Sau đó, Tô Tiện Âm vẫn chậm chạp quay lại nhà hàng, bị Mạnh Phàm Tuyền ôm chầm lấy. Lồng ngực phập phồng kịch liệt của bà không giống như đang diễn kịch, mùi hương cam chanh dễ chịu trên người bà phần nào làm dịu đi sự lo âu của Tô Tiện Âm.
Nhưng cô vẫn nhẹ nhàng đẩy bà ra.
Tô Thành Kiều nhận được điện thoại của Mạnh Phàm Tuyền bèn chạy tới, ông còn trầm mặc hơn cả con gái.
Hai bố con dường như đã ngầm đạt được một thỏa thuận, cùng nhau "mất trí nhớ" về cuộc cãi vã xé rách mặt nạ tối hôm đó, dựa vào cảnh thái bình giả tạo để tiếp tục sống.
Cả kỳ nghỉ hè sau đó, Tô Tiện Âm cứ đi lang thang khắp các hang cùng ngõ hẻm ở Nam Thành, mang tiếng là đi dạo làm quen môi trường.
Nhưng cho đến khi cô thuộc lòng tám con ngõ ở Nam Thành đến mức có thể nhắm mắt vẽ lại bản đồ, cô vẫn không thể gặp lại anh lần nào nữa.
Cô chưa từng nghĩ sẽ học cùng trường cấp ba với anh, càng không ngờ lại có thể gặp anh ngay ngày khai giảng đầu tiên.
Ngày khai giảng trời đổ mưa lất phất. Cô che chiếc ô hoa nhỏ, khó nhọc dán mắt vào bảng đỏ để tìm xem tên mình nằm ở danh sách lớp nào.
"Anh Tầm! Bên này, bên này!"
Tô Tiện Âm ngước mắt lên. Chỉ một ánh nhìn ấy, niềm kinh hỉ như chực trào ra khỏi đôi mắt cô. Cô nhìn anh khoác hờ chiếc balo đen xẹp lép trên một bên vai, che chiếc ô đen, hàng chân mày thanh tú giãn ra nhẹ nhõm, từng bước đi về phía cô.
"Hi..."
Câu "Lại gặp nhau rồi" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, anh đã lướt qua cô. Hai tán ô va vào nhau phát ra một tiếng động nhỏ, giọng anh cũng vang lên rõ ràng như tiếng mưa rơi: "Bạn gì ơi, nhường đường chút nhé."
Tô Tiện Âm lặng lẽ hạ bàn tay phải vừa định giơ lên xuống, cúi đầu nhìn những gợn sóng lăn tăn loang lổ trên nền gạch đỏ.
Hóa ra anh chẳng hề nhớ cô.
Cuộc trùng phùng mà cô mong ngóng bấy lâu, đến cả khúc dạo đầu cũng chẳng có cơ hội bắt đầu.
Thực ra, duyên phận giữa cô và anh vốn dĩ đã rất mỏng manh rồi.
......
Tô Tiện Âm nằm trên giường, chằm chằm nhìn dòng tin nhắn mình gửi đi từ mười phút trước.
yin: [Vậy bài luận đành trông cậy vào cậu nhé, tôi có quyền nghiệm thu thành quả chứ nhỉ?]
Mười phút trôi qua vẫn không thấy anh trả lời.
Có thể anh đang tắm, có thể đang mải mê chơi Zelda, cũng có thể...
Chỉ là không muốn trả lời cô.
Cô cứ ngỡ mình đã đủ trưởng thành, đủ chín chắn. Đám ủy viên năm nhất trong Hội sinh viên Viện còn hay trêu đùa rằng, dáng vẻ nghiêm túc không một nụ cười của trưởng ban Tô lúc họp khiến bọn họ cứ ngỡ như đang họp giao ban ở công ty.
Nhưng chỉ cần là chuyện dính líu đến Trần Tầm, cô lại thoái hóa về làm cô bé Tô Tiện Âm 15 tuổi nhạy cảm và hay lo được lo mất.
Cô mãi mãi không phải là đối thủ của anh.
Lúc Lam Thấm về, cô nàng leo tót lên thang giường cô, ngồi vắt vẻo bên mép giường.
"Sao rồi sao rồi? Có bước đột phá nào không, kể tớ nghe xem nào."
"Thật ra chẳng có gì, chắc do tớ tự mình đa tình thôi."
Tô Tiện Âm cười nhạt.
"Người đẹp à, cậu có thể tự nhận thức rõ về nhan sắc của mình một chút được không? Tớ không cho phép cậu tự ti như thế đâu!"
Tô Tiện Âm không thuộc kiểu mỹ nhân khiến người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng cũng không hề nhạt nhòa. Điểm thu hút nhất trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô là đôi mắt to tròn linh động, là kiểu con gái càng nhìn kỹ càng thấy hút mắt, khiến người ta không nhịn được phải ngoái nhìn thêm vài lần.
Cô bị Lam Thấm véo má, môi bất giác chu ra, giọng nói chu tréo không rõ chữ.
Lam Thấm cuối cùng cũng chịu buông móng vuốt, không gặng hỏi thêm mà chỉ tặc lưỡi: "Chán thật, vậy là mắt cậu ta có vấn đề rồi, khuyên người đẹp nên đổi mục tiêu công lược đi."
Cô cũng muốn đổi lắm chứ.
Đang mải suy nghĩ thì điện thoại bỗng rung lên, Tô Tiện Âm vẫn nhanh tay vớ lấy.
Trần: [Ha ha ha, cai thầu Trần sẽ báo cáo tiến độ thi công cho cậu bất cứ lúc nào.]
"Nhắn gì mà cười tươi thế?" Lam Thấm chồm tới định giật điện thoại của cô.
Tin nhắn nội dung gì không quan trọng.
Quan trọng là anh gửi.
Vậy là đủ để cô vui rồi.
Thứ Sáu, Mạnh Phàm Tuyền đến Xuyên Bắc. Nơi bà làm việc cách Đại học Xuyên Bắc một khoảng khá xa, nên khách sạn bà ở cũng không gần chỗ Tô Tiện Âm.
Ngày bà đến, hai người không gặp nhau.
Thứ Bảy, Mạnh Phàm Tuyền đặt bàn trước, định dẫn Tô Tiện Âm đi ăn một nhà hàng đồ Nhật khá nổi tiếng ở Xuyên Bắc.
Tô Tiện Âm đến muộn. Mùa thu hanh khô rốt cuộc cũng đón cơn mưa đầu mùa. Lúc đẩy cửa bước vào, cô mang theo cả hơi ẩm ướt át, trên hàng mi vẫn còn vương những hạt mưa bụi.
Nhân viên phục vụ cất giúp cô chiếc ô hoa nhỏ. Tô Tiện Âm ngồi xuống, lên tiếng giải thích: "Sáng nay con có buổi dạy gia sư thử, mải giảng bài quá nên quên mất thời gian, đúng giờ cơm lại bị tắc đường nữa ạ."
Mạnh Phàm Tuyền mỉm cười: "Không sao đâu."
Câu mở lời của Tô Tiện Âm đã tạo cho Mạnh Phàm Tuyền một chủ đề hoàn hảo để bắt chuyện.
Bà vừa rót trà cho cô, vừa nhẹ nhàng hỏi: "Tiện Âm đi làm gia sư à?"
Một ngụm trà nóng trôi xuống dạ dày, cái lạnh lẽo ẩm ướt trên người cũng vơi đi quá nửa. Cô "vâng" một tiếng, hai tay áp vào tách trà, giải thích: "Lên năm hai con có chút thời gian rảnh, nên cũng muốn đi làm để rèn luyện bản thân."
Cô chớp chớp mắt, rất thành thật khai báo: "Tiện thể kiếm chút tiền tiêu vặt ạ."
Mạnh Phàm Tuyền cười tươi rạng rỡ, bất giác vỗ về mu bàn tay cô: "Bố con không cắt xén gì của con đấy chứ? Nếu thiếu sinh hoạt phí thì cứ bảo dì, tiền dì cho con..."
Bà hơi sấn tới, hùa theo cô làm ra vẻ bí hiểm, hạ giọng nói: "...cũng có thể sung vào quỹ đen của con được đấy."
Thật ra hiện tại bọn họ đã có thể chung sống tự nhiên như thế này rồi. Đôi lúc cũng giống như bây giờ, có thể đùa giỡn cùng một tần số. Mạnh Phàm Tuyền dịu dàng, hào phóng, không hề cổ hủ, trên nhiều phương diện bà còn hiểu Tô Tiện Âm hơn cả Tô Thành Kiều.
Nhưng Tô Tiện Âm chưa từng đổi cách xưng hô, và Mạnh Phàm Tuyền cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó.
Hai người đôi khi rất gần gũi, đôi khi lại cảm nhận rõ mồn một giữa họ bị ngăn cách bởi một tấm kính trong suốt, nếu không chạm tới sẽ chẳng biết nó dày đến nhường nào.
Tô Tiện Âm khẽ chớp mắt, giọng điệu nhẹ tênh: "Thế thì tự mình kiếm tiền bỏ ống heo vẫn có cảm giác thành tựu hơn ạ."
Lúc dùng bữa, Mạnh Phàm Tuyền vẫn quan tâm hỏi han cụ thể về công việc gia sư của cô. Cô thân cô thế cô học đại học ở Xuyên Bắc, không nơi nương tựa, Mạnh Phàm Tuyền bảo bà vẫn thấy không yên tâm cho lắm.
"Thực ra mọi mặt đều khá ổn, cô bé đó cũng ngoan ngoãn. Có điều chỗ dạy hơi xa trường một chút, đi tàu điện ngầm thì cũng tiện ạ."
Mạnh Phàm Tuyền hỏi cặn kẽ thêm vài câu.
Đi tàu điện ngầm đúng là tiện, nhưng xuống ga rồi vẫn phải cuốc bộ thêm 2 cây số nữa, những ngày mưa tuyết e là hơi bất tiện.
Giữa bữa, Mạnh Phàm Tuyền nghe một cuộc điện thoại, nghe giọng điệu có vẻ là một người bạn rất thân.
"Tiện Âm, chiều nay con không bận việc gì chứ?" Cúp điện thoại, Mạnh Phàm Tuyền quay sang hỏi.
"Dạ không, hôm nay con không có việc gì quan trọng, cũng không vội về ạ."
"Vậy lát nữa con đi cùng dì đến gặp một người bạn nhé."
"Con yên tâm, là một người bạn chơi với dì nhiều năm rồi. Dì đã đánh tiếng với cô ấy, sau này có việc gì con cứ liên lạc nhờ cô ấy giúp. Cô ấy tốt tính lắm, chắc chắn sẽ không làm con thấy gò bó đâu."
Tô Tiện Âm không từ chối.
Nhưng dì ấy lại trẻ trung hơn Tô Tiện Âm tưởng tượng rất nhiều.
Mạnh Phàm Tuyền làm việc trong cơ quan nhà nước, bảo dưỡng nhan sắc rất tốt, thoạt nhìn chỉ như một người phụ nữ trưởng thành trạc ba mươi.
Còn dì Tạ này, bất luận là cách ăn mặc trang điểm hay lối nói chuyện đều toát lên vẻ thanh xuân phơi phới. Khí chất của dì ấy hoàn toàn trái ngược với Mạnh Phàm Tuyền, đến mức Tô Tiện Âm từng lầm tưởng dì Tạ vẫn còn độc thân son rỗi.
Cho đến khi Tạ Dĩnh Nhiên nghe nói cô đang học ở Đại học Xuyên Bắc liền kích động nắm chặt lấy tay cô: "Con trai cô cũng học trường Xuyên Bắc đấy, đúng là có duyên thật, hôm nào cô giới thiệu cho hai đứa làm quen nhé?"
Mạnh Phàm Tuyền sợ Tô Tiện Âm khó xử, vội vàng đỡ lời: "Chuyện của bọn trẻ, tụi mình đừng xen vào làm gì."
Tạ Dĩnh Nhiên vẫn giữ nụ cười tươi rói, gật đầu hùa theo: "Cũng phải, tôi cũng lười quản chuyện của thằng ranh ấy."
Đi dạo mua sắm một vòng, trên tay Tô Tiện Âm đã xách thêm một bộ quần áo và một chiếc lắc tay.
Chiếc lắc tay là do Tạ Dĩnh Nhiên chọn, không phải vàng cũng chẳng phải bạc, mà của một thương hiệu trang sức đang thịnh hành gần đây. Kiểu dáng hot trend đeo trên cổ tay mảnh khảnh của Tô Tiện Âm trông vô cùng nổi bật.
Lúc chào tạm biệt hai người lớn thì đã hơn tám giờ tối, Tô Tiện Âm bước ra khỏi trung tâm thương mại.
Cô dò khoảng cách trên bản đồ, cuối cùng mong muốn được nghỉ ngơi mãnh liệt đã chiến thắng tư tưởng tiết kiệm, cô quyết định gọi xe trên ứng dụng.
Trung tâm thương mại nằm ngay khu vực sầm uất bậc nhất Xuyên Bắc, lại đúng giờ cao điểm, màn hình ứng dụng thông báo cô đang xếp hàng ở vị trí thứ 20, dự kiến phải chờ thêm 30 phút nữa.
......
Lúc Trần Tầm bước ra khỏi trung tâm thương mại, anh nhận được điện thoại của Tạ Dĩnh Nhiên. Danh bạ điện thoại của anh toàn lưu thẳng tên thật. Diêu Đạt khoác vai anh, liếc mắt nhìn màn hình rồi cười gian tà: "Lại là em gái khoa nào đây hả?"
Trần Tầm lười để ý đến hắn, hất tay Diêu Đạt ra rồi bắt máy.
Tạ Dĩnh Nhiên tuôn xối xả một tràng trách móc.
"Tuần này vẫn không chịu vác mặt về nhà à? Lại bận bịu cái gì đây? Để mẹ đoán xem nhé? Thầy giáo gọi đi chạy dự án hay bạn học nhờ viết kế hoạch hửm?"
Trần Tầm phì cười: "Con có bảo tuần này con không về đâu."
"Tốt lắm."
"Bây giờ là 8 giờ 47 phút tối thứ Bảy, ngày 5 tháng 9. 'Tuần này' mà anh hứa hẹn về nhà còn kéo dài được bao lâu nữa?"
"Dự kiến 12 tiếng nữa, mẹ sẽ được diện kiến dung nhan con trai mẹ thôi."
Diêu Đạt dẫn đầu nhóm bạn chép miệng "chậc chậc chậc", vừa quay sang bình phẩm với đám xung quanh: "Kèo này có triển vọng nha, lần đầu tiên thấy anh Tầm nhà ta nói chuyện sến sẩm thế này."
Tạ Dĩnh Nhiên cũng để ý thấy đầu dây bên kia ồn ào nhốn nháo, hỏi: "Lại tụ tập đàn đúm với bạn bè bên ngoài đấy à?"
"Hình tượng của con trong lòng mẹ là thế sao?"
"Hình tượng của anh thế nào, còn phụ thuộc vào biểu hiện ngày mai của anh nữa."
"Tuân lệnh." Trần Tầm kéo dài giọng. Ánh mắt lơ đãng lướt qua, chợt bắt được một bóng lưng gầy gò quen thuộc, bước chân anh bất giác khựng lại, miệng vẫn bông đùa qua điện thoại: "Ngày mai dẫn mẹ đi ăn nhà hàng đồ Tây mẹ thích nhất để tạ lỗi, chịu chưa?"
"Khỏi khỏi khỏi, tối nay mẹ vừa ăn rồi, con tha cho cái dạ dày của mẹ đi."
Trần Tầm ngạc nhiên nhướng mày, bước chân trong vô thức đã tự động hướng về phía bóng dáng mỏng manh kia.
Điện thoại vẫn chưa cúp.
"Hôm nay mẹ cũng đến Vạn Giai Thành à?"
"Chà, tâm linh tương thông quá nhỉ?"
Trần Tầm không đáp lời. Đến lúc sực tỉnh, anh đã giơ tay vỗ nhẹ lên vai Tô Tiện Âm.
Hôm nay cô xõa tóc, toàn bộ phần tóc bên phải được vén gọn sau tai, lộ ra vành tai nhỏ nhắn trắng ngần. Lớp áo thun mỏng manh ôm sát lấy làn da mịn màng, tôn lên đường nét vai và cổ thẳng tắp.
Cô đang buồn chán lướt đọc bài đăng trên điện thoại, bị vỗ vai liền giật thót mình.
Trần Tầm xin lỗi: "Làm cậu giật mình rồi."
"Không sao."
Tạ Dĩnh Nhiên nghe thấy tiếng con gái, lập tức nâng cao cảnh giác, giọng điệu bất giác mang theo chút mong đợi: "Con đi chơi với bạn nữ à?"
Trần Tầm chỉ chỉ vào điện thoại ra hiệu với Tô Tiện Âm, anh xoay người sang một bên, đưa tay day trán: "Không ạ, con tình cờ gặp một người bạn học thôi."
Anh lại tiếp: "Được rồi, con đoán mẹ cũng rời khỏi Vạn Giai Thành rồi. Mẹ về nhà nghỉ ngơi sớm đi, có gì phê bình thì để mai mắng trực tiếp vào mặt con, ok không?"
"Thằng ranh con." Tạ Dĩnh Nhiên cười mắng một câu rồi cúp máy thẳng thừng.
Tô Tiện Âm đứng yên lặng, chỉ lờ mờ cảm thấy mấy âm thanh vụn vặt lọt ra từ loa trong nghe có vẻ quen quen.
Diêu Đạt đã sớm tăm tia động tĩnh bên này, thấy Trần Tầm cúp máy bèn kéo cả đám xáp lại gần, vẻ mặt vừa khoa trương vừa chân thành: "Ô kìa, đây chẳng phải em gái Tô sao?"
Rồi lại nháy mắt với Trần Tầm: "Tâm sự với tình nhân nhỏ xong rồi à?"
Trần Tầm cười khẩy: "Với ai cơ?"
Diêu Đạt liếc Tô Tiện Âm một cái, trong đầu lại tự biên tự diễn ra một vở kịch. Cậu ta tự đắc gật gù ra vẻ hiểu chuyện, quay sang nói với Tô Tiện Âm: "Đùa thôi đùa thôi, em gái Tô cứ coi như gió thoảng bên tai nhé."
Cũng không thể trách Diêu Đạt suốt ngày cợt nhả không nghiêm túc. Làm bạn cùng phòng với Trần Tầm một năm, cậu ta đã nhẵn mặt với độ đào hoa của anh. Những cô nàng mạnh dạn theo đuổi tình yêu đâu chỉ có m*nh tr*n Tĩnh Di bên Ngoại ngữ. Lâu dần thành thói, cứ hễ thấy có bạn nữ nào liên lạc với Trần Tầm là Diêu Đạt lại buột miệng trêu ghẹo mấy câu theo phản xạ.
Cứ như thể trong danh bạ của Trần Tầm không thể nào tồn tại một cô gái không đem lòng thích anh vậy.
Tô Tiện Âm ngơ ngác không đáp.
Cửa trung tâm thương mại chợt tuôn ra một đám người nói nói cười cười ồn ào.
Trần Tầm lườm Diêu Đạt, cất giọng lành lạnh: "Mong là lần sau gặp mẹ tao, mày cũng dám kể lại nguyên xi câu chuyện cười này trước mặt bà ấy."
Anh vừa dứt lời, vừa bất động thanh sắc đưa tay đỡ lấy vai Tô Tiện Âm, nhẹ nhàng kéo một cái rồi buông ra, dìu cô lùi về phía mình một bước. Nhóm người kia sượt ngang qua cô, may mắn không đụng trúng.
Trần Tầm vẫn nhìn chằm chằm Diêu Đạt đang hóa đá, nụ cười trên môi mang chút giễu cợt: "Bà ấy chưa chắc đã coi như gió thoảng bên tai được đâu."