Trần Tầm đứng ngẩn người nhìn theo bóng lưng hai người chầm chậm rời đi.
Diêu Đạt như đang xem kịch, ngoái đầu cẩn thận nghiêng ngó biểu cảm trên mặt Trần Tầm, tặc lưỡi trêu chọc: "Người ta đi mất rồi, nãy sao không biết đường giành lại?"
Trần Tầm hoàn hồn, đưa tay đẩy đầu Diêu Đạt qua một bên, giọng đều đều: "Giành cái gì?"
"Chậc, ngu thật hay giả vờ ngu đấy?"
"Giành đi ăn với em gái Tô chứ sao, không thì mày lẽo đẽo theo tới tận đây làm gì?"
Trần Tầm theo phản xạ đáp: "Tao chỉ áy náy vì làm cậu ấy phân tâm nên..."
Nói đến đây, anh bỗng ngập ngừng, như không muốn tiếp tục chủ đề này nữa bèn phẩy tay.
"Đi thôi."
Suốt bữa ăn, Tô Tiện Âm cứ thả hồn đi đâu. Bách Cốc dẫn cô đến nhà hàng Âu trong canteen.
Gọi là nhà hàng Âu, nhưng thực chất chỉ bán bít tết và mỳ Ý đông lạnh, hướng tới đối tượng bình dân, nghĩa là giá cả phải chăng nhưng ăn cũng chẳng ngon lành gì.
Huống hồ Tô Tiện Âm vốn dĩ đã ăn không ngon miệng.
Cô tự kiểm điểm lại bản thân. Có lẽ dạo gần đây cô gặp Trần Tầm hơi nhiều, cộng thêm mối quan hệ quen biết thông qua Lam Thấm và Diêu Đạt, khiến cô sinh ra ảo giác khoảng cách giữa hai người rất gần gũi.
Cô chẳng có tư cách gì để giận dỗi. Cho dù là chuyện anh nói sẽ chịu trách nhiệm nhưng lại bỏ mặc cô ở phòng y tế, hay là câu nói lạnh tanh "Người ta có hẹn rồi" của anh, cô đều không có tư cách hờn trách.
Nói trắng ra, Trần Tầm cũng chỉ là bạn của bạn của bạn cô mà thôi. Khoảng cách giữa họ ứng với một nửa của thuyết sáu độ phân cách, nhưng rốt cuộc cô cũng chỉ là một người có thể dễ dàng xin được Wechat của anh.
"Thế này tớ mới nhớ ra, bạn nam lúc nãy là Trần Tầm đúng không, Trần Tầm bên Viện Trí tuệ Nhân tạo."
Ông trời quả nhiên không công bằng, người xuất chúng thì ném vào đám đông nào cũng nổi bần bật.
"Ừ."
"Tớ cứ bảo sao trông quen quen, từng gặp cậu ấy trong đợt hoạt động câu lạc bộ rồi."
Tô Tiện Âm lấy nĩa cuốn mỳ Ý trong đĩa, chẳng buồn đáp lời.
Bách Cốc trông có vẻ căng thẳng, trên gương mặt ngăm đen còn lờ mờ thấy ửng đỏ. Cậu hít một hơi lấy can đảm, lúc mở miệng thì nói rõ to, nhưng càng nói giọng càng nhỏ dần, cố tỏ ra thoải mái nhưng lại chẳng tự nhiên chút nào.
"Tụi mình kết bạn Wechat đi. Ngộ nhỡ sau này cậu có chuyện gì, tớ cũng tiện tìm cậu, tớ nhất định phải trông chừng đến lúc cậu khỏi hẳn mới yên tâm."
Tô Tiện Âm bỏ cuộc với đống mỳ Ý, ngước lên nhìn Bách Cốc. Đôi mắt cậu ấy sáng lấp lánh, mang theo chút mong đợi xen lẫn sự hồi hộp.
Tô Tiện Âm không phải chưa từng được theo đuổi, nên đương nhiên nhìn thấu biểu cảm này.
Nhưng lần này, cô có linh cảm nếu mình nói "Thôi không cần kết bạn Wechat đâu", Bách Cốc sẽ diễn ngay vở kịch người đàn ông lực lưỡng đau nát con tim cho cô xem.
Sự chân thành luôn khiến người ta khó chối từ.
Cô lấy điện thoại ra, mở mã QR, nói: "Kết bạn cũng được, nhưng cậu yên tâm, tớ không tống tiền cậu đâu, lúc nào khỏi tớ sẽ báo cáo tình hình."
"Tít..."
"Tít..."
Hai tiếng quét mã thành công vang lên. Tô Tiện Âm ngẩng đầu lên, thấy Diêu Đạt đang cười hớn hở gõ tin nhắn xác nhận, nói: "Cậu xem có trùng hợp không, tôi đã bảo là tụi mình nên đi ăn chung mà."
"Xong rồi, tôi gửi lời mời rồi đấy, cậu cũng add tôi đi. Lần sau tôi gọi Lam Thấm thì cậu cũng đi cùng nhé."
"Ừ."
Diêu Đạt huơ huơ điện thoại trước mặt Trần Tầm: "Có muốn tao bắn contact qua cho không? Một lần đẩy Wechat đổi lấy hai cái đùi gà, không đắt chứ hả?"
Trần Tầm khẽ cười: "Thì cũng không đắt lắm..."
Anh chợt liếc nhìn Tô Tiện Âm, cười nhẹ tênh: "Nhưng tao có Wechat của Tô Tiện Âm rồi."
"Thằng quỷ này, lén add Wechat người ta từ lúc nào thế?!"
Tối đến, lúc Tô Tiện Âm đang đọc luận văn thì nhận được tin nhắn của Trần Tầm.
Trần: [Mặt còn đau không?]
Trần: [Sáng nay tôi thật sự không nên nhắn tin cho cậu.]
Người này đúng là kỳ lạ. Sáng đi cùng cô xuống phòng y tế thì hồn vía để trên mây. Chuyện đã qua hơn nửa ngày rồi, cô sắp quên béng luôn cơn đau trên mặt thì anh lại đến gợi nhắc.
yin: [Tiểu não của tôi phát triển chưa hoàn thiện, nên dù không mải trả lời tin nhắn thì tôi cũng chưa chắc đã né được.]
Đối phương mãi không thấy rep.
Tô Tiện Âm ném điện thoại lên bàn.
Chiều nay Lam Thấm có việc xin nghỉ nửa ngày, tối lại đi tập nhảy. Lúc về, cô nàng nhào tới ôm chầm lấy Tô Tiện Âm.
"Để tớ xem nào, tên nào to gan dám làm Tô Tô bé bỏng của tớ trầy mặt thế này."
Sáng nay vì vết thương chưa lành, sợ đổ mồ hôi sẽ nhiễm trùng nên cô vẫn dán băng urgo.
Tối ngồi trong phòng điều hòa, cô đã gỡ băng ra cho vết thương thoáng khí.
Lam Thấm: "Chậc, nhìn thôi đã thấy xót, thằng nhóc Trần Tầm cũng có lúc bất cẩn thế cơ à."
Tô Tiện Âm nhỏ giọng đính chính: "Đúng là tai nạn thật mà."
"Tớ nghe Diêu Đạt kể hết rồi, tai nạn thì sao, cũng tại cậu ta nhắn tin cho cậu còn gì."
"Cơ mà nhắc mới nhớ, nãy Diêu Đạt vừa kể tớ nghe chuyện này hài lắm."
"Cậu ta bảo Trần Tầm phải lết thân đi học môn bóng rổ đó hoàn toàn là ngoài ý muốn."
"Sao vậy?"
Tô Tiện Âm vô thức bị gợi lên chút tò mò.
"Có em gái tên Trần Tĩnh Di bên Học viện Ngoại ngữ theo đuổi Trần Tầm dai dẳng lắm, cả trường ai cũng biết. Sau này con bé đó không biết moi đâu ra thời khóa biểu của Trần Tầm, thế là môn tự chọn nào đăng ký được, nó đăng ký giống y xì đúc cậu ta."
"Nhưng điểm mấu chốt là làm sao Trần Tầm biết được chuyện này? Là do một bạn nữ khác bên Ngoại ngữ nhắn tin báo. Bạn nữ đó bảo chướng mắt cái kiểu theo đuổi tới tấp của Trần Tĩnh Di, lại thấy trò copy thời khóa biểu này chắc chắn Trần Tầm sẽ không thích nên mới nói cho cậu ta biết."
"Ha! Buồn cười thật, bảo cái em mật báo kia không thích Trần Tầm tẹo nào thì tớ đi bằng đầu."
Cốt truyện quen thuộc làm sao. Trần Tầm giống như sợi dây chuyền kim cương lấp lánh nhất trong tủ kính, xứng đáng để các cô công chúa bất kể thật giả, dù là vịt con xấu xí tự ti hay thiên nga trắng kiêu ngạo thì cũng phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành lấy.
Tô Tiện Âm "ồ" lên một tiếng, nói cho có lệ: "Cậu ta đúng là đào hoa thật đấy."
"Chết cười, sau vụ đó, thời khóa biểu của Trần Tầm trở thành tài liệu mật cấp cao của phòng 617 luôn rồi."
Nói đến đây, Tô Tiện Âm vỗ vỗ Lam Thấm đang ngồi trên đùi mình, ra hiệu cho cô nàng xích ra chỗ khác.
Cô vươn tay đăng nhập vào hệ thống đăng ký tín chỉ.
Thấy cô hủy môn bóng rổ, Lam Thấm kêu lên: "Cậu hủy môn làm gì thế? Tín chỉ thể dục bắt buộc phải hoàn thành mà, giờ này làm gì còn môn thể dục nào để chọn nữa."
"Ngày đầu đi học đã thương tích đầy mình, tớ thấy tớ khắc môn này quá, tốt nhất là nên rút."
"Tớ hỏi giáo vụ rồi, năm ba tớ học bù cũng được, miễn sao lúc tốt nghiệp đủ tín chỉ là xong."
"Vậy cậu đổi sang môn gì? Giờ này thì môn nào cũng đầy người rồi."
Ánh mắt Tô Tiện Âm lướt quanh màn hình, rất nhanh đã nhắm được mục tiêu. Cô hất cằm: "Thường đầu học kỳ trường hay mở thêm mấy môn tự chọn mà, cậu xem, có môn 'Nghệ thuật và Sáng tạo' này."
"Nghệ thuật và Sáng tạo á?" Diêu Đạt vừa gặm đào vừa gào toáng lên.
"Tự dưng mày đổi môn làm gì? Không học thể dục nữa à? Không muốn tốt nghiệp nữa hả?"
Trần Tầm nhướng mày cười: "Ừ, không muốn tốt nghiệp nữa, bỏ học đi làm công cho nhà mày chẳng phải tốt hơn sao?"
Diêu Đạt bị anh chọc cho nổi da gà: "Thôi thôi thôi, cái miếu nhỏ nhà tao đâu có rước nổi pho tượng Phật lớn như mày."
Trần Tầm check lại thời khóa biểu một lần nữa, xác định không cần phải chỉnh sửa gì thêm.
Diêu Đạt ăn xong quả đào, tiện tay ném hạt vào thùng rác của Trần Tầm.
"Được rồi, tao cũng đổi theo luôn, vừa hay tao cũng chán cái cảnh phơi nắng ném bóng rổ rồi. Nhớ năm ba tranh suất môn thể dục trong nhà cho tao đấy nhé anh Tầm."
"Cơ mà..." Tay Diêu Đạt đang mở máy tính chợt khựng lại, hắn bỗng nở một nụ cười gian xảo, "Mày bỏ môn bóng rổ, thế là không học cùng em gái Tô nữa à?"
Trần Tầm cau mày: "Mày nói cứ như thể tao cố tình chọn bóng rổ để được học cùng cậu ấy không bằng."
"Gặp nhau là duyên phận mà. Mày xem, em gái Tô vừa xinh xắn, vừa thông minh, tính tình cũng thú vị. Mới khai giảng đã đụng mặt nhau mấy lần, hai người lại còn là bạn cấp ba..."
Nguyên Canh bỗng chen ngang: "Thôi dẹp đi, mày còn lạ gì tính Trần Tầm. Mày mà rước người ta đến tận cửa, nó chỉ càng trốn xa thêm thôi. Tao nhìn thấu rồi, thằng này căn bản là tuyệt duyên với thứ tình cảm nam nữ bình thường."
Trần Tầm đưa tay làm ký hiệu "Tick", gật gù với Nguyên Canh: "Hiểu tao đấy."
"Xì." Diêu Đạt lườm một cái rõ dài.
Trần Tầm quay đầu lại, ánh mắt nán lại trên giao diện đăng ký tín chỉ một thoáng.
Về phương diện tình cảm, anh luôn rất chậm chạp.
Hồi cấp ba, tuy mọi người đều bảo anh giỏi giao tiếp, nhân duyên tốt, nhưng anh hiếm khi kết bạn với nữ sinh. Anh duy trì thái độ thân thiện nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Ban đầu, anh chẳng có phản ứng gì đặc biệt trước sự quan tâm và thiện chí của các bạn nữ. Dần dà, anh cũng lờ mờ nhận ra đằng sau những lần chủ động tiếp cận ấy là những ẩn ý và kỳ vọng mà anh không thể nào đáp lại.
Thậm chí anh còn chẳng hiểu nổi thứ tình cảm ấy.
Anh từng chứng kiến Tống Viện mất lý trí, ánh mắt lúc nào cũng dán chặt vào một người. Anh cũng từng thấy những cô cậu học trò lén lút quan tâm nhau qua mặt giáo viên, không cần nói ra nhưng trong lòng đều thấu tỏ.
Đúng vậy, ở độ tuổi của bọn họ, vẫn có những người dũng cảm nói lời yêu, dám hứa hẹn, thẳng thắn và cuồng nhiệt.
Nhưng anh lại không thể thấu hiểu được.
Không hiểu được cảm giác treo toàn bộ cảm xúc của mình lên một người khác, cũng không hiểu tại sao người ta lại có thể bỏ thời gian đi đường vòng để đưa một cô gái về nhà thay vì giải thêm vài bài tập Olympic.
Anh là một kẻ tẻ nhạt.
Nhưng anh lại tin chắc rằng, ở độ tuổi đó, dồn mọi tâm sức cho việc học mới là lựa chọn đúng đắn nhất.
Thế còn khi lên đại học thì sao?
Rất nhiều nam thanh nữ tú từng "thanh tâm quả dục" hồi cấp ba như anh, vừa bước chân vào giảng đường đại học chưa được bao lâu đã nhanh chóng lao vào một mối quan hệ, tìm được nửa kia của mình thông qua các buổi tiệc chào đón tân sinh viên hay hoạt động câu lạc bộ.
Những cô gái theo đuổi anh không hề ít, bản thân anh cuối cùng cũng bớt vô tâm, không đến mức người ta bày tỏ mà không nhận ra.
Không phải anh bài xích chuyện yêu đương, chỉ là anh vẫn chưa tìm được cảm giác đó.
Cái cảm giác khát khao muốn tạo dựng một mối liên kết với ai đó.
Nói cách khác, có lẽ anh thực sự là kẻ cách điện với sự lãng mạn. Giống như lời Nguyên Canh nói, ế bằng thực lực.
Anh khẽ bật cười, tắt hệ thống giáo vụ.
Tối đó Tô Tiện Âm nằm trên giường, vùng da chỗ bôi thuốc có cảm giác hơi châm chích và ngứa ngáy khác thường. Cô không để tâm, cứ nghĩ đó là phản ứng bình thường khi vết thương đang lên da non.
Vừa qua 10 giờ, điện thoại rung lên, màn hình hiển thị cuộc gọi đến từ "Tô Thành Kiều". Tô Tiện Âm nhíu mày, cuối cùng vẫn để điện thoại rung hết một hồi. Canh đúng mười phút sau, cô mới mở Wechat nhắn tin.
yin: [Con thấy cuộc gọi nhỡ, lúc nãy con đi tắm, giờ chuẩn bị ngủ rồi, bố có chuyện gì không ạ?]
Bên kia rep lại ngay lập tức.
Tô Thành Kiều: [Không có gì, bố chỉ muốn hỏi xem con đi học thế nào rồi.]
yin: [Mọi thứ đều ổn ạ, môi trường ký túc xá ở khu mới cũng tốt lắm.]
Tô Thành Kiều: [Vậy thì tốt.]
Tô Tiện Âm nhìn chằm chằm màn hình chat, xác nhận không còn dòng chữ "đang gõ", cô mới thầm thở phào.
"Trời ơi, Tô Tô, nửa đêm cậu lại bị con gì cắn nữa à?"
Sáng hôm sau, Tô Tiện Âm nhìn mình trong gương. Phía má trái sưng vù lên một cục to bằng nửa cái bánh bao nhỏ, khiến cô dở khóc dở cười. Thậm chí cô còn đủ bình tĩnh lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh trước gương.
"Tớ trông giống quả đào tiên ghê, nhưng mà chỉ có một nửa."
Lam Thấm: "..."
"Đào tiên đào tiếc gì nữa, mau lên, tớ đưa cậu xuống phòng y tế khám xem sao, ngủ một giấc dậy lại còn nặng thêm là thế nào."
Bác sĩ kết luận nguyên nhân là do hộp thuốc mỡ đưa hôm qua, Tô Tiện Âm bị dị ứng. Sáng nay ra ngoài vội quá nên hai người không để ý, ngoài mặt ra thì vùng cổ, lưng, cánh tay của Tô Tiện Âm cũng nổi mẩn đỏ.
"Uống thuốc chống dị ứng trước đi, ngưng bôi thuốc mỡ kia. Cô xem vết thương rồi, không viêm nhiễm gì là ổn, cứ để nó tự lành thôi. Có vấn đề gì lại xuống tìm cô."
Tô Tiện Âm gật đầu.
Nghe nói cô vẫn định đi học, Lam Thấm há hốc mồm: "Học hành gì tầm này nữa, để tớ xin nghỉ cho cậu."
"Nhưng hai tiết đầu của tớ là môn tự chọn mới đăng ký hôm qua. Buổi học đầu tiên phải đi chứ, vả lại môn tự chọn xin nghỉ rườm rà lắm."
"Thôi được rồi, thấy khó chịu ở đâu thì báo tớ ngay nhé."
Lúc Tô Tiện Âm đến lớp thì trong phòng đã có khá đông sinh viên. Cô không thích ngồi bàn đầu trong mấy môn tự chọn vì khó mà làm việc riêng hay lơ đễnh được. Cô tiến thẳng về hàng ghế cuối cùng của giảng đường, chọn một chỗ gần lối đi rồi ngồi xuống.
Trần Tầm vốn luôn là người dậy sớm nhất phòng 617.
Nhưng hôm nay là một ngoại lệ.
Tối qua anh bị Trần Tĩnh Di kh*ng b* điện thoại mất toi một tiếng đồng hồ. Chạy chương trình xong lại quên bẵng thời gian, nằm xuống giường cũng ngót nghét 3 giờ sáng. Lúc này đám người phòng 617 đi ra đi vào khua khoắng loảng xoảng, anh vẫn không thèm hé mắt.
Nguyên Canh súc miệng sùng sục, hỏi bằng giọng ngậm nước: "Nó không đi học à?"
"Ai biết."
"Chẳng phải mày với nó cùng đăng ký cái môn tự chọn gì đấy à? Nghệ thuật hay Sáng tạo gì đó."
"Mày nhìn nó xem có giống cái dáng muốn dậy không?"
"Cũng đúng."
Trong bốn người cùng phòng, Diêu Đạt và Nguyên Canh thuộc tuýp hướng ngoại, chỉ có Mạc Chi Bình là người trầm tính, hiếm khi buôn chuyện linh tinh và rất chừng mực.
Cậu là người đầu tiên ra khỏi cửa. Lúc đi ngang qua giường Trần Tầm, cậu vẫn vỗ vỗ anh.
"Không đi học à? Buổi đầu tiên chắc thầy sẽ điểm danh đấy."
Trần Tầm ậm ừ một tiếng, giọng điệu mang đậm sự mệt mỏi, nhíu chặt mày cố gắng mở mắt.
Nguyên Canh cũng xúm vào góp vui: "Đúng thế, vớ phải bà cô Diệt Tuyệt Sư Thái thì ông tiêu đời."
Trần Tầm như gật đầu, rúc người sâu hơn vào chăn, giơ tay làm ký hiệu "năm", miệng mặc cả: "Ngủ thêm năm phút nữa."
Nguyên Canh khoái chí, lại bắt đầu tấu hài: "Ô hay, dạo này hotboy chuộng mốt đi trễ à, tính làm quả chuyển góc gặp tình yêu với em gái nào chăng?"
Diêu Đạt gật gù tán thưởng: "Mày nói có lý đấy, hotboy như tao thấy mình có thể đợi anh Tầm để cùng đi trễ một bữa."
Trần Tầm: "..."
Đau hết cả đầu.
Kế hoạch "năm phút" của Trần Tầm phá sản, nhưng anh vẫn kịp bước chân vào lớp vừa lúc tiếng chuông reo.
Lúc anh và Diêu Đạt lẩn vào bằng cửa sau, giáo viên đang điểm danh. Hàng ghế cuối sát cửa sau toàn là đám con trai, một dãy gáy đen ngòm.
Diêu Đạt nghiêm túc nói: "Nguyên Canh đúng là đồ dối trá, đi trễ cũng đâu có chuyển góc gặp tình yêu."
"Đi lẹ giùm." Trần Tầm đẩy cậu ta một cái.
Hai người vòng qua hàng ghế cuối, chợt thấy một bạn nữ mặc áo thun hồng nhạt đang ngồi một mình ở hàng ghế cuối cùng của dãy giữa, ngay sát lối đi, tư thế ngay ngắn.
Diêu Đạt: "Bạn ơi cho đi nhờ..."
Giáo viên lật một trang danh sách, đọc rành rọt: "Tô Tiện Âm."
"Có ạ." Giọng nói trong trẻo của cô gái vang lên ngay bên tai Diêu Đạt.
Trần Tầm nhướng mày.
Diêu Đạt cười hớn hở, ngoái đầu nháy mắt với Trần Tầm: "Ấy! Nguyên Canh nói cấm có sai."
"Chuyển, góc, gặp, tình, yêu."
[Lời tác giả]
Diêu Đạt: Đây chẳng phải đụng rồi sao (Hí hí)