Chỉ còn mười phút nữa là thư viện đóng cửa.
Tô Tiện Âm liếc nhìn điện thoại, vẫn không có tin nhắn nào từ Trần Tầm.
Mà đồ đạc của anh thì vẫn nằm yên vị trên bàn.
Cô không đi cùng Bách Cốc, cuối cùng lấy cớ có hẹn với bạn để khéo léo từ chối cậu ta.
Bách Cốc ngồi cùng cô đến 10 giờ, sau khi nghe một cuộc điện thoại thì cũng rời đi.
Nhưng Trần Tầm vẫn bặt vô âm tín, chẳng biết là vướng phải chuyện gì nan giải hay là đã quên khuấy mất mình còn để đồ trong thư viện.
Rõ ràng lý do thứ hai chẳng thuyết phục được ai.
Cô quyết định vẫn nên hỏi anh một tiếng. Sau một hồi gõ rồi lại xóa tin nhắn, cô dứt khoát gọi điện cho anh luôn.
"Alo?" Đầu dây bên kia nghe hơi ồn ào, có vẻ anh vẫn đang ở ngoài.
"Tôi là Tô Tiện Âm." Cô cố giữ giọng điệu thật tự nhiên, nhẹ nhàng, "Máy tính, balo của cậu..."
"Ừm, còn cả bình nước nữa, cậu cần tôi xách về giùm không?"
"Trông có vẻ cậu sẽ không quay lại nữa."
Chỉ một giây lơ đễnh, lời nói thật lòng đã buột miệng thốt ra qua khe hở của sự kìm nén.
"À không sao, hôm nay bạn tôi trực thư viện, cậu ấy sẽ cất giúp tôi, lúc nào rảnh tôi qua lấy, không làm phiền cậu đâu."
Một câu trả lời kín kẽ, phân rõ ranh giới thân sơ.
"Ừ."
Hơi lạnh từ máy điều hòa đột ngột ngừng thổi, không gian xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng, tĩnh đến mức Tô Tiện Âm có thể nghe thấy tiếng thở dài trong chính lồng ngực mình.
"Cơ mà." Trần Tầm bật cười ở đầu dây bên kia, "Cậu vẫn chưa về à?"
Đúng vậy.
Cô vẫn chưa về.
Những lời tự giễu thầm kín dâng lên trong lòng, Tô Tiện Âm nghe giọng điệu của anh cứ như đang mỉa mai mình vậy.
Cô nhíu mày: "Cái gì?"
"Nãy tôi có quay lại, thấy Bách Cốc đang ở đấy nên không muốn vào làm phiền hai người."
Trong tiếng cười của Trần Tầm chứa đựng hàm ý quá rõ ràng.
Tưởng cô đi "hẹn hò" với Bách Cốc sao?
Lúc này Tô Tiện Âm không chỉ thấy lạnh người mà còn cảm thấy một cơn nóng bừng bốc lên từ lòng bàn chân.
"Tôi có nên khen cậu chu đáo không nhỉ?"
"Hả?"
"Không có gì, tôi phải đi rồi, bye."
Tô Tiện Âm cúp máy, màn hình điện thoại tối đen phản chiếu khuôn mặt cô.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo điểm xuyết lớp trang điểm nhẹ nhàng, làm nổi bật đường nét thanh tú và đôi mắt trong veo.
Chỉ vài tiếng trước cô còn đang tự mãn về vẻ ngoài này, vậy mà giờ phút này, cô trông chẳng khác gì một gã hề trôi tuột lớp trang điểm, mệt mỏi rã rời quay về phòng thay đồ.
Cô cứ ngỡ mọi chuyện sẽ khác, cứ ngỡ chỉ cần lấy hết dũng khí là có thể từng bước tiến lại gần anh.
Nhưng giữa cô và anh, vẫn luôn tồn tại một ranh giới rõ rệt.
Trên đường về ký túc xá, Tô Tiện Âm nhận được điện thoại của Mạnh Phàm Tuyền. Cô ngập ngừng một lát, đợi chuông reo được một nửa mới chậm chạp bắt máy.
Giọng Mạnh Phàm Tuyền vẫn dịu dàng như mọi khi, theo thói quen hỏi han tình hình hiện tại của cô. Cô cố gắng xốc lại tinh thần để trả lời từng câu một, không hề có ý qua loa. Thậm chí nếu so với thái độ thường ngày dành cho Tô Thành Kiều, thì đây đã là bài kiểm tra mà cô đạt điểm tối đa sự cố gắng rồi.
Sự im lặng ập đến không báo trước, khiến bầu không khí hòa hợp mà Tô Tiện Âm vất vả lắm mới tạo dựng được bỗng chốc trở nên chông chênh.
Cô khẽ hỏi: "Dì có chuyện gì muốn nói với con ạ?"
Mạnh Phàm Tuyền như có chút ngại ngùng, cười gượng một tiếng rồi đáp: "Chỉ là ít bữa nữa dì có chuyến công tác đến Xuyên Bắc, tầm ba đến năm ngày, dì định lúc đó xem con có rảnh không thì rủ con ra ngoài ăn bữa cơm, cải thiện bữa ăn chút ấy mà."
Thực ra chuyện cũng chẳng có gì to tát, Tô Tiện Âm cũng không có lý do gì để từ chối.
Nhưng sự cẩn trọng rụt rè đã trở thành tông màu chủ đạo mỗi khi Mạnh Phàm Tuyền đối mặt với cô, cho dù bà đã cố gắng thay đổi và vô số lần chủ động tỏ ý muốn thân thiết.
Mạnh Phàm Tuyền vẫn luôn dè dặt như đi trên lớp băng mỏng, coi cô như một con búp bê sứ dễ vỡ.
"Vâng ạ."
Cô bất giác đệm thêm một từ ngữ khí.
Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng cười khẽ, ban đầu Tô Tiện Âm không để ý, chỉ nghe Mạnh Phàm Tuyền nói trong điện thoại: "Tốt quá, lúc nào đến dì sẽ liên lạc với con nhé. Dạo này bố con bận túi bụi, chứ ban đầu ông ấy cũng định đi cùng dì để thăm con đấy, giờ vẫn đang ghen tị với dì đây này."
"Bà nói với con bé mấy chuyện đó làm gì..."
Giọng Tô Thành Kiều nghe hơi xa, không biết có phải lại đang ngồi xem thời sự trên sofa không.
Dưới ánh đèn đường, bóng Tô Tiện Âm đổ dài, cô chợt nhận ra mình đang có người đi cùng.
Cái bóng bên cạnh dài hơn một chút, thậm chí lúc này vì ánh mắt của cô và vì cô dừng bước, người đó đã xòe năm ngón tay phải ra, khẽ vẫy vẫy.
Một lời chào vừa tròn trịa vừa đáng yêu.
Tô Tiện Âm ngoái đầu lại, thấy Trần Tầm đút một tay vào túi quần, ánh đèn đường khắc họa đường nét gương mặt anh thật dịu dàng. Vì quá cao nên đầu anh đụng trúng tán cây, anh hơi cúi đầu né tránh, nở nụ cười nhìn cô.
Mùa hè anh dường như có hẳn bộ sưu tập 180 chiếc áo phông hay sơ mi khác nhau, mà chiếc nào mặc lên người cũng tỏa sáng.
Cô nhìn anh, rồi nói vào điện thoại: "Dì ơi, lát nữa con gọi lại cho dì nhé."
Cúp máy, cô hỏi anh: "Sao cậu lại ở đây?"
Nhưng anh lại như một cậu học trò nghịch ngợm, không thèm trả lời mà hỏi vặn lại: "Ngày nào cậu đi từ thư viện về ký túc xá cũng rề rà thế này à? Từ thư viện đến tòa Dụ Hoa mà cậu đi mất tận 10 phút."
Tô Tiện Âm không trả lời, nhưng đôi mắt đang cười.
Hai cái bóng một trước một sau, giờ đã đi song song nhau.
Trần Tầm cầm lấy túi đựng laptop từ tay Tô Tiện Âm, hỏi: "Thế cậu đã bắt đầu viết bài luận chưa?"
Con đường này đi xuyên qua một hàng cây rậm rạp, tiếng côn trùng kêu râm ran không ngớt. Dù sao thì tiết trời tháng Chín cũng chẳng còn gay gắt như giữa hè, những cơn gió nhẹ mang theo chút se lạnh, vậy mà lòng bàn tay Tô Tiện Âm lại túa mồ hôi.
"Chưa, tôi chốt chủ đề xong rồi đi làm bài tập khác."
Trần Tầm tin sái cổ.
"Cậu chọn chủ đề gì thế? Để tôi viết hộ bài của cậu, dù sao cũng tại tôi mà cậu bị liên lụy."
Tô Tiện Âm nhìn anh gật đầu, sau khi bắt được biểu cảm nhỏ nhặt của anh, cô liền phản pháo ngay: "Đừng nói là cậu đang chờ tôi nói câu 'Không sao, chuyện này đâu thể trách cậu, để tôi tự viết là được rồi' đấy nhé?"
Động tác đưa tay lên gãi gãi ấn đường đã tố cáo Trần Tầm, Tô Tiện Âm che miệng cười khúc khích.
"Hóa ra cậu cũng chẳng đàng hoàng ngay thẳng như lời đồn."
"Nói mới nhớ, lần này không chỉ liên lụy tôi, mà đến vụ tôi bị thương ở mặt cũng có phần đóng góp của cậu, tôi việc gì phải khách sáo với cậu chứ?"
Cô nói vô cùng rành rọt, nhưng trong lồng ngực tim đã đập thình thịch liên hồi.
Khi đối diện với anh, cô chẳng có lấy một thứ vũ khí nào để làm "con bài" mặc cả, cán cân trong tim đã sớm nghiêng hẳn về phía anh không chút do dự.
Lúc đi ngang qua khu ký túc xá nữ C1, phía dưới đang nhốn nháo ồn ào, nhìn tình hình có vẻ như ai đó đang tỏ tình công khai. Tô Tiện Âm kiễng chân ngó thử.
Đúng lúc này, một cảm giác lành lạnh chạm vào vết thương trên má phải của cô. Cô kinh ngạc quay đầu lại, thấy đầu ngón tay trỏ hơi cong của Trần Tầm chỉ chạm hờ như chuồn chuồn lướt nước, nhưng cảm giác đau rát và sự nóng ran đã ngay lập tức thiêu đốt cô.
Trần Tầm dường như cũng mới sực tỉnh, rất tự nhiên rụt tay về, chớp chớp mắt, yết hầu khẽ trượt lên xuống: "Dị ứng chắc là khỏi rồi, nhưng vết thương có vẻ vẫn chưa lành hẳn nhỉ?"
Đúng chuẩn hình tượng thanh niên năm tốt Trần Tầm, vừa phong độ lịch lãm vừa quan tâm bạn bè.
"Nếu mà nhanh khỏi thế thì bắt cậu viết bài luận đúng là thiệt thòi cho cậu quá."
Anh khẽ khựng lại, bất đắc dĩ nhún vai: "Tôi không hề có ý định quỵt nợ."
Tiếng hò reo cổ vũ cách đó không xa mỗi lúc một náo nhiệt, hình như màn tỏ tình đã thành công, tiếng hoan hô vang dậy như sóng trào, hết đợt này đến đợt khác.
Chẳng biết ai đang cầm điện thoại mở đèn pin, hưng phấn quá nên múa may loạn xạ giữa không trung, sắp sửa lia thẳng vào mắt Tô Tiện Âm.
Theo phản xạ tự nhiên, cô nhắm tịt mắt lại. Lúc hé mắt ra, ánh sáng chói lòa đã không còn rọi thẳng vào mắt cô nữa.
Cô nghe thấy giọng Trần Tầm vang lên ngay trên đỉnh đầu mình.
"Đám người này thừa năng lượng thật đấy."
Anh rụt bàn tay đang chắn trước mắt cô lại, khoảnh khắc ánh sáng trở lại, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác chua xót.
Thật vô dụng.
"Đi thôi, tôi dẫn cậu đi đường tắt."
Trần Tầm vỗ nhẹ lên vai cô.
Đường tắt mà anh nói là một lối đi nhỏ băng ngang qua rặng cây cối um tùm. Tô Tiện Âm chần chừ bước lên nền đất tơi xốp, Trần Tầm quay lại nhìn cô: "Yên tâm đi, đường này đến cả cỏ dại cũng chẳng có đâu. Trường định trồng nguyên một rừng hoa anh đào ở khu này, tháng 10 là bắt đầu thi công rồi."
"Ồ, đến cả đội ngũ làm vườn của trường mà cậu cũng có người quen cơ à?"
Trần Tầm bật cười vì câu nói của cô, nhướng mày trêu: "Cậu đoán xem."
"Tôi nói trúng phóc rồi còn đoán gì nữa?"
"Chỉ là lúc đi ngang qua, tiện miệng bắt chuyện dăm ba câu với bác thợ làm vườn phụ trách công trình thôi mà."
Trần Tầm là kiểu người gặp ai cũng nói chuyện được, điều này không phải bây giờ cô mới biết, nhưng đến tận lúc này cô mới thấm thía sâu sắc.
"Nếu tôi bị sâu cắn, bài tập khởi nghiệp tuần sau có thể nhờ cậu làm luôn được không?"
"Chuyện nhỏ."
Đêm nay anh dịu dàng đến lạ.
Trăng thanh gió mát, nhiệt độ lại vừa vặn.
Bước chân cô ngày một chậm lại, chỉ mong con đường này cứ dài mãi, dài mãi.
Trần Tầm đưa cô về tận dưới lầu ký túc xá. Suốt dọc đường, câu chuyện giữa hai người chưa từng đứt đoạn, nhịp tim Tô Tiện Âm cũng chưa một phút nào đập chậm lại.
Về đến nơi, ánh đèn sáng trưng khiến Tô Tiện Âm có chút không quen. Những tâm tư giấu kín nương theo làn gió đêm cũng như chực chờ phơi bày, không sao giấu giếm được nữa.
Trần Tầm: "Vậy tôi về trước nhé, cậu nghỉ ngơi sớm đi."
"Ừm." Tô Tiện Âm thẫn thờ đáp.
Anh bỗng nhiên bật cười, nụ cười mang theo chút ranh mãnh, khóe môi cong lên: "Sao cậu không nói 'Vâng ạ'?"
Hóa ra tiếng cười ban nãy cũng là của anh.
Tô Tiện Âm không hề giận dỗi: "Cậu đang cười nhạo tôi đấy à?"
"Cũng không hẳn." Trần Tầm thôi không úp mở nữa, "Chỉ là nghe không giống phong cách nói chuyện thường ngày của cậu cho lắm."
"Ồ. Vì bình thường tôi toàn thích đá đểu, mặt lạnh tanh, chuyên dồn người khác vào chân tường chứ gì?"
Đáng lẽ Trần Tầm phải nói "Xin lỗi", nhưng anh chỉ nhìn xoáy vào mắt cô, chậm rãi nói: "Tôi chưa từng nói thế."
"À đúng rồi, tối nay quả thật có chút sự cố. Lúc đó tôi định dọn đồ rồi ra chào cậu một tiếng trước khi về, nhưng thấy cậu đang nói chuyện với Bách Cốc, cộng thêm có việc gấp nên tôi đi luôn."
Đâu chỉ là nói chuyện bình thường. Chàng trai kia còn nhoài người ra bàn, gõ gõ tay xuống mặt bàn hòng gây sự chú ý với cô gái. Còn cô gái thì dịu dàng dùng bút gõ nhẹ vào lòng bàn tay chàng trai, ánh mắt cong cong cười tươi rói... tất thảy những điều đó anh đều nhìn thấy rõ mồn một.
Anh không thích đóng vai ông Tơ bà Nguyệt như Diêu Đạt, nhưng cũng đủ tinh ý để hiểu rằng lúc đó không nên xen vào làm kỳ đà cản mũi.
"Đáng lẽ phải chào cậu một tiếng."
"Không sao."
Nhìn theo bóng lưng Trần Tầm xa dần, Tô Tiện Âm bỗng dưng cảm thấy chàng trai vừa cười trêu chọc cô "Vâng ạ", chàng trai lấy tay che ánh sáng chói mắt và dịu dàng chạm vào vết thương của cô lúc nãy... giờ đây lại lùi về khoảng cách xã giao an toàn.
Rõ ràng anh chỉ chu đáo và lịch sự, nhưng mấy câu nói cuối cùng của anh lại như cố tình đẩy cô ra xa thêm một bước.
Đêm nay đẹp đến mức giống hệt một giấc mơ.
......
Nhân duyên của Trần Tầm tốt là một sự thật không thể chối cãi. Hồi ở trường Trung học trực thuộc Nam Thành, chỉ cần ai đó trong khối nhắc đến tên Trần Tầm, chắc chắn sẽ nhận được vài tiếng "À... cậu ấy á!" trầm bổng khác nhau.
Con trai thì tụ tập bù khú với anh, con gái thì âm thầm say đắm trước vầng hào quang của anh.
Có những người sinh ra đã được định sẵn là một huyền thoại vĩ đại nhất của ngôi trường.
Tô Tiện Âm đã từng gặp anh từ trước khi lên lớp 10.
Đó là mùa hè sau kỳ thi chuyển cấp. Tô Tiện Âm ôm khư khư chiếc hộp sứ xanh trắng, sau một chặng đường dài mệt mỏi, mắt vẫn còn ngái ngủ, Tô Thành Kiều đặt tay lên vai cô, dịu dàng thông báo rằng đây sẽ là ngôi nhà mới của họ.
Tô Thành Kiều đã nhờ người dọn dẹp nhà cửa từ trước, căn nhà rất rộng và mới, nhưng Tô Tiện Âm lại chẳng vui vẻ nổi.
Cô lầm lì cùng Tô Thành Kiều khuân từng món hành lý vào nhà. Khi hai bố con lo liệu xong xuôi thì trời đã nhá nhem tối, người ngợm đầm đìa mồ hôi.
Tô Thành Kiều bảo sẽ đưa cô ra ngoài ăn tiệm.
Thành phố xa lạ, môi Tr**ng X* lạ, tâm trạng chán chường chẳng thiết tha gì.
Tô Tiện Âm tựa tay lên mép cửa sổ xe, nhìn bầu trời trong xanh vời vợi bên ngoài. Trong con ngõ nhỏ có quán tạp hóa treo bảng gỗ, trước cửa có mấy cụ già đang ăn dưa hấu hóng mát, góc phố còn có những cô cậu học trò đạp xe vụt qua nhau.
Công bằng mà nói, mùa hè ở Nam Thành rất đẹp, y như bối cảnh trong phim hoạt hình.
Nhưng lý do Tô Thành Kiều đưa cô đến Nam Thành lại không phải vì điều này.
Trên bàn ăn, Tô Tiện Âm gặp một người phụ nữ lạ mặt - Mạnh Phàm Tuyền.
Cô không còn là trẻ con nữa. Gần như ngay lúc giáp mặt và được Tô Thành Kiều yêu cầu chào hỏi, cô đã hiểu ngay mục đích của bữa ăn này.
Bữa ăn diễn ra chẳng mấy vui vẻ. Cô không biểu lộ sự chống đối ra mặt, nhưng cũng chẳng hề thuận theo. Cô dùng sự im lặng để khoét sâu thêm những nếp nhăn trên khuôn mặt Tô Thành Kiều mỗi khi ông cười gượng gạo.
Đến lúc thanh toán, Tô Tiện Âm viện cớ đi mua bút rồi chuồn thẳng ra ngoài.
Tô Thành Kiều bước ra tìm cô, hạ giọng hỏi: "Tiện Âm, con không thích dì ấy à?"
Ánh mắt Tô Tiện Âm lúc đó rất lạnh lẽo. Cơ thể mệt mỏi cộng thêm tâm trạng tồi tệ khiến cô không kiểm soát được lời nói của mình: "Con có thích hay không đâu quan trọng, quan trọng là bố thích dì ấy mà, đúng không?"
"Con nói vậy là có ý gì?"
Tô Tiện Âm thở dài: "Con không phản đối bố, bố có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình."
"Nhưng bố có thấy mình quá vội vàng không? Mẹ mới mất chưa đầy một năm."
Mắt cô đỏ hoe, giọng điệu bất giác lớn hơn, gần như là chất vấn.
"Đây không phải lần đầu tiên con gặp dì ấy."
"Hôm đó ở bệnh viện, con nhìn thấy hết rồi."
"Lúc bố ôm dì ấy, bố có từng nghĩ xem con có thích, có chấp nhận dì ấy không? Lúc bố rơi nước mắt xót xa cho dì ấy, bố có từng nghĩ đến người mẹ đang đau đớn không mở nổi mắt trên giường bệnh không?"
"Bố có còn là người nữa không?"
Vỡ đê không chỉ có nước mắt của cô, mà còn cả cơn thịnh nộ của Tô Thành Kiều.
Đó là lần đầu tiên ông đánh cô kể từ khi cô sinh ra suốt 15 năm qua. Một cái tát giòn giã giáng xuống, in hằn năm ngón tay đỏ ửng trên khuôn mặt trắng trẻo của cô.
"Con quá trẻ con rồi, Tiện Âm."
Ánh mắt Tô Thành Kiều lúc đó cô không tài nào hiểu nổi, và trong suốt ba năm sau đó, cô cũng không cho bản thân một cơ hội nào để cố gắng thấu hiểu ông.
Có những rạn nứt giống như một mảnh lụa bị xé rách, dẫu tay nghề thợ vá có khéo léo đến đâu thì nó cũng chẳng bao giờ trở lại nguyên vẹn như ban đầu.
Lúc Tô Tiện Âm bỏ chạy, cô nghe thấy giọng nói hốt hoảng của Mạnh Phàm Tuyền từ phía sau vọng tới: "Thành Kiều! Sao anh lại đánh con?"
Cô bỏ lại âm thanh ấy phía sau, nước mắt lăn dài trên má. Đó là bí mật giấu kín trong lòng cô, nói ra cũng chỉ khiến cả hai tổn thương, mà cô cũng là kẻ thua cuộc thảm hại.
Chạy đến lúc mệt lử, lại không rành đường sá, cô chui tọt vào một con hẻm vắng vẻ. Cô đứng úp mặt vào tường, gục đầu xuống, cố gắng điều hòa nhịp thở.
Từ xa vẳng lại tiếng bước chân, nghe giọng nói thì có vẻ là một đám nam sinh đang cười đùa rôm rả.
Đó là lúc lòng tự tôn của cô cao ngút trời, cũng là lúc cô ngại ngùng nhất khi tiếp xúc với người khác giới.
Mặt cô bất giác nóng bừng, sự xấu hổ bủa vây lấy cô. Trong lúc đầu óc trống rỗng, cô quay mặt vào trong, tạo thành tư thế như đang úp mặt vào tường hối lỗi.
Nghe thấy tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cô đang do dự không biết nên nhắm mắt đi tới hay cứ đứng chôn chân tại chỗ thì một bàn tay thon dài đưa tới trước mặt cô gói khăn giấy.
Tô Tiện Âm ngại không dám nhận, lại càng không dám ngẩng lên nhìn người trước mặt, chỉ biết lắc đầu, thầm cầu mong người đó mau mau rời đi.
"Tao lạy mày luôn." Có cậu con trai gào lên, "Trần Tầm, mày bớt cái trò rải tình thương, thả thính lung tung đi được không? Sắp muộn học rồi đấy."
Chính tiếng gọi đó đã làm Tô Tiện Âm giật thót như một con thỏ non hoảng sợ. Trong lúc vội vã ngẩng đầu lên, Trần Tầm đã ấn gói khăn giấy vào tay cô. Anh không nói thêm lời nào, chỉ nở một nụ cười nhạt rồi chạy biến đi.
Anh đeo chéo một chiếc balo, mặc chiếc áo phông trắng bình thường, có hình chuột Mickey phía sau lưng.
Anh quàng vai cậu bạn đứng cạnh, cả nhóm quẹo ở ngã rẽ đầu hẻm. Khoảnh khắc ánh đèn đường rọi sáng góc nghiêng của Trần Tầm, Tô Tiện Âm siết chặt lớp nilon bọc bên ngoài gói khăn giấy.
Chàng thiếu niên khôi ngô tuấn tú, dáng người dong dỏng cao lướt qua ánh đèn đường, kéo theo một cái bóng thật dài. Nụ cười trên môi anh vừa mang nét ngông cuồng của tuổi trẻ, lại vừa xen lẫn chút lười biếng.
Tô Tiện Âm hồ nghi mình nghe lầm. Đợi đến khi tiếng cười đùa của nhóm nam sinh xa dần rồi mất hút, cô mới áp chặt gói khăn giấy lên ngực, xác nhận tiếng "thình thịch" đinh tai nhức óc kia đích thực phát ra từ lồng ngực mình.
Lúc này cô mới bàng hoàng nhận ra, khoảnh khắc anh ấn gói khăn giấy vào tay cô, đầu ngón tay ấm áp của anh đã vô tình lướt qua đốt ngón tay trỏ thứ hai của cô. Và bây giờ, chỗ đó đang nóng rực lên.
Còn nóng hơn cả cái oi ả của mùa hè.
Nhưng nước mắt cô thì đã ngừng rơi.