Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 1: Ngày hạ dài đằng đẵng

Sau

Năm 2015.

Cuối tháng tám, cái nóng cuối hè ở Xuyên Bắc ập đến hầm hập. Tô Tiện Âm đứng dưới bóng cây, mấy sợi tóc bết vào cổ ngứa ngáy, cả mảng lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Làn da cô trắng trẻo mịn màng, đi dưới nắng một chút là hai má đã ửng hồng. Cổ họng khô khốc, trong tay lại chẳng có gì để quạt, cô đành dùng tay phẩy phẩy mấy cái, nhưng hơi nóng vẫn cứ bốc lên ngùn ngụt từ dưới chân.

Cô sắp trụ không nổi nữa rồi.

Cô nhìn chiếc vali kéo màu bạc cỡ 32 inch dưới chân, mới nhìn thôi đã cảm thấy nó nặng như một ngọn núi đè lên lưng mình.

Không bê nổi, đành chờ viện binh vậy.

Cô thở dài.

Nếu là bình thường, chiếc vali này với cô cũng chẳng đáng sợ đến thế.

Khi ra ngoài cô không thích mang nhiều đồ, mỗi lần đi lại giữa trường và nhà, cùng lắm cô chỉ nhét đồ đầy một nửa vali.

Nhưng hiện tại, chiếc vali chật cứng. Ngoài đồ của cô thì còn một ít đồ của cô bạn cùng phòng Lam Thấm. Thậm chí lúc đóng vali, hai đứa phải ngồi cả lên trên mới kéo nổi khóa.

Khỏi nói cũng biết nó nặng cỡ nào.

Lên năm hai, tòa ký túc xá của Tô Tiện Âm được cải tạo lại, nên toàn bộ nữ sinh trong tòa nhà phải chuyển sang khu ký túc xá mới xây ở cơ sở mới Xuyên Bắc trong học kỳ này.

Cơ sở cũ cách cơ sở mới không xa, chỉ tầm ba con phố, Tô Tiện Âm bắt taxi đi mấy phút là tới.

Nhưng vấn đề là an ninh ở cơ sở mới rất nghiêm ngặt, xe cộ bên ngoài không được phép đi vào.

Mà từ cổng trường đi bộ đến tòa ký túc xá mới, cô kéo theo cái vali phải mất gần hai mươi phút.

Phơi mình dưới ánh nắng gay gắt.

Còn tin xấu hơn thì hiện rõ rành rành trên mặt Lam Thấm.

Búi tóc củ tỏi trên đầu Lam Thấm đã xộc xệch không còn ra hình thù gì so với lúc mới ra khỏi cửa, vài lọn tóc rủ xuống trông rõ thảm hại.

Thấy Tô Tiện Âm, cô nàng chống tay ngang hông chạy chậm tới, vừa thở hổn hển vừa nói: "Tô Tô, tớ vừa ra đằng trước xem, tòa nhà có mỗi hai thang máy, một cái thì đang bảo trì, cái còn lại..."

Lam Thấm quay lại nhìn hàng người xếp dài ngoằn ngoèo, bĩu môi: "Đấy, cậu nhìn xem, xếp hàng dài như đường đèo mười tám khúc rồi, tính sao đây?"

Tô Tiện Âm hít một hơi: "Mình ở tận tầng sáu."

Lam Thấm vừa gật đầu vừa nhíu mày: "Thì sao?"

"Tụi mình đi thang bộ lên?"

"Thôi thôi thôi." Lam Thấm lắc đầu nguầy nguậy, nắn nắn cánh tay mềm oặt của Tô Tiện Âm, "Tay chân cậu yếu xìu thế này, xách cái vali kia lên tầng sáu thì ngày mai đừng hòng xin nghỉ được môn thể dục."

"Tớ nghỉ một lát chắc là..."

Lời Tô Tiện Âm bị ngắt ngang.

Lam Thấm: "Không được không được! Để tớ gọi người, mấy việc nặng nhọc này phải để con trai làm, tớ gọi Diêu Đạt đến giúp."

Nói xong, Lam Thấm cầm điện thoại đi ra ngoài vài bước.

Vài phút sau, cô nàng quay lại, ra dấu "OK", cười tít mắt khoác vai Tô Tiện Âm: "Xong!"

......

Đợi thêm vài phút, sắc mặt Lam Thấm bỗng khó coi. Cô nàng nhét điện thoại vào tay Tô Tiện Âm, vội vã nói: "Hình như bắp luộc sáng nay có vấn đề rồi, tớ đau bụng quá, đi vệ sinh chút đã."

Mặt dây chuyền Hello Kitty móc trên điện thoại Lam Thấm đung đưa nặng trĩu trên tay Tô Tiện Âm. Cô hỏi vói theo: "Cậu không mang điện thoại à?"

Lam Thấm vừa chạy lạch bạch vừa ngoái đầu hét: "Váy tớ không có túi, tớ quay lại ngay!"

Tô Tiện Âm đành cất điện thoại vào túi.

Cô đứng đợi dưới bóng cây một lúc, bấm điện thoại của mình đến mức máy nóng ran, pin báo đỏ, đành phải đút lại vào túi quần yếm.

Không có việc gì làm, Lam Thấm lại chưa quay lại, cô đang kiễng chân xem hàng người trước ký túc xá nhích đến đâu rồi thì điện thoại của Lam Thấm trong tay bỗng rung lên.

Cô cúi xuống nhìn, là một số lạ không lưu tên.

Đang do dự không biết có nên nghe máy giúp Lam Thấm hay không.

Từ phía sau bỗng vang lên một giọng nói.

"Là cậu phải không?"

Tim Tô Tiện Âm như ngừng đập. Cảm giác rung từ chiếc điện thoại trong lòng bàn tay và mũi chân đang kiễng lên như hai cửa van giải phóng dòng điện chạy rần rần khắp cơ thể cô, khiến cô tê rần trong chớp mắt.

Tiếng ve sầu kêu râm ran ồn ã, đầu óc cô cũng ù đi, hai thứ tiếng thi nhau vang lên không ai chịu nhường ai.

Giọng nói này như đánh thức một bản năng nào đó trong cơ thể cô.

Cảm giác y hệt như lúc chuông báo hết giờ làm bài môn Tiếng Anh đợt thi thử lần hai năm lớp mười hai vang lên, cô phát hiện mình tô sai phiếu trả lời trắc nghiệm. Sau cơn hoảng loạn tột độ là ngồi thẫn thờ tại chỗ, trong đầu chỉ lởn vởn ba chữ to đùng: "Tiêu đời rồi".

Chủ nhân của giọng nói bước tới trước mặt cô.

"Móc điện thoại Hello Kitty." Trần Tầm chỉ tay vào chiếc điện thoại vẫn đang rung trong tay Tô Tiện Âm, nở nụ cười lịch sự, "Chào cậu, tôi là bạn cùng phòng của Diêu Đạt."

"Cậu ấy có chút việc nên nhờ tôi qua chuyển vali giúp."

Thật sự là anh.

Đôi mắt tự dưng khô khốc, Tô Tiện Âm chớp mắt liên tục, nhìn chằm chằm mũi giày của mình, cất giọng đáp lại như một hồn ma vất vưởng.

"À, vâng."

Lẽ ra cô nên nói mình tên là Tô Tiện Âm.

Lẽ ra nên hỏi sao anh lại xuất hiện ở đây.

Nhưng cô chẳng thốt nên lời, cổ họng đắng nghét, chát xít.

Sự xuất hiện của anh còn mang lại niềm kinh hỉ lớn hơn cả một cơn mưa rào trút xuống giữa trời hạn. Hình dáng chàng trai trước mắt chẳng khác chút nào so với trong trí nhớ của cô. Cô dùng ánh mắt cẩn thận đo lường từng đường nét, khóe mắt cay xè.

"Hai cái này phải không?"

Trần Tầm nghi hoặc nhìn qua. Cô gái nhỏ nhắn, bờ vai mỏng manh, mái tóc dài màu nâu buộc đuôi ngựa, sau gáy rủ xuống một lọn tóc mềm mại dán sát vào đường cong của chiếc cổ.

Cô rất trắng, toàn thân trắng đến mức phát sáng, nhưng da mặt lại đỏ ửng khiến người ta nghi ngờ có phải cô bị say nắng rồi không.

Anh cũng không để tâm lắm đến sự kỳ lạ của cô gái, xách chiếc vali nhỏ lên rồi lại định xách luôn chiếc vali to.

Lý trí đi vắng của Tô Tiện Âm rốt cuộc cũng quay về, nhất thời luống cuống, giọng cô cao lên một quãng tám: "Cậu chỉ cần cầm cái này là được rồi!"

Cô cố gắng giành lấy chiếc vali nhỏ từ tay Trần Tầm, nhưng lại vô tình chạm phải tay anh. Rõ ràng nhiệt độ trên mu bàn tay anh cũng ngang ngửa tay cô, vậy mà cô lại có cảm giác như bị nước sôi dội vào. Chỗ da thịt chạm nhau như thể đã bắt đầu sưng phồng, sủi bọt ùng ục, dường như đang nhắc nhở:

Tô Tiện Âm, mày bình tĩnh lại đi.

"Cái vali này nặng gớm nhỉ." Trần Tầm cười khẽ mang theo ý trêu chọc, cũng không nghĩ ngợi nhiều mà buông chiếc vali nhỏ xuống. Tô Tiện Âm lập tức xách lên.

"Ừm, đồ nhét hơi nhiều."

Tô Tiện Âm theo Trần Tầm bước vào khu ký túc xá. Lúc đăng ký ở chỗ dì quản lý, cô rũ mắt che giấu cảm xúc, nhìn anh nắn nót viết hai chữ "Trần Tầm" lên giấy.

Đó là cái tên cô từng viết đi viết lại hàng ngàn lần. Từng nét bút, từng nét gập đều rõ ràng đến mức hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh trong ký ức của cô.

Trần Tầm ký tên xong, lúc quay đầu lại, vai áo anh sượt qua chóp mũi Tô Tiện Âm. Cô gái như mới bừng tỉnh, ngoan ngoãn chớp chớp mắt.

"Đi thôi." Anh nhìn lướt qua, giọng nhạt nhẽo.

......

"Cậu cũng ở tầng sáu à?"

Khuân vali là việc tốn sức. Trần Tầm xách chiếc vali to, gân xanh trên tay nổi lên rõ mồn một. Nhưng dường như anh cảm thấy việc lao động chân tay thế này quá đỗi nhàm chán, nên rất dễ dàng tìm chủ đề bắt chuyện.

"Cũng?"

"Diêu Đạt không nói với cậu sao? Ký túc xá của bọn tôi cũng ở tầng sáu, bọn tôi ở tòa D4."

"Lần trước Diêu Đạt nói muốn rủ bạn học đi hát karaoke, nhưng câu lạc bộ của cậu có việc bận nên cậu không đi đúng không?"

"Không phải." Tô Tiện Âm bất chợt nhìn thẳng vào mắt anh.

"Thế..."

"Đến rồi." Chẳng hiểu sao Tô Tiện Âm lại lớn tiếng ngắt lời anh. Cô dùng chìa khóa mở cửa phòng, nhận lấy vali từ tay Trần Tầm rồi kéo vào vài bước.

Nhà vệ sinh công cộng ở tầng một không có điều hòa. Lúc Lam Thấm bước ra, cô nàng cảm thấy cả người mình như vừa được vớt lên từ dưới nước. Cúi đầu ngửi ngửi mùi trên áo, cô nàng lại nhăn mũi ghét bỏ.

Quay lại chỗ cũ, cô nàng không thấy Tô Tiện Âm đâu, cả hai chiếc vali to nhỏ cũng biến mất tăm.

Đang bực mình, sờ sờ mép váy mới nhớ ra mình đã đưa điện thoại cho Tô Tiện Âm cầm hộ.

"Tầng 7 đúng không? Vậy tự em xách lên chắc chắn không nổi rồi. Trời nóng thế này, cẩn thận kẻo say nắng, để anh giúp em nhé, đàn em."

Lam Thấm đang chống nạnh thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen không thể tả.

Vừa quay sang, quả nhiên thấy Diêu Đạt đang trơ cái bản mặt hớn hở, chuẩn bị xách vali giúp một nữ sinh, cười đến là vô sỉ.

Lửa giận của Lam Thấm bốc lên phừng phừng. Cô nàng bước tới mấy bước, túm ngay lấy tai Diêu Đạt: "Cậu bị làm sao thế hả? Gọi cậu tới giúp mà đợi cả nửa ngày không thấy, thế này là sao?"

Diêu Đạt đang hé mồm định chửi đổng, nhưng khi nhìn rõ người ra tay là Lam Thấm thì lập tức xẹp lép.

"Bà nội của tôi ơi, bà buông tay ra trước có được không?"

Lam Thấm buông tay: "Cậu có nhìn thấy bạn cùng phòng của tôi không? Đã xách vali giúp cậu ấy chưa?"

Diêu Đạt ngơ ngác không hiểu gì, chẳng biết trả lời sao.

Lam Thấm nhìn cậu ta chỗ nào cũng thấy ngứa mắt, bèn thò tay lấy điện thoại từ túi quần cậu ta ra, định gọi cho Tô Tiện Âm.

Đàn em lúc nãy thấy cảnh này đã vội vàng kéo vali chuồn đi mất dạng từ đời nào.

Diêu Đạt thở dài, rướn người qua xem, chỉ thấy Lam Thấm quen tay mở khóa điện thoại cậu ta, nhưng lại chần chừ mãi ở màn hình bấm số.

Diêu Đạt phá lên cười: "Đồ ngốc, không nhớ số người ta chứ gì?"

Lam Thấm tức tối giẫm lên chân cậu ta một cái.

Cậu ta nhăn nhó: "Cuối cùng vẫn phải nhờ đến tôi thôi."

Đúng vào giây phút Trần Tầm nhận điện thoại của Diêu Đạt, cửa phòng ký túc của Tô Tiện Âm đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Cô hé mở cửa, là Vương Nhạn ở phòng bên cạnh.

"Tiện Âm, máy giặt phòng bọn mình hình như hỏng rồi, cậu sang xem giúp tớ với được không?"

"Được."

Tay Trần Tầm hững hờ cầm điện thoại, vừa rũ mắt nghe vừa bước đi.

Bóng dáng anh vô tình lọt vào tầm mắt của Vương Nhạn.

Radar hóng hớt của Vương Nhạn lập tức rung lên, cô nàng chớp mắt hỏi: "Tiện Âm, bạn..."

"...trai à?"

Mấy chữ cuối cùng bị Tô Tiện Âm vội vã đẩy ra ngoài cửa, tai cô nóng bừng.

"Không phải."

Trần Tầm cúp máy, khẽ nhíu mày khó hiểu. Anh thấy Tô Tiện Âm chưa quay lại mà cửa phòng lại đang hé mở.

Anh bước ra ngoài, đúng lúc thấy Tô Tiện Âm đi ra từ phòng bên cạnh.

Vương Nhạn tiễn Tô Tiện Âm ra cửa: "Thế thì đành chịu, để chiều tớ xuống chỗ dì quản lý đăng ký gọi thợ sửa vậy."

"Ừm."

Hai người nhìn thấy Trần Tầm. Khoảnh khắc Vương Nhạn nhìn rõ mặt anh, mắt cô nàng lập tức sáng rực, phấn khích đến mức bất giác bóp chặt tay Tô Tiện Âm.

Trần Tầm bước tới: "Vậy tôi đi trước nhé."

"Được."

Trần Tầm bước đi được hai bước, chợt nhớ ra điều gì đó, lại quay người sang, tiện miệng hỏi: "Các cậu... cần giúp đỡ không?"

......

Tô Tiện Âm đứng ngoài ban công, người hơi đờ đẫn. Linh hồn cô như thể bị hơi nóng bốc hơi khỏi thân xác, cứ thế lơ lửng trên không trung.

Trần Tầm khom người kiểm tra ống xả nước của máy giặt. Áo thun sau lưng anh đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn luôn tập trung vào công việc.

Chỉ chốc lát sau, anh đã đứng dậy, đi đến bồn rửa tay, vừa rửa vừa nói: "Tôi rửa mặt chút nhé."

"Vâng vâng được ạ!" Vương Nhạn đồng ý nhanh hơn Tô Tiện Âm đến cả giây.

Anh vốc nước rửa mặt qua loa. Đường nét góc nghiêng sắc sảo, đôi mắt cũng như được nước gột rửa, đen tuyền và trong veo. Có giọt nước nhỏ xuống từ mái tóc anh, Vương Nhạn làm như có phép thuật, lôi ngay ra một gói khăn giấy ướt.

"Bọn tớ hết khăn sạch rồi, cậu dùng tạm cái này lau đi."

"Được, cảm ơn."

Trần Tầm vừa lau mặt quấy quá vừa dặn dò: "Không có vấn đề gì lớn, chỉ là vị trí ống nước hơi lệch thôi, tôi đã chỉnh lại giúp cậu rồi. Lát nữa cậu thử xem được chưa, nếu chưa thì hãy gọi thợ sửa. Tôi cũng không phải dân chuyên nghiệp."

Nói xong, Trần Tầm bước ra ngoài. Vương Nhạn bám gót theo sát, miệng cảm ơn không ngớt suốt dọc đường. Cuối cùng cô nàng còn mang theo chút thăm dò và kỳ vọng hỏi: "Thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm, hay là trưa nay tớ mời cậu bữa cơm nhé?"

Tô Tiện Âm bất giác mím môi.

Nhìn xem.

Anh lúc nào cũng có sức hút như vậy.

Một thứ ma lực có thể khiến người ta nhanh chóng nảy sinh thiện cảm với anh.

Cô đang mải thầm oán trách trong lòng, ngẩng đầu lên thì chạm ngay vào ánh mắt Trần Tầm.

Hơi lạnh từ máy điều hòa phả thẳng vào tay Tô Tiện Âm, khiến cô nổi cả da gà.

Chỉ là một cái liếc nhìn tình cờ, vậy mà cô đã lập tức sởn gai ốc, trở nên căng thẳng.

"Thôi khỏi, tôi còn có việc. Tiện tay giúp một chút thôi, cậu đừng để bụng."

......

Tô Tiện Âm theo Trần Tầm ra khỏi phòng, lúc này Trần Tầm mới thở phào một hơi, như trút được gánh nặng.

Anh rất tự nhiên trêu đùa với Tô Tiện Âm: "Khách sáo quá mức rồi."

Người đề nghị giúp là anh, mà người chê đối phương quá nhiệt tình khiến mình không đỡ nổi cũng là anh.

Nhưng sao anh lại nói chuyện này với cô?

Giọng điệu của anh tự nhiên đến mức cứ như hai người vốn là bạn thân, sự thân thuộc ấy khiến cô khẽ ngẩn người.

Tô Tiện Âm không nói ra những lời này, chỉ thản nhiên đáp lại: "Nhưng đúng là cậu đã giải quyết được việc gấp gáp trước mắt mà."

Cô đi về phía ký túc xá của mình, lúc này mới phát hiện Trần Tầm không rời đi mà lại lẽo đẽo theo sau.

Cô ngoảnh đầu lại nhìn anh với ánh mắt dò hỏi: "?"

"Điện thoại vứt ở phòng cậu rồi."

Anh rũ mắt, giơ tay trái lên xoa xoa ấn đường, sau đó lại hất mi nhìn cô.

Ánh mắt đó khiến tim Tô Tiện Âm đập thình thịch. Cô luống cuống mở cửa phòng.

Lấy được điện thoại, Trần Tầm lướt mở màn hình, thấy tin nhắn của Diêu Đạt.

Vũ Trụ Đạt: [Trưa tập trung ở nhà ăn số hai nhé, tao dẫn con bạn oan gia theo không vấn đề gì chứ?]

Vũ Trụ Đạt: [Con dở này cứ bảo hôm nay tao không đủ nghĩa khí, nằng nặc đòi tao mời đi ăn.]

Vũ Trụ Đạt: [À, cả cô bạn cùng phòng của nó nữa, chắc là người hôm nay mày vừa gặp đấy.]

Vũ Trụ Đạt: [OK không? Rep tao cái.]

Trần: [OK.]

Trả lời xong tin nhắn, anh tắt màn hình. Nhìn nét mặt Tô Tiện Âm, anh biết cô vẫn chưa hay biết gì về chuyện hai nhóm sẽ đi ăn trưa cùng nhau.

Khóe miệng anh nhếch lên, khẽ bật cười.

Anh thong thả bước đến cửa, hai tay đút túi quần, nhìn chằm chằm cô, bỗng lên tiếng hỏi: "Thật ra cậu không phải người bạn tên Lam Thấm của Diêu Đạt đúng không?"

Cô quên giải thích mất rồi!

Đầu óc Tô Tiện Âm bỗng chốc trống rỗng. Tiếng cục nóng điều hòa ngoài cửa sổ kêu rầm rầm rền rĩ, nhưng cũng không sao lấp đi được nhịp tim đang bấn loạn của cô.

"Tôi cũng đâu nói tôi là..."

Cô cố tỏ ra bình tĩnh liếc nhìn anh, rồi bồi thêm một câu: "Cậu cũng đâu có hỏi tôi."

Ừ.

Không được chột dạ.

Trần Tầm dường như cảm thấy rất thú vị, hờ hững nhếch khóe môi, giọng điệu không chút cảm xúc nói: "Được."

"Dù sao thì cũng xách không sai vali."

"Hôm nay cảm ơn cậu nhé."

Tô Tiện Âm cảm thấy mình thật giống một gã hề. Sự xấu hổ muộn màng cùng nỗi hồi hộp khó thốt nên lời bỗng chốc dội về. Bị mớ cảm xúc hỗn độn thúc đẩy, đầu óc cô ngay lập tức đoản mạch.

Cô đã làm một việc hối hận nhất kể từ ngày khai giảng đến giờ.

Cô nhẹ tay đẩy Trần Tầm ra ngoài cửa, nói: "Tạm biệt."

"Rầm" một tiếng, cửa đóng sập lại. Cô dựa lưng vào cửa, tay ép chặt lên ngực, cố kìm nén nhịp đập đầy bất an.

Ở phía bên kia cánh cửa, Trần Tầm vô tội sờ sờ mũi.

Sống trên đời 19 năm trời, đây là lần đầu tiên anh bị người ta đuổi ra khỏi phòng, cửa đóng sập vào tận mặt.

Anh nhìn chằm chằm cánh cửa, hơi bất lực nhún vai, bỗng cười khẽ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau