Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 6: Khắc khẩu

Tô Tiện Âm khẽ cau mày: "Cái gì cơ?"

Diêu Đạt nhìn cô thêm một cái rồi phá lên cười ngặt nghẽo.

"Mẹ ơi, ha ha ha ha ha ha ha ha, em gái Tô, cậu đột biến gen đấy à?"

Tô Tiện Âm hơi nhíu mày, nghe Diêu Đạt cười rống lên suốt nửa phút. Để nhường chỗ cho họ, hai chân cô dang ra đến mức mỏi nhừ.

Phải, là họ.

Lúc Trần Tầm nhìn sang, rõ ràng anh cũng muốn cười, nhưng lại cố mím chặt môi, chỉ có đuôi mắt và khóe mày là giãn ra thành một đường cong vui vẻ.

"Có bạn đi muộn thì thôi đi, lại còn đứng nói chuyện giữa lối đi nữa. Sao, muốn cô giáo mời các bạn ngồi xuống à?"

Lúc này, Diêu Đạt và Trần Tầm mới khom người ngồi vào chỗ trống bên cạnh Tô Tiện Âm.

Vốn dĩ Diêu Đạt đi sau, nhưng lúc định ngồi xuống thì bị Trần Tầm xách cổ như xách gà con lôi ra chỗ khác. Còn anh thì thản nhiên ngồi xuống cạnh cô.

Chữ "Luận" của Tô Tiện Âm đang viết dở, nét sổ móc vút lên cao tít như bị ai cố tình đẩy vọt lên.

Cô hơi mất tự nhiên.

Hồi còn ở lớp bồi dưỡng học sinh giỏi, cô đã vô số lần ảo tưởng được ngồi cùng bàn với Trần Tầm. Thế mà hôm nay, họ lại thực sự ngồi chung một bàn nghe giảng.

Tô Tiện Âm có một cảm giác vi diệu như giấc mơ thành hiện thực.

Anh nhét vội balo vào hộc bàn, trên người thoang thoảng mùi sữa tắm hương bạc hà thanh mát, xem ra anh có thói quen tắm vào buổi sáng.

"Đi phòng y tế khám chưa? Sao sưng to thế này?"

"Bị dị ứng." Tô Tiện Âm chỉ vào vết mẩn đỏ trên cổ, hạ giọng đáp.

Trần Tầm nhìn cô, tay lấy một cuốn sổ tay từ trong balo ra.

"Dị ứng với loại thuốc hôm qua đưa à?"

"Chứ chẳng lẽ tôi lại dị ứng với băng cá nhân?" Tô Tiện Âm nhàn nhạt nói.

Trần Tầm có vẻ đã quen với kiểu nói chuyện giấu kim trong bông này của cô. Anh chỉ nhướng mày, đổi giọng: "Dị ứng với thuốc gì mà bản thân cũng không biết sao?"

Cứ như thể anh cố tình muốn bới móc lỗi sai của cô vậy.

Tô Tiện Âm thật sự cạn lời: "Nhà tôi có mở hiệu thuốc đâu."

Làm sao cô có thể tỏ tường thành phần của từng loại thuốc được chứ.

Lúc nói ra câu này, giọng cô nghe có vẻ hơi tủi thân, môi bất giác bĩu ra. Cộng thêm bên má sưng đỏ bừng, Trần Tầm nhịn không được bật cười thành tiếng.

Anh gục đầu vào khuỷu tay phải, cười rung cả người, bờ vai run bần bật. Chợt anh nhích đầu sát lại gần Tô Tiện Âm một khoảng lớn, mái tóc mềm mại của anh cọ vào cánh tay cô khiến tim cô cũng tê rần theo.

Cô hơi cúi đầu là có thể ngửi thấy mùi dầu gội của anh.

"Hai em bàn cuối kia."

Hai người đang mải mê đấu võ mồm trẻ con thì bị giọng nói của giáo viên cắt ngang.

"Tôn trọng giáo viên khó thế sao?"

