẫn không ngừng gọi: "Anh Tử Ngọc! Mau lại đây uống bia!"
Sở Tử Ngọc không thèm ngẩng đầu lên, vừa gõ chữ vừa đáp: "Không uống."
Đồng thời trả lời Thẩm Hoài Dư: [Tớ không uống.]
Cậu vẫn muốn tiếp tục trò chuyện với Thẩm Hoài Dư nên lại hỏi: [Cậu tan làm chưa?]
Xe lửa vẫn ồn ào như cũ. Từ hai toa phía trước và phía sau truyền tới tiếng trẻ con khóc nháo, tiếng người lớn nói chuyện oang oang hòa lẫn với mùi mì ăn liền, tạo thành một bầu không khí hỗn tạp lặp đi lặp lại không dứt.
Thẩm Hoài Dư tựa lưng vào vách toa tàu lạnh ngắt. Ngoài cửa kính, những dãy núi và rừng cây trong màn đêm liên tục lùi về phía sau. Thỉnh thoảng lại xuất hiện một đốm sáng nơi xa. Chiếc móc trang trí hình gấu nhỏ treo dưới điện thoại khẽ đung đưa. Thẩm Hoài Dư cúi đầu gõ chữ.
[Sắp rồi.]
Lần này Sở Tử Ngọc không trả lời ngay. Đĩa đào ngâm tía tô gừng sắp bị Hàn Kỳ và những người khác ăn sạch mất rồi, nên cậu phải tranh thủ đi giành đồ ăn trước.
Đến khi xe tới đón cả nhóm về khách sạn, chỉ còn mỗi Sở Tử Ngọc là tỉnh táo. Mấy người còn lại đều đã say đến mức mỗi người một kiểu.
Khách sạn đặt sáu phòng giường lớn đơn. Dù có nhân viên khách sạn hỗ trợ, Sở Tử Ngọc vẫn tự mình đưa từng tên say khướt kia về tận phòng rồi mới quay lại phòng mình.
Trên người cậu ám đầy mùi đồ nướng và mùi bia rượu. Sở Tử Ngọc tắm rửa gần một tiếng đồng hồ mới bước ra khỏi phòng tắm. Việc đầu tiên cậu làm là cầm điện thoại lên. Cậu chụp mấy tấm ảnh đống quần áo bẩn chất thành đống trên sàn, chọn ra tấm ưng ý nhất rồi gửi cho Thẩm Hoài Dư.
[Về khách sạn rồi. Cả đám đều là ma men. Tớ ôm Đường Văn Hiểu bên trái, ôm Phùng Xã Lâm bên phải. Không biết là ai nôn ra nữa, phun hết lên người tớ!]
Chờ mãi mà không thấy Thẩm Hoài Dư trả lời, Sở Tử Ngọc đoán chắc y vẫn còn đang làm việc. Cậu nằm trên gối, ôm điện thoại nhìn khung trò chuyện rất lâu. Cuối cùng mí mắt nặng trĩu, không chống đỡ nổi nữa. Thế là cậu lại ngủ quên, điện thoại vẫn còn nằm trong tay.
-
Sáng hôm sau, việc đầu tiên Sở Tử Ngọc làm khi mở mắt là kiểm tra điện thoại.
Đã 10 giờ sáng. Khung trò chuyện vẫn dừng ở tin nhắn cuối cùng của cậu: [Về khách sạn rồi. Cả đám đều là ma men. Tớ ôm Đường Văn Hiểu bên trái, ôm Phùng Xã Lâm bên phải. Không biết là ai nôn ra nữa, phun hết lên người tớ!]
Một đêm rồi mà vẫn chưa trả lời?!
Sở Tử Ngọc gãi gãi chóp mũi, đôi mày nhíu lại. Chẳng lẽ Thẩm Hoài Dư thức trắng đêm để làm việc?
Cậu lập tức bấm gọi cho Thẩm Hoài Dư. Nhưng điện thoại còn chưa kịp kết nối, cậu đã vội vàng ngắt máy. Lỡ đâu Thẩm Hoài Dư vừa mới tan làm rồi đi ngủ, giờ gọi tới đánh thức cậu ấy thì chẳng phải rất khó chịu sao?
Sở Tử Ngọc cố nhịn không gọi lại nữa. Sau khi rửa mặt, đánh răng xong, nhân viên phục vụ khách sạn mang bữa sáng lên phòng. Cùng lúc đó, bộ quần áo bẩn từ tối qua cũng đã được giặt sạch và gửi trả lại.
Sở Tử Ngọc nhắn một câu vào nhóm chat. Không ai trả lời. Xem ra đám người kia vẫn còn đang say ngủ. Thế là cậu tự ngồi ăn sáng một mình. Ăn được một lúc, cậu mở túi đồ mang theo, lấy ra một quyển —
"3000 Từ Vựng Tiếng Anh Học Sinh Trung Học Cần Ghi Nhớ"
Đến chính Sở Tử Ngọc cũng thấy khó hiểu. Đi du lịch mà còn mang theo sách học...
Nhưng lúc thu dọn hành lý, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại nhét quyển sách này vào balo.
Có lẽ là vì bị điểm thi cuối kỳ k*ch th*ch?
Tối trước ngày xuất phát, kết quả thi cuối kỳ đã được công bố. Mấy môn khác vẫn như thường lệ, nhưng toán được 92 điểm, hóa học 67 điểm, tiếng anh 95 điểm.
Toán và tiếng anh thang điểm 150, hóa học thang điểm 100. Cả ba môn đều đạt yêu cầu. Cho dù không tính bốn môn còn lại, thứ hạng của Sở Tử Ngọc cũng đã nhảy vọt vào top 300 toàn khối.
Hơn nữa, đề thi cuối kỳ lần này còn khá khó, đặc biệt là môn toán. Rất nhiều học sinh có học lực trung bình cũng bị điểm dưới trung bình hàng loạt. Vậy mà Sở Tử Ngọc lại từ 12 điểm vọt thẳng lên 92 điểm.
Sở Tiêu Âm vui đến mức không khép miệng lại được. Bà tưởng đó là công lao của gia sư nên còn phát cho mỗi người một bao lì xì hậu hĩnh.
Sở Tử Ngọc không giải thích. Thực ra cậu vẫn chưa hiểu hết kiến thức. Chỉ là Thẩm Hoài Dư đoán trúng quá nhiều dạng bài. Những dạng đề xuất hiện trong bài thi gần như đều có trong cuốn sổ ghi chép mà y đưa cho cậu.
Nếu đổi thành một học sinh có nền tảng khá hơn, cầm được cuốn sổ đó thì đạt hơn 100 điểm cũng chẳng có gì lạ, thậm chí còn có thể lấy điểm tuyệt đối.
Bản thân Thẩm Hoài Dư cũng đạt điểm tuyệt đối môn toán.
Sở Tử Ngọc cảm thấy chắc chắn là vì nguyên nhân này. Dù không thích học hành, nhưng sau khi nhìn thấy bảng điểm đẹp hơn trước rất nhiều, cậu vẫn không khỏi vui vẻ. Có lẽ chính cảm giác ấy đã khiến cậu mang theo quyển từ vựng trong chuyến đi này. Cậu muốn lần thi sau có thể đạt được thành tích tốt hơn nữa.
Sở Tử Ngọc mở quyển từ vựng ra, vậy mà thật sự ngồi học một lúc. Mãi đến khi Hàn Kỳ và những người khác sang gọi, cậu mới đứng dậy chuẩn bị xuất phát.
Từ khách sạn đến núi Vũ Công vẫn phải lái xe thêm vài tiếng nữa. Vừa lên xe, Sở Tử Ngọc đã buồn ngủ. Kết quả là ngủ một mạch đến tận nơi.
Xe chạy thẳng vào khu cắm trại rồi mới dừng lại. Những người khác còn đang loay hoay tháo dây an toàn thì Sở Tử Ngọc đã nhanh chân nhảy xuống xe. Vừa chạy vừa giơ điện thoại chụp một tấm ảnh phong cảnh, sau đó lập tức gửi cho Thẩm Hoài Dư.
[Cậu dậy chưa? Bọn tớ đến núi Vũ Công rồi! Không khí ở đây trong lành quá! Cảm giác phổi cũng được rửa sạch luôn ấy!]
Lần này Thẩm Hoài Dư trả lời gần như ngay lập tức, [Dậy rồi.]
Sở Tử Ngọc lập tức tràn đầy năng lượng. Ngón tay lướt trên bàn phím liên tục, [Ngày mai cậu bay lúc mấy giờ?]
Đã là buổi chiều rồi. Ngày 5 sắp tới nơi. Sở Tử Ngọc tiếp tục hỏi: [Từ sân bay đến đây cũng mất mấy tiếng đúng không? Khu cắm trại lại còn ở lưng chừng núi, lên đây cũng phải đi thêm một đoạn nữa. Tối mai cậu có đến kịp không?]
[.]: [Kịp. Buổi chiều 3 giờ tới.]
Thẩm Hoài Dư đã tính toán sẵn từ trước. Từ ga tàu đến núi Vũ Công mỗi ngày chỉ có một chuyến xe tuyến cố định. Xe khởi hành lúc 12 giờ trưa, khoảng 3 giờ chiều sẽ tới nơi.
Trả lời tin nhắn xong, Thẩm Hoài Dư liếc sang bên cạnh. Người đàn ông ngồi cạnh đầu đầy mồ hôi lại sắp ngủ gật lên vai phải của y. Ông ta còn cởi giày, gác chân lên đôi giày da trước mặt. Mùi mồ hôi chua nồng và mùi chân trộn lẫn trong không khí.
Ngay trước khi đầu người đàn ông kia chạm vào vai mình, Thẩm Hoài Dư đã đứng dậy tránh sang một bên.
Vẫn còn vài tiếng nữa mới đến trạm.
Y vào nhà vệ sinh rửa tay, sau đó đeo balo lên vai rồi đi ra khu vực nối giữa các toa tàu.
Tối qua còn có người không mua được ghế ngồi nên trải giấy ngủ tạm ở khu nối giữa các toa tàu. Giờ họ đã đi hết. Nhưng lại có hai người khác đứng ở cửa bên hút thuốc và trò chuyện. Thẩm Hoài Dư lạnh nhạt nhắc nhở: "Trong toa này cấm hút thuốc."
Hai người đàn ông quay sang nhìn Thẩm Hoài Dư. Thấy chỉ là một nam sinh trẻ tuổi cao gầy, họ vẫn nhìn thêm vài lần nữa, nhưng cuối cùng cũng dập thuốc rồi bỏ đi. Trước khi đi còn liếc Thẩm Hoài Dư đầy khó chịu.
Thẩm Hoài Dư không có bất kỳ phản ứng nào. Y tựa lưng vào vách toa tàu, chờ mùi khói thuốc tan bớt rồi mới kéo balo xuống. Từ trong balo, y lấy ra một chiếc bánh mì và một chai nước.
Suốt từ tối qua đến giờ chưa ăn gì, lúc này y mới cảm thấy đói bụng.
Cùng lúc đó, Sở Tử Ngọc và mọi người cũng vừa bắt đầu ăn bữa trưa. Mẹ của Phùng Xã Lâm đã chuẩn bị cả một bàn món ăn dân dã vùng núi để đón họ, những món mà ở thành phố rất khó được thưởng thức.
Ngoài Phùng Xã Lâm ra, tất cả đều là người Bắc Kinh, không ăn cay giỏi. Vì vậy phần lớn món ăn đều không cho ớt.
Rau dại hái trong núi được xào. Thịt muối và lạp xưởng đều làm từ thịt heo bản địa hun khói mà mẹ Phùng Xã Lâm mua của người dân trong vùng. Chỉ cần hấp chín rồi thái lát cũng đã thơm nức cả căn phòng. Một nồi canh gà thả vườn được hầm kỹ, chỉ nêm muối đơn giản. Nước canh vàng óng, nghi ngút khói, hương thơm lan tỏa khắp nơi. Món cay duy nhất trên bàn là một nồi thỏ rừng xào khô.
Cả bàn đầy ắp 10 món ăn. Mấy cậu thanh niên tuổi đang lớn ăn đến sạch bách. Riêng nồi thỏ rừng cay, ai nấy vừa bị cay đến mức phải liên tục uống nước suối, vừa không nhịn được mà gắp hết đũa này đến đũa khác.
Ăn uống no nê xong thì trời cũng đã tối. Khu cắm trại về đêm đặc biệt náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, người qua lại không ngớt. Mẹ của Phùng Xã Lâm nói: "Nghỉ hè là mùa cao điểm nên lều còn lại không nhiều, chỉ còn ba cái thôi. Nhưng đều rất rộng, ở hai người hoàn toàn không thành vấn đề."
Hàn Kỳ và những người khác thì chẳng để tâm chuyện ở chung lều. Lều đủ rộng, dù cả bọn chen vào một lều cũng không sao. Chỉ có điều...
Hàn Kỳ giơ tay lên: "Bọn mình còn một học bá ngày mai mới tới nữa. Ba cái lều hình như không đủ đâu?"
Phùng Xã Lâm đáp: "Tớ không ở lều. Ở đó nhiều lần rồi, chẳng còn cảm giác mới lạ nữa. Tớ ngủ ở khu ký túc xá nhân viên."
Vậy là không còn vấn đề gì. Thậm chí chẳng cần đau đầu phân chia lều trại nữa. Dù sao thì Thẩm Hoài Dư chắc chắn chỉ đồng ý ở cùng lều với Sở Tử Ngọc. Bốn người còn lại thì sao cũng được, chen chúc một chút cũng chẳng sao.
Sở Tử Ngọc cũng nghĩ như vậy. Cậu là người bạn duy nhất của Thẩm Hoài Dư. Nếu phải ở chung lều với ai, đương nhiên sẽ là ở cùng cậu. Vì thế, vừa bước vào chiếc lều được mặc định là của mình và Thẩm Hoài Dư, Sở Tử Ngọc mới chợt nhớ ra một vấn đề rất nghiêm trọng.
Nếu Thẩm Hoài Dư chấp nhận ở chung lều với người khác thì không thành vấn đề. Mà nếu ở chung, người đó chắc chắn là cậu. Vấn đề nằm ở chỗ...
Liệu Thẩm Hoài Dư có thật sự thích ngủ chung với người khác không?
Sở Tử Ngọc nhìn hai chiếc gối đặt cạnh nhau, rồi lại nhìn chiếc chăn duy nhất trong lều.
Dù sao thì bản thân cậu cũng không thích ngủ chung giường với người khác. Đây cũng là lần đầu tiên. Mà sở dĩ cậu không thấy quá khó chịu...
Chỉ vì người đó là Thẩm Hoài Dư.
Hay là nhắn tin hỏi trước một câu nhỉ?
Sở Tử Ngọc nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng mãi đến khi tắm rửa xong, nằm lên giường rồi, tin nhắn ấy vẫn không được gửi đi.
Sáng hôm sau, cậu mới nhắn cho Thẩm Hoài Dư: [Một lều ở hai người, cậu ở cùng lều với tớ.]
Không hỏi ý kiến, mà trực tiếp thông báo.
Giây tiếp theo, tin nhắn trả lời hiện lên, [Ừ.]
Trả lời tin nhắn QQ xong, Thẩm Hoài Dư nhận lại cccd từ quầy lễ tân, xách túi hành lý và ba lô rời khỏi phòng.
Y đã đến trạm trung chuyển. Ngay gần ga tàu, y thuê một phòng nghỉ theo giờ.
Ngồi tàu suốt một ngày một đêm, trên người y lúc này lẫn đủ loại mùi.
Lần này, Thẩm Hoài Dư tắm mất nửa tiếng mới bước ra. Tắm rửa sạch sẽ xong, y trả phòng rồi rời khách sạn.
Đúng giờ lên xe buýt. Trong xe vẫn có mùi đặc trưng của xe khách đường dài, nhưng may là không quá nồng. Cũng không có ai hút thuốc. Thẩm Hoài Dư đẩy cửa sổ ra, để gió núi lùa vào. Cứ thế, y đi một mạch đến chân núi Vũ Công.
Xe đến sớm hơn dự kiến vài phút. Thẩm Hoài Dư kéo vali xuống xe. Vừa đặt chân xuống mặt đất, một giọng nói trong trẻo đã vang lên từ phía xa.
"Thẩm Hoài Dư!"
Thẩm Hoài Dư ngẩng đầu. Dưới ánh nắng giữa trưa rực rỡ, Sở Tử Ngọc mặc áo thun trắng đơn giản cùng quần jean xanh nhạt, bên hông cột hờ một chiếc sơ mi caro đỏ đen mỏng, đôi chân dài thẳng tắp đi đôi giày vải màu đỏ, tay trái cầm một chai nước khoáng ướp lạnh.
Sở Tử Ngọc chạy một mạch đến trước cửa xe buýt. Hàng mi dài khẽ rung dưới ánh nắng vàng rực rỡ, mà nụ cười của cậu còn rực rỡ hơn.
Sở Tử Ngọc chớp mắt nhìn Thẩm Hoài Dư.
"May quá, đến kịp rồi, vừa đúng 12 giờ!"