Tô Tiện Âm chấp nhận lời mời kết bạn.
Nhìn dòng chữ "Bạn đã thêm Trần, bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện", cô thẫn thờ mất tròn một phút.
Cuối cùng, Trần Tầm vẫn là người nhắn tin trước.
Trần: [Trưa nay tôi nói năng hơi cứng nhắc, cậu đừng để bụng nhé.]
yin: [Không sao đâu.]
yin: [Cậu không cần phải cất công nhắc lại đâu.]
Trần: [Được.]
Trần: [Tôi quen Châu Khải Nhiên lớp cậu. Tôi nhớ hồi đó lớp cậu có mấy người vào đội tuyển thi Olympic, hình như có ba, bốn bạn nữ gì đó, cậu là một trong số họ, đúng không?]
Tô Tiện Âm thở dài.
Cô không muốn trả lời.
Cô biết anh chỉ đang vì phép lịch sự hoặc cảm thấy áy náy nên mới tìm cách gỡ gạc lại.
Cô luôn biết anh rất giỏi giao tiếp, đây chẳng qua chỉ là phản xạ theo thói quen của anh mà thôi.
Nhưng cô lại chẳng muốn hùa theo nữa.
Cô ngả người ra sau, nằm vật xuống giường, suối tóc nâu bóng xõa tung trên đệm. Cô nhìn thêm vài giây rồi hoàn toàn từ bỏ hy vọng.
Trả lời: [Ừm.]
Thoát khỏi Wechat, khóa màn hình.
Nằm không cũng thấy bồn chồn, cô xoay người nhích lại gần tường, gác thẳng hai chân lên vách sao cho chân và thân trên tạo thành một góc 90 độ. Cô vừa vứt điện thoại sang một bên vừa quờ quạng tìm cuốn "Lý thuyết truyền thông" ở đầu giường. Vớ được sách, cô giơ lên quá đầu, lật giở vài trang.
Lúc Lam Thấm về phòng liền bắt gặp cảnh tượng này. Bộ đồ ngủ màu trắng của Tô Tiện Âm vốn đã ngắn, vì tư thế này mà nhăn nhúm lại, vạt áo dưới bụng hơi cuộn lên, để lộ một vòng eo thon thả, trắng ngần.
Lam Thấm bước lên bậc thang, giở giọng trêu ghẹo nhéo eo Tô Tiện Âm một cái: "Thôi đừng tập xiếc nữa, xuống ăn bánh khoai lang chiên nhà ăn số ba vừa mới ra lò đi."
Tô Tiện Âm vốn sợ nhột, bị Lam Thấm nhéo một cái liền nghiêng ngả, mất sạch công phu, đành phải bò xuống.
Lam Thấm: "Tớ cứ thấy bầu không khí giữa cậu và Trần Tầm sai sai thế nào ấy?"
Hàng mi dày và rậm của Tô Tiện Âm rủ xuống, in bóng mờ nhạt dưới mí mắt.
Trước khi Lam Thấm về, cô đã dò hỏi bạn bè cấp ba về tin tức của Trần Tầm.
Cô nhớ lại đêm trước ngày dọn hành lý đến Xuyên Bắc, bố cô - ông Tô Thành Kiều, người xưa nay hiếm khi can thiệp vào quyết định của cô - cứ đi đi lại lại trong phòng, nhìn cô xếp từng bộ quần áo vào vali.
Rất lâu sau, ông mới cất giọng chậm rãi: "Xuyên Bắc thì có gì tốt mà phải đi xa đến thế?"
Lúc đó, Tô Tiện Âm chỉ lắc đầu, đáp cho có lệ: "Ngành Báo chí Truyền thông của Xuyên Bắc đứng top đầu cả nước mà bố."
Nhưng chỉ có cô mới biết nguyên nhân thực sự.
Lý do cô trốn chạy đến Xuyên Bắc.
Là vì Trần Tầm.
Trong một tháng học chung lớp bồi dưỡng Olympic với Trần Tầm, Tô Tiện Âm từng làm lớp phó Văn lâm thời.
Lớp này được lập ra vì kỳ thi Olympic Hóa học, trọng tâm dĩ nhiên không đặt ở các môn ngôn ngữ. Nhưng trớ trêu thay, thầy tổ trưởng khối lại là giáo viên dạy Văn, kiêm luôn chủ nhiệm lớp bồi dưỡng.
Môn Văn vẫn phải học đàng hoàng, với lý do mỹ miều là Văn học cần sự tích lũy, không thể vứt xó.
Thế đã đành, điều khiến học sinh khó hiểu nhất là thầy còn bắt mỗi ngày nộp một trang giấy kẻ ô luyện chữ, y hệt cách làm của giáo viên cấp hai.
Mỗi ngày, trước khi kết thúc tiết tự học buổi tối đầu tiên khoảng năm phút, Tô Tiện Âm sẽ cầm sách Ngữ văn, làm bộ làm tịch đi vòng quanh lớp, gõ gõ lên bàn mấy tổ trưởng, nhỏ nhẹ thỏ thẻ: "Đến giờ thu giấy luyện chữ rồi."
Mọi lần thu bài đều khá suôn sẻ, chỉ có một lần ngoại lệ.
Tối hôm đó, Trần Tầm bị thầy chủ nhiệm gọi ra ngoài, mãi đến lúc chuông reo mới thong thả bước vào lớp. Vừa ngồi xuống, tổ trưởng đã nhắc nộp bài. Anh tặc lưỡi một cái, thổi phù phù khiến mấy sợi tóc lòa xòa trước trán bay lên, nhưng cũng không giở thói ngôi sao đội tuyển, ngoan ngoãn thò tay vào gầm bàn lôi cuốn vở kẻ ô ra.
Chữ Trần Tầm thực ra rất đẹp, hoàn toàn không thuộc nhóm bị thầy chủ nhiệm mắng là "chữ viết như gà bới, không rèn luyện cho đàng hoàng thì thi viết văn kiểu gì cũng mất 5 điểm". Nhưng vì thời gian gấp gáp, anh viết nguệch ngoạc hơn hẳn, nét chữ bay bướm không giấu nổi sự qua loa.
Lúc Trần Tầm cắm cúi viết, cậu nam sinh ngồi bàn trên cứ chống tay lên mép bàn anh, say sưa ngồi xem, khóe miệng nhếch lên nhịn cười nhưng nhất quyết không lên tiếng.
Mãi cho đến khi Trần Tầm điền xong một trang giấy, cậu bạn kia mới như làm xiếc "xoạch" một cái rút ra một tờ giấy luyện chữ đã viết kín, cười đầy ngạo nghễ: "Này anh Tầm, anh quên mất là em còn nợ anh một bài luyện chữ à?"
Số là hai người có đánh cược về một bài Vật lý. Đương nhiên Trần Tầm là người thắng, và kẻ thua cuộc phải giúp anh viết bài luyện chữ hôm nay.
Trần Tầm tức cười, vò đầu cậu bạn, cũng không thật sự nổi cáu, uể oải buông một câu: "Chán sống rồi hả?"
Đứng bên cạnh chờ thu bài, Tô Tiện Âm cầm hai tờ giấy luyện chữ, bối rối một cách ngây ngô: "Thế tờ cậu vừa viết phải làm sao?"
Cậu bạn kia nhanh nhảu tranh đáp: "Lớp phó ơi, cậu cứ bảo với lão Cao là dạo này anh Tầm phấn đấu học hành, viết hẳn hai tờ, nhắc lão Cao nhớ phát giấy khen cho anh ấy trước giờ học nhé."
"Cút đi." Trần Tầm tốt tính đá nhẹ vào ghế cậu bạn bàn trên.
Mấy người xung quanh nghe tiếng động, hỏi rõ ngọn ngành xong cũng tự động bu lại một vòng, hùa theo trêu chọc.
Trần Tầm không rảnh ngẩng lên, chỉ hơi nghiêng mặt về phía Tô Tiện Âm, mỉm cười lịch sự: "Cậu vứt giúp tôi nhé, dù sao cũng là viết bừa thôi."
Tiếng chuông vào lớp reo lên inh ỏi khiến Tô Tiện Âm giật mình, ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy về phía văn phòng. Chạy được nửa đường, cô mới sực tỉnh, tay mân mê tờ giấy luyện chữ do chính Trần Tầm viết, bước chân khựng lại.
Bình thường viết luyện chữ, họ hay chép lại mấy bài thơ cổ cần học thuộc, cũng có đứa lươn lẹo cố tình chép thơ hiện đại ngắn củn, dấu câu chiếm trọn nửa trang giấy.
Trần Tầm bị gấp thời gian nên vớ được gì là viết nấy, đoạn anh viết là bài "Vệ phong - Manh" mới học sáng nay.
Ánh mắt Tô Tiện Âm tình cờ dừng lại ở câu: "Nữ chi đam hề, bất khả thuyết dã." (Con gái mà đắm say, không thể dứt ra được).
Trong lòng cô bỗng chốc gợn sóng, câu thơ này như khơi dậy sự phản nghịch trong cô, tâm tư nhỏ bé ngày một phình to. Cô cầm tờ giấy luyện chữ vết mực đã khô của anh, cẩn thận gấp thành một khối vuông vức, ngoan ngoãn cất gọn vào túi áo đồng phục.
Nếu bảo cô vứt vào thùng rác, vậy cô có thể tham lam một chút, lặng lẽ giữ làm của riêng được không?
Thầy Cao hỏi: "Thu đủ chưa em?"
"Dạ đủ rồi ạ."
Không thể dứt ra được thì không dứt ra nữa, cô cũng chẳng cần sự giải thoát.
Rất lâu sau này, mỗi lần thầy giáo hỏi thu đủ chưa, cô đều trả lời là đủ rồi, thỉnh thoảng sẽ đọc tên một hai người thực sự không nộp, nhưng tuyệt nhiên không có tên Trần Tầm.
Thầy Cao nào có hay, trong xấp giấy luyện chữ thu lên chưa từng được xem qua đã bị ném thẳng vào thùng rác ấy, thi thoảng sẽ thiếu vài tờ có tên Trần Tầm.
Tô Tiện Âm biết thừa thầy Cao chẳng bao giờ xem bài luyện chữ, cũng biết cứ mỗi lần cô rời khỏi văn phòng chưa được bao lâu là xấp giấy kia sẽ nằm gọn trong thùng rác.
Những tờ giấy luyện chữ không cánh mà bay của Trần Tầm là do Tô Tiện Âm lấy hết can đảm, lợi dụng lúc thầy không có mặt vào tiết tự học thứ hai để lén lút rút từ trong thùng rác ra. Chúng được cô đặt cùng với tờ giấy khen giải Nhì Olympic Hóa học ở ngăn cao nhất trên giá sách trong phòng.
Kỳ thi Olympic Hóa học và những tờ luyện chữ của anh, đó là phần thưởng tuyệt vời nhất dành cho cô trong suốt những năm tháng cấp ba.
Nhưng đôi khi may mắn không mỉm cười, chẳng phải lần nào cô cũng thuận lợi tìm được giấy của Trần Tầm trước khi thầy cô và bạn bè phát hiện.
Một tháng trôi qua, Tô Tiện Âm giữ lại được 9 tờ giấy luyện chữ của Trần Tầm.
Về sau, cô mơ hồ nhận ra một điều kỳ lạ:
Sinh nhật năm đó của Trần Tầm là vào ngày mùng 9 tháng 12.
Lần đầu tiên cô gặp anh là vào ngày mùng 9 tháng 8.
Vốn chẳng bao giờ tin vào cung hoàng đạo hay vận mệnh, vậy mà cô lại đinh ninh rằng đây là một loại duyên phận. Như một tín đồ ngoan đạo, cô cố chấp giữ khư khư 9 tờ giấy ấy, như thể làm vậy thần linh sẽ nghe được lời thỉnh cầu của cô, ban phát cho cô và Trần Tầm một sợi dây liên kết.
Nhưng anh không hề nhớ cô.
Anh không nhớ cô từng là bạn học của anh trong một tháng, không nhớ năm xưa trong con ngõ nhỏ, anh từng tốt bụng an ủi một cô gái đang thất vọng và ngốc nghếch. Từ cấp ba đến tận bây giờ, cô chưa bao giờ tồn tại trong bộ nhớ của anh.
Lúc điền nguyện vọng đại học, từng có vài lần cô không giấu nổi chút chấp niệm ồn ào trong lòng, định gõ mã trường Đại học Nam Thành.
Nhưng đến cuối cùng, cô vẫn thua trước lòng tự tôn.
Cô nghe người ta nói Trần Tầm và Tống Viện đã hẹn nhau cùng thi vào Đại học Nam Thành.
Lúc đến trường xem bảng điểm và nhận cẩm nang điền nguyện vọng, đi ngang qua lớp Xuất sắc, cô nghe cả lớp hò reo gán ghép anh và Tống Viện, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một nụ cười bất lực.
Lúc đó cô mới hiểu, cung hoàng đạo hay tâm linh đều chẳng cứu nổi cô, thần linh cũng sẽ không vì 9 tờ giấy luyện chữ kia mà ban cho cô cơ hội đến gần anh. Bọn họ căn bản không có duyên phận, Nguyệt lão sẽ không miễn cưỡng se chỉ đỏ cho cô.
Lần đầu tiên cô chấp nhận cam bái hạ phong, ngay trong đêm đã đổi nguyện vọng sang Xuyên Bắc cách xa Nam Thành cả ngàn cây số, để tránh việc học gần nhà, mỗi lần về Nam Thành lại có cơ hội chạm mặt anh.
Ấy vậy mà ngay ngày đầu tiên của học kỳ mới, tại cơ sở mới của Xuyên Bắc, cô lại nghe thấy anh dõng dạc giới thiệu: "Tôi là Trần Tầm, bạn cùng phòng của Diêu Đạt... Tôi cũng ở tầng 6, tòa D4."
"Trần Tầm ấy hả? Cậu ấy vào Xuyên Bắc mà, cậu không biết sao? Nghe đồn nhé, nghe đồn là..." Cô bạn trong điện thoại cố ý hạ giọng, ra vẻ như tin tình báo này uy tín lắm, "Nghe đồn nghỉ hè cậu ấy và Tống Viện cãi nhau, hai người đòi chia tay. Trần Tầm tức giận nên đổi luôn nguyện vọng sang Xuyên Bắc, cố tình tuồn tin ra ngoài xem thái độ Tống Viện thế nào. Ai ngờ Tống Viện còn bướng hơn, vẫn quyết định ở lại Đại học Nam Thành. Chắc hai người họ toang thật rồi..."
Sau đó, cô bạn kia còn buôn thêm vài mẩu chuyện phiếm, nhưng cô chẳng còn chút hứng thú nào, tai này lọt sang tai kia.
Cô chỉ thầm nghĩ, hèn chi trên bàn ăn Diêu Đạt lại bô bô cái miệng nói phòng cậu ta toàn là hội độc thân hoàng kim.
......
"Tô Tô? Nghĩ gì thế?" Lam Thấm khua tay trước mặt Tô Tiện Âm.
"Không có gì."
"Tớ vừa hỏi cậu chuyện Trần Tầm cơ mà."
"Thì có gì đâu, bạn học cùng trường bình thường thôi, tớ cũng nói rồi đấy, cậu ấy thậm chí còn chẳng biết tớ là ai."
"Nhưng ở cấp ba chắc cậu ấy cũng nổi tiếng như lên đại học nhỉ?"
"Đúng vậy, cho nên chỉ có tớ, đơn phương biết cậu ấy."
Cho nên chỉ có cô.
Đơn phương thích anh.
Tô Tiện Âm nhìn Lam Thấm, giọng điệu đều đều.
Cô gái năm nào cứ nhìn thấy anh là mặt đỏ bừng, căng thẳng đến mức ăn nói lộn xộn rồi cũng có ngày trưởng thành. Có ngày cô có thể che giấu đi sự dậy sóng trong lòng, giữ gương mặt thản nhiên khi nghe bạn bè nhắc đến tên người con trai mình thầm thương.
Có thể mang theo một trái tim đong đầy sự thích thú, nhưng chỉ vì anh vô tình chạm vào vùng cấm địa trên bàn ăn, cô đã xé toạc vẻ ngoài tĩnh lặng, buông lời châm chọc ép anh phải nghiêm túc xin lỗi.
Cô đã thay đổi rất nhiều, nhưng vẫn có những nguyên tắc bất di bất dịch.
Trong đó có lẽ bao gồm một điều này.
Cơn gió đắng chát mùa hạ mang tên yêu thầm đã thổi qua biết bao năm tháng.
Nhưng mùa hạ nào rồi cũng sẽ kết thúc, vở kịch một vai của cô rồi cũng đến ngày hạ màn.
Mà nam chính, chưa từng một lần bước lên sân khấu