Trần Tầm và Tô Tiện Âm bị giáo viên phạt tuần sau nộp một bài luận 3000 chữ.

Trần Tầm cũng ra dáng quân tử, giơ tay ra hiệu với cô giáo: "Thưa cô, là do em làm phiền bạn ấy học bài ạ."

Giáo viên gật đầu, suy nghĩ một lát: "Đúng, nhưng bạn ấy để em làm phiền thì ý chí cũng chẳng kiên định gì, viết luận có lợi cho cả hai em."

Cả lớp cười ồ lên.

Cuối cùng vẫn phải viết.

Tan học, Tô Tiện Âm đang thu dọn sách vở thì Diêu Đạt thò đầu tới, vỗ vai Trần Tầm, nháy mắt nói: "Này anh Tầm, mày bị sao thế hả? Sao ngày nào cũng liên lụy con nhà người ta thế?"

"Chắc tại khắc khẩu." Tô Tiện Âm lạnh nhạt đáp.

Cô thấy khẩu hình miệng của Trần Tầm lại định nói "Xin lỗi", bỗng dưng trong lòng nảy sinh chút can đảm.

"Câu xin lỗi nghe mòn cả tai rồi, cậu có thể hành động thực tế chút được không?"

"Được."

Trần Tầm cười khẽ, trả lời vô cùng chắc nịch.

Nhưng cô không ngờ, hành động thực tế của Trần Tầm lại là hẹn cô tối nay gặp ở tầng 3 thư viện.

Tô Tiện Âm vẫn hơi hồi hộp.

Cô đã hủy môn Thể dục.

Không muốn phơi nắng chỉ là một lý do, nguyên nhân sâu xa hơn là thái độ của Trần Tầm khiến cô sinh ra phản xạ muốn né tránh.

Cô không muốn quay lại mùa hè thất vọng và đau khổ đó nữa. Có lẽ cứ tránh xa anh ra, đứng từ xa ngắm nhìn anh mới là vị trí thích hợp nhất dành cho cô.

Nhưng ông trời không thích trêu đùa cô mãi.

Cô lại học chung một môn với Trần Tầm.

Tâm lý may rủi đúng là con ác quỷ, có thể tạo ra những nụ hoa hy vọng từ hư không, khơi dậy sự khao khát thử thách ẩn sâu trong lòng người.

Cô không phải tuýp người đứng trơ mắt nhìn cơ hội vuột qua hết lần này đến lần khác. Dù sao cũng phải thử xem sao, đằng nào thì cô cũng đã tự trang bị cho mình một cơ chế tự bảo vệ hoàn hảo trước Trần Tầm rồi.

Thử xem có thể tiến gần anh hơn một chút không, thử thêm một lần nữa vậy.

Lần này, cô nhất định sẽ rút lui ngay lập tức trước khi cảm thấy đau.

Thế nên cô bắt đầu xoắn xuýt xem nên mặc gì.

Lam Thấm nhìn cô thu lu một cục trước tủ quần áo, gục đầu lên vách ngăn suýt ngủ gật bèn bước tới hỏi: "Sao thế? Tối nay họp Viện có chuyện gì à?"

"Họp Viện không có gì, tớ có việc."

"Việc gì thế?"

Tô Tiện Âm mấp máy môi, nhận ra muốn giải thích rõ ràng lý do tại sao mình lại rối rắm lúc này thì bắt buộc phải nhắc đến một tiền đề: Cô đã thích Trần Tầm từ rất lâu rồi.

Mà tiền đề này lại quá vòng vèo, tâm tư khúc khuỷu của cô, mỗi một ngã rẽ đều là những chua xót, đắng cay vì anh.

Kể ra thì dài dòng rườm rà quá.

Cô chưa chuẩn bị tâm lý để phơi bày ruột gan mình cho Lam Thấm xem.

Lam Thấm thấy cô ấp úng nhưng cũng tự đoán ra được phần nào.

"Có hẹn à? Kể nghe xem, đối tượng kiểu nào vậy?"

Tô Tiện Âm không phủ nhận, trầm ngâm một lát rồi đáp: "Tớ cũng không biết miêu tả thế nào..."

Lam Thấm: "Được rồi, thế tớ hỏi cậu trả lời nhé."

"Học giỏi không?"

"Rất giỏi."

"Có đeo kính không?"

"Không cận."

"Thích chơi game không?"

"Thích, nhưng chắc là... có lẽ không bị nghiện đâu nhỉ?"

Lam Thấm bỗng bật cười không báo trước: "Câu hỏi cuối cùng, cậu ta có phải rất đẹp trai mà gia cảnh cũng khá khẩm không?"

Tô Tiện Âm ngẩn người, không ngờ mấy câu hỏi trừu tượng này lại l*t s*ch lớp vỏ bọc của cô như bóc quả trứng luộc, cô thành thật gật đầu.

Ánh mắt Lam Thấm nhìn cô mang theo ý vị sâu xa, Tô Tiện Âm mất tự nhiên l**m môi dưới.

"Xong, cứ để tớ lo, đảm bảo cậu ta sẽ lác mắt."

Tô Tiện Âm đến chỗ hẹn sớm 10 phút. Cô cứ liên tục chỉnh lại phần tà váy rủ xuống chân, cảm giác như đang mặc nhầm size, cả người bứt rứt không yên.

Cô rất ít khi mặc váy ngắn.

Lam Thấm bắt cô thay một chiếc váy tay bồng nền trắng họa tiết hoa nhí xanh lam, kiểu dáng chiết eo, nhưng chiều dài váy chỉ vừa chạm gối, hoàn toàn khác biệt với cả tủ váy dài ngang bắp chân của cô.

Nhưng Lam Thấm bảo: "Trời ơi! Chân cậu vừa thon vừa thẳng, cứ giấu mãi làm gì."

Vậy mà cô vẫn thấy đứng ngồi không yên.

Để bản thân trông không quá mất tự nhiên, Tô Tiện Âm tự ép mình tập trung vào cuốn "Đại cương Truyền thông học", nhưng tiếng lật giấy sột soạt lại tố cáo tâm trạng bất ổn của cô.

Trần Tầm thậm chí còn đến muộn vài phút.

Tô Tiện Âm có thói quen cúi đầu khi đọc sách, chẳng màng đến việc làm tăng gánh nặng cho cột sống.

Đầu tiên cô nhìn thấy một bàn tay thon dài đeo chiếc đồng hồ thể thao màu đen, cầm bình nước Lock&Lock đen tuyền, xa lạ đến mức cô theo phản xạ thốt lên: "Xin lỗi, chỗ này có người rồi."

Trần Tầm mỉm cười với cô: "Là tôi đây."

Trong khoảnh khắc cô ngẩn ngơ, Trần Tầm đã nhận ra sự khác biệt của cô hôm nay. Tay kéo ghế hơi khựng lại, anh một tay xách balo ngồi xuống cạnh cô, duỗi dài đôi chân dài rồi mới thong thả lôi laptop ra.

Anh chẳng vội vã, từ tốn uống một ngụm nước, ánh mắt vẫn dán chặt vào Tô Tiện Âm.

Tô Tiện Âm hồi hộp nuốt nước bọt cái ực, nhưng khí thế không thể thua kém, cô trừng mắt nhìn lại.

Hỏi: "Mặt tôi bị dính mực in à?"

"Không, bộ váy này hợp với cậu lắm."

Giọng anh nhẹ tênh, như thể đang nhận xét máy lạnh thư viện hôm nay mở số thấp quá.

Nhưng lại thành công biến Tô Tiện Âm thành quả cà chua luộc nước sôi, nóng ran đến mức lớp vỏ mang tên "Bình tĩnh" sắp bong tróc rơi rụng.

Cô chẳng nghĩ ra được câu nào để đáp trả. Lúc ngước lên nhìn lại, Trần Tầm đã mở giao diện IDE.

