Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 50: Không chào đón

Hai bên chào hỏi nhau xong, Tô Tiện Âm có thể thấy rõ vành tai Trần Tầm đỏ rực lên như muốn rỉ máu, biểu cảm trên mặt thì phong phú khỏi phải nói.

Bầu không khí bỗng chốc quay ngoắt 180 độ.

Tô Thành Hà cố tình trêu chọc, khoanh tay trước ngực đánh giá Trần Tầm từ đầu đến chân. Ờ thì cũng là một thanh niên khôi ngô, tuấn tú đấy.

Nhưng chú cố tình hạ giọng, kéo dài âm cuối: "À, ra là bạn học của Âm Âm nhà ta à?"

"Dạ..."

Nụ cười lịch sự của Trần Tầm cứng đờ, lộ rõ vẻ lúng túng và sợ hãi.

Cô chưa bao giờ thấy bộ dạng này của anh.

Cô không nhịn được nữa, nhưng lại không muốn cười quá lớn tiếng, đành quay lưng đi, núp sau lưng Tô Thành Hà mà che miệng cười khúc khích.

Còn Trần Tầm thì hệt như một đứa trẻ ngoan ngoãn đang bị phạt úp mặt vào tường. Rõ ràng biết Tô Tiện Âm đang cười nhạo mình, nhưng anh vẫn đứng thẳng tắp, liên tục nở nụ cười lịch sự với Tô Thành Hà.

Là người từng trải, Tô Thành Hà nhìn qua là hiểu ngay sự tình.

Chú cũng không phải phụ huynh cổ hủ, chẳng có ý định làm khó Trần Tầm mãi.

Cuối cùng, chú cũng thu lại vẻ mặt nghiêm nghị dò xét, bật cười, vỗ vỗ vai Trần Tầm với ý cổ vũ: "Trần Tầm phải không? Tốt lắm, hoan nghênh cháu đến Đan Khê chơi."

Nói xong, Tô Thành Hà kéo Tô Tiện Âm ra xa một chút.

Chú nhướng mày, bắt đầu thẩm vấn cô cháu gái nhỏ: "Đây mà là 'chưa' của cháu đấy hả?"

Khóe mắt Tô Tiện Âm thấy Trần Tầm đang vò đầu bứt tai đầy hối hận. Càng nhìn cô càng thấy anh đáng yêu quá đỗi, bèn mím môi đáp: "Dạ, cậu ấy là Trần Tầm, học cùng trường cấp ba với cháu, đại học cũng chung trường luôn. Cậu ấy là thủ khoa của thành phố khóa bọn cháu thi đại học đấy ạ..."

Cô thao thao bất tuyệt, như thuộc lòng từng chữ trong bản hồ sơ vàng son của Trần Tầm.

Tô Thành Hà xua tay: "Được rồi, được rồi, cái mớ lý lịch đó cháu để dành mà kể với bố cháu ấy, chú mày chả quan tâm."

"Chú chỉ muốn hỏi là, hôm nay chú có thể yên tâm để hai đứa đi dạo riêng với nhau không?"

Tô Tiện Âm tinh nghịch chớp mắt: "Tất nhiên là được rồi ạ."

"Được rồi." Tô Thành Hà lại nhét hai cây tò he vào tay Tô Tiện Âm.

"Vậy hai đứa cứ đi chơi đi, cần mua gì chú sẽ nhắn WeChat cho cháu. Chú đi đón Tiểu Tô đây. Lát nữa xem cậu ta đưa cháu về hay chú qua đón thì WeChat sau nhé."

"Vâng ạ."

Tô Tiện Âm cầm hai cây tò he, tung tăng quay lại chỗ Trần Tầm, khóe mắt đuôi mày đều ánh lên nụ cười dịu dàng vô cùng.

Trần Tầm gãi mũi, có vẻ vẫn chưa thoát khỏi sự ngượng ngùng lúc nãy, ấp úng hỏi: "Chú của cậu..."

"Chú đi đón em họ tôi rồi."

"Chú tôi có phải trông trẻ lắm không?"

Đến mức khiến anh hiểu lầm tai hại như vậy.

Trần Tầm nuốt nước bọt, không thèm trả lời, đánh trống lảng bằng cách chỉ vào hai cây tò he trong tay Tô Tiện Âm, hỏi: "Chẳng phải cậu không thích đồ ngọt sao? Lại còn ăn một lúc hai cây?"

"Cậu thì biết cái gì, tôi đâu phải ăn kẹo, tôi đang nhấm nháp tuổi thơ đấy."

Anh khẽ cười, không phản bác, chỉ là lúc đi cạnh cô, anh lại vô thức bước lại gần, để quần áo hai người cứ thế cọ xát vào nhau sột soạt.

Tô Tiện Âm chìa cây tò he hình con bướm chưa ăn về phía Trần Tầm: "Đây, nghĩ lại chắc tôi cũng không ăn hết hai cây đâu, cho cậu một cây này."

Trần Tầm cắn thử một miếng, ngọt đến mức phải nheo mắt lại, rồi nhìn sang cây tò he hình chú chó con trên tay Tô Tiện Âm, hỏi: "Cái của cậu vị gì thế?"

Tô Tiện Âm huơ huơ que tre, cảm thấy anh đúng là đồ ngốc.

Lườm anh một cái: "Cậu bị ngốc à, vị nào mà chẳng giống nhau."

"Cho tôi nếm thử xem nào."

Trần Tầm bất ngờ ghé sát vào, cắn ngay đúng chỗ Tô Tiện Âm vừa ngậm lúc nãy.

Tô Tiện Âm kêu lên: "Cái này tôi..."

Ăn rồi mà.

Anh đã cắn mất tiêu rồi. Khuôn mặt Tô Tiện Âm lập tức đỏ bừng như tôm luộc, nghẹn họng không nói được lời nào.

Anh điên mất rồi.

Trần Tầm vừa nhai vừa gật gù, ra vẻ phân tích: "Hình như cái của cậu ngọt hơn thật."

Đồ trẻ trâu.

Tô Tiện Âm vội vàng dúi luôn cây tò he còn lại vào tay anh, lí nhí: "Ngọt thì cậu ăn hết đi, cho cậu hết đấy."

Rồi cô đi nhanh về phía trước.

Cố gắng không để anh thấy khuôn mặt đã đỏ lựng đến tận mang tai của mình.

Nói chính xác hơn là, cái gã Trần Tầm điên rồ này đang âm mưu biến cô thành kẻ điên giống anh.

Rất tốt.

Anh đã thành công rồi.

Trần Tầm đi theo sau, cười rất tươi, vừa sải những bước chân dài vừa kéo tay Tô Tiện Âm lại.

"Cậu đi chậm thôi."

Buổi trưa, Tô Tiện Âm đi ăn cùng Trần Tầm ở một quán bình dân lụp xụp.

Tô Thành Hà bất ngờ gọi điện hỏi xem bạn học của cô đã về chưa.

Rõ ràng trong lòng vui như mở cờ, nhưng

cứ nhìn thấy cái điệu bộ nhơn nhơn trêu chọc của Trần Tầm là cô lại tức anh ách, chỉ muốn tống khứ cái gã đáng ghét này đi cho khuất mắt.

Cô bảo là chưa, Tô Thành Hà lại bảo cô và bạn cứ đi ăn ngoài rồi chơi loanh quanh chiều hẵng về.

Tô Tiện Âm: "?"

Sức hấp dẫn của Trần Tầm lớn đến mức ông chú mới gặp lần đầu, lại còn suýt bị nhận nhầm, đã vội ngả về phe anh rồi sao?

Tô Thành Hà giải thích: "Ở nhà đang có chuyện, bà nội đang nổi nóng, thôi cháu đừng về, cứ đi chơi đi, có chuyện gì chú lo cho."

Tô Tiện Âm thực sự rất cảm động.

Tô Thành Hà vẫn luôn bảo vệ cô, cô luôn

cảm nhận được điều đó.

Cô "dạ" một tiếng, trước khi cúp máy còn nhỏ giọng nói: "Cảm ơn chú ạ."

Trần Tầm nghe cô kể lại, nhướng mày: "Khoan đã."

Khả năng tóm gọn trọng tâm của anh vẫn luôn là số dách.

"Ý cậu là, vốn dĩ cậu định ăn trưa xong sẽ theo chú út về nhà, còn tôi thì từ đâu tới cứ việc xéo về đó chứ gì?"

Tô Tiện Âm chớp mắt ngây thơ: "Hử?"

Mặt Trần Tầm lập tức sầm lại, anh cười nhạt, lấy tay gõ nhẹ lên trán cô.

"Tô Tiện Âm."

"Từ Nam Thành đến Đan Khê nhà cậu mất gần ba tiếng đồng hồ lái xe đấy."

"Cậu đúng là đồ không có lương tâm."

Tô Tiện Âm cười híp mắt.

"Thì tôi đang định đưa cậu đi chơi đây thây?"

Nhưng thật ra ở Đan Khê cũng chẳng có chỗ nào chơi, trung tâm thị trấn nhộn nhịp nhất cũng chỉ có một cái trung tâm thương mại cũ kỹ.

Tô Tiện Âm nghĩ mãi không ra nên đưa anh đi đâu, còn anh thì vẫn mang cái vẻ công tử bột ung dung, nhướng mày bảo: "Đâu cũng được."

Tô Tiện Âm đành đưa anh đi xem phim.

Đợt cận Tết, phim ra rạp cũng không nhiều, Tô Tiện Âm chọn bừa một bộ phim hành động võ thuật.

Rạp chiếu phim ở Đan Khê tất nhiên không thể so sánh được với Nam Thành.

Phòng chiếu không lớn nhưng lại đông nghịt người. Mùa đông không khí lưu thông kém, trong phòng cứ thoang thoảng mùi ẩm mốc xen lẫn đủ loại mùi thức ăn.

Tô Tiện Âm sợ anh không quen, nhỏ giọng hỏi: "Nếu cậu thấy khó chịu thì mình đi chỗ khác nhé, hay là đi nhà sách..."

Trần Tầm dựa lưng vào ghế, gạt thanh chắn tay giữa hai người lên, bàn tay trái thuần thục đặt l*n đ*nh đầu Tô Tiện Âm, ép cô quay mặt về phía màn hình, giọng nói có chút mệt mỏi.

"Không sao, xem phim này đi."

Quả nhiên phim rất dở, tình tiết cũ rích, chủ đề thì cố khiên cưỡng nâng tầm ý nghĩa. Tô Tiện Âm xem mà cứ thả hồn đi đâu, nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi hương thoang thoảng quen thuộc trên người anh, cảm nhận được hơi ấm của anh bao bọc xung quanh, cô lại không kìm được niềm vui sướng.

Cô vẫn tận hưởng từng khoảnh khắc.

Có lẽ Trần Tầm đã dậy từ rất sớm, xem được nửa chừng thì ngủ thiếp đi. Đầu anh gối lên vai Tô Tiện Âm, thỉnh thoảng có đoạn âm thanh cháy nổ chát chúa vang lên khiến anh giật mình, nhưng anh chỉ cựa quậy thay đổi tư thế, đầu vô thức cọ cọ vào hõm cổ Tô Tiện Âm.

Cô ngứa muốn chết.

Hôm nay cô không quàng khăn, phần da mỏng manh ở cổ lộ ra ngoài. Tóc Trần Tầm không quá cứng, nhưng vì cắt ngắn nên mỗi lần anh cử động là tóc lại cọ vào da cô làm cô ngứa ngáy khó chịu, chỉ muốn đánh thức anh dậy.

Nhưng anh ngủ quá say, cả người thả lỏng, không chút đề phòng.

Nghĩ đến lý do anh mệt mỏi là vì phải lái xe ròng rã 3 tiếng đồng hồ từ sáng sớm để đến tìm cô, cô lại thấy hạnh phúc vô bờ bến. Dù bị anh gối đầu đến nhức mỏi vai, cô cũng cam lòng.

Tình yêu đúng là có sức mạnh kỳ diệu.

Mãi đến khi đèn phòng chiếu sáng trưng, Tô Tiện Âm mới đẩy nhẹ đầu anh, nhỏ giọng gọi vài tiếng. Anh dụi mắt, giọng khàn khàn hỏi cô: "Đánh xong rồi à?"

Tô Tiện Âm cười nhạo anh: "Đánh xong từ đời tám hoánh rồi, đi thôi."

Trần Tầm vừa tỉnh ngủ, chân còn hơi bủn rủn, suýt thì ngã, may mà Tô Tiện Âm đỡ kịp.

Hai người men theo cầu thang đi xuống.

Đột nhiên, đám đông ồn ào vang lên một

tiếng hét thất thanh.

"Bịch" một tiếng lớn, ngay sau đó là tiếng một cô gái khóc thét: "Bố! Bố ơi, bố làm sao thế này!!"

Hình như có người ngất xỉu. Đám đông chưa kịp tản ra lập tức vây thành một vòng tròn nhỏ. Tô Tiện Âm cũng kiễng chân ngó thử.

Khi cô định hình được chuyện gì đang xảy ra thì Trần Tầm đã nhanh bước chen vào giữa vòng vây.

Anh cao lớn, lại đứng trên một bậc thang, hoàn toàn khác hẳn với vẻ ngái ngủ lúc nãy, vô cùng điềm tĩnh và đáng tin cậy. Anh huơ tay, dõng dạc hô lớn: "Ở đây có bác sĩ nào không? Có ai là bác sĩ không?"

Không có ai lên tiếng.

Cô gái ôm người đàn ông nằm dưới đất, nước mắt giàn giụa, ra sức lay mạnh.

Sau khi không nhận được sự trợ giúp nào, Trần Tầm lập tức ngồi xuống cạnh cô gái, nhắc nhở: "Cậu đừng lay chú ấy nữa, tôi có học qua sơ cứu, tin tôi đi."

Cô gái đã hoàn toàn hoảng loạn, chỉ biết ngơ ngác gật đầu, nhích ra một chút.

"Chú ơi tỉnh lại đi, tỉnh lại đi chú."

Người đàn ông không có phản ứng gì.

Trần Tầm vừa kiểm tra nhịp tim, mạch và hơi thở của người đàn ông, vừa không ngừng nói lớn: "Xin mọi người xung quanh gọi 120 giúp, bệnh nhân đã ngừng thở và ngưng tim, cần cấp cứu ngay lập tức."

Tô Tiện Âm cuối cùng cũng lách ra khỏi đám đông, giơ cao chiếc điện thoại đang gọi, nói: "Tôi đang gọi 120 rồi."

Nghe thấy giọng cô, Trần Tầm mới ngẩng lên liếc nhìn cô một cái, mỉm cười như để trấn an cũng như khen ngợi. Chỉ qua một ánh mắt, hai người dường như đã trở thành những cộng sự ăn ý và đáng tin cậy nhất của nhau.

Trần Tầm: "Mọi người làm ơn lùi ra một chút, đừng đứng quá gần."

Cô gái như sực tỉnh, giọng run rẩy: "Bố tôi có tiền sử bệnh tim, bệnh mạch vành."

Tô Tiện Âm gật đầu, đồng thời truyền đạt lại cho nhân viên tổng đài 120, bình tĩnh báo cáo tình hình và cung cấp chính xác địa chỉ.

Trần Tầm: "Cậu tránh ra một chút nữa đi, tôi phải tiến hành hô hấp nhân tạo cho chú ấy."

"Vâng vâng." Cô gái mắt đỏ hoe, vội vã nhích người sang bên cạnh.

"1, 2, 3, 4..."

Trần Tầm quỳ trên mặt đất, đan hai tay đặt lên xương ức của người đàn ông, dùng lực thực hiện các động tác ép tim ngoài lồng ngực.

Hai chu kỳ trôi qua, người đàn ông vẫn không có phản ứng gì.

Kết thúc chu kỳ thứ ba, anh đưa tay quệt mồ hôi lấm tấm trên trán. Những người chứng kiến xung quanh đều nín thở theo dõi.

Một giây, hai giây, ba giây.

Tay Trần Tầm vẫn đặt lên động mạch cảnh của người đàn ông.

Cuối cùng cũng có nhịp đập.

Nét căng thẳng trên mặt anh dần giãn ra,

anh cúi người xuống để lắng nghe nhịp thở của ông.

Và rồi anh mỉm cười, quay sang nói với cô gái và tất cả mọi người: "Bệnh nhân đã có lại mạch, nhịp tim và hơi thở rồi, cấp cứu thành công."

Tiếng vỗ tay rào rào lập tức bao trùm lấy Trần Tầm. Khóe mắt Tô Tiện Âm cũng rơm rớm nước mắt. Khi cô nhìn anh, anh cũng hướng về phía cô với một nụ cười trấn an, nhưng trên đuôi mày khóe mắt vẫn không giấu được sự tự hào.

Chàng trai mà cô thầm thích, bất kể khi nào, ở đâu, cũng luôn tỏa sáng rực rỡ.

......

Tô Tiện Âm cùng Trần Tầm lên xe cứu thương.

Cô gái vừa lau nước mắt vừa liên tục nói lời cảm ơn Trần Tầm, đồng thời kể lại cho các y bác sĩ nghe quá trình anh đã cấp cứu cho bố mình.

"Tất cả mọi người đều không ngừng tán thưởng, anh bạn này thực sự rất cừ."

Nhân viên y tế cũng nhìn Trần Tầm với ánh mắt tán thưởng: "Động tác CPR của cậu rất chuẩn, thực sự làm rất tốt."

Trần Tầm khiêm tốn mỉm cười.

Hai người ở lại bệnh viện mãi cho đến khi người đàn ông tỉnh lại, hồi phục ý thức mới rời đi.

Căn bệnh cụ thể còn phải chờ kết quả kiểm tra, có thể sau này chú ấy sẽ phải đối mặt với những cuộc phẫu thuật nguy hiểm hơn hoặc quá trình điều trị gian nan hơn.

Nhưng ít nhất ngay lúc này, khi bệnh nhân

đã tỉnh lại, tảng đá đè nặng trong lòng Trần Tầm và Tô Tiện Âm cuối cùng cũng được trút bỏ.

Là những người xa lạ, họ đã làm hết khả năng của mình.

Cô gái tiễn hai người ra đến tận cổng bệnh viện, miệng không ngừng nói lời cảm ơn.

Trần Tầm đứng thẳng tắp, dáng vẻ đĩnh đạc, hơi xoay người lại đáp: "Cậu mau vào đi, chú nhà vẫn đang cần người chăm sóc đấy."

......

Hai người bước ra ngoài màn đêm mịt mù, lúc này đã gần 7 rưỡi tối. Tô Tiện Âm dẫn Trần Tầm đến một quán mì đặc sản khá nổi tiếng ở địa phương.

Đang ăn mì, sau khi sự căng thẳng qua đi, Tô Tiện Âm mới nhớ ra mà hỏi: "Sao cậu biết làm hô hấp nhân tạo vậy?"

Trần Tầm: "Trước đây tôi có đăng ký một lớp sơ cứu của Hội Chữ thập đỏ, tôi còn từng l*m t*nh nguyện viên cơ, nhưng cũng chỉ là người cấp cứu sơ cấp thôi."

"Tôi cũng không ngờ có ngày lại thực sự áp dụng nó."

Tô Tiện Âm gật đầu, ánh mắt không còn giấu giếm sự ngưỡng mộ.

Anh dường như lúc nào cũng đáng để người khác ngước nhìn.

Sự việc này tác động không nhỏ đến cả hai người. Lúc bước ra khỏi quán mì, tâm trạng họ có chút bâng khuâng. Những khoảnh khắc lằn ranh giữa sự sống và cái chết luôn khiến người ta phải suy ngẫm lại về ý nghĩa của sinh tử, gợi lên vô vàn cảm xúc.

Bầu không khí có phần trầm lắng.

Đã gần 8 giờ tối. Trần Tầm trở lại trong xe, lấy tay xoa bóp thái dương. Tô Tiện Âm vừa ngồi vào ghế phụ, đóng cửa xe lại...

Cô nhận ra Trần Tầm đang thẫn thờ, tay nắm vô lăng mà mãi không nổ máy.

Tô Tiện Âm hỏi: "Sao thế?"

Trần Tầm: "Tôi đang tính, bây giờ đã 8 giờ rồi, tôi đưa cậu về nhà, sau đó lại quay về Nam Thành, thế chẳng phải đến tận 11, 12 giờ đêm mới về tới nhà sao?"

Tô Tiện Âm nhíu mày, quả thực có chút áy náy: "Ừm... Đúng là hơi muộn. Thật ra tôi định tìm một khách sạn ở thị trấn cho cậu ngủ lại một đêm, nhưng không biết cậu có bằng lòng..."

Trần Tầm nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt sáng như sao điểm thêm chút ý cười.

"Mấy cái khách sạn ở thị trấn nhỏ này thì cũng chỉ ở mức đó thôi..." Anh nói nghe có vẻ rất ngông cuồng, nhưng lại chẳng hề gây phản cảm, "Cậu nghĩ tôi ngủ quen được à?"

Tô Tiện Âm gật đầu đồng tình: "Cũng phải."

Thị trấn chỉ có mấy nhà nghỉ bình dân, chất lượng quả thực chỉ đến thế.

"Vậy cậu lái xe về cẩn thận nhé." Cô chân thành dặn dò.

Trần Tầm: "..."

Anh khẽ tặc lưỡi, phát ra một tiếng cười nhạt.

Bất ngờ, anh rướn người về phía Tô Tiện Âm, một tay chống lên cửa kính bên tai phải cô, đưa mặt sát lại gần, giam cầm cô hoàn toàn trên ghế.

Mùi hương quen thuộc của anh ngay lập tức bao bọc lấy cô, khiến cô cứng đờ như bị điểm huyệt trên ghế, không dám nhúc nhích.

Khóe miệng anh mang theo vẻ trêu chọc, ánh mắt đong đầy nụ cười chăm chú nhìn cô: "Nhà cậu chắc vẫn còn chỗ ngủ chứ?"

Tô Tiện Âm đầy cảnh giác đáp: "Em họ tôi về rồi, nhà tôi hết giường rồi."

"Thế à..."

Anh kéo dài giọng, nụ cười mang theo vẻ mê hoặc khó cưỡng.

"Vậy tôi ngủ trên giường cậu là được chứ gì."

Đầu óc Tô Tiện Âm trống rỗng, máu nóng dồn hết lên não. Cô chớp mắt, khó tin nhìn anh.

Trần Tầm lại xích lại gần thêm vài phân, từ tốn kéo lấy sợi dây an toàn phía sau tai phải cô. Hơi thở của anh gần như phả trực tiếp vào vành tai cô.

"Sao thế?" Nụ cười của anh càng thêm sâu sắc.

"Không chào đón à?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn