Yêu Thầm Quá Hạn - Bán Giang Hạ

Chương 49: Không khí căng thẳng

Trần Tầm về nhà cũng chẳng được yên thân.

Một mặt, với tư cách là "ngôi sao" của khu phố, nghe tin anh về, nhà anh bỗng chốc biến thành điểm tham quan. Hết dì này đến chú nọ thay nhau dắt con cái sang chơi.

Có lúc anh vừa ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở đứng trước bồn rửa mặt đánh răng; có lúc lại đang nằm dài trên sofa chơi PS4. Cứ thấy người lạ là anh phải bật dậy ngồi ngay ngắn, nở nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn.

Lại còn phải nghe mấy cô chú lải nhải không ngừng: "Thấy chưa, đây là anh Trần Tầm thủ khoa thành phố đấy, con phải học tập anh, từ nhỏ học giỏi thì lớn lên mới có tiền đồ..."

Mà Tạ Dĩnh Nhiên thì vốn hiếu khách, lúc nào cũng hồ hởi đón tiếp họ hàng, láng giềng.

Anh than vãn với Tô Tiện Âm, cô bèn hiến kế.

yin: [Chỉ cho cậu một cách nhé, cứu cậu thoát khỏi bể khổ.]

Trần: [Cách gì?]

yin: [Làm một cái standee hình cậu để ngay

trước cửa nhà ấy.]

Trần: [...]

yin: [Thật đấy, dù sao họ cũng chỉ đến vì ngưỡng mộ ánh hào quang học bá của cậu, dựng cái standee cho họ bái lạy là xong.]

Trần: [...]

Anh về nhà được một tuần rồi, ngoại trừ vài lần bị mấy thằng bạn gọi đi đánh bóng, ăn uống, thì toàn nhốt mình trong nhà chơi game, thi thoảng nghe Tạ Dĩnh Nhiên và Trần Đình cãi nhau. Chơi chán thì lôi sách ra học, nhưng vẫn bị mẹ càm ràm.

Tạ Dĩnh Nhiên: "Nghỉ lễ mà con buông thả bản thân thế à? Cứ rú rú trong nhà không thấy ló mặt ra đường là sao?"

Mắt Trần Tầm vẫn dán chặt vào màn hình TV, tay thao tác tay cầm chơi game điêu luyện, uể oải đáp: "Mẹ chưa đến tuổi trung niên mà đã đãng trí rồi à, hôm qua con mới đi ra ngoài đấy thôi?"

Tạ Dĩnh Nhiên vò đầu anh một cái, lườm nguýt: "Ngày nào cũng tụ tập với cái đám con trai đấy, ngưu tầm ngưu mã tầm mã à?"

"Sao không thấy con đi tìm Âm Âm, con bé chưa về sao?"

Nhắc đến đây, tay Trần Tầm bỗng khựng lại. Chiếc xe đua trên màn hình vì buông chân ga mà đâm sầm vào dải phân cách, tia lửa bắn tung tóe.

"Cậu ấy về quê nội rồi."

"Ồ~" Nghe ra sự hụt hẫng không thể che giấu trong giọng nói của con trai, Tạ Dĩnh Nhiên mím môi trêu chọc: "Thảo nào dạo này thấy con cứ như người mất hồn, rũ rượi cả ra."

Nói bóng nói gió xong, bà vỗ vai Trần Tầm rồi quay gót bỏ đi.

Lần này Trần Tầm hiếm hoi không cãi lại, anh cũng chẳng còn hứng thú chơi game nữa. Đặt tay cầm xuống bàn, anh quay đầu gọi: "Cola~ ra đây."

Cola bước những bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển chạy tới, rồi nhảy phóc vào lòng Trần Tầm. Anh v**t v* lớp lông mềm mượt sau gáy chú mèo, trên môi cuối cùng cũng nở một nụ cười nhàn nhạt.

"Vẫn chưa chịu về, vẫn chưa chịu về."

Trần Tầm vừa vuốt mèo vừa lẩm bẩm một mình như đứa trẻ hờn dỗi, vẻ mặt đầy ấm ức.

Cola đương nhiên không hiểu anh nói gì, chỉ thấy anh vuốt hơi mạnh tay bèn "meo" lên một tiếng, lườm anh một cái rồi giũ giũ lông chạy đi mất.

Tay Trần Tầm vẫn lơ lửng giữa không trung.

Anh mỉm cười lắc đầu, với tay lấy chiếc áo khoác phao trên giá, đội thêm chiếc mũ lưỡi trai, rồi nói vọng vào trong bếp với Tạ Dĩnh Nhiên đang ninh súp: "Con ra ngoài đi dạo một lát."

Tạ Dĩnh Nhiên chạy theo: "Vừa hay, phiền Trần đại thiếu gia mang thố súp này sang nhà bà nội giúp mẹ."

Trần Tầm: "À, vâng."

Anh sững lại một giây rồi nhận lấy thố súp.

Tạ Dĩnh Nhiên: "Sao thế?"

"Không có gì ạ."

Thực ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ là danh xưng "Trần đại thiếu gia" khiến anh chợt nhớ đến Tô Tiện Âm. Hồi trước cô cũng từng gọi anh như vậy.

Lần đó đi ăn khuya cùng nhóm Tô Tiện Âm, trong khi Lam Thấm và cô đang chụm đầu nghiên cứu xem combo nào trên Meituan rẻ hơn, anh lại gọi món theo giá gốc không chút đắn đo.

Tô Tiện Âm lúc đó thở dài, chép miệng: "Trần đại thiếu gia quả nhiên danh bất hư truyền."

Trước kia cũng có người gọi anh như thế.

Vốn dĩ sinh ra đã ngậm thìa vàng, ngoại hình lại xuất chúng, anh luôn mang vẻ bất cần, như đang dạo chơi nhân gian, chẳng mấy quan tâm đến chuyện tiền nong.

Anh chưa từng để ý khi đám bạn bè trêu đùa như vậy.

Nhưng câu nói của Tô Tiện Âm lại khiến anh sững người, bất giác sờ mũi tự hỏi bản thân liệu có tiêu xài hoang phí quá không.

Tạ Dĩnh Nhiên quơ quơ tay trước mặt anh.

"Đi thì đi mau đi, nhớ về sớm ăn cơm."

Trần Tầm hoàn hồn, nhưng lại nhớ ra chuyện gì đó, hỏi Tạ Dĩnh Nhiên: "Cậu ấy... có bao giờ nhắc đến con trước mặt mẹ không?"

Cô miêu tả anh như thế nào?

Tạ Dĩnh Nhiên chớp chớp mắt, cố tình giả ngơ: "Ai cơ?"

Trần Tầm: "..."

Coi như anh chưa hỏi vậy.

Anh đẩy cửa bước ra ngoài, cơn gió buốt lạnh tạt qua khiến anh phải nhắm mắt lại.

Tạ Dĩnh Nhiên cười tít mắt: "Không có."

Lại còn bồi thêm một nhát dao: "Chưa từng nhắc lấy một lời, nếu không mẹ đã sớm biết hai đứa quen nhau rồi."

Trần Tầm: "..."

Bỗng nhiên anh thấy cơn gió này càng thêm cắt da cắt thịt.

Xuống đến gara, anh bất chợt đổi ý, xách

túi đựng thố súp lên rồi đi bộ ra ngoài.

Bắt xe buýt tuyến 11, đi 10 bến, rồi đi bộ thêm 5 phút, đôi chân anh vô thức bước tới trước cửa nhà Tô Tiện Âm.

Cô không nói dối anh. Trời đã tối mịt nhưng căn hộ của cô vẫn tối om. Anh cười khổ, chẳng hiểu mình ra ngoài hóng gió hay tự tìm chuốc lấy cái bực vào người. Đứng nhìn một lát, anh quay lưng rời đi.

......

Anh đến trễ hơn giờ hẹn khá nhiều. Bà nội đã đứng ngóng ngoài cửa, thấy anh liền vẫy tay: "Sao giờ này mới đến?"

Trần Tầm: "Cháu bị lạc đường."

"Lạc đường? Khu này mà cháu cũng lạc được à?"

Vốn dĩ là không.

Trần Tầm đỡ bà nội vào nhà, khẽ nở nụ cười nhạt.

Kỳ nghỉ ở quê của Tô Tiện Âm cũng chẳng mấy vui vẻ.

Từ nhỏ cô đã theo bố mẹ lớn lên ở Lê Thành, đến vài năm trước về lại Nam Thành cô mới biết bố mình vốn là người Nam Thành.