Cô mang theo một trái tim thấp thỏm lo âu, và trong suốt 10 phút dài đằng đẵng tiếp theo, cô đã thành công chẳng đọc lọt chữ nào vào đầu.

Cho đến khi Trần Tầm gõ gõ hai ngón tay lên trang giấy nãy giờ chưa hề được lật của cô.

Tô Tiện Âm có cảm giác xấu hổ như bị giáo viên bắt quả tang ngủ gật trong giờ, mặt hơi ửng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Hả?"

"Cho tôi thêm nửa tiếng nữa nhé," Trần Tầm sán lại gần, hạ thấp giọng, "Xong rồi tôi sẽ viết bài 'kiểm điểm' của hai đứa mình."

"Ừm, được."

"Hai đứa mình."

Chỉ ba chữ thôi cũng đủ khiến cô say đắm.

Nhân lúc Trần Tầm đi vệ sinh, Tô Tiện Âm nhắn tin cảm ơn Lam Thấm.

yin: [Tối nay mua sữa hai lớp Oreo về cho cậu nhé.]

blue Thấm: [Chà chà? Mới có một buổi tối mà đã chốt đơn rồi à?]

blue Thấm: [Đỉnh đấy Tô Tô nhà ta, bách phát bách trúng nha.]

Tô Tiện Âm lúc này mới cảm thấy mặt nóng ran, chữ "bát" còn chưa kịp viết nét phẩy mà cô đã có cảm giác ngây ngất.

Cô cất điện thoại đi, nhìn thấy một người đứng trước bàn, bèn nhỏ giọng: "Tôi tìm được mấy chủ đề rồi, cậu xem..."

Đối phương rõ ràng không có kiên nhẫn, vội vã ngắt lời cô: "Trần Tầm đâu?"

Là một cô gái.

Rất xinh đẹp, kiểu vẻ đẹp mang tính phổ quát, được tất cả mọi người thống nhất dán nhãn "mỹ nữ".

Tô Tiện Âm nhíu mày một cách khó mà nhận ra.

Cô hất cằm chỉ về phía sau cô gái, giọng đều đều không gợn sóng: "Cậu ấy về rồi kìa."

Cô nhìn rõ mồn một, khoảnh khắc nhìn thấy cô gái kia, sắc mặt Trần Tầm lập tức thay đổi, ý cười nhàn nhạt dần tan biến, ghép lại thành một vỏ bọc lạnh lùng.

Trong lòng Tô Tiện Âm dấy lên một tia yên tâm đáng xấu hổ.

Giọng điệu cô gái kia lập tức mềm mỏng, nhích lại gần Trần Tầm một bước. Cô ta chưa kịp mở miệng, Trần Tầm đã hơi ngả người ra sau, lùi lại một bước.

Hành động này dễ dàng chọc giận cô gái, nhưng trước khi cô ta kịp lên tiếng, Trần Tầm đã đặt ngón trỏ lên môi, khẽ nhắc nhở: "Đây là thư viện."

Thực ra Tô Tiện Âm khá khâm phục sự dũng cảm của cô gái này, tình yêu rành rành ra đó ít ra sẽ không bị chôn vùi theo thời gian, đôi khi lối kể chuyện thẳng thừng lại là biện pháp tu từ xuất sắc nhất.

Mặc dù hai người không gây ra tiếng động lớn, nhưng cũng đủ thu hút sự chú ý của một bộ phận sinh viên cảnh giác xung quanh.

Cô gái tuy lộ vẻ bất mãn nhưng vẫn nhượng bộ, thì thầm một câu gì đó, Trần Tầm gật đầu.

Khi ánh mắt Trần Tầm hướng về phía này, Tô Tiện Âm không kịp giấu đi vẻ mặt tò mò dò xét, cô ngẩn người, chỉ thấy anh chỉ tay ra ngoài, khẩu hình miệng như muốn nói cần ra ngoài một lát.

Tô Tiện Âm gật đầu.

Chờ hai người họ đi khỏi, Tô Tiện Âm mới như quả bóng xì hơi, gục mặt xuống bàn th* d*c.

Có trời mới biết lúc ngồi cạnh Trần Tầm cô căng thẳng nhường nào.

Thật ra cô cũng muốn biết diễn biến tiếp theo, thậm chí là muốn biết ngọn nguồn câu chuyện, nhưng cô đâu thể nào lẻn ra ngoài nghe lén, càng không có cách nào xác định chính xác vị trí của họ, nên đành úp mặt vào sách, chán nản lăn lộn.

Khóe mắt thấy có người ngồi vào ghế trống bên cạnh, cô mừng rỡ ngẩng đầu lên: "Về nhanh vậy sao?"

Mắt Bách Cốc sáng rỡ nhìn cô. Cậu mặc áo thun đen, chẳng ngờ lại rất hợp với làn da ngăm của cậu. Cậu giơ tay lên, nở nụ cười rạng rỡ với cô.

Tô Tiện Âm chậm rãi thu lại nụ cười.

"Trùng hợp thật."

Có phải những người bẩm sinh thẳng tính thì thường kém trong việc giữ khoảng cách không nhỉ? Rõ ràng mới gặp nhau lần thứ hai, vậy mà Bách Cốc cư xử cứ như bạn bè chí cốt. Vừa chào hỏi xong, cậu đột ngột kéo ghế lại gần, mặt cũng ghé sát đến mức suýt cọ vào tay cô, hồn nhiên lật sách của cô, miệng lúng búng: "Toàn chữ là chữ, đọc không thấy đau mắt à?"

"Sao? Trong cuốn Kinh tế Vi mô của cậu mỗi trang chỉ có mười chữ thôi chắc?"

Thấy cái đầu lông xù của cậu ta cứ sấn tới, khoảng cách gần đến mức cô có thể đếm được từng sợi lông mi của cậu, Tô Tiện Âm cứng đờ người, không dám nhúc nhích.

Bách Cốc rụt đầu lại, gãi đầu gãi tai, rất dễ dàng bị Tô Tiện Âm đánh lạc hướng: "Cũng đúng, ngành tớ cũng xem như là nửa khối C rồi."

Ngồi xuống rồi Bách Cốc có vẻ không định đi, rất tự nhiên lôi giáo trình trong cặp ra.

"Chỗ này có người rồi." Tô Tiện Âm ngập ngừng một lát, vẫn nhỏ giọng nhắc nhở.

"À," trong mắt tên Bách Cốc lạc quan yêu đời, chuyện này chẳng thành vấn đề, "Vậy tớ ngồi đối diện cậu nhé."

Tô Tiện Âm: "..."

Cô cũng chẳng ngăn cản, chỉ vì sự xuất hiện của Bách Cốc, sự chú ý vốn đang bay theo Trần Tầm của cô rốt cuộc cũng được kéo lại. Luận văn không còn là mớ kiến đen lúc nhúc vô nghĩa nữa.

Lúc đang bàn luận để chốt chủ đề, Bách Cốc ngồi đối diện lại có vẻ đứng ngồi không yên.

Lúc cánh tay dài của cậu vươn tới, Tô Tiện Âm suýt nữa giật thót mình.

Cậu bò nhoài ra bàn, ánh mắt ngây thơ vô tội hệt như một chú chó Golden. Cậu rướn cánh tay, gõ gõ mấy ngón tay xuống mặt bàn của Tô Tiện Âm, những tổ hợp âm thanh vô nghĩa, chẳng phải mã Morse.

Nhưng cô vẫn hiểu ý cậu, bị cậu chọc cười, cô mím môi, muốn nói nhưng lại sợ ảnh hưởng đến người khác.

Thế là cô vội vã viết một dòng chữ rồi đẩy sang.

"Nếu cậu chán thì có thể về trước."

Bách Cốc như đang suy nghĩ điều gì, nhưng chỉ vài giây sau cậu lại chớp mắt, nhích lại gần Tô Tiện Âm.

"Tớ dẫn cậu đi chơi nhé."

Tô Tiện Âm: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn