Mặc dù không được nghe trực tiếp đoạn kết của câu chuyện, nhưng Tô Tiện Âm vẫn biết được kết quả theo một cách khác.
Bởi lẽ ai kia có giấu nổi cảm xúc trên mặt đâu cơ chứ.
Từ lúc về phòng ký túc xá đến giờ là gần 11 giờ đêm, Lam Thấm cứ ngân nga hát mãi không thôi.
Lâm Vĩ Như chịu hết nổi: "Tớ xin phép được chuyển bài."
Tô Tiện Âm lập tức chớp thời cơ hùa theo: "Tớ tán thành."
Thế mà Lam Thấm chẳng hề tỏ vẻ bực tức, chỉ thè lưỡi làm mặt quỷ với hai người.
"Được rồi, tớ không hát nữa là được chứ gì?"
Lâm Vĩ Như ngạc nhiên: "Ái chà, nay ngoan ngoãn thế."
Tô Tiện Âm tháo tai nghe ra, tủm tỉm cười trêu: "Hôm nay cậu nói gì cậu ấy cũng nghe hết, mau bảo cậu ấy đọc mật khẩu thẻ ngân hàng đi."
Lam Thấm phụng phịu: "Cái đồ Tô Tô nhà cậu, thế là ý gì hả?"
Tô Tiện Âm nhún vai: "Tớ thì có ý gì được, chỉ là không biết có người vui thế này có phải là vì được Diêu Đạt tỏ tình rồi không nhỉ."
"Á á á á á!!!"
Hai tiếng hét thất thanh vang lên, một là tiếng hét ngượng ngùng của Lam Thấm khi lao vào cù lét Tô Tiện Âm, hai là tiếng hét sửng sốt của Lâm Vĩ Như đòi nghe chi tiết.
Ba cô gái lao vào trêu đùa nhau. Tô Tiện Âm thể lực yếu nhất nên cười đến ngặt nghẽo, đành phải liên tục xin tha.
"Được rồi, được rồi, các bà cô của tôi ơi, đừng đùa nữa, nói chuyện chính đi."
Lam Thấm mặt đỏ bừng, buông Tô Tiện Âm ra, chống nạnh th* d*c.
Lâm Vĩ Như tò mò: "Cậu được tỏ tình thật á? Khổ tận cam lai, mây mù dạt đi trăng lại sáng rồi hả?"
Lam Thấm lắc đầu nguầy nguậy: "Cậu đừng nghe Tô Tô nói bậy, làm gì có."
"Xì." Lâm Vĩ Như hụt hẫng ra mặt, "Thế cậu cười như một con ngốc làm gì?"
Nhưng cũng không trách Lam Thấm vui mừng đến thế được, bởi kết quả này đã vượt xa sự kỳ vọng của cô rồi.
Diêu Đạt kéo cô nàng ra một góc, cứ ấp a ấp úng mãi chẳng nên lời. Vốn tính nóng nảy, Lam Thấm đạp cho cậu ta một phát, đe dọa không nói thì cô nàng sẽ đi về.
Diêu Đạt vội vàng gọi cô nàng lại, dường như phải lấy hết can đảm mới thốt ra được một câu: "Cậu đừng có gần gũi với Thẩm Tử Dật nữa."
"Tại sao? Cậu lấy quyền gì mà quản tôi?"
"Lấy quyền tôi muốn tốt cho cậu!"
Thấy mình hơi lớn tiếng, Diêu Đạt bèn hạ giọng, vẻ mặt Lam Thấm lúc ấy cũng đang đờ ra.
"Cậu cũng thấy chuyện hôm trước rồi đấy, anh ta với cái cô em gái kia rõ ràng là chưa dứt khoát. Người ta đã kiên trì theo đuổi như thế, cậu chịu đựng nổi sự ấm ức này sao?"
Lam Thấm cãi lại: "Chuyện gì chứ, chính cậu cũng gọi là 'cô em gái' còn gì. Thẩm Tử Dật chỉ coi con bé là em gái thôi, hai người họ chẳng có cơ hội nào đâu. Con bé đó xinh xắn đáng yêu thế cơ mà, tôi thấy quý lắm, biết đâu sau này còn gọi tôi một tiếng 'chị dâu' thì sao, hi hi."
Cơn giận của Diêu Đạt lại bùng lên.
"Đầu cậu bị úng nước rồi hả?"
Lam Thấm cũng nổi đóa: "Cậu nói xong chưa? Xong rồi thì tôi đi đây."
Diêu Đạt lại kéo cô lại.
"Ngày xưa cậu thích anh ta, anh ta có thèm ngó ngàng gì đến cậu không? Tự dưng bây giờ lại quay ngoắt thái độ? Sao cậu dễ bị lừa thế hả?"
"Tôi dễ bị lừa lúc nào chứ?" Lam Thấm cũng cáu.
"Cậu có thành kiến với anh ấy thì có, anh ấy đâu phải loại người đó."
Hai người cự cãi qua lại mãi chẳng đi đến đâu. Diêu Đạt chỉ gằn từng chữ, tuyên bố nếu thấy hai người họ đi cùng nhau lần nữa, cậu ta nhất định sẽ xen vào, và nếu biết tin, cậu ta sẽ dùng mọi cách để ngăn họ gặp nhau.
Đến cuối cùng, Diêu Đạt thẳng tay kéo Lam Thấm đi, ép "hộ tống" cô nàng về tận phòng ký túc xá.
"Chỉ vậy thôi á? Thế mà cậu vui đến mức này luôn?"
"Cậu ta không hề nói thích cậu, cũng chẳng thèm thừa nhận là vì ghen nên mới cấm cản cậu gặp Thẩm Tử Dật. Khéo khi cậu ta chỉ thấy cậu ngốc nghếch sợ cậu bị lừa thì sao?"
Lam Thấm gằn giọng gọi: "Lâm, Vĩ, Như!"
Tô Tiện Âm ôm bụng cười nắc nẻ, xua tay giảng hòa: "Thôi bỏ qua chuyện này đi, thế cậu với Thẩm Tử Dật rốt cuộc là sao?"
Lam Thấm vừa rồi kể lể rất sinh động, giờ ánh mắt lại lảng tránh.
"Ờ thì, thật ra tớ với anh ấy chẳng có gì cả, chỉ coi như là..."
Lâm Vĩ Như và Tô Tiện Âm nhìn cô chằm chằm, Lam Thấm bĩu môi, mãi mới rặn ra được một câu: "...Tương trợ lẫn nhau thôi."
Lâm Vĩ Như khó hiểu: "Tương trợ lẫn nhau là cái quái gì?"
Lam Thấm: "Ôi dào, nói chung là hai cậu đừng hỏi nữa."
Tô Tiện Âm gật gù ra chiều đã hiểu, kéo chủ đề quay lại.
Lâm Vĩ Như truy vấn: "Thế sau màn 'đánh dấu chủ quyền' của Diêu Đạt thì sao? Cậu không phải vui sướng quá mà vội vàng thổ lộ tâm tình luôn đấy chứ?"
"Sao có thể thế được!" Lam Thấm ưỡn ngực tự hào.
"Cậu ta cứ ấp a ấp úng không chịu nói, việc gì tớ phải nói?"
"Tớ nhất định phải đợi cậu ta tự mình mở lời tỏ tình với tớ mới được."
Tô Tiện Âm đang mỉm cười thì bỗng chốc đờ người ra.
Một cô gái vốn dĩ mạnh mẽ, táo bạo lúc này lại cố chấp muốn chờ đợi lời tỏ tình từ đối phương trước. Dường như chỉ khi tình cảm được thốt lên thành lời, nó mới mang sức mạnh của một lời hứa, mới đủ sức xóa tan mọi nghi ngờ sâu thẳm trong lòng cô, và mang lại cho cô cảm giác an toàn thực sự.
Còn cô thì sao?
Cô đã một mình bước đi trên đoạn đường dài như thế, mải miết ngước nhìn bóng lưng anh đến mỏi nhừ cả cổ.
Và giờ đây, nhờ một chút nhân duyên tình cờ, một chút duyên phận ý trời, cô đã từng bước, từng bước tiến lại gần anh hơn.
Thỉnh thoảng cô cũng cảm nhận được sự chiếm hữu mơ hồ, một chút thiên vị mà anh dành cho cô.
Hình như anh cũng thích cô.
Nhưng tình cảm đó sâu đậm đến nhường nào? Anh nhìn nhận mối quan hệ này ra sao?
Cô hoàn toàn không có câu trả lời.
Liệu cô có chờ được ngày anh tỏ tình không?
Hay là cô cũng nên can đảm một lần, dũng cảm nói cho anh biết tình cảm của mình.
Chuyện đó thì có gì khó khăn cơ chứ?
"Tuyệt đối không được!!"
Tạ Dĩnh Nhiên kích động đập bàn một cái rầm, làm mấy cánh hoa trên bàn rung lên bần bật.
Tô Tiện Âm ngơ ngác nhìn.
Tạ Dĩnh Nhiên tỏ vẻ hận rèn sắt không thành thép: "Con quên lời dì từng dạy rồi à? Cậu thanh niên đó cứ chần chừ không quyết đoán, nhỡ con mà chủ động tiến tới rồi cậu ta lại lùi bước thì sao? Con có chịu nổi cú sốc đó không?"
Ánh sáng trong đôi mắt Tô Tiện Âm lập tức mờ đi. Cô ủ rũ gật đầu, chấp nhận sự thật: "Quả thực là con không chịu nổi."
Cái kiểu lúc gần lúc xa còn tệ hơn là chưa từng bước tới. Ít ra, cô luôn hoàn thành xuất sắc vai diễn của một người thầm thương trộm nhớ.
"Thế là chuẩn rồi!"
"Nhân lúc giờ cậu ta đang đối xử tốt với con, con phải biết kiềm chế. Nếu cậu ta thực sự thích con thì chắc chắn sẽ mở lời, dù có khó khăn đến mấy cũng phải nói ra. Còn nếu cậu ta chưa nói, thì chứng tỏ cậu ta chưa thật lòng, con chẳng việc gì phải bận tâm!"
Tô Tiện Âm bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Nếu bảo cô phải nghĩ xem nên tỏ tình với Trần Tầm khi nào và như thế nào, chắc cô sẽ rụng tóc mất nửa tháng vì lo âu mất.
Cô tự nhận mình là một kẻ nhát gan.
May mà cô chẳng bao giờ kỳ vọng vào một kết thúc viên mãn, cũng chẳng vì thế mà âu lo. Nếu chỉ là chờ đợi, cô tự thấy mình khá có kiên nhẫn.
Thấy cô đã nghe lọt tai, Tạ Dĩnh Nhiên cũng yên tâm phần nào. Nhân lúc đang nói chuyện, bà tiện miệng hỏi: "Thế buổi hẹn hò hôm nọ của hai đứa sao rồi? Tốt đẹp chứ?"
"Cũng tốt ạ."
Nhớ lại ngày hôm đó, trong đầu Tô Tiện Âm
lại tràn ngập mùi hương cay nồng của lẩu, cùng câu nói của Trần Tầm: "Chẳng phải rất thơm sao? Hương hoa nhài."
Nghĩ đến đó, hai má cô bỗng nóng bừng lên.
Tạ Dĩnh Nhiên thu gọn tất cả vào tầm mắt, chép miệng trêu chọc: "Kinh chưa, mặt đỏ lựng lên rồi kìa? Không lẽ lúc xem phim lén lút nắm tay con rồi hả?"
"Không có, không có."
Tô Tiện Âm cuống quýt thanh minh, nhưng càng giải thích càng nghe sai sai. Tạ Dĩnh Nhiên nhìn cô với vẻ mặt "dì hiểu mà, con không cần giải thích đâu".
Cô vừa định nói vớt vát thêm câu nữa thì chuông điện thoại của Tạ Dĩnh Nhiên vang lên.
Tạ Dĩnh Nhiên bắt máy: "Ồ, anh vẫn còn nhớ ra mình có một bà mẹ ở Xuyên Bắc cơ đấy."
"Hẹn hò xong rồi hả?"
Đầu dây bên kia, Trần Tầm bị sặc gió ho sù sụ một hồi lâu mới thốt ra được một câu hoàn chỉnh.
"Mẹ đừng trù ẻo con nữa được không."
Tạ Dĩnh Nhiên hỏi: "Nói đi, lại muốn nhờ vả mẹ chuyện gì đây? Gói hoa hay chọn quà?"
Trần Tầm: "Mẹ cứ dìm con thế này thì con phải xem xét lại việc có về ăn cơm nữa không đấy."
"Ái chà, dám đe dọa mẹ cơ à?"
......
Thấy Tạ Dĩnh Nhiên đang vui vẻ nói chuyện điện thoại, Tô Tiện Âm lẳng lặng ôm bó hoa đặt lên kệ, rồi quay về quầy thu ngân, để lại không gian riêng tư cho bà.
Hơi ấm từ máy sưởi trong tiệm hoa phả ra khiến Tô Tiện Âm bắt đầu thấy buồn ngủ.
Cô chống tay lên cằm, lật lật mấy trang sách. Những dòng chữ in đen như nhảy múa vòng quanh trước mắt cô. Cô giật mình ngẩng đầu lên để xua đi cơn buồn ngủ.
Vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hôm nay là giữa tháng 12, Xuyên Bắc đang đón trận tuyết đầu tiên trong năm.
Tô Tiện Âm tỉnh ngủ hẳn, rảo bước đi nhanh ra khỏi tiệm hoa.
Vừa mở cửa, luồng khí lạnh buốt lập tức phả vào mặt khiến cô khẽ rùng mình, thế nhưng nụ cười tươi tắn trên môi vẫn không hề tắt.
Cô xòe bàn tay ra hứng lấy vài bông tuyết nhỏ bé có hình lục giác. Chỉ chốc lát sau, chúng đã tan chảy trong lòng bàn tay cô, để lại chút lạnh buốt thấm vào da thịt.
Cô hiếm khi được ngắm tuyết.
Mùa đông ở Nam Thành cũng lạnh lắm, nhưng rất hiếm khi có tuyết rơi. Thậm chí nếu có rơi thì cũng chỉ là mưa phùn hoặc tuyết lất phất, chẳng thể đọng lại thành lớp tuyết trắng xóa.
Đã bao đêm, Tô Tiện Âm nhìn thấy biểu tượng bông tuyết trên dự báo thời tiết, nhưng khi mò mẫm dậy đi học vào sáng hôm sau, cô lại thất vọng ê chề khi chỉ thấy con đường lầy lội, ẩm ướt.
Cô yêu những ngày tuyết rơi.
Vì lẽ đó, cô cũng yêu luôn cả mùa đông thường xuyên có tuyết ở Xuyên Bắc.
Cô chẳng nghĩ ngợi nhiều, rút điện thoại ra quay một đoạn video ngắn gửi cho Trần Tầm.
yin: [Mau nhìn kìa! Tuyết rơi rồi!]
Trần Tầm lập tức gửi lại một đoạn voice.
"Tôi thấy rồi, cậu bớt đứng ngoài gió lạnh đi, lỡ lại cảm lạnh bây giờ."
Hình như cô hơi phấn khích quá rồi thì phải.
yin: [Lát tan làm tôi sẽ đi bộ về, tuyết đẹp thật đấy.]
Ngón tay cô dừng lại ở nút gửi, trái tim đập rộn ràng vì vui sướng.
Cô nhắm tịt mắt lại, lấy hết can đảm bấm "Gửi".
yin: [Muốn đi dạo cùng tôi không?]
Cô nín thở chờ đợi câu trả lời, những bông tuyết rơi lả tả vương trên mái tóc mềm mại của cô.
Trần Tầm lại đáp bằng một đoạn voice.
"Ừ, nhưng hôm nay tôi..."
Có một khoảng dừng ngắn.
"Được, lúc nào tan làm cậu gửi địa chỉ cho tôi, tôi đến đón."
Anh nói sẽ đến đón cô.
Được ngắm tuyết đầu mùa cùng người mình thích...
Tô Tiện Âm ôm chặt điện thoại trước ngực, nụ cười nở rộ trên môi lúc nào không hay.
Nhưng khi bước vào tiệm hoa, cô chợt nhận ra, niềm vui nỗi buồn của con người quả thực không giống nhau.
Tạ Dĩnh Nhiên đang ném mạnh điện thoại xuống bàn, lẩm bẩm mắng: "Cái thằng nhãi ranh này, coi nhà là cái nhà nghỉ chắc, thích về thì về, không thích thì đi."
Tô Tiện Âm thắc mắc: "Có chuyện gì thế cô?"
"Đừng nhắc nữa, cô uổng công nuôi lớn một thằng con trai."
Tô Tiện Âm tan làm lúc 6 giờ tối, trời đã tối mịt.
Lớp tuyết mỏng tang đã phủ lấp những cành cây khẳng khiu hai bên đường. Nhưng vì khu vực này người qua lại quá đông nên tuyết trên mặt đất đã bị giẫm đạp tan nát.
Cô rảo bước đi thêm một dãy phố nữa, cuối cùng cũng tìm được một con đường nhỏ hướng về cổng Đông của trường, nơi tuyết vẫn còn đọng lại nguyên vẹn.
Con đường nhỏ vừa vặn hai làn xe, ở chính giữa có một hàng dấu chân xiên vẹo chạy dài, nhìn có vẻ kiêu ngạo. Tô Tiện Âm không kìm được bật cười, cô quyết định dừng lại ở đây chờ Trần Tầm.
Trong lúc rảnh rỗi chờ đợi, cô thấy một chiếc ô tô đỗ trên vỉa hè, tuyết phủ trắng xóa sạch sẽ đến mức chói mắt, như đang mời gọi người ta làm một điều gì đó.
Cô gập ô lại, bước những bước nhỏ về phía chiếc xe, định sẽ tạo một bất ngờ nhỏ cho chủ xe bằng cách đắp một người tuyết.
Khi Trần Tầm đến nơi, người tuyết của Tô Tiện Âm đã thành hình. Cô đang cúi lom khom tìm cành cây nhỏ để làm tay cho người tuyết.
Do nền tuyết trơn trượt, cô bất ngờ trượt chân, tiếng kêu "Á" vang lên cùng lúc cô ngã nhào vào một vòng tay vương mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc.
Trần Tầm ôm chặt cô trong vòng tay, nụ cười từ từ lan tỏa nơi khóe mắt.
Anh chẳng màng đến những bông tuyết vương trên tóc mình, chỉ dịu dàng phủi đi lớp tuyết đọng trên mái tóc lòa xòa của Tô Tiện Âm.
Đỡ cô đứng vững, anh vờ như vô tình nắn nhẹ đôi tay cô. Quả nhiên là lạnh ngắt. Như làm ảo thuật, anh lấy từ trong balo ra một đôi găng tay len móc thô màu trắng ngà, cẩn thận xỏ vào tay cô.
Dù thời tiết lạnh buốt, nhưng khi anh cúi người xuống, Tô Tiện Âm vẫn có thể thấp thoáng thấy anh chỉ mặc độc một chiếc áo phông trắng mỏng tang bên trong áo khoác phao.
Phần gáy gầy guộc của anh lộ ra, gió tuyết cứ thế lùa vào. Cô chỉ biết trơ mắt đứng nhìn.
Cuối cùng anh cũng chật vật đeo xong găng tay cho cô. Thấy chóp mũi cô đỏ ửng vì lạnh, vẻ mặt còn ngơ ngác...
Anh không nhịn được cười, giơ tay búng nhẹ lên trán cô để đánh thức con vật nhỏ đang ngủ đông này.
"Thích tuyết đến thế cơ à?"
"Không sợ lạnh nữa hả?"