Trong ký ức của cô, bà nội sống ở quê, vài năm mới vội vã gặp nhau một lần, phần lớn thời gian đều nhìn thấy bà qua những cuộc gọi video của Tô Thành Kiều.

Bà nội cô có sự tinh ranh có phần kỳ quặc, một cảm giác mà cô không tài nào diễn tả bằng lời được.

Cô không thân thiết với bà, càng chẳng nói đến chuyện gần gũi, mà cô vốn dĩ cũng không phải người giỏi thể hiện tình cảm.

Ngược lại, thái độ của bà nội đối với Mạnh Phàm Tuyền có vẻ nhiệt tình hơn nhiều.

Bà nội tự tay nuôi gà vịt. Lần nào dọn nồi canh gà mới hầm xong lên mâm, hai chiếc đùi gà cũng yên vị trong bát của chú út Tô Thành Hà và Mạnh Phàm Tuyền.

Tuy cuối cùng hai chiếc đùi gà đó vẫn chui tọt vào bát Tô Tiện Âm, nhưng bà nội luôn hất mí mắt lên, cười bằng mặt nhưng không bằng lòng, buông một câu: "Nó làm sao mà ăn hết được ngần ấy."

Mỗi lúc như vậy, bàn tay đang định gắp trả một chiếc đùi gà cho chú út của cô sẽ khựng lại, rồi cô thản nhiên nhai ngấu nghiến cả hai chiếc đùi gà trông ngon lành vô cùng, bất chấp vẻ mặt khó coi của bà nội.

Đúng vậy, cô chính là đứa trẻ phản nghịch muộn màng.

Thời gian này, chú út Tô Thành Hà cũng đang ở quê nhà.

Khoảng cách tuổi tác giữa Tô Thành Hà và Tô Thành Kiều khá lớn, chú ấy chỉ lớn hơn Tô Tiện Âm 10 tuổi, tính tình lại dễ chịu như Phật Di Lặc, gặp ai cũng cười hi hi ha ha.

Tình cảm giữa cô và chú út khá tốt, hồi trước ở Lê Thành hai chú cháu cũng thường xuyên gặp nhau.

Thấy cô nằm ườn trước cổng nhà, xoa xoa cái bụng no căng phơi nắng, Tô Thành Hà bước tới xoa đầu cô, trêu chọc: "Con gái con đứa ngồi chẳng có duyên gì cả."

Tô Tiện Âm chẳng hề sợ chú, ngược lại còn d*ng ch*n rộng hơn, tư thế chẳng khác gì mấy ông già hay ngồi hóng mát đầu làng.

Tô Thành Hà bật cười, gõ nhẹ lên trán cô một cái: "No quá rồi à? Đùi gà ngon không?"

Tô Tiện Âm ngó dọc ngó xuôi, chắc chắn không có ai mới ghé sát tai Tô Thành Hà, thì thầm: "Dở tệ, vừa mặn vừa dai, lại còn giắt răng nữa."

Tô Thành Hà bật cười, lấy ngón tay chỉ chỉ

vào trán cô: "Cái con bé này."

Nhưng ngay sau đó, chú nghiêm giọng lại: "Cháu cũng đừng chấp nhặt với bà nội làm gì, người già mà, trình độ văn hóa không cao nên suy nghĩ đôi khi còn hơi thiển cận."

Tô Tiện Âm nhún vai: "Không sao đâu ạ."

Dù sao thì cô cũng thừa sức đối phó.

Thật kỳ lạ, trước đây cô không nghĩ tình yêu lại vĩ đại đến thế, cũng không hoàn toàn hiểu được sức mạnh của "tình yêu" như cách người ta vẫn miêu tả trong sách truyện hay phim ảnh. Cô từng tự hỏi, thứ tình cảm mong manh, sớm nắng chiều mưa ấy, rốt cuộc có thể mang lại sức mạnh to lớn nhường nào?

Nhưng giờ đây, cô đã thấu hiểu sâu sắc rằng, những điều đó không phải là vô lý.

Khi có một chỗ dựa vững chắc, trái tim sẽ trở nên mạnh mẽ, tràn đầy tự tin. Dù có bị người ta gây khó dễ hay đối xử bất công, sau lưng cô luôn có một sức mạnh to lớn đẩy cô đứng vững, không để cô bị đánh gục chỉ sau một cú hích.

Cô không chắc liệu nguồn sức mạnh ấy có đến từ cái người lúc nào cũng lải nhải, làm ồn trên WeChat hay không.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà mỉm cười.

Tô Thành Hà cũng hiểu tính cô. Chú rút một điếu thuốc, gõ gõ rồi đưa lên miệng, vừa nói vừa mang theo chút ý trêu chọc: "Cháu... đang yêu à?"

"Dạ chưa."

"Vẫn chưa à?" Tô Thành Hà rít một hơi thuốc, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ, giọng nói lộ rõ vẻ cưng chiều: "Cô nhóc nhà ta lớn thật rồi."

Tô Tiện Âm thè lưỡi trêu lại: "Đúng rồi, cháu lớn rồi, chú có thời gian thì đi mà lo quản thằng nhóc Tiểu Tô nhà chú ấy. Trẻ trâu học cấp hai cám dỗ nhiều lắm, cẩn thận nó lại yêu sớm đấy."

Nhà Trần Tầm cũng đón "khách không mời mà đến". Dì út dẫn theo chị họ và con gái của chị họ đến nhà anh chơi vài ngày.

Ai thì cũng chẳng sao, nhưng cái đứa cháu gái kia đúng là tiểu yêu tinh, được nuông chiều từ bé nên tính nết cực kỳ đỏng đảnh, hơi phật ý một chút là khóc lóc om sòm.

Trần Tầm chào hỏi gia đình dì út xong là chuồn thẳng.

Tạ Dĩnh Nhiên gọi vọng ra từ bếp: "Con bé Lật Lật vừa mới đến con đã đi đâu! Con lại định trốn trông cháu chứ gì!"

Trần Tầm giơ tay chào kiểu quân đội với Tạ Dĩnh Nhiên, khóe môi khẽ nhếch: "Làm phiền mẹ rồi."

Tạ Dĩnh Nhiên: "Thằng ranh con! Mày đi đâu cũng phải nói một tiếng chứ."

Trần Tầm xỏ giày, quay đầu lại đáp: "Con đi tìm Tô Tiện Âm."

Tạ Dĩnh Nhiên hết đường phản bác, vội đẩy Trần Tầm ra ngoài: "Đi đi đi nhanh đi! Đan Khê xa lắm đấy, nếu không kịp về thì ngủ lại đó một đêm cũng được."

Trần Tầm: "..."

Sáng nay Tô Tiện Âm ngủ nướng thêm một lúc. Loáng thoáng nghe tiếng bà nội ngoài cửa lẩm bẩm càu nhàu, rõ ràng không nhắc đến tên cô câu nào nhưng nghe câu nào cũng thấy nhắm vào mình.

Cô day day trán, rời giường đánh răng rửa mặt.

Bà nội vẫn chưa ngừng lải nhải. Bỗng nhiên, chú út Tô Thành Hà xuất hiện, ghé sát vào tai cô nói nhỏ: "Chú đưa cháu ra ngoài chơi nhé? Tiện đường đi đón em họ cháu luôn."

"Dạ."

Tô Thành Hà quay sang cười lấy lòng bà cụ, bảo muốn đưa Tô Tiện Âm đi mua sắm Tết. Sắc mặt bà nội mới dịu đi đôi chút, nhưng vẫn không quên dặn hai chú cháu không được tiêu xài hoang phí.

Tô Tiện Âm ngồi trên xe, tâm trí cứ để đi đâu. Từ nhà bà nội đến khu chợ cũng mất một quãng đường kha khá.

Tô Thành Hà sợ cô buồn bực vì mấy lời càu nhàu của bà nội ban sáng, nên cứ cố kể chuyện cười cho cô nghe, ngặt nỗi câu nào câu nấy nhạt nhẽo như nước ốc.

Đến khu chợ lúc gần 10 rưỡi. Vừa xuống xe, Tô Tiện Âm đã nhìn thấy một chiếc xe bán tò he cách đó không xa, trong khi Tô Thành Hà vẫn lẽo đẽo theo sau kể nốt cái câu chuyện cười dở tệ kia.

Sức chịu đựng đã đạt đến giới hạn, Tô Tiện Âm bực dọc quay phắt lại, chỉ tay vào Tô Thành Hà: "Chú, qua kia mua cho cháu cây tò he."

"Cả đoạn đường đi cứ lải nhải nhức hết cả đầu."

Tô Thành Hà sững người, hình như bị chọc tức đến bật cười. Một tay kẹp điếu thuốc hút dở, tay kia xoa đầu Tô Tiện Âm, cười nói: "Cái con nhóc này, không biết lớn nhỏ gì cả."

Đúng lúc đó, Trần Tầm chứng kiến toàn bộ cảnh tượng.

Bàn tay đang cầm vô lăng của anh siết chặt rồi lại buông lỏng, buông lỏng rồi lại siết chặt. Anh chống tay lên cằm, đưa ngón cái vuốt nhẹ khóe môi, híp mắt tức giận, đầu lưỡi đẩy mạnh vào má trong.

Anh mở điện thoại lên, khẳng định chắc nịch một điều: Tô Tiện Âm không trả lời tin nhắn của anh, cũng chẳng thèm gọi lại cuộc gọi lỡ.

Giỏi.

Khá lắm.

Gần chục ngày không gặp, tin nhắn lúc trả lời lúc không, giờ lại đứng đây cười tít mắt với một ông chú già.

Mắt nhìn người tệ đến mức này rồi sao?

Trần Tầm mở cửa xuống xe. Ánh mắt lạnh như băng chĩa thẳng vào hai người trước xe tò he, như muốn xuyên thủng cả họ.

Anh nhìn thấy Tô Tiện Âm nhận lấy hai cây tò he, rồi ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên cười tít mắt với người đàn ông kia.

Lồng ngực anh như có ngọn lửa bốc cháy, mỗi bước chân tiến lại gần càng tỏa ra áp lực bức người.

Anh cười khẩy.

Giỏi thật.

Chỉ hai cây tò he mà đã vui vẻ đến thế sao?

Nông cạn.

"Tô Tiện Âm."

Nghe tiếng gọi, cả người Tô Tiện Âm sững lại, chần chừ không dám ngoái nhìn. Đến khi quay đầu lại và nhìn rõ người trước mặt, cô không kiềm chế được mà nhếch cao khóe môi.

Nhưng cô chưa kịp mở lời.

Trần Tầm với nét mặt khó chịu, nhíu mày hỏi: "Sao cậu không nghe điện thoại?"

Tô Tiện Âm hệt như một chú thỏ con bị dọa sợ, vội vã dúi hai cây tò he vào tay Tô Thành Hà, luống cuống lôi điện thoại từ trong túi áo phao ra, giọng mềm mỏng dỗ dành: "Ấy chết, tôi để máy im lặng nên không để ý."

Nhưng cô đâu biết, cái hành động dúi tò he vội vàng ấy lại càng khiến người đối diện thêm chướng mắt.

Trần Tầm tỏa ra luồng khí áp thấp đến cực điểm. Anh nghiến răng, đôi môi mím lại thành một đường thẳng tắp.

Tô Tiện Âm nở nụ cười rạng rỡ với anh, từng lớp sóng lòng cuộn trào vỗ vào bờ tim.

"Sao cậu lại đến đây?"

Trần Tầm khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ trịch thượng, khẽ cười khẩy.

"Cậu không chịu về..."

"Thì tôi đành phải đến tìm cậu thôi, đúng không?"

Sợi dây lý trí trong đầu Tô Tiện Âm đứt phăng. Đôi mắt trong veo long lanh, như có dòng suối chảy qua.

Tô Thành Hà quan sát biểu cảm của cô, trong đầu dần nảy sinh sự cảnh giác của bậc phụ huynh. Chú hắng giọng, hỏi: "Âm Âm, bạn học của cháu à?"

"Tôi mới là người phải hỏi..."

Sự mất kiên nhẫn hằn rõ trên đôi lông mày đang cau chặt của Trần Tầm, anh nhìn Tô Thành Hà bằng ánh mắt mang đầy tính khiêu khích.

"Ông anh đây là ai?"

Bị niềm vui bất ngờ làm cho mờ mịt, đến lúc này Tô Tiện Âm mới dần tỉnh táo lại. Cô nhìn Tô Thành Hà, lại nhìn Trần Tầm, nhận ra thái độ của cậu bạn mình hình như có gì đó sai sai.

Bầu không khí sao cứ như đao to búa lớn, căng như dây đàn thế này.

Cô nuốt nước bọt, chỉ vào Tô Thành Hà, lí nhí: "Đây là chú út của tôi."

"Chú ruột đấy."

Trần Tầm: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn