Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 2: Cách thức liên lạc

Đẩy Trần Tầm ra ngoài mười phút rồi, Tô Tiện Âm vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Đầu óc cô vẫn đang trong trạng thái "đình công", nhưng nhịp thở rốt cuộc cũng đã bình thường trở lại.

Cô bước thử hai bước, bàng hoàng nhận ra chân mình đã tê rần.

Giây phút cầm điện thoại lên, việc đầu tiên cô làm là mở Wechat, gõ chữ "Trần Tầm" vào thanh tìm kiếm, chọn bộ lọc "Bài đăng từ tài khoản đã theo dõi". Rất nhanh, gần chục bài viết đã hiện ra.

Cô lướt đọc từng bài một, càng xem lòng càng chùng xuống, càng xem càng thấy mọi chuyện hư ảo như một giấc mơ.

Cô và Trần Tầm học cùng trường.

Anh không vào Đại học Nam Thành.

Còn cô, một người vừa mới chuyển khu học xá, lại may mắn và tình cờ nhường nào khi gặp được anh ngay ngày tựu trường đầu tiên, thậm chí còn có gần một tiếng đồng hồ ở cạnh nhau.

Vậy mà cô, chỉ vì nhất thời không biết giải thích thế nào về hành động kỳ quặc của bản thân, không biết trả lời câu hỏi của anh ra sao, lại đinh ninh rằng sau này chẳng còn cơ hội gặp lại, nên đã thẳng tay đuổi anh ra khỏi cửa.

Tô Tiện Âm: "..."

Cô đau khổ ôm lấy mặt.

Sau tiếng lạch cạch mở khóa, Lam Thấm đi thẳng đến trước tủ quần áo, vừa lục lọi vừa càu nhàu: "Cái tên Diêu Đạt chết tiệt, thế mà cũng có mặt mũi chê người tớ có mùi à? Chính cậu ta đi vệ sinh suýt nữa làm lỡ việc chính của tớ thì có, tớ chưa bóp cổ cậu ta là may lắm rồi."

Tô Tiện Âm vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn, chỉ vô thức "ừm" một tiếng, buột miệng hỏi: "Cậu định tắm à?"

"Ừ, tắm nhanh thôi."

"À đúng rồi Tô Tô, cậu cũng sửa soạn đi, tụi mình chuẩn bị ra ngoài. Tớ bắt Diêu Đạt phải mời hai đứa mình ăn một bữa để tạ lỗi."

"À ừm... Thật ra bạn cùng phòng... của cậu ấy đã đến giúp rồi mà."

"Ừ tớ biết, nhưng ai bảo cậu ta đùn đẩy trách nhiệm làm gì! Cứ bắt cậu ta mời. Cậu tuyệt đối không được xót tiền thay cậu ta đâu đấy, hôm nay bọn mình phải gọi món nào thật ngon! Thật đắt vào!"

Tô Tiện Âm chỉ cười, không đáp lời.

Cô thoát khỏi trang tìm kiếm "Trần Tầm". Trong đầu ngập tràn những lời có cánh khen ngợi anh từ mấy bài viết kia, quen thuộc đến mức nhắm mắt lại cô cũng có thể đọc thuộc lòng.

Trời tháng Tám nóng bức đến mức mồ hôi đầm đìa, vậy mà Tô Tiện Âm lại cảm thấy đầu ngón tay lạnh buốt vì hành động ngu ngốc của chính mình.

Trên đường cùng Lam Thấm đến nhà ăn số Hai, Tô Tiện Âm lại phải nghe cô bạn cằn nhằn về Diêu Đạt cả chục lần nữa. Bình thường Tô Tiện Âm vốn ít nói nên chỉ hùa theo.

Lúc đến trước cửa nhà ăn, Tô Tiện Âm vừa cụp ô xuống thì Lam Thấm nhận được một cuộc điện thoại. Nói vài câu rồi cúp máy, cô nàng mới vỗ vỗ đầu, bảo: "Tô Tô, tớ quên chưa nói với cậu, bữa này không chỉ có Diêu Đạt đâu, mà còn có cả hai người bạn cùng phòng của cậu ta nữa, họ đều tốt tính lắm."

Bạn cùng phòng của Diêu Đạt.

Mấy chữ này cứ như từng hòn đá ném thẳng vào đầu Tô Tiện Âm.

"Tớ không đi có được không?"

Ánh mắt cô nhìn Lam Thấm bỗng chốc mang theo vẻ van nài.

Lam Thấm ngơ ngác: "Sao thế? Không sao đâu mà! Có mấy người thôi, họ đều tốt lắm, trước đây tớ gặp rồi, đừng sợ đừng sợ."

Tô Tiện Âm đã bỏ cuộc trong việc giải thích, dứt khoát quay gót định chuồn, nhưng xui xẻo thay, giọng Diêu Đạt từ phía sau đã vọng tới.

"Ở bên này!"

Tô Tiện Âm đau khổ nhắm nghiền hai mắt.

Dù sao cũng phải đối mặt thôi. Sau khi gặp lại Trần Tầm - người mà cô từng đinh ninh sẽ chẳng bao giờ chạm mặt nữa, kiểu gì cô cũng phải đối mặt.

Đối mặt với tất cả chuyện này, đối mặt với anh.

Tô Tiện Âm cứng đờ người quay đầu lại. Quả nhiên, bên cạnh một Diêu Đạt đang cười rạng rỡ là Trần Tầm, ánh mắt anh đang nhìn cô chằm chằm.

Cô rụt rè giơ tay phải lên, vẫy vẫy lấy lệ.

Ba chàng trai đi về phía hai người họ.

Lúc bước lên cầu thang, chẳng biết vô tình hay cố ý mà Tô Tiện Âm lại đi song song với Trần Tầm, người đang đi lẻ một mình.

Thoang thoảng bên mũi là mùi sữa tắm hương bạc hà. Tô Tiện Âm ngẩn người nhìn đôi giày thể thao màu trắng của anh, chần chừ không biết nên mở lời thế nào.

Giọng điệu trêu chọc của Trần Tầm vang lên rõ mồn một: "Cách cậu tiễn khách cũng đặc biệt thật đấy."

Tô Tiện Âm: "..."

Cô cắn nhẹ môi dưới, yếu ớt biện minh: "Chỉ là... lúc nãy tôi hơi say nắng, muốn nghỉ ngơi sớm một chút. Quả thực rất bất lịch sự, xin lỗi cậu."

Trần Tầm chỉ bật cười, không đánh giá gì thêm, dáng vẻ giống như chẳng hề để bụng chuyện đó.

Bữa cơm này Tô Tiện Âm ăn trong trạng thái thẫn thờ, bất an. Dù đang ăn cơm cùng Trần Tầm, dù anh đang ngồi ngay đối diện, cô lại chẳng dám liếc nhìn anh lấy một cái.

Có người từng nói rằng, vào cái ngày mà giấc mơ ngỡ như không thể nào chạm tới bỗng chốc trở thành sự thật, sẽ có kiểu người sinh ra tâm lý né tránh theo bản năng vì quá sợ hãi rằng tất cả những điều tốt đẹp ấy chỉ là một trò đùa nhất thời của Thượng đế.

Tô Tiện Âm mãi mãi là một kẻ nhát gan.

Cũng may là có Lam Thấm và Diêu Đạt ở đó nên không khí trên bàn ăn không bao giờ bị chùng xuống. Hai người bọn họ coi như là thanh mai trúc mã nửa mùa, học cùng nhau từ cấp hai, cấp ba cho đến tận đại học, tình cảm rất gắn bó.

Về sau, có lẽ vì Tô Tiện Âm im lặng thái quá nên Diêu Đạt mới quay sang nói với Lam Thấm: "Cậu có cô bạn cùng phòng xinh xắn thế này sao không dẫn ra giới thiệu cho anh em quen biết sớm một chút?"

Lam Thấm thụi cho Diêu Đạt một cú: "Cậu xứng chắc?"

Diêu Đạt hớn hở: "Này! Cho dù tôi không có cửa đi chăng nữa thì phòng 617 bọn tôi vẫn còn ba anh chàng độc thân hoàng kim đấy nhé."

Đôi đũa gắp cánh gà của Tô Tiện Âm khựng lại, miếng cánh gà trượt khỏi đũa, rơi bịch xuống đĩa.

Trần Tầm bình thản rút một đôi đũa mới trong ống, gắp miếng cánh gà cô vừa làm rơi thả thẳng vào bát cô.

Lại còn không quên châm chọc: "Kỹ năng dùng đũa của cậu còn phải rèn luyện thêm đấy."

Thứ cô cần rèn luyện đâu chỉ là kỹ năng dùng đũa, mà còn là kỹ năng làm sao để không hoảng loạn khi đối diện với Trần Tầm, kỹ năng làm thế nào để bữa cơm này kết thúc thật nhanh.

Không ai tiếp lời, bầu không khí bỗng nhiên đứt đoạn. Diêu Đạt gắp một miếng sườn bỏ vào bát Lam Thấm.

"Ăn sườn của bà đi, lát nữa nguội ngắt lại bắt tôi gọi đĩa mới, tôi lười hầu bà lắm."

Lam Thấm định thần lại, khoác vai Tô Tiện Âm, hào phóng làm một màn giới thiệu cho có lệ.

"Bạn cùng phòng của tôi, Tô Tiện Âm. Hoa khôi lớp 1 Viện Báo chí Truyền thông, đại thần điểm GPA, tài mạo song toàn."

Tô Tiện Âm bị miếng súp lơ làm cho sặc, từ phía đối diện đưa tới một chai nước đã được vặn sẵn nắp.

Cô biết ơn liếc nhìn Trần Tầm một cái rồi nhận lấy.

Diêu Đạt: "Đỉnh chóp."

Tô Tiện Âm uống một ngụm nước xong mới chậm rì rì lên tiếng: "Cái danh hoa khôi là do Lam Thấm nể tình bạn bè nên phong tặng thôi. Đại thần điểm số thì càng không dám nhận, tôi cố gắng cũng chỉ để lấy học bổng kiếm miếng cơm qua ngày."

Sự khiêm tốn đã ăn sâu vào trong xương tủy.

Nghe vậy, Trần Tầm bỗng bật cười: "Con gái các cậu đúng là khiêm tốn thật đấy."

"Đổi lại là Diêu Đạt, chắc cậu ta đã in luôn bốn chữ 'tài mạo song toàn' lên áo từ tám đời rồi."

Nằm không cũng trúng đạn, Diêu Đạt ném toẹt đôi đũa xuống bàn: "Này!"

"Tao là loại người đó sao?"

Vừa mới làm ra vẻ đạo mạo chính trực xong, ngay giây tiếp theo cậu ta đã cười gian xảo: "Tao phải khắc thẳng lên trán ấy chứ."

Mấy người trên bàn đều bật cười. Đáng lẽ lúc này Tô Tiện Âm cũng nên hùa theo mọi người cười cho qua chuyện.

Nhưng cô không làm thế, lồng ngực cô lúc này còn lạnh lẽo hơn cả chai nước đá trong tay.

Cô không phải kiểu người hay bới bèo ra bọ, nhưng cô lại có thói quen mổ xẻ từng câu từng chữ anh nói, giống như đang giải một trò chơi câu đố, say mê không biết mệt mỏi.

Anh nói: "Con gái các cậu".

Cô biết Trần Tầm đang nhắc đến ai, lại nhớ đến ai.

Rốt cuộc thì Tống Viện là cô công chúa nhỏ khiêm tốn, cho dù chỉ được khen chiếc dây buộc tóc đẹp, cô nàng cũng sẽ ngọt ngào đáp lại: "Tớ cũng không biết chọn đâu, là mẹ tớ mua bừa đấy."

Tô Tiện Âm nhìn thẳng vào Trần Tầm: "Cấp ba tôi cũng học trường trực thuộc Nam Thành."

Động tác nhướng mày mang theo vẻ hơi kinh ngạc của anh khiến nỗi chua xót trong lòng Tô Tiện Âm tiếp tục bành trướng, phát ra tín hiệu nguy hiểm.

"Tôi học lớp Thực nghiệm 1, cùng tầng với lớp Xuất sắc... Đợt thi Olympic Hóa năm lớp mười một, chúng ta từng học chung lớp một tháng."

"Môn Tiếng Anh tôi thường xuyên đứng nhất khối, đồng hạng với cậu."

Cô chợt trào lên một cảm giác sảng khoái không sao tả xiết.

"Nhưng rõ ràng cậu không hề nhớ ra tôi là bạn học của cậu, đúng chứ?"

Dường như Trần Tầm đã đoán trước được cô định nói gì. Nét mặt anh vẫn thoải mái, không hề có chút căng thẳng nào khi bị vặn vẹo, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Tô Tiện Âm nghe thấy tiếng bóng bay nổ "bùm" một tiếng, lý trí hoàn toàn sụp đổ.

"Đủ thấy tôi chẳng có tài, cũng chẳng có mạo để khiến người ta nhớ sâu khắc đậm."

"Tôi không khiêm tốn thì ai khiêm tốn nữa?" Cô cười tít cả mắt.

"Vậy nói cách khác, hai người là bạn cấp ba, khác lớp, hai người có hay tiếp xúc với nhau không?" Lam Thấm hỏi.

Tô Tiện Âm ngả mạnh lưng vào ghế, uể oải đáp: "Cậu nhìn tình hình thế này thì thấy hai đứa tớ có thân nhau không?"

"Cũng tạm?"

"..."

Tô Tiện Âm chẳng buồn nhớ lại bữa ăn tồi tệ đó nữa. Cô ba chân bốn cẳng trèo lên giường tầng, nhanh chóng cuộn tròn mình lại như một con sâu róm, ngay lập tức đánh mất sinh khí.

"Tớ buồn ngủ quá, chợp mắt lát đây, chiều đi đăng ký thì gọi tớ dậy nhé."

"Ok luôn."

Cô chìm vào giấc ngủ rất nhanh, nhưng những giấc ngủ trưa của cô lúc nào cũng mộng mị.

Trong cơn mơ màng, cô hình như đã mơ thấy rất nhiều chuyện.

Mơ thấy mùa hè năm ấy lần đầu tiên gặp Trần Tầm, mơ thấy mình cùng anh đứng trên bục diễn thuyết, lại mơ thấy anh mỉm cười với Tống Viện.

Nụ cười ấy cô chưa từng được thấy bao giờ, một nụ cười mang theo chút bất lực.

Là sự thỏa hiệp.

Một loạt hành động bất thường của cô ngày hôm nay, những lỗi lầm liên tiếp không thể giải thích, cục diện giao tiếp tệ hại không thể cứu vãn... tất cả đều xuất phát từ một nguyên nhân duy nhất.

Cô thích Trần Tầm.

Vào những khoảng thời gian và những nơi chốn mà anh chẳng hề hay biết, cô vẫn luôn luôn thích anh.

Đây là bí mật thuộc về riêng một mình cô.

Cô cứ ngỡ nụ cười chói mắt của Trần Tầm ở cuối giấc mơ đã đánh thức mình, nhưng khi mở mắt ra mới nhận ra là Lam Thấm đang gọi.

"Ngủ say thật đấy, đêm qua cậu không nghỉ ngơi tử tế à?"

"Hơi hơi." Giọng Tô Tiện Âm ngái ngủ, cô khó nhọc chống người ngồi dậy. "Đi đăng ký chưa?"

"Đi rồi."

"Đợi tớ đi rửa mặt đã."

Giấc mơ cũng được, hiện thực cũng chẳng sao, dù gì thì mọi thứ cũng bị cô phá hỏng hết cả rồi.

Hôm nay cô không nên mất khống chế, không nên thất thố, càng không nên sinh lòng oán trách anh một cách khó hiểu.

Anh chẳng làm gì sai cả, chỉ là anh không nhớ cô, không thích cô mà thôi.

Sao anh phải chịu trách nhiệm cho chuyện đó cơ chứ?

Cô hiểu rõ rành rành, vậy mà vẫn không kìm nén được cảm giác chua xót và phẫn uất. Chẳng biết là đang trút giận hay đang tự chặt đứt đường lui cho sự hèn nhát của bản thân, một đao chém đứt mọi khả năng thiết lập mối quan hệ với anh.

Cho dù biết Trần Tầm học cùng trường thì đã sao? Sau chuyện hôm nay, anh sẽ chỉ coi cô là một đứa con gái kỳ quặc, nhỏ nhen và thích chèn ép người khác. Giống hệt như cô nữ sinh lớp bên nhạt nhòa trong suốt ba năm cấp ba mà anh chẳng nhớ nổi mặt, cô vẫn không thể lọt vào mắt xanh của anh.

Thật may, cô vốn chưa từng nuôi hy vọng.

......

Lúc Tô Tiện Âm và Lam Thấm đến tòa nhà của khoa, đúng lúc đang vào giờ cao điểm. Bạn bè cả kỳ nghỉ hè không gặp, người thì tay bắt mặt mừng, kẻ thì hỏi han cho có lệ, tạo thành một hàng dài uốn éo ngoằn ngoèo từ phòng giáo vụ kéo ra tận ngoài cửa tòa nhà.

Trên đường lấy bưu kiện từ cổng Tây về ký túc xá, Trần Tầm tình cờ lướt mắt qua đám đông ồn ào ấy, và ngay lập tức nhìn thấy Tô Tiện Âm đang lết thết đứng ở cuối hàng.

Trông cô có vẻ uể oải thiếu sức sống, nhưng khuôn mặt trắng ngần lại ửng lên sắc hồng tự nhiên vì nóng, sắc da trông khỏe khoắn vô cùng.

Hai tay cô đút trong túi quần yếm đùi, nét mặt lộ rõ vẻ cự tuyệt người ngàn dặm, chỉ thiếu điều viết thẳng mấy chữ "Tôi đang buồn ngủ, đừng bắt chuyện với tôi, xin cảm ơn" lên mặt.

Lúc lấy điện thoại ra, hình bóng phản chiếu trên màn hình để lộ một nụ cười như có như không vẫn chưa tan trên khóe môi, anh khẽ nhíu mày.

Chợt nhớ ra điều gì, anh lướt danh bạ Wechat, tìm thấy Châu Khải Nhiên lớp Thực nghiệm 1 trường trung học trực thuộc, ấn mở khung chat.

Trần: [Lớp cậu có bạn nữ nào tên là Tô Tiện Âm không?]

7 Nhiên: [Có chứ, sao thế?]

Trần Tầm hất mi mắt liếc nhìn Tô Tiện Âm ở cuối hàng. Anh thấy một cậu nam sinh cầm điện thoại tiến về phía cô, nhưng cô lại thình lình rút điện thoại trong túi ra, cúi gằm mặt đổi hướng đứng khác.

Trần Tầm khẽ cười, nhớ lại cảnh ban trưa mình bị Tô Tiện Âm chặn họng đến mức cứng họng không nói nên lời.

"Tôi không khiêm tốn thì ai khiêm tốn nữa?"

"Là tôi nói năng không suy nghĩ, mạo phạm cậu rồi."

Điện thoại lại rung lên.

7 Nhiên: [Có chuyện gì vậy anh Tầm?]

Trần Tầm sải bước rời đi, vừa đi vừa gõ chữ.

Trần: [Không có gì. Trình độ ăn nói của cô ấy cũng đỉnh đấy.]

Trần: [Từng tham gia đội biện luận đúng không?]

Tô Tiện Âm và Lam Thấm làm xong thủ tục đăng ký, lúc trở ra thì đụng ngay Vương Nhạn phòng bên cạnh đi tới.

"A, Tiện Âm, tớ đang định tìm cậu đây."

"Có chuyện gì thế?"

"Thì là..." Vương Nhạn cười hì hì, "Cái bạn nam hồi trưa ấy, cậu có phương thức liên lạc của cậu ấy không?"

Thật ra Tô Tiện Âm thừa sức đoán được cô nàng định nói gì.

Cô nhàn nhạt trả lời: "Tớ không có."

"Sao có thể chứ, hai người quen nhau mà?"

"Không quen." Tô Tiện Âm đáp lại với khuôn mặt tỉnh bơ, tim không hề đập loạn nhịp.

"Nhưng mà..."

Tô Tiện Âm bỗng thấy đau nhói ở thái dương, nói ngắn gọn súc tích: "Tớ thực sự không có cách thức liên lạc của cậu ấy. Cậu ấy là bạn của bạn Lam Thấm, cũng chỉ tới giúp một tay thôi."

Vương Nhạn lập tức chuyển ánh mắt sang Lam Thấm.

Lam Thấm giơ cả hai tay lên trời: "Tớ cũng không có đâu, tớ thề đấy."

"Nhưng mà chị em ạ, tớ khuyên một câu chân thành nhé. Nam vương viện Trí tuệ Nhân tạo đấy, cố tí nữa khéo thành hotboy của cả đại học Xuyên Bắc luôn, các em gái xếp hàng chờ add Wechat dài từ cổng Nam ra tận cổng Bắc rồi. Tụi mình tốt nhất là đừng tự rước bực vào người làm gì, đúng không?"

Tô Tiện Âm đang thầm cảm thán bản thân quả nhiên rất giỏi trong khoản không tự rước bực vào người, thì điện thoại bỗng rung lên.

Trong mục Danh bạ Wechat - Bạn mới, xuất hiện một chấm đỏ nhỏ.

[Tôi là Trần Tầm.]

Ngay giây phút Vương Nhạn xê dịch bước chân, Tô Tiện Âm đã úp sấp điện thoại vào ngực với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.

Tô Tiện Âm: "..."

[Lời tác giả]

Âm Âm: Tớ thật sự không có phương thức liên lạc của cậu ấy (Thật đó)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn