Ngày đầu tiên đi học, sáng sớm đã dính ngay hai tiết Đại cương Quảng cáo. Giọng điệu của giáo sư đều đều nhàn nhạt, cả lớp nghe giảng mà ngủ gà ngủ gật.
Tô Tiện Âm cũng không ngoại lệ, tối qua cô mất ngủ, mà cũng chẳng có gì bất ngờ.
Nếu đã gặp lại Trần Tầm, lại còn biết chuyện anh học chung trường, thậm chí nhờ Lam Thấm mà khoảng cách giữa hai người gần gũi đến thế mà cô vẫn kê cao gối ngủ ngon, thì đúng là quá có lỗi với cô thiếu nữ Tô Tiện Âm từng ôm ấp mối tình đơn phương suốt ba năm cấp ba.
Chuông vừa reo, giáo sư tuyên bố tan học, trong lớp lác đác vang lên tiếng đẩy ghế. Tô Tiện Âm vớ lấy sách vở và bình nước định chuồn thẳng về ký túc xá thì bị Lam Thấm xách cổ áo kéo lại.
"Sân vận động phía Tây hướng này cơ mà."
Tô Tiện Âm trao cho cô nàng một ánh mắt chân thành mà đầy mờ mịt: "Sân vận động phía Tây?"
Lam Thấm: "Ngủ đến lú lẫn rồi à? Tiết 3, tiết 4 là môn thể dục, quên rồi sao?"
Cũng chẳng trách Tô Tiện Âm không nhớ. Mấy ngày đăng ký tín chỉ học kỳ trước, cô đang bận tối tăm mặt mũi ôn thi cuối kỳ, giáo sư dạy môn Lý thuyết Truyền thông còn bắt làm một bài tiểu luận. Cô nhốt mình trong thư viện suốt ngày đêm, đến lúc đọc được tin nhắn của Lam Thấm thì đợt đăng ký tín chỉ đã trôi qua cả một ngày trời.
Đến lượt cô vào hệ thống chọn môn thể dục thì các môn học trong nhà, nhẹ nhàng đều đã kín chỗ, chỉ còn lại vài chỗ trống ở mấy môn bóng banh, xác định phải phơi thây dưới nắng.
Lòng lạnh ngắt như tro tàn, cô nhắm mắt chọn bừa môn bóng rổ.
Chỉ là cô không ngờ môn bóng rổ này lại còn học chung nam nữ. Lúc cô lề mề lết thân ra đến sân vận động phía Tây dưới cái nắng chói chang không chỗ trốn, thầy giáo đã xếp xong đội hình, coi tiếng chuông vào lớp như gió thoảng bên tai.
Cô đành lặng lẽ đứng ở hàng cuối, nấp sau bóng lưng của một cậu nam sinh cao lớn.
Ít ra cũng được hưởng chút bóng râm, cô nhìn chằm chằm gáy cậu bạn phía trước, vô cùng thành tâm gửi một lời nhắn nhủ trong lòng: Cảm ơn nhé, chúc người tốt cả đời bình an.
Ông thầy này quả nhiên nóng tính, bắt cả lớp đứng nghe huấn thị mấy phút liền, nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại kỷ luật lớp học, cuối cùng mới rề rà phổ biến lịch trình.
Tô Tiện Âm có cảm giác mới đứng được năm phút mà mồ hôi đã túa ra dọc theo má, ngứa ngáy khó chịu.
Không có gì để phân tán sự chú ý, cô càng không thể phớt lờ cái nóng hầm hập.
Đưa mắt ngó nghiêng một lát, cô tình cờ thấy một bạn nữ quen mặt học cùng khoa đang đứng ở hàng trước. Cô rướn người tới, gọi khẽ tên cô bạn rồi hỏi: "Môn bóng rổ nào cũng học chung nam nữ thế này à?"
Bạn nữ kia có vẻ vẫn còn dè chừng ông thầy hung dữ nên chỉ tay vào điện thoại, ra hiệu cho Tô Tiện Âm tự đọc tin nhắn.
[Vì đợt này bên học viện Thể dục mở lớp bị lỗi, cuối cùng dư ra mười mấy bạn nam không chọn được môn nào. Mở lớp mới thì lại thiếu giáo viên, thế nên lớp này mới thành lớp bóng rổ nam nữ học chung, đa phần toàn là mấy người không đăng ký được môn khác thôi.]
Không đăng ký được môn khác.
Tô Tiện Âm hoàn toàn tán thành, gật đầu lia lịa.
Cảnh tượng này rơi trọn vào mắt Trần Tầm lúc anh đang xách rổ bóng đi tới.
Tô Tiện Âm núp sau lưng người khác, cúi đầu dán mắt vào điện thoại không biết đang xem gì mà thỉnh thoảng lại gật gù. Theo từng cử động của cô, chiếc nắp bút kim loại cài trên tóc phản chiếu ánh sáng chói lóa, khiến người ta chói mắt.
Lúc này anh mới nhìn rõ, mái tóc dài ngang vai được cô búi gọn gàng bằng một chiếc bút, chỉ để sót lại một lọn tóc nâu bóng vương nhẹ sau gáy, tôn lên mảng da thịt trắng ngần như bạch ngọc.
Anh khẽ bật cười. Diêu Đạt hỏi anh đang nhìn gì, anh chỉ bảo đợi chút.
Anh lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Tô Tiện Âm.
Trần: [Học thể dục cũng bấm điện thoại à? Cúi đầu thế không mỏi cổ sao?]
Nhìn thôi đã thấy mỏi.
Tô Tiện Âm không hề giật thót mình như chim sợ cành cong như anh tưởng tượng. Ngay cả độ nghiêng của cái đầu cũng không mảy may thay đổi, cô điềm nhiên gõ phím.
yin: [Để tôi đoán xem, cậu đang ở sân bóng chuyền bên trái tôi, hay sân cầu lông bên phải tôi vậy.]
Nụ cười của Trần Tầm từ từ lan rộng.
Trần: [Đều không phải.]
Trần: [Cậu quay đầu lại xem.]
Tô Tiện Âm thực sự ngoái đầu lại. Khoảnh khắc nhìn rõ Trần Tầm, cô có cảm giác như được quay về mùa hè của bốn năm trước. Đường nét trên gương mặt anh càng thêm sắc sảo, vóc dáng cao ráo, thẳng tắp.
Đúng lúc này, ánh nắng nhạt phủ lên người anh, từng sợi tóc đều ánh lên sắc vàng rực rỡ, bản thân anh tựa như một nguồn sáng phát quang.
Tô Tiện Âm bất giác nheo mắt lại. Nhưng còn chưa kịp nhìn thêm một cái, chưa kịp xác định xem ý cười trên mặt anh có phải là thật hay không, tai cô đã bắt được một tiếng hét thất thanh.
"Bạn ơi! Coi chừng bóng!"
Quả bóng bay vút tới thẳng tắp về phía cô. Khóe mắt cô lúc này mới kịp nhận ra, Trần Tầm đã vứt rổ bóng xuống và lao tới.
Nhưng dẫu sao thì tốc độ của quả bóng vẫn nhanh hơn tất cả.
Tô Tiện Âm tránh được hậu quả kinh hoàng là ăn trọn quả bóng vào mặt, nhưng vẫn phải chịu đựng cơn đau điếng do quả bóng sượt qua má.
Quả bóng chuyền còn đập trúng cậu nam sinh cao kều đứng ngay phía trước cô. Cậu ta kêu lên một tiếng đau đớn, lúc ngoảnh đầu lại thì đội hình chỉnh tề đã bắt đầu xôn xao.
Chủ nhân của quả bóng chuyền chạy vội sang từ sân bên cạnh. Thấy gò má Tô Tiện Âm ửng đỏ sưng tấy, lờ mờ còn rớm máu, khuôn mặt màu lúa mạch của cậu ta tràn ngập vẻ áy náy và bối rối đến luống cuống.
Nhưng cậu ta hoàn toàn không ngờ lại có người xin lỗi cùng mình.
Cậu ta liếc nhìn Trần Tầm.
Tô Tiện Âm dở khóc dở cười: "Không sao."
Lòng bàn tay cô rịn mồ hôi, cũng chẳng dám đưa tay lên sờ vết thương. Ngoài cảm giác đau rát, cô chẳng cảm nhận được gì khác.
Trần Tầm nhíu mày, hỏi thêm một câu: "Đau không?"
"Chắc chắn là đau rồi, da mặt tôi có phải làm bằng sắt đâu."
Thủ phạm gây ra chuyện nhìn màn đối đáp này lại có chút hoang mang, bắt đầu hoài nghi không biết mình có phải là kẻ gây tai nạn thật không.
"Bạn ơi, hay là để tớ đưa cậu xuống phòng y tế xem sao, sát trùng băng bó lại chút."
Thầy giáo môn bóng rổ đồng ý, phẩy tay cho đi, dáng vẻ như thể đang đặc xá cho Tô Tiện Âm.
Mới đi được hai bước, Tô Tiện Âm nghe rõ rành rành giọng Trần Tầm cất lên: "Thầy ơi, em cũng đi cùng nhé, chuyện này em cũng có một phần trách nhiệm."
Thầy giáo không vui, khăng khăng cho rằng Trần Tầm muốn trốn học: "Người ta ném bóng, em thì có trách nhiệm gì?"
Diêu Đạt nhanh nhảu tranh lời: "Thầy ơi, cậu ấy có trách nhiệm thật đấy. Cậu ấy là người có ý thức đạo đức cực kỳ cao, cao hơn người bình thường nhiều, thầy mà không cho cậu ấy đi, đêm nay cậu ấy mất ngủ cho mà xem."
Trần Tầm: "..."
Anh đưa ngón trỏ lên gãi gãi ấn đường, nhất thời không biết nên cảm ơn hay nên chửi thề.
Cả sân bóng cười ầm lên, cuối cùng thầy giáo cũng chịu thả người.
Cậu nam sinh ném bóng tên là Bách Cốc, sinh viên khoa Kinh tế. Trước khi Trần Tầm đuổi kịp, cậu ta nhỏ giọng hỏi Tô Tiện Âm: "Bạn trai cậu à?"
"Không phải."
"À."
Cậu ta có vẻ thở phào nhẹ nhõm.
Lúc Trần Tầm bắt kịp bước chân hai người, Tô Tiện Âm khẽ thở dài: "Thực ra cậu lấy tôi làm bia đỡ đạn, mục đích chính là trốn học đúng không?"
Trần Tầm nhướng mày: "Sao có thể?"
"Tôi tự đi một mình cũng được mà, tôi chỉ bị bóng đập trúng mặt thôi, ai không biết lại tưởng tôi bị đứt gân gót chân, cần phải có tả hữu hộ pháp kè kè hộ tống suốt dọc đường cơ đấy."
Nghe vậy, đến Bách Cốc cũng phải bật cười.
Trong đôi mắt đen nhánh của Trần Tầm lóe lên tia vui vẻ, nhưng giọng điệu lại vô cùng đứng đắn: "Thế thì không được, đã có trách nhiệm thì phải chịu trách nhiệm đến cùng."
Cái sự "chịu trách nhiệm" này đến cũng nhanh thật.
Chẳng rõ có phải vì đổ mồ hôi hay không mà lúc họ đến phòng y tế, trên xương gò má trái của Tô Tiện Âm đã sưng u lên một cục. Vốn dĩ da cô rất trắng nên vết sưng đỏ tấy này trông lại càng buồn cười.
Bách Cốc cố nhịn cười mấy bận nhưng đều bị cô bắt quả tang, cô cũng nheo mắt cười hùa theo: "Nếu cậu thật sự buồn cười thì cứ cười đi, tớ không trách cậu đâu."
Bách Cốc chẳng thèm khách sáo, lập tức phá lên cười ha hả.
"Nhìn cậu bây giờ giống y hệt bị ong đốt ấy."
Bác sĩ y tế nghe vậy liền chen lời, vừa đứng dậy đi lấy thuốc ở tủ vừa nói bâng quơ: "Thế này là còn may chán, chứ bị ong đốt thì phiền phức lắm."
"Đây, thuốc bôi ngoài da nhé, dùng tăm bông này bôi, ngày hai lần. Hết sưng, vết thương lành lại là không sao rồi, trời nóng nhớ cẩn thận kẻo nhiễm trùng."
Tô Tiện Âm gật đầu, Bách Cốc đã nhanh tay nhận lấy túi thuốc nhỏ trước cô.
"Cháu cảm ơn bác sĩ."
Lúc Tô Tiện Âm vừa bước xuống giường, Bách Cốc lập tức đưa tay ra định đỡ cô, nhưng lại bị Tô Tiện Âm lườm cho một cái: "Tớ thề là chân tớ không bị thọt đâu."
Bách Cốc lại cười hề hề vô tư lự, khoe trọn hàm răng trắng ởn.
Hai người bước ra khỏi phòng y tế, thấy một người bảo sẽ "chịu trách nhiệm" đang quay lưng về phía họ đứng ở cửa sổ, mày nhíu chặt, đang nghe điện thoại.
Cửa phòng y tế mở toang, không gian cũng chẳng rộng rãi gì, thế nên cuộc điện thoại này Tô Tiện Âm nghe rõ mồn một. Trần Tầm cứ giữ máy nghe, thỉnh thoảng ậm ừ một tiếng cho có lệ, hoàn toàn không nói thêm gì.
Lúc thấy hai người bước ra, Trần Tầm mới nói vào điện thoại: "Bên này tôi đang có việc, lát nữa nói sau nhé."
"Sao rồi?"
Anh thở phào, dễ dàng chuyển trạng thái từ cuộc đối phó vừa rồi sang cuộc giao tiếp tiếp theo.
Tô Tiện Âm nảy sinh chút tâm tư xấu xa, giọng lạnh tanh: "Tôi đã bảo một mình tôi đi được rồi mà? Mời tận hai vị tả hữu hộ pháp tới, một người thì chỉ biết trêu chọc tôi, còn người kia..."
Cô nhẹ nhàng đánh mắt sang Trần Tầm, ý vị sâu xa.
Một người thì hồn vía để trên mây.
Trần Tầm đưa tay gãi ấn đường để che giấu sự chột dạ, hiển nhiên là anh đã bắt được tín hiệu trách móc từ cô.
"Lần sau tôi sẽ mời... à không, sẽ đàng hoàng tạ lỗi với cậu." Trần Tầm nói.
Mời cái gì? Mời ăn cơm à?
Lại không mời nữa là ý làm sao? Sợ tôi ăn vạ cậu chắc?
Tô Tiện Âm cũng chỉ cười: "Vậy đừng quên mang theo roi mây đến chuộc tội nhé."
Ngay khi bầu không khí đang dần chuyển hướng khó kiểm soát, Bách Cốc - người nãy giờ vẫn cam tâm tình nguyện làm phông nền - khẽ hắng giọng, làm bộ làm tịch nhìn đồng hồ rồi nói: "Hôm nay dù sao cũng là lỗi của tớ, hại một cô bạn xinh đẹp thế này bị xước mặt, trưa nay nể mặt tớ, tụi mình cùng đi ăn bữa cơm nhé? Cứ thoải mái đi, ăn gì cũng được."
Bình tâm mà xét, Tô Tiện Âm khá thích sự thẳng thắn của Bách Cốc. Thân hình cao lớn vạm vỡ, vẻ ngoài và cách ăn nói của cậu đều toát lên hình ảnh một chàng trai rạng rỡ, chân thành, vô tư và đam mê thể thao.
Ở cạnh một người như thế, cô cảm thấy vô cùng thoải mái, chẳng hề áp lực.
Tô Tiện Âm đáp lại rất sảng khoái: "Cậu yên tâm, tớ không có thói quen tiết kiệm tiền hộ người khác đâu."
Đang nói chuyện thì Diêu Đạt từ đâu chui ra, quàng tay qua cổ Trần Tầm từ phía sau, nhưng lại nhìn Tô Tiện Âm hỏi: "Sao rồi em gái Tô?"
"Chỉ là vết thương ngoài da thôi, xử lý xong rồi, không sao đâu."
"Thế là tốt rồi, trưa nay cùng đi ăn đi, để anh Tầm đàng hoàng xin lỗi một câu."
Trần Tầm: "Đừng đùa nữa, người ta có hẹn rồi."
Khoảnh khắc câu nói kia thốt ra, Tô Tiện Âm sợ rằng sự hụt hẫng sẽ hiện rõ trong ánh mắt mình.
"Đúng thế." Vì vậy cô nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể, "Tôi có hẹn rồi."